Em thích tin tức tố của anh

Chương 11: Trà trái cây



“Sao cậu ấy lại đưa đồng phục cho cậu? Đây là muốn thay cậu chạy bộ?” Tống Ý đánh giá Đoạn Gia Diễn từ trên xuống dưới, không thể tin tưởng mở to hai mắt: “Cậu với lớp trưởng đang làm giao dịch gì đó phải không?”

“Tôi bị chứng kích ứng tin tức tố.”

Thân là Omega, Tống Ý từng nghe qua về chứng bệnh này, một mặt phức tạp nhìn Đoạn Gia Diễn, nhất thời không biết an ủi con người đáng thương này thế nào.

Qua nửa ngày, Tống Ý đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Hình như Đoạn Gia Diễn không tự cách ly bản thân?

“Tin tức tố của tôi và Lộ Tinh Từ có độ xứng đôi rất cao, cậu ta có thể giúp tôi trị chứng kích ứng.” Đoạn Gia Diễn hướng Tống Ý lắc lắc ống tay áo đồng phục: “Cho nên đây là một phương pháp trị liệu, nói chung không thể để cho nhiều người biết chuyện, cậu lại suy diễn linh tinh cái gì?”

Tống Ý hoảng hốt nói: “Nếu tôi cũng bị chứng kích ứng, cậu nói xem lớp trưởng có cho tôi mượn đồng phục không?”

Đoạn Gia Diễn: “…”

Đoạn Gia Diễn cũng không thấy bất ngờ, chỉ dùng ánh mắt nhìn tên thần kinh để nhìn Tống Ý.

Tống Ý đột nhiên phản ứng lại: “Chờ đã, chứng kích ứng chắc hẳn phải rất nghiêm trọng, chỉ dựa vào tin tức tố trên đồng phục hình như là không đủ để giảm bớt, lẽ nào cậu___”

Thấy Tống Ý không ngừng nâng cao giọng, biểu tình hoảng sợ vạn phần, Đoạn Gia Diễn quyết định nhanh chóng bịt miệng cậu ta lại.

Tống Ý: “… A a a a!”

Đoạn Gia Diễn: “Cậu có bình tĩnh lại không? Nhỏ giọng chút.”

Tống Ý liều mạng gật đầu.

Đoạn Gia Diễn buông tay ra.

“Tiểu Đoạn” Trong nháy mắt giành được tự do, Tống Ý thấp giọng nghiến răng nghiến lợi bên tai Đoạn Gia Diễn: “Cậu đúng là không phải con người! Quá cầm thú!”

Đoạn Gia Diễn cũng thấp giọng nghiến răng nghiến lợi: “Đệt, cậu tỉnh lại đi, là cậu ta cắn tôi.”

Tống Ý: “Cậu ấy vậy mà lại cắn cậu?! Cậu bị chứng kích ứng còn có cả loại chuyện tốt thế này?!”

Đoạn Gia Diễn: “…”

Tống Ý cũng ý thức được mình phản ứng quá bất thường, liền quay qua kéo kéo Đoạn Gia Diễn, lén lút nhỏ giọng nói: “Thích không? Lớp trưởng có lợi hại không?”

Đoạn Gia Diễn: “…”

Đoạn Gia Diễn thật sự không biết nên trả lời vấn đề này thế nào.

Chủ nhiệm Tưởng là người rất giỏi nắm bắt cơ hội, bằng không ông ta cũng chẳng ngồi được vào cái ghế chủ nhiệm trường này.

Năng lực nắm bắt thể hiện ở nhiều mặt, nếu ngày hôm nay ông ta đem học sinh ra phạt, là do muốn chấn chỉnh lại không khí trong trường một chút, cho toàn thể học sinh biết không mặc đồng phục sẽ là kết cục gì.

Ông yêu cầu hai mươi người một nhóm, lần lượt mỗi nhóm chạy, như vậy vừa tránh hỗn loạn, lại vừa có thể để cho các học sinh còn lại nhìn thấy được kết quả khi không chấp hành nội quy, mang đến hiệu quả xử phạt công khai.

Lễ chào cờ sắp kết thúc, Tống Ý nhìn sang bên kia: “Hiện tại mới đến Ban 7 chạy, má ơi, bao giờ mới xong.”

Nam sinh chạy 5 vòng, nữ sinh 3 vòng, mỗi khối có hơn 20 lớp, gần 200 người bị phạt chạy.

Từ vị trí của bọn họ, vừa hay có thể thấy rõ toàn bộ sân chạy, có mấy nam sinh chạy xong đang dìu nhau, đều giống nhau mệt như chó chết.

Tống Ý nhìn đến, liền quay đầu lại: “Bây giờ cậu đi luôn à?”

Đoạn Gia Diễn cũng đang nhìn mấy nam sinh kia.

Nếu không có Lộ Tinh Từ, hiện tại trong đám người đó hẳn là cậu, tuy rằng chưa chắc cậu thành thật mà chạy tử tế, nhưng nếu cứ thế mà bỏ đi, thì thật không quá phúc hậu.

“Tôi đi mua cho cậu ta ly nước.”

Lễ chào cờ kết thúc, học sinh theo thứ tự xếp hàng lần lượt về lớp. Đoạn Gia Diễn đi ngược hướng với dòng người.

Bên cạnh nhà ăn có một tiệm trà sữa, bởi vì hương vị ngon, đồ uống đa dạng, hơn nữa lại mở trong khuôn viên trường Nhất Trung, cũng coi như là một cửa hàng nổi tiếng ở Ninh Thành, học sinh thường qua đây mua trà sữa.

Vốn dĩ định mua trà ô long bạch đào, nhưng ánh mắt cậu lướt sang bên cạnh một chút, đột nhiên thấy một loại nước uống mới.

Đoạn Gia Diễn chỉ chỉ bảng quảng cáo.

“Một ly trà trái cây, size lớn, thêm ít đá.”

Thời điểm Đoạn Gia Diễn quay lại sân chạy, vừa vặn đến phiên Ban 10 chạy.

Chủ nhiệm Tưởng đứng ở giữa vạch đích đường chạy nhìn theo bọn họ. Đoạn Gia Diễn cùng ông đấu trí đấu dũng hơn một năm, nên Tưởng chủ nhiệm cũng nhận ra Đoạn Gia Diễn, thấy cậu ung dung đi lại đây, nghi hoặc nhìn thêm vài lần.

Mà Đoạn Gia Diễn chỉ đàng hoàng đứng đó xem mấy học sinh này chạy, cũng không gây sự. Cậu rất ít khi mặc đồng phục, giờ phút này lại quỷ củ mặc đồng phục đứng bên góc sân, chỉ nhìn bề ngoài, một chút cũng không giống đại ca Nhất Trung.

Ánh mắt Đoạn Gia Diễn dừng ở trên người Lộ Tinh Từ.

Bọn họ đã chạy được 3 vòng, Lộ Tinh Từ mặc một cái áo thun tối màu, khi chạy ánh mắt lơ đãng mà nhìn về phía trước, dáng vẻ không tập trung lắm.

So với mấy người khác đều sắp mệt thành chó, trạng thái của Lộ Tinh Từ coi như thảnh thơi, hắn chạy hàng đầu tiên, trước mặt còn có hai, ba người.

Khi Lộ Tinh Từ chạy qua, Đoạn Gia Diễn liền kêu tên hắn.

“Lớp trưởng đại nhân, cố lên.” Đoạn Gia Diễn nói: “Giành được hạng nhất luôn đi.”

Lộ Tinh Từ nhìn cậu một cái, tốc độ cũng chẳng thay đổi, như trước không nhanh không chậm chạy về phía trước.

Phía sau Lộ Tinh Từ là mấy nam sinh Ban 10 chậm rãi chạy, mấy người này Đoạn Gia Diễn đều rất quen thuộc, thấy cậu, mồm năm miệng mười chào hỏi.

“Đoạn ca, đưa nước cho ai vậy?”

“Đương nhiên là cho tôi, cảm ơn nha Đoạn ca.”

“Ha ha ha ha ha ha cậu là cái chó gì mà phải đưa nước cho cậu?”

Vòng cuối cùng, mấy người vẫn luôn chạy ở phía trước Lộ Tinh Từ dần dần chống đỡ hết nổi, tốc độ chậm lại.

Đoạn Gia Diễn thấy Lộ Tinh Từ vẫn dùng tốc độ ổn định này vượt qua bọn họ, chạy về đích đầu tiên.

Chủ nhiệm Tưởng đại khái trông học sinh chạy nãy giờ cũng nhàm chán, lại có tâm tư lấy điện thoại ra bấm giờ: “Há! Kỷ lục mới!”

Đoạn Gia Diễn: “…”

Thấy rõ người chạy tới là Lộ Tinh Từ, chủ nhiệm Tưởng dừng một chút, cười cười nói: “Lần sau nhớ mặc đồng phục, em xem, chạy mấy vòng như vậy tốn rất nhiều thời gian.”

Lộ Tinh Từ gật đầu.

Đoạn Gia Diễn thấy Lộ Tinh Từ lau mồ hôi, nghĩ với lượng vận động này, chắc hẳn đối phương sẽ khát, bây giờ cậu mang nước qua là vô cùng thích hợp.

Lộ Tinh Từ cho cậu mượn đồng phục, cậu liền mang nước mát cho Lộ Tinh Từ.

Tiểu Đoạn thật là quá hiểu chuyện.

Đoạn Gia Diễn vừa định tiến lên, liền thấy có mấy nữ sinh chạy tới chắn trước Lộ Tinh Từ, một bóng dáng trong đó còn rất quen mắt.

Là Giang Kỳ Niệm.

Cậu thấy Giang Kỳ Niệm đưa cho Lộ Tinh Từ một chai nước, Lộ Tinh Từ đưa tay ra.

Nhận lấy.

Còn nói cảm ơn.

Đệt? Cậu dám nhận?

Đoạn Gia Diễn muốn nổ tung.

Đoạn Gia Diễn vừa tưởng tượng đến việc cô gái mình thích xem Lộ Tinh Từ như nam thần, hắn vừa chạy xong liền cầm nước đến chờ bên cạnh, lại còn cười đẹp như vậy.

Trong nháy mắt, liền quẳng cái gì mà ông mất chân giò, bà thò chai rượu* ra sau đầu. Vừa vặn đúng lúc cậu hơi khát nước, tìm ống hút trong túi đựng, cúi đầu định hung hăng chọc ống hút vào___

(*Ông mất chân giò, bà thò chai rượu: Có qua có lại.)

“Không phải cho tôi à?”

Cậu ngước mắt lên, không biết Lộ Tinh Từ đi tới trước mặt cậu từ lúc nào.

Mới vừa vận động xong, tóc nam sinh có chút ướt mồ hôi, Lộ Tinh Từ so với cậu cao hơn một ít, đôi mắt kia hạ xuống, đường cong đuôi mắt thật dễ nhìn.

“Vốn là định cho cậu, nhưng mà không phải Giang Kỳ Niệm đã đưa nước cho cậu rồi à?” Đoạn Gia Diễn dùng mắt ra hiệu bảo trong tay hắn có chai nước, trong lòng lại tự nhắc nhở mình phải bình tĩnh, bình tĩnh,…

Đệt.

Đoạn Gia Diễn không bình ổn được tâm trạng, cứ như vậy nhìn Lộ Tinh Từ, muốn cười cũng không cười nổi: “Tôi nghĩ, một mình cậu cũng không uống hết được hai ly?”

Lộ Tinh Từ như không nhận ra tính công kích trong lời nói của Đoạn Gia Diễn, thái độ tự nhiên nói: “Đây là cái gì?”

“Trà trái cây.”

“Vậy tôi uống cái này.”

Đoạn Gia Diễn nở nụ cười: “Thấy mặt trời trên đỉnh đầu cậu không? Ban ngày ban mặt, cậu sao lại nói mớ?”

Lộ Tinh Từ không đáp lại.

Hắn nhìn đồng phục trên người Đoạn Gia Diễn, lại nhìn vào mắt cậu, hơi nhướng mày.

Đoạn Gia Diễn cảm nhận được đây là đang uy hiếp trong im lặng.

Mà cậu còn thật sự bị uy hiếp nữa chứ.

Bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm*, huống chi hiện tại cậu thật không thể rời khỏi tin tức tố của đối phương, Đoạn Gia Diễn nén giận, đem ống hút vừa ném vào túi đựng đưa lại cho Lộ Tinh Từ.

(*: Một câu thành ngữ TQ, ý nói đã ăn của người ta thì phải nói chuyện mềm mỏng với người ta.)

“Hôm trước không phải cậu không nhận nước của cậu ấy sao?” Đoạn Gia Diễn còn nhớ rõ, bữa trước Giang Kỳ Niệm năn nỉ cậu đưa trà sữa cho Lộ Tinh Từ, người này còn nói không uống cái này với dáng vẻ thiếu đòn muốn chết.

Đoạn Gia Diễn thử dò xét nói: “Cậu không thích cô ấy mà?”

Con ngươi màu hổ phách của cậu trực tiếp nhìn thẳng sang. Chỉ thiếu điều nói cậu ngàn vạn lần đừng thích cô ấy.

Lộ Tinh Từ thấy ánh mắt cậu tha thiết như thế, trong lòng khó giải thích được có chút khó chịu.

Cứ như vậy thích Giang Kỳ Niệm sao?

Hắn cắm ống hút, đáp lại một câu không rõ: “Trước không thích, bây giờ không được thích sao?”

Đoạn Gia Diễn: “…”

Trước đây Lộ Tinh Từ luôn hờ hững với Giang Kỳ Niệm, mà cô ấy lại thích cậu ta như vậy, nếu Lộ Tinh Từ cũng có ý, chẳng phải mình hoàn toàn không có cơ hội hay sao?

“Có thể, có thể, nhưng mà cậu… cậu thích người khác đi có được không?” Đoạn Gia Diễn suy nghĩ nên làm sao để lay động hắn: “Cậu xem, cậu với cô ấy một người học bá một người học tra, ở bên nhau sẽ không có tiếng nói chung.”

“Tôi thích chính là thích con người, không phải thích thành tích của người đó.”

“…”

Suy nghĩ lại còn rất rõ ràng?

“Đùa cậu thôi.” Lộ Tinh Từ nhìn thấy biểu tình của cậu, cười khẽ: “Có bạn cô ấy đứng bên cạnh.”

Con gái da mặt mỏng, nếu đi một mình hắn còn có thể cự tuyệt trực tiếp, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, hắn mà không nhận chai nước kia, Giang Kỳ Niệm sẽ rất khó xử.

Đoạn Gia Diễn phản ứng lại, ý thức được Lộ Tinh Từ vốn dĩ muốn giữ tự tôn cho Giang Kỳ Niệm.

Đây phải là kinh nghiệm cự tuyệt bao nhiêu người cơ chứ.

Lộ Tinh Từ đem ống hút cắm vào ly, uống một ngụm.

Chua chua ngọt ngọt, đường cũng không quá nhiều. Đoạn Gia Diễn thấy hắn uống, thuận miệng hỏi: “Uống ngon không?”

“Cũng được.”

“Cậu không cảm thấy cái này với cậu có chút giống nhau sao?” Đoạn Gia Diễn nở nụ cười: “Đều chua chua ngọt ngọt.”

Lộ Tinh Từ run run, lúc sau mới phản ứng lại là Đoạn Gia Diễn đang nói đến tin tức tố của mình. Tin tức tố của hắn là vị chanh xanh, hắn cũng không biết sao Đoạn Gia Diễn lại ngửi được, mà lại cảm thấy hắn cùng ly nước này có cùng mùi vị.

Có chút buồn cười.

Vừa rồi trong phút chốc, hắn thế mà bởi vì một câu nói mà hiểu sai.

Thời điểm bọn họ quay trở lại, vừa vặn hết tiết hai.

Lộ Tinh Từ chạy trước trong đội ngũ bị phạt, hầu như cả Ban 10 đều thấy. Quanh năm Lộ Tinh Từ không bao giờ phạm lỗi cư nhiên cũng có lúc bị phạt, tất cả mọi người đều cảm thấy rất mới mẻ.

Lộ Tinh Từ vừa ngồi xuống, nam sinh ngồi trước quay đầu lại hỏi: “Lộ ca, chạy bộ cho vui hả? Nghe nói chủ nhiệm Tưởng còn bấm giờ, thầy ấy định khai mạc thế vận hội à?”

“Ha ha ha ha ha, chủ nhiệm Tưởng như vậy thật à?”

“Lộ ca hôm nay biểu hiện thật không tồi nha.” Nam sinh bị phạt cùng tiếp lời: “Cậu ấy tạo kỷ lục mới, làm chủ nhiệm Tưởng nhìn đến ngây người, bị phạt chạy mà cũng chạy đến trình độ này sao?”

“Điêu thế nào được? Đại hội thể thao trường năm nay có sắp xếp đó.” Trần Việt cười nhạt, hắn bỗng thấy ly trà trái cây trên bàn Lộ Tinh Từ, có chút ngạc nhiên sát mắt lại nhìn một chút: “Đây là cái gì? Trà trái cây? Không phải cậu không thích uống cái này sao?”

Lộ Tinh Từ không không tỏ ý kiến, mỉm cười nói: “Hôm nay thích.”

Hắn nói chuyện thanh âm không lớn, Tống Ý vẫn luôn hóng hớt bên kia lại nghe thật rõ ràng. Thời điểm Đoạn Gia Diễn kéo ghế ra ngồi xuống, Tống Ý bên cạnh như viết thánh chỉ, đánh chữ như bay.

Ngay sau đó, Nhất Trung Một Mảnh Trời truyền ra một tin:

[Các tỷ muội về sau nhớ đưa trà trái cây nha! Lớp trưởng vừa nói hôm nay cậu ấy bắt đầu thích uống! Trà! Trái!! Cây!!!]

….

Bên dưới một đống tin nhắn trả lời.

Đoạn Gia Diễn nói thầm một tiếng: “Tự luyến.”

Cậu lớn như vậy rồi, lần đầu tiên thấy có người tự thích mùi tin tức tố của chính mình.

Tác giả có lời muốn nói: Con hiểu lầm rồi!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như tag/nguyen dzoan cam van, dai nghia lam mon an chay tu phong tom rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.