Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 36: Kinh hỉ


Cố Mục Niên liễm thần sắc, hướng về phía cô cười nhẹ, "Không uống say, chỉ uống một chút."

Khương Dao thấy bộ dáng của anh cũng coi như thanh tỉnh, liền yên tâm, thả tay đang nắm ống tay áo của anh ra.

Cô nhìn anh, có chút mỏi mệt mà nói: "Hôm nay rất mệt a, em mang Mahoney đi tháp Huân Dương và vườn hoa. Em phát hiện ra mấy năm nay em không đi, tất cả đều thay đổi, nếu không có bản đồ di động thì chắc em cùng cậu ấy lạc đường rồi."

"Ân."

Khương Dao thấy phản ứng của anh nhàn nhạt, liền cho là anh đi xã giao về nên mệt mỏi, cô cũng nghiêm chỉnh kéo anh cùng trò chuyện. Nhưng mà cô vẫn là đem suy nghĩ trong lòng về chuyện của mấy ngày tới cho nên uyển chuyển hỏi: "Đúng rồi Cố Mục Niên, cuối tuần này anh... Có làm gì không a?"

Cuối tuần này là sinh nhật của anh, Khương Dao nhớ rất rõ, còn anh thì lại không nhớ gì mà nói, "Ngày mai đi công tác, thứ tư trở về."

"A..." Cô cảm thấy thất vọng. Vốn là mấy ngày nay cô đang suy nghĩ nên tổ chức sinh nhật cho anh như thế nào mà bây giờ anh lại phải đi công tác.

"Làm sao?"

"Không không không, em chỉ là tùy tiện hỏi một chút." Cô mau chóng sửa sang lại biểu tình, tươi cười: "Em không có việc gì nữa nên chuẩn bị trở về đi nghỉ ngơi thật tốt."

Anh gật gật đầu, "Trở về đi."

Khương Dao xoay người mở cửa, mở ra xong nhưng cô lại không nghe thấy phía sau có tiếng bước chân vang lên, nên cô quay đầu lại thấy anh vẫn đứng ở chỗ cũ chăm chú nhìn vào cô.

Trong lòng cô mềm nhũn, "Em đây đi vào trước đây, ngủ ngon."

Đáy mắt của anb mê ly chậm rãi chuyển thành rõ ràng, hầu kết lăn lộn, muốn giơ tay lên chào cô nhưng mà vẫn nhịn lại.

"Ngủ ngon." Anh mở miệng.

Khương Dao đóng cửa lại, anh trở về chung cư của mình. Anh cởi áo khoác ra, lấy điện thoại di động thì thấy Vu Thần gửi cho anh ba đoạn tin nhắn thoại.

"Cố Mục Niên, cậu là một cái tổng tài vừa có tiền vừa soái, không thiếu nữ nhân, căn bản không cần thiết phải treo tâm tư ở trên người Khương Dao, em ấy tốt tới mức phải khiến cho cậu tâm tâm niệm niệm châm như vậy sao?"

"Lão ca, nếu mà em ấy thích cậu, thì đã nhiều năm như vậy không có khả năng là em ấy một chút đáp lại cậu cũng không có, cậu không nhận ra điều đó sao? Cho dù em ấy có đáp lại thì cũng chỉ là bởi vì coi cậu là ca. Tôi là huynh đệ của cậu, tôi nói những lời này là thật sự vì muốn tốt cho cậu! Cậu đã vì em ấy mà làm quá nhiều."

"Chuyện tình cảm thì cậu không thể cưỡng cầu. Không có em ấy thì cậu cũng sẽ gặp được người tốt hơn."

Cố Mục Niên xem xong, cầm điện thoại ném ở trên bàn trà, cả người đựa vào trên ghế sô pha.

——

Sáu giờ sáng ngày hôm sau, Cố Mục Niên lên máy bay, bay đến F thị

Sáng sớm lúc Khương Dao tỉnh lại, chỉ thấy anh nhắn cho cô một tin, "Anh đến sân bay."

Cô ngồi dậy, xoa xoa hai con mắt còn đang mơ màng, nhắn tin cho Khương Dao: "Chú ý an toàn, đến nơi báo bình an cho em nha~ "

Khương Dao dậy rất sớm, bởi vì không có Cố Mục Niên chuẩn bị bữa sáng, cho nên chỉ có một mình cô ăn điểm tâm.

Cô ngồi ở trên bàn cơm, không yên lòng xé bánh mì nhét vào miệng, một lát sau, cô thật sự nhịn không được nên lấy điện thoại gọi cho Hác Bội Bội.

"Làm sao, sớm như vậy đã gọi điện thoại cho tớ?"

"Hôm nay cậu có đi dạy buổi sáng hay không?"

"Không, buổi chiều tớ mới có tiết."

"Vậy được, vậy cậu nói chuyện với tớ một lát nha."

Hác Bội Bội nở nụ cười, "Không đúng a, hôm nay cậu phải đi làm a, lúc này không phải là cậu đang cùng Cố Mục Niên ăn điểm tâm rồi sau đó đi làm sao?"

"Anh ấy đi công tác..."

"Khó trách a, tớ nghe thanh âm bất mãn của cậu a. Nếu Cố Mục Niên mà có ở đây thì làm sao có chuyện cậu sẽ gọi điện thoại cho tớ chớ?..."

"Ai nha... Quả thật là tâm tình của tớ không tốt lắm, ngày mai là sinh nhật của Cố Mục Niên, tớ vốn tính sẽ tạo cho anh ấy cái kinh hỉ, tổ chức sinh nhật cho anh ấy, ai biết anh ấy lại đột nhiên đi công tác chứ.

"Vậy cậu đi tìm anh ấy đi!"

"A?!"

"Cậu đi tìm anh ấy, đây mới gọi là kinh hỉ. Không phải là cậu thích anh ấy sao, cho nên cậu phải khiến cho anh ấy nhận thấy được tình cảm của cậu dành cho anh ấy! Cậu đi tìm anh ấy, cho anh ấy biết rằng cậu rất quan tâm đến sinh nhật anh ấy, làm như vậy thì có nam nhân nào mà không cảm động chứ."

Khương Dao nghe cô ấy nói như vậy, cả người đều có tinh thần lại, "Bội Bội, cậu thật thông minh a!"

Nếu là sinh nhật của anh, nếu cô đã nghĩ đến việc tổ chức sinh nhật cho anh, thì tại sao cô không thể đi tìm anh ấy đâu?!

Cô chưa từng yêu đương, nhưng mà khi cô đã có cảm tình với người nào đó thì cô luôn muốn được ở bên người đó trải qua những kỉ niệm đẹp.

"Cố gắng nha, sớm mà đem tâm tư của anh về đấy." Bội Bội nói.

Sắc mặt Khương Dao phất hồng, "... Ân."

Hác Bội Bội nghe giọng điệu này của cô, phảng phất liền có thể nhìn thấu vẻ mặt thẹn thùng của Khương Dao ở bên kia. Hác Bội Bội cười vài tiếng, cảm khái nói: "Cậu thật là, quả nhiên là muốn yêu đương với người ta mà. Là Cố Mục Niên thì tớ cũng yên tâm... Cho nên cậu phải cố gắng lên."

Cúp điện thoại, Khương Dao thần thanh khí sảng, ăn xong điểm tâm xong thì cô đi đến công ty.

Đến công ty, cô mới biết được là tiểu lý cũng đi cùng Cố Mục Niên tới F thị. Buổi sáng cô thừa dịp thời gian nghỉ ngơi, đi tìm một trợ lý khác của tổng tài hỏi chuyện.

"Trợ lý, cô số điện thoại của tiểu lý không?" Khương Dao hỏi.

Cậu trợ lý này không biết quan hệ giữa Cố Mục Niên và Khương Dao cho nên cô ấy cho là Khương Dao có công chuyện tìm tiểu lý, vì thế thái độ của cô ấy rất tốt liền đem số điện thoại đưa cho cô.

Khương Dao gọi một cuộc điện thoại cho tiểu lý xong liền lập tức đặt vé máy bay, rồi đến chỗ Giang Dung xin nghỉ phép.

Ngày hôm sau, hơn mười giờ sáng Khương Dao liền bay đến F thị. Cô vừa ra sân bay liền nhìn thấy tiểu lý.

Tiểu lý nhìn thấy cô, thì tâm tình của tiểu lý mới buông xuống được. Ngày hôm qua Khương Dao gọi điện thoại cho anh, hỏi một trận về chuyến đi công tác của Cố tổng, sau đó liền nghe cô nói cô muốn tới đây tìm Cố Tổng, còn muốn lén lén lút lút chỉ cho một mình anh biết!

Dưới loại sự tình huống này anh vốn không dám gạt, nhưng thái độ của Khương Dao rất kiên quyết, sau đó anh mới biết được lý do cô tới đây là muốn tổ chức sinh nhật cho Cố Tổng. Mấy ngày nay, tiểu lý cũng nhận thấy được tâm tình của Cố Mục Niên không tốt lắm, nếu Khương Dao tới đây thì nất định Cố Mục Niên sẽ vui vẻ, cho nên cuối cùng anh mới lựa chọn giúp cô gạt Cố Mục Niên.

Cho nên sáng sớm, anh liền tìm cái lấy cớ chạy ra ngoài tiếp máy, cam đoan đem cô đến bên cạnh Cố Tổng một cách.

Khương Dao lên xe, hỏi tiểu lý: "Sáng nay Cố Tổng đang làm gì?"

"Cố Tổng ở phòng hội nghị của cơ quan XX ký kết một cái hợp đồng."

"Vậy anh đi ra ngoài như vậy không có sao chứ?"

Tiểu lý Tiếu nói: "Sẽ không, bên kia còn có nhân viên công tác khác. Ngược lại là Khương tiểu thư, hiện tại muốn đi nơi nào? Khách sạn sao?"

"Đi tiệm bánh ngọt gần nhất đi, đặt cái bánh sinh nhật."

"Vâng."

Đặt bánh ngọt xong, tiểu lý hỏi tiếp theo cô muốn đi nơi nào.

Khương Dao ngẩng đầu, ánh mắt lòe lòe, cô giơ lên bên môi, hỏi anh ấy: "Dễ dàng, tôi có thể đi tìm Cố Mục Niên không?" Bây giờ cô muốn nhìn thấy Cố Mục Niên.

Anh ấy sửng sốt, lập tức đáp ứng, "Đi, tôi trược tiếp mang cô đi tới."

Trong lòng tiểu lý cũng rất kích động, chung quy loại lấy lòng boss như thế này thi không thường có... Đến lúc boss vui vẻ, anh ta cũng sẽ được "Hưởng phúc" a.

Ba mươi phút sau, Cố Mục Niên ở trong phòng hội nghị thuận lợi ký kết một cái hợp đồng. Anh đứng lên, cùng nam nhân đối diện bắt tay.

"Hợp tác vui vẻ, Cố Tổng."

"Hợp tác vui vẻ." Cố Mục Niên mỉm cười.

Lúc này tiểu lý đi đến, Cố Mục Niên không nhận thấy được sự khác thường của anh fa.

Cùng Cố Mục Niên ký hiệp ước là người phụ trách nhãn hiệu châu báo nước ngoài, Triệu Đình. Anh ta nói với Cố Mục Niên: "Đã đến giờ cơm, tôi đã đăth phòng ăn, kính mười Cố Tổng cùng nhau ăn cơm trưa a."

"Triệu tổng khách khí rồi. Tôi nghe nói ở F thị hương vị đồ ăn rất ngon, hôm nay muốn nếm thử món chánh tông."

Triệu Đình cười cười, "Cũng sẽ không làm Cố Tổng đây thất vọng."

Hai đoàn đội cùng nhau vào thang máy. Cố Mục Niên lúc này mới rãnh liền lấy điện thoại di động ra.

Khương Dao không có nhắn tin gì cho anh. Rõ ràng ngày hôm qua còn có sớm muộn bình an, hôm nay... Động tĩnh gì cũng không có.

Cố Mục Niên cất di động, tự giễu cười. Chắc là do anh để tâm thôi, nói không chừng đối phương căn bản không nghĩ như vậy.

Đi ra thang máy, Cố Mục Niên cùng Triệu Đình đi về phía, Triệu Đình liền tùy ý hỏi: "Cố Tổng, bình thường anh có thể ăn cay không?"

Lời trả lời anh còn chưa nói ra khỏi miệng, ánh mắt lại đột nhiên dán vào cô gái nhỏ đứng ở phía trước.

Lập tức, anh đứng yên tại chỗ.

Phía trước cái tiểu cô nương kia, mặc một chiếc áo màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo gió, phía dưới là một chiếc quần bò cạp cao.

Cô tranh điểm rất nhạt, làn da trắng nõn như ngọc, một đầu tóc đen mềm mại thả xuống dưới.

Khương Dao nghe thấy thanh âm, quay người một cái, quả nhiên liền nhìn thấy Cố Mục Niên mặc tây trang thẳng thớm đi ra thang máy. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh lộ ra biểu tình kinh ngạc như vậy.

Cô vui vẻ đi qua, vốn tưởng rằng Cố Mục Niên còn chưa phản ứng kịp, nhưng mà ann lại theo bản năng liền ôm chặt cô vào trong lòng ngực.

Người bên cạnh nhìn hai người đến ngốc. Cô gái nhỏ này là ai sao tự nhiên lại xuất hiện ở đây - mọi người tự hỏi trong đầu như thế?!

Người ở đây nhiều như vậy, Khương Dao bị động tác của anh làm cho mặt đỏ tai hồng, nhưng mà trong lòng vui sướng không được.

Ý cười ở bên môi của anh càng thêm rõ rệt, anh sờ đầu của cô, nhỏ giọng hỏi: "Tại sao lại đột nhiên chạy tới đây? Muốn cho anh cái kinh hỉ?"

Khương Dao đỏ mặt ngửa đầu hỏi, "Vậy kinh hỉ đã tới chưa?"

Cố Mục Niên cảm thấy, nếu không phải người ở đây nhiều như vậy, có khả năng anh sẽ nhịn không được mà cúi đầu hôn cô.

Anh khắc chế lại tâm tình của mình, "Ân, rất kinh hỉ."

Cô nhếch miệng ngại ngùng nở nụ cười, nhưng mà lúc này cô lại phát hiện có rất nhiều người xa lạ đang nhìn cô, làm cô có chút ngượng ngùng cho nên muốn né ra khỏi ngực của anh.

Cố Mục Niên đã nhận ra sự khẩn trương của cô, nhưng mà anh vẫn ôm cô như cũ, không có buông tay, ngược lại còn rất hào phóng cùng giới thiệu Khương Dao cho mọi người biết.

"A hóa ra là muội muội của Cố tổng a, " trong lòng Triệu Đình âm thầm hoài nghi, tại sao huynh muội lại thân mật như thế...

Triệu Đình mời Khương Dao giữa trưa cùng nhau dùng cơm, cô cũng đồng ý.

Cố Mục Niên buông tay đang ôm cô ra, đổi thành nắm tay cô đi về phía trước, anh có hơi cúi đầu thì thầm với cô: "Cùng nhau ăn một bữa cơm, chớ khẩn trương, ân?" Anh biết cô không thích nơi ồn ào nhiều người.

Khương Dao nở nụ cười, "Không có chuyện gì"

" Hôm nay em đến đây bằng cách gì? Tiểu lý đón em sao?"

"A làm sao anh biết..."

"Tỉ mỉ nghĩ sẽ biết."

Cô cười hắc hắc, "Dù sao anh cũng không phát hiện ra, mục đích của em cũng đã đạt được rồi."

Anh giơ lên bên môi từ đầu đến cuối không buông xuống, trong lòng phảng phất như đang ăn mật đường vậy, còn hạnh phúc hơn việc ký một bút hiệp ước nữa.

Tiểu lý ở phía sau, nhìn bóng lưng của hai người, cũng là cảm thấy mỹ mãn, quả nhiên Cố Tổng dễ dụ, Khương Dao vừa xuất hiện là đủ rồi.

Lên xe xong, Cố Mục Niên và Khương Dao ngồi cạnh nhau, cô quay đầu nhìn lại, thấy caravat của anh có chút lệch, vì thế liền chỉ cho anh.

Ai ngờ tay anh không phản ứng, ngược lại còn nói với cô: "Giúp anh sửa lại một chút?"

"Nga." cô kề sát, giúp anh sửa lại caravat.

Giờ phút này, cô cùng anh ở trong cự ly thân mật, làm cho Cố Mục Niên vừa cúi đầu liền có thể thấy khuôn mặt trắng hồng của cô, giống như cây đào mật vậy. Cô khẽ cắn cắn môi dưới, mắt nhìn chuyên chú.

Anh lặng yên không một tiếng động mà nở nụ cười.

"Ân, sửa xong rồi."

Cô nhếch miệng góc, vừa định ngồi trở lại vị trí cũ, ai ngờ lúc này má trai liền in lên một dấu môi, giống như chuồn chuồn lướt nước.

Cô khiếp sợ ngẩng đầu, liền nhìn thấy sắc mặt anh ửng đỏ, hai tai đều đỏ lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như thích tâm nguyên, khai thi Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status