Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 11: Được tham gia


Cô lập tức đánh vào tay anh, sắc mặt bắt đầu đỏ lên. Miệng không khỏi sẳng giọng: " Không đùa anh đâu!"

Cố Mục Niên thấp giọng cười, Khương Dao không thừa nhận cũng không được, thanh âm của anh mang theo khuynh hướng cảm xúc của đàn ông trưởng thành, đặc biệt là lúc cười, thực êm tai.

Cuối cùng cô dứt khoát không nhìn anh, chuyên tâm xem tập tranh. Lật đến trang kế tiếp, cô nhìn thấy một bản thảo mặt dây chuyền, phía dưới là một cái vòng tròn, mặt trên khảm nhỏ, trung gian thì có một cái hình trứng ngọc bích.

"Cái này đẹp vậy!" Cô chỉ chỉ, nói với anh.

Ánh mắt của anh dừng lại, ngừng vài giây mới mở miệng, "Đây là đại nhất năm ấy thiết kế."

Không biết vì cái gì, Khương Dao đối với này cái mặt dây chuyền này thật sự thích, cảm giác nó đặc biệt hợp ý của cô, "Anh lúc trước thiết kế nó ý tưởng là cái gì a?"

Cố Mục Niên đồng tử hơi co lại, sắc mặt giống như cô đọng, anh đưa ánh mắt dời về phía trên mặt của cô, thanh âm trầm thấp oa oa: "Vì cảm thấy sinh mệnh thực sự trân quý... Như thế nào, em thích sao?"

Khương Dao suy nghĩ, đây là vì dì Cố mà thiết kế sao?

Cô ngượng ngùng vì mình hỏi nhiều, cũng chỉ là gật gật đầu.

Cố Mục Niên thần sắc đột nhiên trở nên đêm ngày khó phân biệt, trong chốc lát khóe miệng lại nhấc lên ý cười. Anh xoa xoa đầu của cô, cũng không nói gì.

——

Buổi sáng thứ hai, Cố Mục Niên mở một hồi hội nghị khẩn cấp.

Hội nghị là về thảo luận thiết kế trang sức chuẩn bị cho ngày thất tịch. Tham gia cuocj họp là tất cả nhà thiết kế, còn có các đại biểu.

Giờ phút này, trong phòng hội nghị, Khương Dao ngồi ở vị trí cuối, tranh thủ làm một cái tiểu trong suốt, mà Cố Mục Niên thì ngồi ở vị trí đầu.

Cố Mục Niên nhìn quanh một lần, đi thẳng vào vấn đề: "Hoạt động thất tịch lần này, suy khi tôi đã suy nghĩ, quyết định không đơn thuần là làm một hoạt động khuyến mãi, còn muốn tung ra thị trường sản phẩm mới."

Sản phẩm khai phá bộ đều hít một ngụm khí lạnh, Giang Dung đệ nhất đưa ra nghi ngờ: "Cố Tổng, bây giờ cách thất tịch cũng chỉ có hai tháng nếu muốn cho ra sản phẩm mới, chỉ sợ không kịp..."

Khương Dao nghe nói như thế, trong lòng cũng có chút lo lắng. Một cái sản phẩm từ thiết kế rồi đến đưa lên thị trường, nói như vậy cần ba tháng. Nhưng mà...

"Nếu muốn làm, cũng không phải làm không được." Cố Mục Niên âm thanh lạnh lùng nói, ánh mắt của anh chuyển hướng đến bộ phận marketing, "Cát Tân, ý của ngươi thế nào?"

Cát Tân bình tĩnh suy tư vài giây, đẩy đẩy mắt kính, rốt cuộc mở miệng: "Tôi cảm thấy có thể hợp lại một chút. Cho tới nay, bộ đàm tiêu phí thị trường bên chúng ta đều bị IR cùng Bội Cẩm áp chế, công ty tựa hồ vẫn bước không qua cái này khó khăn này. Nghe nói thất tịch lần này, Bội Cẩm theo thường lệ sẽ có đại động tác, án năm qua nói, bọn họ tất ra tân phẩm. Mà IR bao năm qua đến tại đây một khối khuyến mãi phương diện đều làm được rất tốt, chúng ta không bằng bọn họ. Nếu chỉ là vì theo thủ cựu, chúng ta như cũ sẽ không sánh bằng bọn họ. Căn cứ vào phân tích SWOT*, thất tịch lần này là cơ hội rất tốt để ta vươn lên."

( *Phân tích SWOT: là một trong 5 bước tạo thành chiến lược sản xuất kinh doanh của một doanh nghiệp, bao gồm: xác lập tôn chỉ của doanh nghiệp, phân tích SWOT, xác định mục tiêu chiến lược, hình thành các mục tiêu và kế hoạch chiến lược, xác định cơ chế kiểm soát chiến lược._____Nguồn: Wikipedia)

"Nhưng là cho dù đẩy ra sản phẩm mới, thời gian ngắn vậy có thể bảo đảm chất lượng sao, đến thời điểm hoàn toàn ngược lại làm sao được?" Trưởng phòng sản phẩm mở rộng bộ nói. Anh ta đến Chí Sinh mấy năm, còn chưa hề có gặp tình huống như vậy. Này không chỉ đối sản phẩm nghiên cứu là khảo nghiệm, mở rộng bộ cũng như thế.

Khương Dao nghe vậy, trong lòng cũng âm thầm suy nghĩ có nên đánh một trận chiến này hay không. Chung quy chúng ta không hề nắm chắc, hiện tại ngay cả bản thảo thiết kế đều chưa có, huống chi kế tiếp còn có rất nhiều trình tự rườm rà, nếu cuối cùng làm được sản phâm nhưng so vớ Bội Cẩm đẳng cấp kém quá nhiều thì sẽ càng ảnh hưởng rất nhiều đến thực lực của công ty.

Nhưng mà Khương Dao ngẫm lại, nếu cô là người quyết sách, khả năng sẽ tán đồng cách Cát Tân nói. < Tôn Tử binh pháp > trong "Đánh úp, xuất kỳ bất ý*" chính là đạo lý này. Tất cả mọi người cho rằng Chí Sinh sẽ đi theo hướng cũ, bây giờ thì chúng ta cố tình binh hành hiểm chiêu, đánh cho bọn họ một trở tay không kịp, để Bội Cẩm không thể tiến xa hơn.

( *Xuất kỳ bất ý: đem quân đánh nhân lúc đối phương không phòng bị)

Hơn nữa với tính cách của Cố Mục Niên mà nói, hắn... Nhất định sẽ làm theo chiến lược này.

Nghĩ như vậy, cô ngẩng đầu nhìn mắt Cố Mục Niên, mà ánh mắt của anh trùng hợp cũng đang nhìn cô. Cô liền thấy anh, khóe miệng giơ lên độ cong đậm nhạt, sau đó lại khôi phục hờ hững.

Một giây sau, anh bút trong tay ném ở trên bàn, trầm giọng mở miệng: "Tôi đã quyết định vâyh, nhất định phải làm như vậy. Hiện tại cạnh tranh kịch liệt như vậy, Chí Sinh lại đang ở tình huống khó khăn, lúc nào cũng có thể bị người ta đạp ở dưới chân, nếu chúng ta không đem cơ hội này nắm chắc, thì đến lúc đó đến ông trời cũng không giúp được chúng ta. Hai tháng ra tân phẩm, tôi biết quả thật rất khó, nhưng càng hy vọng tất cả mọi người một lòng cùng nhau hợp lực. Đương nhiên, ai cảm thấy khó khăn có thể trực tiếp buông tay, không tham gia hoạt động lần này."

Khương Dao bởi lời nói của anh, trong lòng nóng lên. Cô đột nhiên cảm giác trên vai đeo gánh nặng, nhưng mà có loại cảm giác này lại làm cô hưng phấn muốn tham gia.

Cô ngẩng đầu nhìn mọi người chung quanh, trên mặt bọn họ cũng ẩn giấu kích động, không ai nói muốn rời khỏi.

Băng Thanh nói: "Tôi cùng ý kiến với Cố tổng, Chí Sinh hẳn là nên khắc phục khó khăn này."

Các trưởng phòng ban đều biểu đạt khẳng định ý kiến, nghe tuyền cùng Giang Dung cũng tỏ vẻ duy trì, bọn họ có chút đều là đến Chí Sinh mấy thập niên, cũng thật sự muốn cho chí tập đoàn sinh trở lại huy hoàng như lúc trước.

Quyết định sau khi đưa xuống, hành động đầu tiên chính là nghiên cứu sản phẩm. Cố Mục Niên nói với các nhà thiết kế đều muốn trong bốn ngày hoàn thành sơ thảo trang sức. Tạm định xuống là nhẫn cùng vòng cổ.

Khương Dao là nhà thiết kế mới, hay không hẳn là tham gia, Đái Linh đưa ra nghi ngờ. Chung quy Khương Dao mới đến, kinh nghiệm hữu hạn, năng lực không đủ.

Khương Dao lại chủ động đưa ra ý kiến muốn tham gia thiết kế: "Tôi quả thật kinh nghiệm không đủ, nhưng nà cũng hy vọng có thể tham gia, cho ra phương án của tôi."

Băng Thanh cũng tán thành: "Khương Dao mặc dù là mới tới, nhưng mà có thể vào đây đều là có năng lực, liền xem như là đây là lần khảo nghiệm đầu tiên của cô ấy đi."

Cố Mục Niên mắt nhìn Khương Dao, nói: "Các nhà thiết kế đều muốn giao, không có ngoại lệ. Tốt, tan họp."

——

Buổi tối, Cố Mục Niên tìm đến Khương Dao, cô đang thiết kế bản thảo, cô mở cửa cho anh xong lại chạy về thư phòng.

Anh đem anh đào cầm đi rửa, trang bị đầy đủ một bàn. Sau đó, anh đi vào thư phòng, đem tiểu cô nương kéo đi ra.

"Anh làm gì vậy a..." Hiện tại trong đầu óc của cô đều là tài liệu trang sức, bây giờ làm sao cí tâm tình cùng anh nói chuyện phiếm.

Cố Mục Niên vỗ vỗ đầu của cô, "Quá gấp sẽ trở vô dụng, em làm nhà thiết kế mà không rõ đạo lý này sao?"

Sau khi ngồi xuống sô pha, anh một quả anh đào đưa cho cô nói: "Ngọt." Anh biết cô ăn trái cây, sẽ không ăn toan.

Chua ngọt nhiều nước cảm giác ở trong miệng bể ra, tâm tình lo âu của cũng bị hòa tan rất nhiều.

"Hôm nay cám ơn anh đã để cho em có cơ hội tham gia thiết kế lần này." Cô cười nói.

Anh dựa lưng vào sô pha, bắt chéo chân, sắc mặt lười nhác, mắt hai mí nhẹ nhàng thoáng nhướng.

Tếp theo cô nở nụ cười, lại có chút cảm khái: "Lần này anh đem mục tiêu định tại Bội Cẩm, có nắm chắc không?"

"Nắm chắc không lớn. Nhưng mà tin mọi người trong công ty sẽ làm được."

Cô nghe anh nói như vậy, tâm liền ấm áp, "Chúng ta đây càng muốn nỗ lực." Đây là giấc mộng của cô, cũng là giấc mộng của anh.

Anh đột nhiên rũ xuống con mắt, đáy mắt tựa hồ có chút âm trầm không thể tan biến, cô thấy biểu tình của anh có chút mỏi mệt cùng lo lắng, liền an ủi anh: "Anh đừng có áp lực quá lớn, mỗi người trong công ty trả giá không phải là vì một câu của anh "Tất yếu phải làm được", mà là mọi người đều hi vọng Chí Sinh trở nên tốt lên."

"Em tin tưởng anh." Cô kiên định nói.

Anh nở nụ cười, mi mày ưu sầu dần dần tản ra.

——

Khương Dao thề, từ nhỏ tới nay cô chưa từng sinh ra cảm giác áp lực lớn như vậy đối với bản thảo thiết kế, ngay cả đề cương luận văn cô đều không cảm giác khó khăn như vậy.

Cô cực độ khát vọng có thể nộp lên một bản thảo hài lòng cho nên mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên, thường xuyên ở công ty tăng ca đến tối muộn.

Cô thực sự hi vọng tác phẩm của mình được nhận, trong lòng cô có quyết tâm, hi vọng có thể một làm quyền cước.

Bốn ngày sau hội nghị, tiến đến tham gia có Cố Mục Niên, cùng mọi người trong bộ sản phẩm nghiên cứu, trong đó bao gồm tổng thanh tra về nghệ thuật, Ti Phùng.

Mỗi nhà thiết kế thay phiên nhau biểu hiện bản thảo thiết kế của mình ra.

Băng Thanh là nhà thiết kế chính, bản thảo thiết kế tự nhiên thực hấp dẫn ánh mắt.

"Lần này tôi thiết kế về chủ đề là —— gặp. Hai viên tâm đụng vào nhau, sẽ có kịch liệt yêu hỏa hoa." Băng Thanh thiết kế nhẫn, có 2 đường cong tinh tế từ chiếc nhẫn trước các hai mang bắt đầu quấn quanh, cuối cùng hối thành một kim cương làm thành tình yêu. Xứng đôi vòng cổ cũng là cùng loại thiết kế.

Đối xứng cân bằng là trang sức thiết kế trung tương đương trọng yếu mỹ cảm, tác phẩm của cô ấy tại chi tiết phương diện xử lý vô cùng tốt, đường cong đầy đặn lưu sướng, khiến cho người nhìn thực thoải mái.

Thiết kế của cô ấy, hiển nhiên để nhìn gần như bức họa bản thảo, nhíu chặt mày Ti Phùng chậm sắc mặt. Băng Thanh làm thiết kế nhiều năm như vậy, có thể đứng ở địa vị nhà thiết kế chính đều dựa vào năng lực thực sự tốt của cô

Tuy rằng mấy cái thủ trưởng còn chưa làm đánh giá, nhưng là cái khác nhà thiết kế cũng bắt đầu mặc cảm.

Khương Dao là người cuối cùng nói về sản phẩm của mình, cô mở ra PPT*, để tác phẩm hiện ra tại trên màn ảnh lớn.

( *PPT: là định dạng mặc định để lưu các file thuyết trình từ Microsoft Power Point)

"Tôi sở thiết kế chủ đề là —— tinh tế yêu. Châu báu làm một phương thức biểu đạt tâm ý, biểu hiện chính là đưa trang sức có tình yêu." Cô thiết kế vòng cổ, đồng dạng là lấy tình yêu làm chủ đề. Đầu tiên là là dùng loại viên vòng làm kết cấu, một là từ đỉnh đầu đi xuống hoa đến đê đoan, một mặt khác cũng là như thế. Hai căn tuyến tạo thành một viên chưa khép kín, trung gian là một hình bảo thạch, tối có đặc sắc, bên cạnh dùng mấy cây ngắn bạc tuyến làm thành tua rua, rơi vào tại hai bên.

Khương Dao kiên nhẫn giảng giải thiết kế của mình, đáy mắt ngậm hào quang, "2 cái viên vòng đại biểu ch bọn họ dù chưa gặp nhau nhưng chung quy hội gặp nhau, bọn họ là mệnh trung chú định muốn đi cùng một chỗ..."

Người nghe cũng bị hấp dẫn, ngay cả Đái Linh đột nhiên cũng có cải biến vi diệu về nhìn đối với Khương Dao.

Khương Dao sau khi nói xong, lần nữa nhìn về phía Cố Mục Niên.

Nhìn đến cô chuyên chú vào tác phẩm thì có một cổ tràn ngập mị lực tự tin, khóe môi của anh khẽ nhếch, nhường nàng ngồi xuống trước.

"Ti Phùng, anh nói một chút suy nghĩ của anh đi Cố Mục Niên nói.

"Cá nhân tôi tương đối có khuynh hướng về tác phẩm của Băng Thanh và Khương Dao, đều thuộc về chất lượng thật tốt. Băng thanh tác phẩm tương đối Giản Minh, chi tiết xử lý xinh đẹp. Khương Dao là vừa tới công ty đi? Tôi còn không thế nào lý giải phong cách của cô ấy, nhưng mà tác phẩm chỉ nhìn một cách đơn thuần... Thực giàu có sang tân tính, khiến cho người trước mắt sáng lên."

"Giang Dung, ý kiến của cô thì sao?"

Giang Dung nói: "Tôi đồng quan điểm tư tổng thanh tra, trong lúc nhất thời rất khó chọn sẽ lấy ai hay bỏ ai"

Đái Linh nghe vậy, bĩu môi, cô ta vốn tưởng rằng Giang Dung sẽ khen cô ta, nhưng mà cô ta cũng biết lần này thời gian rất vội vàng, thiết kế của cô ta tương đối thô ráp.

"Vậy thì đầu phiếu đi." Cố Mục Niên cuối cùng nói.

Sau đó đầu phiếu đến cuối cùng, thế nhưng 15-15 đánh ngang! Giang Dung cho Khương Dao, Ti Phùng cho Băng Thanh.

"Cố Tổng, cuối cùng vẫn là ngài đến quyết định đi. Ngài cũng là lý giải phương diện này, đương nhiên là có quyền phát ngôn." Giang Dung nói.

Khương Dao trong lòng phá lệ khẩn trương, trong lòng bàn tay đều ra mồ hôi, chờ đợi Cố Mục Niên phát ngôn.

Anh... Sẽ chọn mình sao?

Cô mấy ngày nay chưa từng có cùng anh xách ra chuyện ở phương diện này, cũng là hi vọng anh có thể công tâm lựa chọn. Nhưng vào giờ này khắc này, cô thật sự thật hy vọng anh sẽ chọn tác phẩm của cô.

Cố Mục Niên bình tĩnh, mặt không thay đổi nhìn trong tay hai tác phẩm, người khác nín thở chờ đợi, Băng Thanh cũng nhìn chằm chằm anh, trong con ngươi ngậm chờ mong.

Sau một hồi khá lâu, anh rốt cuộc ngẩng đầu, đem tranh nháp đặt ở trên mặt bàn.

"Băng Thanh, lần này sẽ chọn tác phẩm của cô cho hoạt động thất tịch."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cẩm nang kỹ thuật trồng trọt và chăm sóc cây trồng, từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý. Tất cả đều có trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cach van chuyen cay canh di xa an toan va nguyen ven, cay bac ha những kiến thức này sẽ cải thiện đáng kể chất lượng cây trồng cũng như hiệu suất làm nông nghiệp của bạn