Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 21: Tặng quà


Khương Dao xoa bóp trong chốc lát, Cố Mục Niên bắt lấy tay của cô, nhẹ giọng nói câu "Cám ơn" sau đó buông ra.

" Anh có ổn hơn không?" Cô hỏi.

Anh mở mắt ra, mi mục tuấn lãng, "Anh lúc nào cũng ổn."

"Ân..." Khương Dao đi đến trước mặt anh, hỏi: "Vậy bây giờ anh có làm việc gì nữa không?"

Anh hỏi lại: "Em làm xong việc rồi sao?"

"Vâng."

Anh đứng lên, cầm lấy túi công văn, bàn tay của anh đặt lên lưng của cô, đẩy cô đi về phía trước, "Để anh chở em về nhà nghỉ ngơi một chút nha."

Khương Dao cũng thật sự rất mệt mỏi, muốn vè nhà thả người ở trên giường a.

Lên xe, cô nhìn thấy Hác Bội Bội nhắn tin tới giới thiệu triển lãm ngọn đèn đại hình ở T thị tối nay. Lần này ngọn đèn triển lãm là chính là cố ý tổ chức vì thất tịch, để các cặp tình nhân đến ảnh chụp như vậy rất lãng mạn.

Khương Dao hỏi Hác Bội Bội có phải muốn đi cùng cô hay không. Ai ngờ Hác Bội Bội nói đêm nay cô ấy không rảnh, trong nhà có chuyện, chính là nói cho Khương Dao biết để cô mang theo người bạn trai nào đó đi cùng.

Khương Dao không nói gì... Kiếm đâu ra một người bạn trai để đi cùng. Về phần cô, cô lại không muốn một mình đi xem trong khi ai ai cũng có đôi có cặp dắt nhau đi, thật tủi thân a.

Cô tắt di động, liền nghe được thanh âm trầm thấp của Cố Mục Niên: " Em đang xem cái gì vậy?"

"Nga... Bội Bội cho em biết tin đêm nay có ngọn đèn triển lãm ở họa vườn hoa phía nam."

"Em đi cùng Bội Bội sao?"

"Cậu ấy không rảnh. Em chắc cũng sẽ không đi."

Cố Mục Niên cũng không có nói thêm cái gì.

Đến tiểu khu, Khương Dao liền đi ngủ, lúc cô tỉnh lại thì mặt trời đã xuống núi.

Chuông điện thoại vang lên là Cố Mục Niên gọi đến bảo cô ra mở cửa cho anh.

Cô mở cửa liền nhìn thấy anh đứng ở cửa. Hôm nay anh không mặc tây trang và đi giày da mà là áo T-shirt trắng bình thường cùng với màu đen quần, khí chất của anh càng thêm tuấn lãng thanh tuyển.

Cô có chút khó hiểu, anh sang đây có chuyện gì?

Cố Mục Niên đi đến, nhìn chung quanh một vòng, ánh mắt dừng ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giọng điệu bình thường: "Đêm nay có sắp xếp gì hay không?"

Khương Dao ngẩng đầu, con ngươi bị ánh đèn chiếu vào làm cho nó trở nên long lanh, "Không có, làm sao vậy?"

Dưới đáy mắt của anh lướt qua một tia cười nhưng giọng điệu vẫn như cũ không có thay đổi: "Vậy tối nay cùng anh đi ra ngoài một chuyến."

"A?"

"Dù sao..." Anh ho nhẹ một tiếng, "Chúng ta đều đều độc thân."

Khương Dao nghe vậy lập tức hiểu ý tứ của anh. Dù sao anh cũng là một người cô đơn nhàm chán, muốn cùng cô ra ngoài cho hết thời gian a? Cô đối với này không có phản đối dù sao cô cũng cảm thấy đang rất nhàm chán.

Cô cười nhẹ, không khỏi trêu chọc: " Bên người Cố tổng có rất nhiều vây người mà? Tại sao vẫn một mình thế?" Nếu đêm nay anh tùy thích mà gọi đều có thể hẹn ra một đám người.

" Trường hợp đặt biệt muốn đi cùng em." Anh nheo mắt nắm lấy cái gáy của cô, giọng điệu mang theo một chút mệnh lệnh: "Nhanh lên đi, chuẩn bị một chút."

Cô hào phóng đáp: "Vậy anh đợi em một lát nha, em đi tắm rửa một cái."

Bốn mươi phút sau, cô từ tronh phòng ngủ đi ra, đi đến ngồi ở trước mặt Cố Mục Niên, hỏi: " Anh thấy em hôm nay như thế nào? Có xinh hay không?"

Anh ngẩng đầu, ánh mắt nhìn vào cô.

Cô mặc một chiếc váy màu xanh lục, váy thắt eo hiện ra cái eo nhỏ, bên cạnh làn váy là hình lá sen. Hôm nay cô chỉ son môi màu nhạt, không có đánh phấn, còn tóc thì cô thả sau lưng, nhìn cô rất động lòng người.

Anh thu lại ánh mắt, yên lặng chớp mắt một cái, sau đó trầm ngâm nói: "Ừm."

Khương Dao bĩu môi, "Ừm" là có ý gì...

Anh đứng lên, hỏi cô: "Đã chuẩn bị xong chưa?"

"OK."

"Vậy thì đi thôi"

Cô đi theo phía sau lưng anh, đi đến chỗ hành lang gần cửa ra vào. Khi cô im lặng nhìn thấy bóng dáng của anh thì trong lòng dâng lên một loại cảm giác vui sướng nhàn nhạt. Không biết bởi vì cái gì mà tâm tình của cô bây giờ đang rất tốt.

Hai người đi xuống lầu, Khương Dao thấy anh đi lấy xe, liền ngăn cản anh: "Chúng ta đi bộ đi. Hôm nay trên đường nhất định sẽ rất đông người, đi xe thật sự rất bất tiện đó. Hơn nữa vừa vặn có thể tản tản bộ, hít thở một chút không khí trong lành cũng rất tốt."

Anh không phản đối liền cùng cô sóng vai đi trên đường. Đầu tiên hai người đi ăn cơm, sau đó mới chậm rãi đi họa vườn hoa ở phía nam.

Bóng đêm dần tối xuống, đèn nê ông bắt đầu sáng lên. Khương Dao cùng anh đi, ở trên đường thì rất náo nhiệt, trong tay cô cầm một cái bánh ngọt, là lúc mới ăn cơm xong cô đi ngang qua tiệm bánh ngọt lên đứng lại mua.

Cố Mục Niên còn cười nhạo một câu "Ngây thơ", nói cô từ nhỏ liền thích ăn những này đồ món đồ ngọt này. Lúc Khương Dao học ở sơ trung, khi nào đến giờ tan học cô hay đến nhất trung tìm Cố Mục Niên, trên đường trở về đều sẽ đi mua một cái bánh ngọt. Tiệm đồ ngọt ở gần nhất trung rất ngon, khi nào cô tan học đi qua mua cũng đều phải xếp hàng.

Mà mỗi lần xếp hàng, đều là Cố Mục Niên đi mua bảo Khương Dao ở bên ngoài chờ.

Cô cắn miếng bánh, bình luận: " Vẫn là bánh ở nhất trung là ngon nhất."

Cố Mục Niên mỉm cười, trêu ghẹo: "Để anh xem khi nào rảnh anh sẽ dắt em đến nhất trung ăn"

"Vâng." Cô vui vẻ nở nụ cười giống như con nít vậy

Cô tiếp tục ăn bánh, đột nhiên cảm giác tay trái của mình bị cầm lại. Là Cố Mục Niên cầm tay cô!

Trong lòng cô hoảng sợ một chút, còn chưa phản ứng kịp, liền nghe anh giải thích: "Quá nhiều người, anh sợ em va phải người nào đó. Em cứ từ từ ăn để ăn dắt em đi."

Cô nhìn thấy sắc mặt của anh rất bình tĩnh, cho nên cô cũng biết là mình nghĩ nhiều mà thôi. Cô không giãy dụa an tâm để anh dắt đi. Dù sao đây cũng phải là lần đầu tiên bọn họ nắm tay.

Hai người đi về phía trước, Khương Dao không nghĩ đến sẽ gặp được Dương Nhược.

Dương Nhược đang nói nói cười cười cùng một người đàn ông đi tới, khi chị ấy nhìn thấy Khương Dao, đầu tiên là kích động muốn đến chào hỏi nhưng chị ấy lập tức nhìn rõ mặt người đàn ông đang nắm tay Khương Dao. Dương Nhược trong nháy mắt liền giống như hóa đá.

Khương Dao cũng sững sờ ở tại chỗ, Cố Mục Niên vừa mới vừa nhìn liền không nhớ rõ người phụ nữ này là ai, mấy giây sau mới nhớ lại đây là Dương Nhược. Nhưng mà sắc mặt của anh không hề gợn sóng, nên vẫn nắm tay của Khương Dao như bình thường..

"Khương Dao... Cố Tổng..." Dương Nhược hoài nghi có phải mình nhìn lầm hay không. Cố Tổng cùng Khương Dao hai người tay trong tay đi tới a!! Đây là tình huống gì a! Chẳng lẽ Khương Dao đã cùng Cố Tổng wua lại mờ ám hay sao?

Đầu óc của Dương Nhược trong khoảng thời gian ngắn kinh ngạc đến trống rỗng.

Khương Dao bận rộn tránh tay của Cố Mục Niên, giải thích: "Dương Nhược, cái kia... Chị hiểu lầm rồi..."

"Không có việc gì!" Chị ấy lập tức phủ nhận, Dương Nhược làm sao dám làm cái gì trước mặt Cố tổng: "Tôi cái gì cũng không thấy, hai người tiếp tục, tôi...tôi đi trước đây!"

Dương Nhược kéo người đàn ông bên cạnh bước đi thật nhanh.

Cô vẫn còn đang sững sờ, lòng bàn tay lại một lần nữa bị nắm lấy, Cố Mục Niên mỉm cười nói nhỏ: "Không có việc gì, khi trở về em giải thích một chút là được."

Cô thật là đau đầu. Dương Nhược khẳng định lại nghĩ sai, dù sao nếu là người khác nhìn thấy cô cùng đại boss đi ở trên đường cũng đều sẽ hiểu sai.

Huống chi...cô và anh còn nắm tay nhau, đột nhiên cảm giác hai má nóng lên.

"Cố Mục Niên, " Cô gọi anh, "Bằng không chúng ta không cần nắm tay nếu lát nữa gặp người quen sẽ hiểu lầm đó..."

Ai ngờ vẻ mặt của anh rất bình tĩnh, tiếp tục đi về phía trước, "Em chột dạ cái gì."

"..."

Hai người đi tới họa vườn hoa phía nam, Cố Mục Niên liền nói: "Không phải thích ngọn đèn triển lãm sao? Đi vào đi dạo thôi."

Ánh mắt của cô sáng lên, "Vâng"

Từ xa liền nhìn thấy những ngọn đèn triển lãm thật rực rỡ. Lúc hai người đi tới, có người phát vòng tay huỳnh quang miễn phí. Người đó đưa cho bọn họ, mỗi người một người một cái.

Cố Mục Niên vốn đã không thích cái này, nhưng Khương Dao vẫn cứng rắn muốn anh đeo lên.

Ngọn đèn triển lãm so với trong tưởng tượng của Khương Dao còn đẹp mắt hơn, chính phủ năm nay là dùng đại công phu. Có rất tình nhân lui tới, người trẻ tuổi chiếm đa số.

Khương Dao lấy điện thoại di động ra đưa cho Cố Mục Niên, "Anh chụp giúp em một tấm."

Cô đứng ở một ngọn đèn dưới tán cây, Cố Mục Niên cơ bản không thích ứng được với nơi đông đúc náo nhiệt này nhưng khi nhìn thấy cô cười đến mắt ngọc mày ngài, tâm của anh không tự chủ được liền mềm nhũn ra.

Anh giúp cô chụp mấy tấm, sau đó đem di động đưa cho cô.

"Nha còn rất dễ nhìn." Cô cười hì hì.

Tay của anh đặt lên đầu của cô xoa nhẹ vài cái, khóe miệng cong lên: "Đi thôi."

Khương Dao có thể cảm giác được tâm tình đêm nay của Cố Mục Niên cũng rất tốt. Ít nhất mà nói, anh có thể nguyện ý cùng cô tới nơi náo nhiệt này, giúp cô chụp ảnh... Thật sự là hiếm có.

Đi đến một nơi ít người, Cố Mục Niên giữ cô lại.

"Nhắm mắt lại đi." Anh nói.

Khương Dao không rõ ràng cho lắm, mắt vẫn mở tình, sau đó lại nghe anh nói, "Nghe lời nào."

Cô đành phải nhắm mắt lại.

Cô nghe được một trận thanh âm sột soạt, một lát sau, cũng cảm giác được trên cổ có cái gì đó lạnh lẽo dán lên.

Cô mở mắt ra nhìn là một cái vòng cổ!

"Cố Mục Niên..."

Khóe môi anh mang theo ý cười, hai tay anh vòng qua cổ của cô, giúp đeo vòng cổ.

Cô nương theo ngọn đèn, thấy rõ mặt dây chuyền: "Đây là thiết kế ở trong tập tranh mà trước kia anh vẽ mà"

Lúc trước ở thư phòng của anh, cô nhìn thấy tập tranh của anh vẽ trang sức này, lúc ấy Khương Dao còn nói rất thích. Không nghĩ đến anh sẽ làm nó ra!

"Ân."

Khương Dao sờ mặt dây chuyền, ngẩng đầu nhìn đôi mắt của anh, trái tim của cô đột nhiên loạn loạn "Tại sao anh lại tặng em cái này..."

"Không phải em rất thích sao? Bởi vậy nên anh bảo nhà máy làm. Xem như...đây là quà để cảm ơn em vì lần này đã cung cấp cho Chí Sinh một ý tưởng thất tịch rất tối"

Thì ra là như vậy.

Cô cảm động gật đầu, "Em rất thích, cám ơn anh."

Anh nhịn không được nhéo nhéo vài cái trên gương mặt của cô, "Mang theo nó, không cho lấy xuống."

Nghe giọng điệu của anh, cô buồn cười nói: "Vâng."

——

Bên kia, trong văn phòng của Bội Cẩm. Đỗ Yển đem văn kiện số liệu tiêu thụ mà phòng kĩ thuật mang lên đem ném xuống đất.

Cấp dưới thần sắc kinh sợ nhưng chỉ có thể im lặng.

"Lần này thế nhưng lại để Chí Sinh đoạt số định mức ở trên thị trường của chúng ta, các ngươi làm chuyện gì vậy?!" Lần này kế hoạch cho thất tịch của Bội Cẩm là khuyến mãi các mặt hàng trang sức và đẩy ra sản phẩm mới vốn tưởng rằng số lượng tiêu thụ tốt lắm nhưng lại không nghĩ rằng bị "Chí ái" của Chí Sinh đánh bại

"Chúng tôi cũng không nghĩ đến, người tiêu thụ lần này sẽ mua của Chí Sinh. Nhưng là Đỗ tổng, lượng tiêu thụ của chúng ta so với năm rồi vẫn cao hơn 5%."

Đỗ Yển án mi tâm, giọng điệu không cam lòng: "Dòng nước dù có chả xiết thì cũng tiến, không tiến thì sẽ hư."

"Đỗ tổng, lần này là vì người đại nói bên Chí Sinh xảy ra vấn đề nên mới có thể làm cho bọn họ đi đường vòng lối tắt. Mèo mù gặp phải lão chuột chết mà thôi."

Đỗ Yển cười lạnh một tiếng, nhìn về phía ngoài cửa sổ: "Chúng ta tất yếu phải nắm chặt lấy thị trường, bây giờ ở thị trường Chí Sinh vẫn còn rất kém."

——

Thứ hai, lúc Khương Dao đến Chí Sinh, thời gian đến giờ làm việc còn trong chốc lát.

Dương Nhược đến tìm cô, "Chị nhiều mua một cái bánh mỳ cho em"

"Cám ơn chị." Khương Dao cười cười.

Dương Nhược cùng cô nói vài câu chuyện phiếm liền nói đến chuyện tối thứ sáu, "Dù sao em cùng Cố Tổng là thanh mai trúc mã a, khó trách chị hay cảm thấy Cố Tổng bình thường rất chiếu cố em"

"Đêm đó gặp hai người nắm tay...chị đều hiểu lầm."

Khương Dao cũng có chút xấu hổ, "Không phải như chị nghĩ, anh ấy giống như là ca ca của em vậy. Đúng rồi, trước hết chuyện này chị đừng nói cho người khác biết, em không muốn người khác nghĩ quá nhiều."

Dương Nhược vỗ vỗ bả vai cô, cam đoan nói: "Yên tâm, chị sẽ đem chuyện này giữ ở trong bụng."

Trong chốc lát cũng đến giờ làm việc. Cố Mục Niên đến công ty, liền thông báo cho các trưởng phòng là chuẩn bị họp

Khương Dao nghe Giang Dung thông báo, cô cũng muốn tham gia cuộc họp lần này. Cô biết hôm nay nhất định sẽ báo cáo "Chiến tích" của hoạt động thất tịch.

Chí Sinh, đến cùng là làm được thế nào?

Cô thực chờ mong.

Lúc cuộc họp bắt đầu, đầu tiên là báo số lượng tiêu thụ: "Thông qua hoạt động lần này, tháng này tiêu thụ ngạch của chúng ta cao hơn 50%, riêng việc này động lượng tiêu thụ tính đến bây giờ cũng đã đạt tới gần 6000 khoản, đặt trước đơn đã đến ba tháng sau. Vượt qua Bội Cẩm, so với năm rồi lượng tiêu thụ của chúng ta chênh lệch rút nhỏ 60%. Tương lai...một mảnh sẽ tốt lắm đây."

Mỗi người nghe vậy, kích động vỗ tay hoan hô, Khương Dao không hiểu lắm về những này số liệu phân tích, nhưng mà nghe câu nói sau cùng liền vui mừng.

Tiếp theo các phòng ban bắt đầu báo cáo thành quả, sau khi kết thúc, đến lượt Cố Mục Niên phát ngôn, tất cả mọi người nín thở chờ đợi.

"Kết quả như thế này thì tôi cũng đã nghĩ qua. Bởi vì nhìn mọi người cố gắng như vậy tôi liền biết chúng ta xứng đáng có được thành tích như vậy." Anh vỗ tay kích lệ mọi người, trong phòng họp lại một lần nữa bùng nổ tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Cố Mục Niên nói tiếp: "Tiệc ăn mừng là nhất định phải có."

"Oa nga ~" mọi người vừa nghe câu này, hứng thú liền tăng vọt.

"Tiệc ăn mừng lần này tạm quyết định là tối thứ sáu. Đến lúc đó chúng ta sẽ bao một cái sân lớn ở bên ngoài, cụ thể giao cho phòng hậu cần xử lý."

Sau khi hội nghị kết thúc, Dương Nhược kích động giữ chặt tay Khương Dao nói: "Chờ mong tiệc tối thứ sáu a, đêm đó sẽ có rất nhiều người nhất định sẽ có rất nhiều soái ca."

Khương Dao điểm xuống trán chị ấy một cái: "Chị đã có bạn trai rồi a."

"Ai nha chị nói đùa nhưng em ngược lại là có thể suy nghĩ một chút a, chị nhớ tiệc tối năm trước có hai đồng nghiệp nữ đều thoát độc thân."

Khương Dao cảm giác đối với hoạt động "Đại hình thân cận" không quá hứng thú, tuy rằng Chí Sinh không phản đối yêu đương trong công ty nhưng mà cô có cảm giác tìm nhân viên trong công ty yêu đương rất xấu hổ, về sau nếu như chia tay, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy thật sự rất xấu hổ a.

Khương Dao cảm thấy, liền xem như đi chơi thôi.

Ai ngờ ý định của cô là như thế nhưng lúc nghỉ trưa có người đàn ông đi lên tìm cô.

"Tôi... Tôi tên là Lý Nhữ, tôi ở phòng nhân sự, không biết cô có còn nhớ tôi hay không."

Khương Dao mơ hồ nhớ lại, chính là ngày đầu tiên cô tới phỏng vấn, người này là người đã tiếp đón cô.

"Tôi có chút ấn tượng." Cô mỉm cười, "Anh tìm tôi có việc gì sao?"

Lý Nhữ trời sinh tính ngại ngùng, giờ phút này nhìn thấy Khương Dao mỉm cười tâm trí của anh ấy cũng đang rất rối loạn. Anh xoa xao hai bàn tay, giọng điệu có chút nhỏ: "Không biết tối thứ sáu em đây có bạn trai không? Tôi muốn mời em...làm bạn gái."

Khương Dao kỳ thật gần đây có nghe được một ít tin đồn nói ở phòng nhân sự có một người đàn ông rất thích cô, muốn đuổi theo cô. Cô không tin là thật, nhưng mà hôm nay nhìn thấy Lý Nhữ lại nghe thấy câu nói kia của anh cô liền đoán được tâm tư của anh.

Nhưng mà cô đối mặt tình yêu lại rất coi trọng nhãn duyên, cảm thấy cùng anh ở một chỗ cô không có cảm giác, cho nên cô lấy một cái cớ cự tuyệt nói: "Tôi có bạn trai rồi, xin lỗi."

Lý Nhữ cuối cùng thất vọng mà về. Mà Cố Mục Niên đứng ở trước văn phòng, đều thấy toàn bộ cảnh này

Tiểu lý ngồi ở vị trí của mình, liền nhìn thấy mặt boss đen kịt, ánh mắt phảng phất mang theo lệ khí. Anh ta nhìn theo ánh mắt của Cố Mục Niên liền nhìn thấy Khương Dao... Cùng một người đàn ông khác ở cùng một chỗ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich thong phuong, nhac niem phat tieng hoa dia tang vuong bo tat 地藏王菩薩 buudhist song những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status