Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 12: Ôm ấp ấm áp


Lúc ra khỏi phòng họp đã là chạng vạng tối, trời dần dần tối xuống, đỉnh đầu là màu lam nhạt dần xám lại, tại dãy núi ở điệp gia lại có màu cam nhàn nhạt.

Các nhà thiết kế mang trên mặt ý tươi cười, vui vẻ nói đợi lát nữa đi đâu ăn cơm, đêm nay tất cả đều đã hoàn thành.

Khương Dao trong tay ôm bản thảo thiết kế, im lặng trở lại trước bàn làm việc.

Toàn thân cô giống bị thất thần mà ngồi xuống ghế, nhìn chằm chằm bản thảo thiết kế trước mắt, đáy mắt có chút chát chát.

Cô nghe được phía sau truyền đến tiênhs giày da đạp trên mặt, lập tức thân ảnh Cố Mục Niên liền đi lại chỗ của cô. Cô phát hiện anh đột nhiên đứng ở bàn bên cạnh cô, tựa hồ như đang nhìn cô, cô lập tức quay đầu đi, chỉ làm cho anh nhìn thấy cái gáy của cô.

Mấy giây sau, cô lần nữa nghe được tiếng vang lên, anh đã đi ra ngoài.

"Khương Dao, em có khỏe không?" Dương Nhược đi tới, trong giọng nói mang theo sự an ủi cùng lo lắng.

Khương Dao thu hồi đáy mắt khổ sở, nhấc lên tươi cười nói: "Em không sao."

"Kỳ thật tác phẩm của em đã đủ vừa lòng ưu tú, em xem tác phẩm của chị em nó vô cùng khó coi."

Đái Linh đi tới, trùng hợp nghe đến câu này, nụ cười trên mặt càng sâu, cô ta châm chọc nói: "Ai, xem xem ở nước ngoài du học nhiều năm trở về, cũng chỉ có như thế, người thất bại chính là người thất bại, Dương Nhược coi an ủi cũng làm gì."

Dương Nhược chán nản: "Vậy còn cô? Cô ngay cả tư cách tham gia đầu phiếu đều không có."

"Cô"

Giang Chủ Quản đi tới, "Các cô làm cái gì gì?... Đái Linh, em lại đây một chút."

Đái Linh ngẩng đầu đi, một bộ tiểu nhân đắc chí. Dương Nhược tức giận, quay đầu hỏi Khương Dao: "Đêm nay không cần tăng ca, chúng ta cùng đi ăn cơm đi?"

"Không được Dương Nhược, chịđi trước đi, em ở lại xử lý chút việc."

"Vậy được rồi, vậy em về sớm một chút để nghỉ ngơi đừng làm quá sức."

Người trong văn phòng lục tục ra ngoài, Khương Dao lại từ đầu đến cuối ngồi ở trước bàn làm việc. Cô giống như đang ngẩn người, vài người lại gọi cô, cô cũng đều cự tuyệt.

Đợi đến khi mọi người đều đi, cô mệt mỏi xoa nhẹ mi tâm, gối đầu, gục xuống bàn.

Đầu cô thật sự đau quá bởi vì mấy ngày nay đều ngủ không ngon. Hiện tại toàn thân trên dưới đều mệt mỏi.

Cô muốn ngủ một giấc cho ngon, lại phát hiện trong đầu suy nghĩ loạn, có một loại cảm giác bị thất bại cùng tự trách mãnh liệt lan tràn khắp trái tim.

Cố Mục Niên không có chọn tác phẩm của cô, nhưng cô không trách anh. Cô biết là anh công bằng, bởi vì trên vai anh đang gánh vác trọng trách, không thể lấy chuyện này làm qua la.

Nhưng mà thiết kế của cô thất bại, cô không có bản thiết kế hoàn hảo. Đây lần đầu tiên khảo nghiệm của cô nhưng nó lại thất bại. Lúc trước cô nói với Cố Mục Niên, muốn cùng anh đứng lên đưa ngành thiết kế châu báu Trung Quốc lên đỉnh cao nhưng lấy năng lực cô thì có thể đi đến đâu

Cố Mục Niên đối với cô... Cũng thực thất vọng đi.

"Cốc cốc cốc ——" cô nghe được có người gõ mặt bàn của mình, ngẩng đầu nhìn lên, chính là người vừa rồi cô đang nghĩ đến.

"Mấy giờ rồi, còn không đi ăn cơm?" Thanh âm của anh khàn khàn, thể hiện sự ẩn giấu sự quan tâm.

Khương Dao liễm mi, lắc lắc đầu: "En còn có chút việc chưa làm xong."

"Bận rộn thế nào cũng phải ăn cơm" anh nhịn xuống ý muốn xoa đầu cô, đáy mắt tối đen một mảnh chăm chú nhìn vào cô: " Đê anh cho người mua cơm cho em, có được hay không?"

"Không cần đâu, em ăn không vô."

"Khương Dao..."

"Cố Mục Niên, em muốn im lặng trong chốc lát có được không?" Cô nghe được giọng điệu lo lắng của anh, nhưng mà hiện tại cô đang đứng ở tình cảm dao động cường liệt, cô muốn yên tĩnh một chút để giảm bớt một chút cảm xúc.

Cố Mục Niên ánh mắt hung ác nham hiểm, nhìn cô thật lâu sau, mới từ từ mở miệng: "Được."

Anh quay người rời đi.

Cô đem máy tính mở ra, lần nữa tu sửa một chút bản thảo thiết kế chi tiết, lúc này có người đi tới.

"Như thế nào trễ vậy còn tăng ca?"

Khương Dao lập tức đứng lên: "Tư tổng thanh tra, tôi còn đang bận một số việc."

Ti Phùng gật gật đầu, nhớ ra cái gì đó, lại tán dương: "Hôm nay tác phẩm của cô rất xinh đẹp. Cô còn trẻ, khả năng thành công trong tương lai là rất lớn."

Cô nghe không hiểu lời nói này là an ủi hay là thật tâm, cũng chỉ mỉm cười đáp lại.

Ti Phùng nhìn ra cô rất khổ sở, liền nói: "Kỳ thật Băng Thanh làm nhà thiết kế chính nhưng cũng có rất nhiều tác phẩm bị chấm rớt."

"Kia tư tổng thanh tra, ngài cuối cùng bỏ phiếu cho Băng Thanh, là bởi vì cái gì?"

Ti Phùng sửng sốt một chút, nở nụ cười, đáp: "Thứ nhất, cô ấy là thiết kế chính, cái chiêu bài này đánh ra, càng có lợi cho chúng ta trong hoạt động thất tịch lần này. Thứ hai, thay đổi phồn vì giản, tác phẩm của cô thích hợp hơn ở trong thời gian ngắn hạn đưa lên thị trường."

Cô gật đầu, giọng điệu thản nhiên: "Tôi hiểu được."

——

Cố Mục Niên tìm Khương Dao xong, về tới văn phòng. Tiểu lý mua hai phần cơm tiến vào, lại nhìn đến Khương Dao không có ở bàn làm việc.

"Cố Tổng, ngài cơm..."

"Để vậy đi." Anh không ngẩng đầu lên.

Tiểu lý vừa nghe liền biết Cố Mục Niên tâm tình không tốt lắm, lập tức đi ra ngoài. Anh ta nhìn đến Khương Dao, mới hiểu được nguyên nhân Cố Mục Niên có tâm trạng không tốt.

Thì ra là không đem Khương tiểu thư đi lại đây a.

Cố Mục Niên tùy ý ăn mấy miếng cơm, cũng không có khẩu vị, liền đi xử lý công việc. Nhưng mà vội vàng, trong lòng lại luôn luôn vướng bận cái cô gái nhỏ ở bên ngoài.

Phỏng chừng cô là đang tức giận anh.

Anh thở dài, tâm tình của anh cũng không tốt hơn cô là bao. Anh so bất kỳ người nào cũng muốn để ý tâm tình của cô, là việc anh đem phiếu bầu cho Băng Thanh.

Chính vì anh là người lãnh đạo Chí Sinh, anh mới không thể dựa vào tư tình của bản thân mà đem phiếu bầu cho cô, nếu có thể, anh sẽ không để cho cô không vui, sẽ không để cho cô chịu ủy khuất, sẽ không để cho bao nhiêu cố gắng của cô trở nên uổng phí.

Mấy ngày nay cô cố gắng thiết kế bản thảo, anh làm sao mà không biết được. So với những người khác anh là biết cô có có bao nhiêu vất vả. Hôm nay, cô ở trong phòng hội nghị giới thiệu thiết kế, đầy cõi lòng hi vọng nhìn về phía anh, đến cuối cùng lại nghe được quyết định của anh thì trong lúc nhất thời không được lại được cô đơn, khổ sở rũ mi.

Lúc nãy anh lại nghe cô nói muốn yên tĩnh, anh liền biết cô thật là không thư thái. Cô khi còn nhỏ cúng như vậy, nếu tâm tình không tốt, không ai có thể nói chuyện với cô, chỉ có thể chờ cô bình phục cảm xúc lại.

Nghĩ thế, Cố Mục Niên đứng lên, đi ra văn phòng. Mắt nhìn Khương Dao, thấy cô đang nhìn máy tính, anh liền phân phó tiểu lý: "Đi xuống mua cốc trà sữa, rồi đưa qua cho cô ấy."

Tiểu lý lập tức hành động, anh ấy đem trà sữa đưa cho Khương Dao thì liền dặn dò: "Cố tổng mua cho cô trà sữa, nói cô đã không ăn thì cũng phải bổ sung chút năng lượng."

Khương Dao hơi giật mình, chợt đáp ứng: "Vâng, cám ơn. Nhưng mà anh ấy còn chưa trở về sao?"

"Cố tổng còn đang bận."

"... Vâng"

Cô nhìn trà sữa, đã là buổi tối, Cố Mục Niên thật sự muốn cô béo lên sao a... Nhưng mà thật đói bụng, cô vẫn là cắm lên ống hút, hút vào.

Tiểu lý trở về, liền nhìn thấy Cố Mục Niên còn đứng ở tại chỗ.

"Cố Tổng, Khương tiểu thư đã nhận."

Anh cũng nhìn thấy cô đang uống, biểu tình liền hòa hoãn hơn rất nhiều.

"Ngươi không có việc gì đi về trước đi"

Hơn tám giờ đêm, bóng đêm đã muốn tối xuống.Tập đoàn Chí Sinh chìm vào trong bóng đêm.

Khương Dao tắt máy tính, đang sửa sang túi, liền nhìn thấy Cố Mục Niên xách túi công văn đi tới. Anh vừa đi, bên cạnh nâng tay cởi bỏ cúc tay áo sơmi màu xám.

Đến trước mặt cô, anh bỏ lại một câu: "Đi thôi, về nhà."

Giọng điệu ôn nhu, lại không dung cự tuyệt.

Khương Dao chớp chớp lông mi, do dự một chút nhưng mà vẫn gật đầu.

Cô đi ở bên cạnh anh, đến thang máy, vừa định bấm số, liền bị anh kéo lấy, vào thang máy dành riêng cho anh.

"Về sau nếu đi làm sắp trễ giờ, thì hãy đi thang máy này." Anh trầm giọng nói.

Nha?

"Bị người khác thấy được thì làm sao..."

"Thấy thì thấy, sợ cái gì."

Giọng điệu anh hơi mang chút tính trẻ con, cô nghe thấy cũng không cùng anh nói tiếp, tâm tình lại tốt hơn lúc nãy

Đi ra thang máy, cô cùng anh đến bãi đỗ xe, người lái xe đã đợi ở đó.

Lên xe, hai người cũng không có nói cái gì, may mà chỉ có mười phút đã tới tiểu khu.

Sau khi từ thang máy của tiểu khi đi ra, đến trước cửa nhà của Khương Dao, cô cúi đầu nói với Cố Mục Niên: "Em đi về trước..."

Cô vừa mới chuyển thân, tay liền bị anh cầm chặt, một giây sau, anh liền kéo cô đi vào nhà anh.

"Ân —— "

Ai ngờ anh nhìn cô một chút, trên tay một chút cũng không thả lỏng, miệng nói: "Có chuyện cùng ngươi nói."

Khương Dao lúc ấy sững sờ, anh liền mở cửa ra, đem cô đẩy đi vào.

Đây là lần đầu tiên tới nhà anh.

Phòng ở là lấy màu trắng đen làm chủ đạo, trang sức tinh giản, mà có phong cách đặc sắc.

"Vào phòng khách đợi, anh tới ngay."

Khương Dao đem phòng ở nhìn một vòng, Cố Mục Niên thì đi phòng bếp nấu nước.

Cô đi đến ban công, để gió đêm mang theo sự mệt mỏi của bản thân. Cô suy nghĩ đợi lát nữa Cố Mục Niên muốn cùng cô nói cái gì, bảo chuyện thiết kế hôm nay sao?

Cô đều không biết nên đối mặt với anh như thế nào.

Cô nghe được phía sau phương truyền đến tiếng vang, quay đầu liền nhìn thấy Cố Mục Niên đi đến trước mặt mình.

Giờ phút này chung quanh yên tĩnh, Khương Dao gần anh trong gang tấc, môi lại nói không ra lời, đành phải đem đầu cúi thấp xuống.

Mà giờ khắc này, bộ dáng của cô, xem qua là yếu ớt như vậy để người nào đó càng thêm đau lòng.

Cố Mục Niên giọng nói trầm thấp, mở miệng hỏi: "Hôm nay là giận anh sao?"

Khương Dao không nghĩ đến anh nói là lời này, cô lắc lắc đầu.

"Vậy là em bởi vì anh không có chọn tác phẩm của em, nên tâm rất đau đớn, đúng không?"

Trong lòng cô giống như bị người kia động một chút, cảm xúc cuồn cuộn mà tới, hốc mắt lại lần nữa bắt đầu khó chịu. Cô nhẹ giọng giải thích: " Em không có trách anh không chọn em, bởi vì em biết anh chắc là sẽ không bởi vì giao tình của chúng ta mà mất sức phán đoán. Em chính là..."

Cô khịt khịt mũi, "Em chính là trách chính mình, không đem thiết kế làm tốt,phụ kỳ vọng của anh. Em tự biết em là cái người thất bại."

Cô vừa dứt lời, liền nhìn thấy anh nhìn cô, một giây sau, cô liền lọt vào một cái ấm áp trong ngực của anh.

Cô bị cánh tay đầy lực của anh giữ vào trong ngực, không thể động đậy, khuôn mặt nhỏ nhắn dán ở trên ngực anh, ngửi được mùi hương bột giặt nhàn nhạt trên áo anh, nghe tiết tấu tim đập trầm ổn của anh.

Nhất thời đầu óc cô tạm dừng hết thảy về ý tưởng thiết kế, tim đập nhanh đến mức khiến người ta ngạc nhiên.

Tay phải anh đặt lên đầu của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, giọng điệu lại rất ghét bỏ: "Thật ngu ngốc."

"Em nào ngốc?"

"Tự trách mình làm cái gì? Cái thiết kế này, chưa bao giờ có thể quyết định năng lực của em. Em có bao nhiêu ưu tú, anh biết đến rất rõ ràng. Em chưa từng phụ sự kì vọng của anh, biết không?"

Anh lần này dùng lời nói ấm ấp đánh thẳng vào của tâm của cô, an ủi cô đêm nay tất cả thất lạc.

Cô chậm rãi nở nụ cười, nhẹ giọng nói: "Biết."

Anh còn nói: "Nếu chỉ có chuyện này, liền chặn đánh sụp ngươi, vậy em liền rất yếu nhược. Em hẳn là muốn học được kiên cường."

"Tốt; em sẽ." Cô quả thật hẳn là muốn đề cao năng lực của mình.

Anh buông lỏng tay ra, cô liền ở trong ngực anh đi ra. Không biết tại sao, cô cảm giác hai má nóng nóng, có chút xấu hổ, liền cúi đầu không đi xem ánh mắt của anh.

Nhưng ai biết, hai tay anh ôm lấy mặt của cô, để cô nhìn vào mắt anh, cô nhìn thấy trong mắt anh phản chiếu lại mặt của mình
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi ohshit, truyen cuoi chuyen rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status