Duy nhất là em

Chương 143: Để anh dạy em cách hôn được không?


Editor: Nguyetmai

"Em bị bệnh rồi phải không?"

Đúng vậy, Sênh Sênh của anh bị bệnh rồi, bệnh rất nghiêm trọng là đằng khác, không nghỉ không ngủ cũng không nói tiếng nào. Cả ngày cả đêm cô cứ đi tìm anh, cứ như cô bị cả thế giới vứt bỏ vậy và thế giới của cô chỉ còn lại một chàng thanh niên.

"Thời Cẩn."

"Ơi."

"Thời Cẩn."

"Anh đây."

Anh đi đến đâu, cô liền đi tới đó, không ngừng gọi tên anh, không hề mệt mỏi.

"Thời Cẩn."

"Anh đây."

"Thời Cẩn, anh đi đâu thế?"

"Thời Cẩn, sao bây giờ anh mới quay về."

"Thời Cẩn, anh đừng đi nữa được không?"

Bởi vì cô chỉ nói chuyện với anh nên lúc anh ở nhà, cô nói rất nhiều, đi theo anh với những câu hỏi không bao giờ hết và nỗi lo lắng không bao giờ nguôi.

Mùa thu sắp hết mà hoa hải đường phía sau nhà vẫn chưa tàn. Mùa hoa năm ấy dường như rất dài, từ cửa sổ trên gác lửng có thể ngẩng đầu nhìn trời sao, cúi đầu ngắm những đốm hồng đốm đỏ của hoa hải đường.

Cô ngồi đó nhìn trời, anh ngồi bên cạnh cô, đằng sau có bóng của hai người, là bóng lưng yếu ớt của người con gái, còn có vòng tay anh đang ôm lấy vai cô.

Cô đột nhiên hỏi: "Anh có chê em phiền không?"

Bởi vì ban ngày anh không ở nhà, cả ngày cô không nói chuyện, giọng khàn đặc.

Thời Cẩn lắc đầu: "Không đâu."

Cô lại hỏi: "Anh có đuổi em đi không?"

"Không đâu."

"Anh có..." Cô nghiêng đầu nhìn anh, có chút do dự, hoang mang, "Anh có không cần em nữa không?"

Anh lại lắc đầu: "Không đâu."

Giọng nói của người thanh niên êm tai, rõ ràng, thành thật và kiên quyết.

Cô hỏi: "Tại sao?"

Thời Cẩn nhếch môi như cười: "Sênh Sênh này, anh nghĩ là em biết tại sao chứ."

"Biết cái gì cơ?" Bởi vì tò mò nên ánh mắt cô nhìn anh rất tập trung, không ảm đạm thất sắc như bình thường nữa.

Anh cũng nhìn cô, trong con ngươi ánh lên bao nhiêu hình bóng nhỏ nhắn giống như những ngôi sao ngoài gác lửng, từng chữ từng chữ một nói với cô: "Sênh Sênh, anh thích em."

Cô ngây ra hồi lâu, rồi bật cười.

Đó là lần đầu tiên cô cười từ lúc mẹ mất, cười rồi lại bật khóc.

"Thời Cẩn, em không tốt."

"Em không tốt một chút nào."

Mắt cô ửng đỏ rồi khóc: "Em từng giết người, em đã giết chết người thân thiết nhất của mình…"

Cô nghẹn ngào lặp lại nhiều lần, thân thể run lẩy bẩy.

"Sênh Sênh."

Anh lại gần cô, hôn lên những giọt nước mắt của cô.

Thân thể cô cứng ngắc, ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt long lanh trong mắt cô tụ lại thành luồng ánh sáng phản chiếu hình bóng anh, người thanh niên trẻ tuấn tú, môi đỏ răng trắng, giống như một công tử cao quý lạnh lùng.

Anh quỳ trước mặt cô, hai tay ôm lấy cô, giữ chặt cô trong lòng.

"Em không cần phải quá tốt." Môi của anh ấy rất lạnh, hôn lên mắt cô, giọng nói nhẹ nhàng, "Bởi vì anh cũng là người xấu."

Anh nói: "Cho nên, chúng ta kiếp này đã được ấn định phải ở bên nhau."

Lúc đó, họ mới chỉ quen nhau được ba tháng. Thuở ban đầu mới gặp nhau là quãng thời gian đẹp đẽ nhất, khi ấy cả hai vẫn còn nhỏ tuổi, nghĩ rằng thế giới và đối phương đều rất tốt. Mãi đến sau này, khi cô và anh đều gặp phải những điều tối tăm của bản thân mới tỉnh ngộ phát hiện, lúc họ gặp được người mình thích cũng chính là lúc họ đánh mất phiên bản tốt nhất của chính mình.

Từ giờ phút đó trở đi, anh luôn tự nói rằng mình là kẻ xấu.

Cô hỏi anh, tại sao cửa ra vào lại có người bảo vệ.

Anh nói anh là người xấu, có rất nhiều kẻ thù.

Cô hỏi anh, tại sao dưới gối lại có súng.

Anh nói: "Bởi vì anh là người xấu."

Một hôm, cô nghe thấy dưới lầu có tiếng gõ gõ đập đập, hóa ra là Thời Cẩn đang đóng đinh cửa sổ, tất cả cánh cửa đều đã được anh cố định chặt chẽ, một chút ánh sáng cũng không lọt qua được.

Cô hỏi anh: "Tại sao tất cả cửa sổ đều bị đóng lại vậy anh?"

"Bên ngoài rất nhiều kẻ xấu, anh muốn bảo vệ em." Anh bước xuống khỏi chiếc ghế cao, đi tới trước mặt cô: "Anh cũng là kẻ xấu."

Cô lắc đầu: "Anh không phải." Cô nhìn Thời Cẩn, ánh mắt nghiêm túc, trong đôi mắt u ám có ánh sáng mờ nhạt lúc ẩn lúc hiện, cô nói, "Anh là người mà em thích nhất."

"Bang."

Chiếc búa rơi xuống sàn nhà.

Thời Cẩn ngớ người một lúc, đến lúc anh cất tiếng nói thì lại lắp bắp: "Sênh Sênh, em... em nói lại một lần nữa đi."

Cô nhìn anh nhưng không nói gì.

Anh nài nỉ: "Em nói lại một lần nữa được không?"

Cô vẫn không nói gì, đứng một lúc, nghiêng nghiêng đầu.

Cậu thanh niên mười tám tuổi đã rất cao lớn rồi, cô chỉ đứng đến vai anh, sau đó cô trèo lên chiếc ghế cao, đứng còn cao hơn anh một chút, cúi đầu là có thể hôn môi anh rồi.

"Thời Cẩn, em rất thích anh."

Nói xong, cô cúi người, đặt môi cô hôn lên môi anh, đôi môi anh hơi lạnh nhưng rất mềm rất mềm.

Cô chưa hôn ai bao giờ, không biết làm thế nào, chỉ biết môi kề môi, cũng không hé miệng, hơi dùng lực đến nỗi va vào răng anh.

Thời Cẩn giơ tay, giữ lấy eo cô đẩy về phía sau một chút.

Cô chau mày.

Nhưng anh lại mỉm cười, tay đặt trên eo cô, cô rất gầy, eo nhỏ đến mức anh không dám dùng sức, chỉ sợ không cẩn thận sẽ khiến cô bị thương.

"Sênh Sênh."

Thời Cẩn hỏi: "Để anh dạy em cách hôn được không?"

Cô gật đầu nói được.

Sau đó, anh hôn cô, rất mạnh.

Người thanh niên mười tám tuổi và người con gái mười sáu tuổi cùng nhau trải qua nụ hôn đầu non nớt nhưng nồng cháy. Khi ấy, mùa thu đã trôi qua, ngoài kia hoa hải đường cũng đã tàn, anh dạy cô cách hôn, cũng dạy được cô cách sống, trên thế giới xám xịt này, cho dù hèn mọn cũng phải kiên cường mà sống.

***

Biển cả hóa nương dâu, chớp mắt đã tám năm trôi qua.

Chiếc đèn trước cửa nhà bám đầy bụi, bây giờ là mùa đông tháng Mười hai, hoa hải đường chưa nở, trên cành chỉ còn lác đác vài chiếc lá.

Hai người ngồi trên bậc thềm trước nhà, nói rất nhiều rất nhiều, từng chuyện từng chuyện một. Dường như anh đã kể hết tất cả sự việc cho cô, nhưng lại cố tình né tránh mọi chi tiết liên quan đến vụ án giết người, anh tuyệt đối không nhắc tới ba mẹ cô, đó là giới hạn cuối cùng của Thời Cẩn.

"Em không nói chuyện với người khác, cũng không ra ngoài, chỉ có anh, bên cạnh em chỉ có một người là anh." Giọng Thời Cần khàn đi do nói nhiều: "Nếu anh không có nhà thì cả ngày em sẽ chẳng nói gì cả."

Khương Cửu Sênh im lặng nghe anh nói, đôi mắt cô hơi đỏ, không biết đã khóc từ lúc nào, gió thổi khô cả nước mắt. Cô vùi mặt vào ngực anh, không để anh nhìn thấy đôi mắt đang ửng đỏ nóng hổi của mình.

"Tất cả cửa sổ đều bị đóng lại, chỉ để lại một chiếc trên gác lửng, nếu anh chưa về, em sẽ ngồi ở đó đợi anh, cũng không chịu đi ngủ, một mực chờ anh. Ban đầu, em chỉ sợ gặp người khác thôi, nhưng về sau, đến cả gác lửng em cũng không chịu xuống nữa."

Thời Cẩn cởi áo ngoài khoác lên người cô: "Anh đã nghĩ đến việc tìm một bác sĩ tâm lý cho em, nhưng mà, anh đã từ bỏ ý định đó."

Cô ngẩng đầu, nhìn anh.

Trong màn đêm tĩnh mịch, âm thanh của anh rất nhỏ, mỗi chữ đều trĩu nặng tâm sự.

Thời Cẩn nói: "Anh sợ chữa khỏi cho em rồi, em sẽ bỏ đi." Vòng tay anh ôm lấy cô càng ngày càng chặt, cả người cô nằm gọn trong lòng anh. Anh tựa cằm vào vai cô, lí nhí nói: "Anh chỉ muốn cả đời giống như bây giờ, một đời ôm lấy em rồi cùng nhau già đi và cùng nhau rời khỏi cõi đời này."

Khương Cửu Sênh hỏi: "Vậy sau này thì sao?"

Thời Cẩn ngừng lại hồi lâu rồi nói: "Sau này anh phát hiện, anh cũng bệnh rồi."

Khi đó họ đã ở cùng nhau được một tháng, anh vừa mới tiếp quản nhà họ Tần không lâu, có lúc sẽ rất bận. Những lúc anh không có nhà, cô sẽ ngồi trên gác lửng đợi anh.

Nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, cô lập tức quay lại: "Anh đã về đấy à."

Anh bước tới bế cô lên, đặt cô xuống ghế nằm: "Bảo bối, sau này đừng ngồi đây đợi anh nữa, sẽ bị nhiễm lạnh đấy."

Có lúc Thời Cẩn sẽ gọi cô là bảo bối, giống như mẹ cô vậy, vừa thân mật vừa dịu dàng. Anh nói bởi vì cô đã không còn người thân nào nữa, vậy nên, anh càng phải thương cô nhiều hơn.

Cô mỉm cười, anh cũng là một thanh niên mà giọng điệu cứ như ông cụ non vậy.

"Không đợi anh thì em biết làm gì bây giờ." Cô đột nhiên quay sang hỏi anh, "Thời Cẩn, chúng mình nuôi chó được không?"

Anh nghĩ rồi đồng ý với cô: "Được".

Con ngươi đen xám của cô rạng rỡ lên một chút.

"Em thích giống chó nào?"

Cô trả lời rất nhanh: "Phốc sóc, em thích chó phốc sóc."

Vài ngày sau, anh ôm về một chú chó phốc sóc màu trắng, còn khá nhỏ, tròn vo rất đáng yêu. Sênh Sênh rất thích nó, còn đặt tên cho nó là Khương Bác Mỹ.

Ban đầu, Khương Bác Mỹ rất nghe lời, cũng rất hiền lành, nhưng về sau, có thể do bị nhốt lâu ngày trong nhà, không có ánh nắng, cũng không có người, nó dần dần trở nên cáu kỉnh.

Cho đến khi chú chó phốc sóc đó cắn vào tay cô đến mức máu thịt lẫn lộn hòa vào nhau.

Sức khỏe cô không tốt, cộng thêm những phiền muộn sau này còn phát sinh thêm chứng chán ăn cho nên khả năng miễn dịch rất kém, vết thương bị nhiễm khuẩn, bệnh suốt mấy ngày liền, luôn trong trạng thái hốt hoảng.

Lúc cô tỉnh lại đã không còn nhìn thấy chú chó đó nữa rồi, gác lửng chỉ còn lại một mình cô, yên tĩnh đến lạ.

Cô hỏi anh: "Thời Cẩn, Bác Mỹ đâu?" Cô đứng trên cầu thang nhìn xuống lầu: "Tại sao em không nhìn thấy nó?"

Anh im lặng một hồi rồi nói với cô: "Nó chết rồi."

Cô đã đoán ra trong những ngày cô bị bệnh, tâm trạng của Thời Cẩn không tốt, rất nóng nảy, có hôm trong đêm mê man tỉnh dậy, cô nhìn thấy anh ngồi ở đầu giường, đồng tử đỏ thẫm hệt như màu máu. Chắc anh sợ làm kinh động đến cô nên đã cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng cô vẫn nhìn thấy sự âm độc và tàn nhẫn trong ánh mắt của anh. Cô không hề biết, lúc tức giận Thời Cẩn thật giống như long trời lở đất vậy.

Cô nhìn anh thăm dò, cuối cùng cũng quyết định hỏi: "Anh đã giết nó à?"

Thời Cẩn không phủ nhận: "Nó đã cắn em mà."

Cô không hỏi thêm gì nữa, đêm hôm ấy, cô liên tục gặp ác mộng, mơ thấy rất nhiều máu, mơ thấy phòng hoa của nhà họ Ôn, còn mơ thấy cha mẹ cô nằm trên sàn nhà toàn thân nhuốm máu….

Về sau, người của Tần Minh Lập xông vào ngôi nhà, có người nhìn thấy mặt cô, anh liền bắn vào chân của người ấy, sàn nhà khắp nơi đều là máu.

Cô nghe thấy tiếng kêu cứu mạng, rõ ràng cô đang rất sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng lết từng bước một tiến về phía anh.

"Anh có thể không giết người không?"

"Không được." Nòng súng đã nhắm thẳng vào đầu người đàn ông đó, ngón tay đặt ở cò súng hoàn toàn không do dự, "Sênh Sênh, hắn đã nhìn thấy mặt em rồi, hắn buộc phải chết."

"Thời Cẩn."

Cô giơ tay giữ chặt tay anh, toàn thân run rẩy: "Em sợ lắm."

"Anh đừng giết người."

"Đừng giống như em."

Anh giơ tay che mắt cô, ngón tay bóp cò.

"Pằng!"

Kỹ thuật bắn súng của Thời Cẩn rất tốt, vừa nhanh vừa chuẩn xác, năm anh mười hai tuổi, cả nhà họ Tần đã không có ai có thể đấu lại với anh, nhưng phát súng ấy, chệch rồi.

Anh không giết người đàn ông ấy, vì cô khóc không ngừng.

Đúng vậy, cô chỉ mới mười sáu tuổi, cô đáng được sống trong chốn yên bình hơn thế, vậy mà giờ đây cô lại cùng anh đối mặt với gió tanh mưa máu.

Cô không trách anh, nhưng vẫn thường xuyên nằm mơ, đang ngủ say đột nhiên khóc đến tỉnh giấc, rồi ôm chặt lấy anh, run lên bần bật, anh hốt hoảng bàng hoàng, không ngừng vỗ về cô, không ngừng nhận lỗi.

"Sênh Sênh, em đừng sợ."

"Sau này anh sẽ không thế nữa."

"Anh nghe em hết, không phạm phải sai lầm nữa."

"Em đừng khóc nữa có được không?"

"Anh không làm hại ai, anh sẽ không làm hại ai nữa hết…."

Cô vừa khóc vừa gọi tên anh: "Thời Cẩn."

"Anh đây, anh ở đây."

Anh quỳ trước cô, ngẩng đầu nhìn cô.

Nhưng cô không nói gì, chỉ rơi nước mắt và liên tục lau tay anh, cô nói, có rất nhiều máu…

Không có máu, anh đã sớm rửa sạch nó rồi.

Từ lúc đó về sau, cô thường xuyên gặp ảo giác, là giai đoạn giữa của chứng bệnh trầm cảm.

Thời Cẩn không dám nói với cô, bàn tay của anh đã nhuốm máu từ lâu rồi. Những người đã xông vào tòa nhà này, trừ một người được cô cầu xin anh, số còn lại không chết thì cũng bị thương. Thậm chí anh còn vô duyên vô cớ hoài nghi, cảm thấy mọi người trong tòa nhà này đều muốn hại cô, anh muốn giết sạch họ đi, muốn đưa cô vào một nơi không có người, vừa điên cuồng vừa cực đoan.

Theo các bác sĩ tâm lý, đây là dấu hiệu giai đoạn đầu của chứng rối loạn nhân cách hoang tưởng, nếu không điều trị, sau này sẽ gặp trở ngại trong việc khống chế cảm xúc, thậm chí sẽ nóng nảy bạo lực.

Bác sĩ kê cho anh rất nhiều thuốc, anh đều vứt hết đi, không biết từ lúc nào, anh bắt đầu nghiện thuốc lá, hút loại thuốc nặng nhất, hút như đang vui đùa với mạng sống vậy.

"Tại sao anh lại hút thuốc?"

Trong màn đêm tĩnh lặng, giọng nói khàn khàn của người con gái vang lên từ phía sau.

Anh quay lại, nhưng đã không kịp dập điếu thuốc trên tay. Anh cũng không trốn tránh, chỉ dùng một tay tắt thuốc, tay kia ôm lấy cô, cô gầy quá, eo rất nhỏ, một tay đã có thể ôm hết vòng eo, anh nói: "Chẳng tại sao cả."

Cô nghiêng đầu nhìn anh: "Thời Cẩn, trước đây em không thích người khác hút thuốc, nhưng mà, dáng vẻ anh lúc hút thuốc thực sự rất cuốn hút."

"Vậy sau này anh chỉ hút trước mặt em thôi."

Cô gật đầu, nghiêng đầu nhìn anh hút thuốc.

Thời Cẩn mười tám tuổi, ngũ quan đã rất đẹp đẽ, lông mày sắc nét, đẹp đến mức không còn lời nào diễn tả, đôi mắt đen tuyền, không lẫn một chút tạp màu nào. Lúc hút thuốc, anh sẽ hơi khép mắt lại, khói thuốc như sương mỏng lượn lờ quanh đôi mắt, thêm một chút lờ mờ cực kì giống như một con yêu quái quyến rũ vậy.

Cô hỏi Thời Cẩn có phải anh nghiện thuốc rất nặng không.

Anh lắc đầu nói không phải.

Nhưng cô nhìn thấy đầu mẩu thuốc trong gạt tàn đầy lên rất nhanh.

Hôm đó đang đêm cô thức giấc, Thời Cẩn không ở bên cạnh cô, anh đang đứng hút thuốc ở cửa sổ gác lửng.

"Mùi vị dễ chịu không?" Cô bước đến hỏi.

Anh lắc đầu: "Vừa đắng vừa chát."

"Đưa em hút thử."

Cô nằm lên người anh, giành lấy điếu thuốc của anh, anh vừa cười vừa tránh né, ôm lấy cô dỗ dành: "Sênh Sênh, đừng động đến nó, không tốt cho sức khỏe đâu."

Cô nghếch cằm: "Thế sao anh lại hút?"

"Không phải em nói anh hút thuốc nhìn rất cuốn hút sao?" Anh dập lửa ở đầu mẩu thuốc lá, thở ra một hơi rồi cúi xuống hôn cô.

Đích thực, vừa đắng vừa chát, lại còn làm người ta bị sặc.

Cô không hề né tránh, ngoan ngoãn mở miệng hôn anh.

"Thời Cẩn."

"Ừ."

"Cai thuốc đi anh, em không thích mùi thuốc lá." Cô lo anh sinh bệnh, hút nhiều thuốc không tốt cho cơ thể.

"Được."

Lúc ấy Thời Cẩn phải quản lý nhà họ Tần, sống chết trong tay anh, không ai có thể xen vào.

Anh nói: "Sênh Sênh, anh chỉ nghe em thôi."

Rối loạn nhân cách hoang tưởng.

Thế thì đã sao, anh tình nguyện.

Vầng trăng trên trời tròn vành vạnh, bóng người thành đôi.

Khương Cửu Sênh nghiêng đầu, ánh trăng và Thời Cẩn cùng lúc phản chiếu trong đôi mắt cô: "Cho nên có thể nói rằng anh là vì em mà mắc chứng rối loạn nhân cách hoang tưởng phải không?"

Thời Cẩn lắc đầu: "Không hẳn là vì thế."

Cô chỉ lờ mờ hiểu được một chút.

Anh xoa bàn tay cô, thấy hơi lạnh, liền nắm lấy giấu vào vạt áo anh: "Sênh Sênh, em có nhớ anh từng nói, lúc anh tám tuổi Tần Hành đã chọn trúng anh."

"Em nhớ."

"Bởi vì anh giết người không chớp mắt." Thời Cẩn ngừng lại một chút, "Lần đầu tiên nổ súng, anh chỉ mới lên tám, người đó là hung thủ giết hại mẹ anh, anh bắn hắn ta hai phát, suýt nữa đã lấy mạng hắn. Đó là lần đầu tiên anh mất kiểm soát, ngoài suy nghĩ giết người, trong đầu anh lúc đó không còn gì khác."

Cô hết sức kinh ngạc.

Thời Cẩn xoa nhẹ lông mày cô, giọng điệu bình tĩnh như đang kể một câu chuyện rất đỗi bình thường: "Có lẽ nguyên nhân chứng bệnh của anh đã âm ỉ hình thành từ giây phút đó."

"Mẹ anh không phải vì tai nạn mà mất sao?" Cô nhớ anh từng nói vậy, khi mẹ anh đưa anh chạy trốn thì đã xảy ra sự cố, lúc ấy cô nghĩ đó chỉ là sự ngẫu nhiên.

Thời Cẩn lắc đầu: "Mẹ anh đã bị Tần Hành ra lệnh giết chết." Vốn dĩ anh không muốn cô biết điều này, nước của nhà họ Tần đã rất đục rồi, anh không muốn để cô biết quá nhiều.

"Tại sao?" Cô giận dữ.

"Bởi vì Tần Hành không thích những người không nghe lời." Thời Cẩn không một chút xao động, chỉ là giọng nói của anh trở nên lạnh lùng, sắt đá, "Nhà họ Tần là nơi ăn thịt người, mẹ anh đã rất nhiều lần mang anh đi trốn. Mẹ muốn đưa anh ra ngoài nên đã làm Tần Hành vô cùng tức giận."

Trước kia Thời Cẩn từng nghĩ, nếu anh không gặp được Khương Cửu Sênh thì rất có thể anh sẽ biến thành người giống như Tần Hành, không máu không thịt, sống như người vô cảm bất nhân, cả đời chỉ biết chém chém giết giết.

Từ Thanh Bách từng hỏi anh, tại sao lại là Khương Cửu Sênh, tại sao lại thích cô ấy đến như vậy, bên cạnh anh không thiếu những cô gái xinh đẹp, tính cách cũng ổn, tại sao ai cũng không thể, chỉ có độc nhất Khương Cửu Sênh.

Bản thân anh cũng không có đáp án, chỉ nhớ rằng lần đầu tiên nhìn thấy cô, đôi bàn tay cầm súng giết người không hề run tay nay lại vì cô mà đổ mồ hôi rồi.

Thời Cẩn càng ôm chặt lấy cô, tiếp tục nói: "Bọn họ vẫn còn muốn hại em, không chỉ có Tần Minh Lập và hai bà vợ cả của nhà họ Tần mà cả Tần Hành đều đang theo dõi nhất cử nhất động trong nhà. Lúc đó anh mới biết, anh nên mang em rời khỏi đây."

Anh nói: "Nhưng mà vẫn chậm một bước."

Khương Cửu Sênh nhíu chặt chân mày.

Cô không nhớ nổi, những chuyện từng khắc cốt ghi tâm, những người từng nhớ mãi không quên thì nay cô cũng quên sạch, cho dù chỉ là một chút ký ức cũng không còn. Lúc nghe anh nói, nước mắt cô vẫn rơi đầy, tim đau giống như có vật nhọn sắc bén đâm vào vậy, rút ra thì đau đớn, không rút ra cũng vẫn đớn đau.

"Bệnh của em càng ngày càng nghiêm trọng, lúc anh không ở cạnh em, em sẽ khóc, ăn gì cũng nôn ra." Thời Cẩn nói rất chậm rất chậm, không biểu lộ cảm xúc, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay cô, càng nắm càng chặt, mồ hôi tuôn ướt lạnh cả lòng bàn tay, "Lúc đó anh mới biết rằng, nếu không chữa trị thì em có khả năng sẽ chết."

Khương Cửu Sênh ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh. Anh cúi đầu hôn lên trán cô, ánh mắt thản nhiên không để lộ nhiều cảm xúc.

Cô làm sao có thể biết được, trong đôi mắt thản nhiên ấy chứa đựng bao nhiêu bão tố, cô đã quên rồi, nhưng anh thì vẫn nhớ. Tám năm nay, anh là người ôm lấy quá khứ, biến tất cả thương tích thành những vết sẹo thời gian.

"Anh mời đến cho em một bác sĩ tâm lý." Thời Cẩn mím môi, đáy mắt có chút giận dữ, "Bệnh của em vừa mới chuyển biến tốt được chưa lâu, Tần Minh Lập liền mua chuộc vị bác sĩ đó."

Anh không nói cho cô biết, vì sự nhân từ của mình cô đã thả người đàn ông biết được bệnh tình của cô, cho nên Tần Minh Lập mới có cơ hội hành động.

"Sau đó bệnh của em biến chuyển càng ngày càng tệ?"

"Ừ, nghiêm trọng đến mức có xu hướng tự sát."

***

Lúc đó cô đã đến nhà họ Tần được ba tháng.

Anh mời đến một bác sĩ tâm lý, ban đầu chuyển biến rất tốt, cô đã có thể ăn được, trạng thái ổn định còn có thể cùng anh nói chuyện rất lâu.

Nhưng không đến nửa tháng, tình trạng của cô lại tồi tệ như lúc đầu, anh mới phát hiện vị bác sĩ đó đã bị giật dây rồi. Tất cả tư liệu về cô, anh đều quản lý rất chặt, thậm chí ngay cả người nhà họ Tần còn chưa một lần nhìn thấy hình dáng của cô, chỉ duy nhất một lần sơ suất, đó là người đàn ông xông vào nhà anh nhưng còn sống sót bước ra ngoài.

Anh suýt chút nữa đã giết vị bác sĩ tâm lý đó, chẳng qua là không kịp.

Hôm ấy, trời âm u, anh trở về muộn, cô cũng có chút khác biệt, ngủ từ rất sớm, anh gọi thế nào cô cũng không tỉnh dậy, sau đó, anh mới phát hiện ra lọ thuốc trên sàn nhà.

Cô đã uống hết sạch một lọ thuốc an thần.

"Sênh Sênh."

"Sênh Sênh."

"Sênh Sênh."

"…"

Cô mở mắt. Đây không phải là căn gác lửng, trên đầu cô là trần nhà trắng toát, còn có rất nhiều thiết bị y tế, cô đang thở bình oxy. Cô gọi anh: "Thời Cẩn ơi."

Anh ngẩng đầu.

Cô nhìn thấy anh đang khóc.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh khóc, vẫn rất đẹp, giống như ma nơ canh được bày trong tủ kính, đẹp đẽ nhưng không có chút sức sống nào.

"Anh đừng khóc." Cô giơ tay lên lau nước mắt cho anh, âm thanh rất nhỏ cơ hồ không nghe được gì, cô mở miệng nói từng chữ từng chữ một, "Em sẽ không luân hồi trước đâu, em sẽ đợi anh đến khi tóc chúng mình bạc trắng."

Trên mu bàn tay gầy gò của cô đang cắm kim tiêm, rất lâu không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời nên nó trắng đến nỗi có thể nhìn thấy những mạch máu li ti.

Thời Cẩn nắm chặt bàn tay cô, bàn tay nhỏ nhỏ gầy gầy, dường như chỉ cần hơi vận lực là có thể làm gãy được, anh áp tay cô lên mặt mình, xoa nhẹ, nước mắt nơi khóe mắt rơi xuống lòng bàn tay: "Sênh Sênh", anh nói, "Không có luân hồi đâu."

Sao có thể như thế được?

Bác sĩ tâm lý nói với cô, vũ trụ là một trong những thuyết luân hồn. Ông ta còn nói, người chết sẽ trở về nguyên bản, từ cát bụi trở về linh hồn.

Cô nằm viện bốn hôm rồi nói Thời Cẩn đưa cô về nhà.

Thời Cẩn cất hết thuốc của cô đi, một ngày chỉ đưa cho cô một viên, lúc cô uống thuốc thì anh sẽ ở bên cạnh, nếu anh không có ở đó thì bà Khương sẽ trông coi cô.

Một ngày nọ, nhà họ Tần có khách, Thời Cẩn không có ở nhà nhỏ, cô làm vỡ bát, lén lút giấu những mảnh vỡ đi. Đợi bà Khương đi rót nước cho cô, cô mới tự cứa vào tay mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như Thẻ tín dụng, mua hang chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.