Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 14: Nhiều năm ăn ý


Ở cửa phòng nghỉ ngơi đột nhiên có nhiều người đến vây quanh, Dương Nhược cũng chạy tới, tất cả mọi người muốn nhìn thấy Cố Tổng xử lý Đái Linh như thế nào.

Băng Thanh cùng mọi người đều biết Cố Mục Niên bình thường thực sự nghiêm túc, nhưng mà khí thế giáo huấn bức người như thế thì đây chính là lần đầu tiên mà bọn họ thấy. Cố Tổng bởi vì nghe được từ "Thu mua" mà tức giận như vậy, hay bởi vì Khương Dao?

Khương Dao nhìn thấy sắc mặt của Cố Mục Niên, liền biết anh đậy là giận thật.

Đái Linh ở bên cạnh khóc không ra nước mắt: "Cố Tổng, tôi sai rồi. Khương Dao không có thu mua ngài, tôi không nên nói lung tung."

"Cả ngày không nghĩ đến việc thiết kế tốt tác phẩm mà còn đem văn phòng làm cho chướng khí mù mịt, tôi xem cô đây là không biết sợ."

"Cố Tổng, thực xin lỗi, thực xin lỗi..."

" Xin lỗi Khương Dao đi." Anh lạnh giọng nói.

Đái Linh ngón tay bấm vào trong lòng bàn tay, cô ta nhìn về phía Khương Dao, trong lòng không nguyện ý, nhưng giờ phút phải cúi đầu nói áy náy: "Xin lỗi, cho tôi thu lại lời nói vừa rồi."

Mọi người ở cửa đều đang đợi phản ứng của Khương Dao, tất cả mọi người cảm thấy Khương Dao khẳng định sẽ cười và nói không có việc gì, Khương Dao tính tình tốt như vậy. Hơn nữa Cố Tổng vì cô ấy nói chuyện, làm chỗ dựa cho cô ấy, đây là lần đầu tiên Cố Tổng vì nhân viên mà nói như vậy.

Khương Dao cong khóe môi, không đáp lại Đái Linh. Mà đi đến bên cạnh Cố Mục Niên, ngẩng đầu nhìn cặp mắt đen của anh, nói cười xinh đẹp.

"Tôi không cần thiết phải dùng bất kỳ thủ đoạn nào để thu mua Cố tổng. Nếu nhất định phải, thì đó chính là Khương Dao tôi đây."

Đơn giản vì cô là Khương Dao, cùng người khác không quan hệ.

Mọi người ồ lên, ai cũng không nghĩ đến Khương Dao dám lớn gan cùng boss nói chuyện như vậy! Tại sao cô có tự tin a! Ngay cả Băng Thanh cùng Đái Linh đều ngây ngẩn cả người.

Tất cả mọi người lại đoán Cố Mục Niên sẽ tiếp lời này như thế nào hoặc là phản bác Khương Dao ra sao, mà Cố Mục Niên chỉ là mím môi cười, trên mặt mang sự theo nhu hòa, sau đó chỉ nói một chữ: "Đúng vậy."

Anh thế nhưng lạ khẳng định lời nói của Khương Dao! Này hoàn toàn sai lệch với suy đoán của mọi người ở bên ngoài.

Khương Dao con ngươi như nước phản chiếu lại bên mặt của anh, cô điềm tĩnh cười, tiếp theo đưa ánh mắt dời về phía Đái Linh, mang theo cao ngạo, phảng phất liền tại nói " Cô đã nghe Cố tổng nói rõ chưa?".

Băng Thanh đúng lúc đứng ra, "Tôi vừa rồi mới báo cho Cố tổng, đưa tác phẩm ghi tên của tôi và tên của Khương Dao. Có Khương Dao hỗ trợ, chúng ta đều biết."

Đái Linh khí lực mềm nhũn, không còn lời nào để nói.

Cố Mục Niên tay bỏ ở trong túi, xoay người mắt lạnh nhìn đám nhân viên đang náo nhiệt ở ngoài cửa, còn chưa một câu, mọi người liền trở lại vị trí làm việc của mình. Anh cất bước rời đi, Đái Linh đi toilet, Khương Dao cũng trở về chỗ ngồi của mình.

Cô uống cà phê, Dương Nhược liền chạy lại đây: "Khương Dao, vừa rồi quả thực là trò hay a. Cố Tổng cho em chỗ dựa quá."

"Anh ấy không phải vì ai chỗ dựa, mà là công bình công chính. Nói huyên thuyên mọi người đều phải biết tai vách mạch rừng*."

( *Tai vách mạch rừng: nhắc nhở việc nói năng cho cẩn thật chứ kẻo có ngày lại bị thiệt thòi bởi những nỗi niềm riêng tư của bản thân bị nhiều người bàn tán)

Dương Nhược gật đầu, "Bất quá em cùng Cố Tổng nói chuyện như vậy, lá gan thật lớn."

"Hoàn hảo đi..."

Cô dám như vậy nói, đương nhiên biết Cố Mục Niên sẽ cho cô bậc thang, nhiều năm ăn ý cũng không phải là giả.

Chuyện lúc sáng cứ như vậy qua. Buổi chiều, Cố Mục Niên lại mở cuộc họp nhằm vào sản phẩm khai phá, chính thức thảo luận về thiết kế thất tịch

Ở cuộc họp Cố Mục Niên thông báo kế hoạch trung sản phẩm thất tịch lần này, bộ phận thiết kế hậu kệ do Khương Dao phụ trách.

Khương Dao kinh ngạc: "Vì cái gì? Chủ thiết kế của tác phẩm này là Băng Thanh tỷ mà?"

Băng thanh: "Là tôi đề nghị. Để cho em thông qua cơ hội lần này, đi rèn luyện bản thân một chút."

"Nhiệm vụ không thoải mái, nếu mà em không nguyện ý, cũng có thể không tiếp nhận" Cố Mục Niên nói.

Khương Dao thực cảm động: "Cám ơn Cố Tổng cùng Băng Thanh tỷ đã nguyện ý tín nhiệm tôi, tôi sẽ làm thật tốt."

Sau khi hội nghị kết thúc, Khương Dao gọi Băng Thanh lại, hai người một mình đi tới.

Khương Dao nói: "Băng Thanh tỷ, cám ơn chị. Chẳng qua em cũng có chút vấn đề muốn hỏi chị..."

Băng thanh mỉm cười, "Em muốn hỏi vì cái gì?"

" Tại sao chị lại chọn em làm người thiết kế hậu kì" -- Khương Dao thắc mắc hỏi.

"Kỳ thật chị thật ngưỡng mộ em, cảm thấy em giống chị lúc vừa mới vào công ty, tuổi trẻ non nớt, đối với tương lai tràn ngập sự chờ mong. Chị bây giờ tuổi cũng dần dần lớn, nhưng mà công ty còn trưởng thành

Khương Dao giật mình, cảm thấy chị ấy rất rộng lượng lấy đại cục làm trọng, càng cảm thán chị ấy ưu tú lại khiêm tốn.

"Em hiểu được, nhất định sẽ không phụ sự hy vọng của chị"

Khương Dao trở lại vị trí của mình, nhìn tài liệu Cố Mục Niên đưa cho cô lúc nãy, cảm thấy khó giải quyết.

Sau đó, cô vẫn không có đầu mối, chung quy việc này cô là lần đầu tiên tiếp nhận.

Có thể đi tìm ai hỏi một chút phương pháp không? Cô xem Băng Thanh chính là đang bận, không dám phiền toái chị ấy. Giang Dung... Càng không thể.

Càng nghĩ, cô có ý định tìm Cố Mục Niên xin giúp đỡ.

Cô đi đến văn phòng của anh, tiểu lý nhìn thấy cô đến, vội vàng đứng lên: "Khương tiểu thư đây là tìm Cố Tổng?"

"Ân, phiền toái anh giúp tôi thông báo một tiếng."

Tiểu lý Tiếu sáng lạn, nói: "Cố Tổng nói, chỉ cần là cô, trực tiếp gõ cửa đi vào là được."

"Nga... Được."

Khương Dao gõ cửa, nghe được Cố Mục Niên đáp ứng mới đi vào.

"Làm sao?" Hắn hỏi.

Cô đem tài liệu đưa tới trên bàn của anh, vẻ mặt lấy lòng nói: "Cố Mục Niên, anh có thể dạy cho em hay không. Em không hiểu cái này nên làm như thế nào, hơn nữa anh đem việc khắc phục khó khăn quan trọng như vậy giao cho em, em thật sợ em sẽ làm hư."

Cố Mục Niên đứng lên, cầm lấy tài liệu của cô, đi đến sô pha nói: "Lại đây."

Khương Dao ngồi ở bên cạnh anh, anh hỏi: "Em biết chúng ta bây giờ bước đầu tiên là cái gì không?"

"Ân... Mau chóng định ra bản thảo chung."

Khuỷu tay của anh chống ở trên đùi, mười ngón giao điệp nhìn về phía cô: "Ân, kia đã nghe qua < tôn tử • mưu kế đánh > một câu "Biết người biết ta người trăm trận trăm thắng"."

"Ý của anh là..."

"Mỗi một trương tam đồ thị hình chiếu, không thể chỉ dựa vào nhà thiết kế tạo ra, mà không lý giải thị được trường hướng phát triển. Trừ lý giải những công ty khác bao năm qua thất tịch thiết kế, chúng ta còn cần tiến hành nghiên cứu thị trường. Nhà thiết kế muốn trực tiếp đi đến thương trường, để suy xét mình và những công ty khác có đặc điểm gì, sau đó định ra tam đồ thị hình chiếu."

Cô gật đầu, "Em đây ngày mai sẽ đi nghiên cứu thị trường"

Anh ho nhẹ một tiếng, thản nhiên nói: "Anh vừa vặn cũng phải đi xem xét một chút, cùng nhau đi, em cũng thuận tiện đi thực địa khảo sát tình huống của Chí Sinh một chút"

"Được"

——

Sáng ngày hôm sau, Khương Dao cùng Cố Mục Niên đi đến thương trường lớn nhất ở T thị. Lần này là lén nghiên cứu, cho nên hai người đều đổi lại thường phục. Khương Dao đổi một thân hắc bạch ô vuông bất quy tắc váy liền áo, Cố Mục Niên thì mặc ngắn tay màu xanh thẫm, đi trên đường nếu không nhìn đến mặt anh, liền không cảm thấy anh và những người khác có điểm khác biệt.

Khương Dao là hiếm thấy anh hưu nhàn như vậy, xem qua lại càng lộ vẻ tuổi trẻ, tựa như sinh viên.

Bởi vì hôm nay là thời gian làm việc, cho nên thương trường không nhiều người, hai người đầu tiên là ở bên ngoài phố thương nghiệp nhàn nhã đi dạo trong chốc lát, sau đó mới đi đến khu bách hóa châu báu.

Đi ngang qua một tiệm tinh phẩm, Khương Dao đi vào mua cho Cố Mục Niên một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, sau đó đội lên cho anh

"Anh xuất hiện ở trên tivi quá nhiều, đến thời điểm bị những người ở công ty khác nhận thì không tốt lắm."

Khương Dao nhìn anh đội mũ, liền buồn cười.

"Cười cái gì?"

Thấy anh muốn bỏ mũ xuống, cô vội vã nói: "Không cười anh, xem rất tốt. Em chính là cảm giác anh trẻ tuổi thực nhiều."

Anh liếc cô một cái, xoay người đi, cô lập tức đuổi theo, vừa đi vừa nói chuyện: "Đợi lát nữa chúng ta đến khu bách hóa, liền làm bộ như chúng ta là tình nhân, anh để cho em chọn nhẫn, hiểu không?"

Cô đi về phía trước, đột nhiên có cảm giác lòng bàn tay bị người ta cầm lấy, quay đầu nhìn lại, là Cố Mục Niên dắt tay cô!

"Ân, anh làm chi vậy..." Cô xấu hổ muốn đem tay kéo về, lại không nghĩ rằng anh lại càng nắm càng chặt.

Giọng điệu anh không gợn sóng, trong mắt lướt qua ý cười: "Không phải nói muốn giả làm tình nhân sao? Phải coi trọng chi tiết, có tình nhân nào giống như chúng ta xa lạ như vậy?"

Khương Dao: "..."

Bàn tay anh thật to, ngón tay cũng to hơn của Khương Dao, tay cô liền bị tay anh gắt gao bao vây lấy, ấm áp truyền đến trên mặt của cô

Cô cảm thấy mặt thật nóng, hít thở sâu một lần, trong lòng đang trách chính mình khẩn trương cái gì, đoán mò cái gì. Không phải chỉ là nắm cái tay thôi sa... Khi còn nhỏ cũng không phải không có dắt lấy qua.

Hai người đi vào bách hóa, đầu tiên là đi quầy chuyên doanh IR.

"Hai vị cần gì ạ?" Nhân viên hướng dẫn nói.

"Tôi muốn mua nhẫn kim cương cho vị hôn thê của tôi, đề cử cho tôi một chút."

"Vâng, ở đây chúng tôi có nhiều sản phẩm khác nhau ở khoản tiền. Hai vị đây có thể tiếp nhận giá vị là bao nhiêu? Tôu giúp ngài đề cử."

Khương Dao quét mắt nhìn vài lần, chỉ chỉ một vật trong đó.

Hướng dẫn viên lấy ra, Khương Dao quan sát trong chốc lát, quan sát nó làm công, hướng dẫn viên liền nói cô thử xem sao.

Cố Mục Niên lấy nhẫn kim cương trong tay của cô đi, một tay còn lại cầm lấy tay trái của vô, đem nhẫn đeo vào ngón tay áp út của cô.

Anh ngẩng đầu nhìn cô: "Xem xem có thích hay không."

Khương Dao nhìn ánh mắt chuyên chú của anh, trong lòng nhỏ phóng túng một chút, sau một lúc lâu mới phản ứng được là đang diễn trò. Cô cười cười, xòe năm ngón tay ở dưới ngọn đèn xem xét.

Cuối cùng hai người bọn họ cũng giải không sai biệt lắm, liền nói muốn xem tiếp

Hướng dẫn viên giữ lại hai người bọn họ: "Vừa rồi đệ nhất "Độc yêu" không cần sao? Cái kia rất đẹp, cô đây mang theo thực thích hợp. Hai vị muốn hay không suy nghĩ thêm một chút?"

Cố Mục Niên nhìn về phía cô, nói: "Có muốn không?"

Khương Dao vẫn là xua tay.

Lúc đã đi xa, Khương Dao đùa nói: "Anh vừa rồi như thế nào lại hỏi em? Nếu mà em gật đầu, anh sẽ mua cho em thật sao?"

Anh nhếch môi cười, "Làm sao có khả năng."

Cô ngẩng đầu lên hừ nhẹ một tiếng, "Em liền biết."

Ai ngờ, anh lại xoa xoa đầu của cô, giọng điệu mang theo sủng nịch: "Đó là bởi vì, những kia căn bản không xứng với em."

Khương Dao trong lòng rung động. Cô tương lai muốn nhẫn, hẳn là trên thế giới độc nhất vô nhị sao? Cùng lắm thì tự mình thiết kếmột cái...

Buổi sáng thời gian qua đi, hai người nghiên cứu vài nhãn hiệu, cũng đi Chí Sinh, tổng thể mà nói thì đại khái đã biết. Buổi trưa, Cố Mục Niên nói mang Khương Dao trực tiếp bên ngoài ăn cơm.

Ở một tiệm cơm Tây, Khương Dao xem đi ăn cơm hoàn cảnh cũng không tệ lắm, liền nói muốn đến quán này

Vừa mới chuẩn bị đi vào, bọn họ liền nghe được phía sau có cái thanh âm đang gọi "Cố Mục Niên".

Khương Dao quay đầu nhìn lại, liền thấy một người đàn ông người tuổi còn trẻ nắm tay một cô gái bước nhanh tới, nam nhân trẻ tuổi nhìn đến Cố Mục Niên, kích động nói: "Lão Cố, cậu sao a?!"

Người đàn ông trẻ tuổi đó chính là bạn học cùng lớp của Cố Mục Niên lúc trung học. Mà bên cạnh anh ta con có một cô gái, là bạn gái của anh ấy, cũng là bạn học chung lớp năm ấy.

Bạn học lúc trung học nhiều năm không gặp Cố Mục Niên cười cùng anh ta ôm một chút.

"Lão Cố, còn nhớ rõ cô ấy không? Hứa Lỵ của lớp chúng ta bây giờ là bạn gái của tôi."

Hứa Lỵ bị Từng Hào nhìn một cái, mới thu hồi ánh mắt kinh ngạc nhìn Cố Mục Niên, cô ấy cùng Cố Mục Niên gật đầu: "Đã lâu không gặp."

"Vâng" Anb thản nhiên ứng tiếng.

"Vị này là... Bạn gái của cậu sao?" Từng Hào nhìn về phía Khương Dao.

Cố Mục Niên thần sắc chợt tắt, lạnh nhạt cười, bàn tay đắp lên cái gáy của Khương Dao: "Muội muội ta."

Câu nói này, động tác này, Từng Hào như thế nào cảm giác so với bạn gái còn thân mật hơn...

"Không đúng, cậu khi nào lại có muội muội a?!" Từng Hào biết Cố Mục Niên là con một mà.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như con gì ăn lắm nói nhiều, share acc lol lmht đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status