Em thích tin tức tố của anh

Chương 40: Thổ lộ



Giọng Lộ Tinh Từ không lớn, nhưng mọi người xung quanh đều nghe được rõ ràng.

Tầm mắt Tống Ý dừng lại trên người Lộ Tinh Từ, lại quay sang nhìn Đoạn Gia Diễn. Cậu hơi ngẩn người, nhưng lập tức quay sang Lộ Tinh Từ cười nói: “Thật? Tôi có hơi ngượng ngùng.”

Cậu mặc dù đang nói ngượng ngùng, nhưng biểu cảm trên mặt cợt nhả, một chút cũng không có gì gọi là nhận lấy thì ngượng ngùng cả.

Trùng hợp lúc này, chuông reo đến tiết tự học buổi tối.

Đoạn Gia Diễn chợt nhớ đến cái gì đó, quay mặt nhìn Trần Việt với Lộ Tinh Từ.

“Tối thứ sáu hai cậu có rảnh không? Sinh nhật tôi, muốn mời các cậu ăn cơm.” Cậu dừng một chút: “Có một công viên giải trí mới mở gần đây, nghe nói chơi rất vui. Tôi nghĩ sau khi ăn tối xong sẽ tới đó, hai cậu có thời gian không?”

Giáo viên dạy toán đi vào lớp, để học sinh ngồi xuống xong. Nhìn thấy Đoạn Gia Diễn đang đưa lưng về bảng quay xuống tán ngẫu, đang định nhắc tên cậu.

“Có” Lộ Tinh Từ nhắc nhở cậu: “Giáo viên nhìn cậu.”

Đoạn Gia Diễn vội vàng quay lên.

Trần Việt: “Có, cậu tròn bao nhiêu tuổi? 17?”

Đoạn Gia Diễn gật gật đầu, kéo ghế dựa ra sau một chút, muốn tiếp tục nói.

Trần Việt: “Vậy một năm nữa, cậu đến tuổi có thể kết hôn rồi.”

Pháp luật quy định, Omega đầy 18 tuổi có thể kết hôn, Alpha thì chậm hơn, phải đầy 20 tuổi mới được.

Lộ Tinh Từ như tuỳ tiện chen lời: “Sớm như vậy làm gì?”

Trần Việt sờ cằm, cười xấu xa: “Đúng rồi, làm sao cũng nên chờ đến hơn 20 tuổi, chuyện lớn cả đời cần phải suy nghĩ kĩ.”

Trần Việt nhấn mạnh chữ chờ, Lộ Tinh Từ nghe thấy ý ngoài lời nói, cũng cười cười, liếc mắt nhìn Trần Việt một cái.

Hai người bọn họ ở sau lưng cười đến khó hiểu, Đoạn Gia Diễn hơi nghiêng đầu: “20 tuổi cũng thật sớm, sau này 20 rồi hãy nói.”

Lộ Tinh Từ không có ý kiến gì, đồng ý nói: “Vậy cũng có thể.”

Tống Ý: “….”

Tâm tình Tống Ý thực sự rất vi diệu.

Sinh nhật mấy năm trước, Đoạn Gia Diễn đều đón cùng Tống Ý với Thẩm Trì Liệt.

Từ sau khi Phó Viện tái hôn, Đoạn Gia Diễn cũng không để Phó Viện tổ chức sinh nhật cho mình nữa. Một là bởi vì Phó Viện bận rộn công việc, hai là vì Phó Viện đã tái hôn, tổ chức sinh nhật sẽ có thêm Hạ Thành với Hạ Vân Thâm, cậu không biết nên đối mặt với ba dượng và em trai thế nào.

Làm Đoạn Gia Diễn bất ngờ chính là, tối hôm sinh nhật đó, cậu nhận được điện thoại của Hạ Vân Thâm.

Đứa nhỏ này hẳn là cũng mới vừa tan học, ở đầu bên kia cực kì phấn chấn chúc cậu sinh nhật vui vẻ. Đoạn Gia Diễn không ngờ Hạ Vân Thâm còn nhớ sinh nhật mình, nói chuyện phiếm với Hạ Vân Thâm một lát, cậu cười cười cúp điện thoại.

Để cho tiện, tới gần công viên giải trí, Đoạn Gia Diễn tìm một quán đồ ăn Hồ Nam ở quanh đây.

Nhìn Đoạn Gia Diễn gọi món ăn, Chu Hành Sâm nhịn không được hỏi: “Đoạn Gia Diễn, cậu rốt cục là người phương nam hay người phương bắc?”

Đoạn Gia Diễn kỳ quái nói: “Ninh Thành không phải phía bắc hả?”

Những người đang ngồi đương nhiên là người phương bắc.

“Vậy sao cậu thích ăn cay vậy?” Chu Hành Sâm nói: “Tôi còn tưởng cậu giống hồ ly, là người phương nam di cư tới.”

“Cố Lê ở đâu?”

“Thanh Châu.” Chu Hành Sâm vừa nhắc tới Cố Lê liền hăng hái: “Nghe qua chưa? Là vùng sông nước bên trong vùng sông nước. Một miền khí hậu nuôi một phương người, nhìn hồ ly là biết, thế nào gọi là Giang Nam mỹ nhân.”

Đoạn Gia Diễn đang định cười nhạo hắn mỗi giờ mỗi khắc đều show ân ái, Chu Hành Sâm chuyển đề tài trước: “Mà hình như cậu không thích loại hình này đúng không? Cô gái trước đây cậu thích tên gì nhỉ? Cái gì Giang?”

Thẩm Trì Liệt thuận miệng nói: “Giang Kỳ Niệm.”

Chu Hành Sâm: “Đúng đúng đúng, hoa khôi trường lúc trước.”

Chu Hành Sâm dừng một chút, cười đến kỳ quái: “Vậy phỏng vấn giáo bá Nhất Trung một chút, cậu thích loại hình nào?”

Vừa nói ra khỏi miệng.

Trần Việt vốn đang chậm rãi lấy đũa, nghe đến đó, động tác ngừng lại.

Hắn thở dài trong lòng một tiếng.

Chu Hành Sâm này thật đúng là ngu hết chỗ nói. Nơi nào có nguy hiểm lại giẫm vào nơi đó, quét mìn ngược hướng.

Đoạn Gia Diễn liếc mắt nhìn Chu Hành Sâm, suy nghĩ: “Cao, trắng, gầy, ôn nhu một chút, tốt nhất là bộ dáng mặc váy sẽ đẹp.”

Đoạn Gia Diễn nói xong.

Trần Việt liếc mắt sang bên cạnh nhìn.

Đúng như dự đoán, khoé môi Lộ Tinh Từ hơi mím, dựa lưng vào ghế, bộ dạng không rõ tâm tình.

“Mẫu hình lý tưởng của cậu là như vậy?” Lần đầu tiên Thẩm Trì Liệt nghe cậu nói cái này, ngồi dịch lên phía trước một chút, hứng thú nói: “Đây không phải là tiêu chuẩn nữ thần đại chúng hả?”

Đoạn Gia Diễn suy nghĩ một chút: “Có đúng không?”

Cậu thấy Lộ Tinh Từ hình như vẫn không lên tiếng, thuận tiện đẩy đẩy nam sinh ngồi bên cạnh một cái: “Lộ Tinh Từ, cậu thích kiểu nào?”

Lộ Tinh Từ trầm mặc chốc lát, ngước mắt lên.

Con ngươi hắn đen kịt, đường nét khuôn mặt đặc biệt rõ ràng. Đoạn Gia Diễn đối diện với hắn chốc lát, thấy hắn cong cong khoé môi.

“Lớn lên xinh đẹp, da trắng. Có hơi ầm ĩ, nhưng bộ dáng làm ầm ĩ rất đáng yêu.” Hắn như vừa nghĩ vừa nói, tốc độ nói chầm chậm: “Đối xử với bạn bè rất tốt, rất hiền lành, ở phương diện mình am hiểu lòng háo thắng rất lớn….Bên cạnh người đó nói chuyện, sẽ cảm thấy mỗi ngày đều vui vẻ.”

Chu Hành Sâm bị câu nói sau cùng kia kích thích, không kìm lòng được cảm thán một tiếng: “Má ơi, thần tiên kiểu này đi đâu để tìm?”

Đoạn Gia Diễn cũng không nhịn được: “Yêu cầu của cậu cao thật.”

Chu Hành Sâm ai ai hai tiếng: “Lộ ca của chúng ta yêu cầu cao, thì làm sao?”

Đoạn Gia Diễn cũng cảm thấy có lý, phối hợp nói: “Điều kiện Lộ ca của chúng ta thế này, nên có yêu cầu cao.”

Chu Hành Sâm: “Dựa theo cái này, tâm hồn thú vị kiêm túi da mỹ lệ, có phải Lộ ca sẽ phải tìm 800 năm không?”

Đoạn Gia Diễn: “Vậy thì không được đâu, mau đến nghĩ một biện pháp đi nào.”

Hai người bọn họ một xướng một hoạ, Lộ Tinh Từ mới ban đầu còn cảm thấy thú vị.

Mãi đến tận lúc Đoạn Gia Diễn cắn đũa, quay qua nhìn hắn, hàm hồ nói: “Cậu nói lại tường tận tôi nghe thử, tôi giúp cậu hỏi thăm, chú ý một chút.”

Đối diện với đôi mắt long lanh này, ý cười trong mắt Lộ Tinh Từ cũng phai nhạt đi.

“Không cần.” Giọng điệu hắn bình tĩnh: “Tôi có người yêu thích rồi.”

Lúc hắn nói chuyện, tầm mắt vẫn luôn dừng trên mặt Đoạn Gia Diễn. Trần Việt từ đầu tới đuôi không nói chen vào đột nhiên cười cười, tựa như đầy hứng thú nói: “Người nào thế? Tôi biết không?”

Đoạn Gia Diễn cũng hứng thú, vội vã truy hỏi: “Ai ai ai? Cùng trường với chúng ta?”

Lộ Tinh Từ ừ một tiếng: “Là trường chúng ta.”

Lòng Thẩm Trì Liệt hồi hộp: “Giới tính gì___”

Tống Ý ở dưới bàn đột nhiên đạp hắn một cước, chữ chưa kịp nói ra kia mạnh mẽ kẹt trong cổ họng Thẩm Trì Liệt.

Thẩm Trì Liệt cũng kịp phản ứng.

Cứ coi như Lộ Tinh Từ biểu hiện như là đang thích Đoạn Gia Diễn, nhưng ám muội với nói toạc ra là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Cố tình Đoạn Gia Diễn vẫn còn đang hỏi: “Vậy cô ấy có biết cậu thích cổ không?”

“Không biết.”

“Vậy là cậu, thầm mến hả?” Đoạn Gia Diễn hơi run run, cảm thấy việc này làm sao cũng khó thể tin được: “Cậu vậy mà cũng thầm mến.”

Đoạn Gia Diễn nhớ lúc trước mình thích Giang Kỳ Niệm, cô ấy lại đối với Lộ Tinh Từ mong mà không được, cảm thấy tình cảm thật sự là một việc khó nói. Cậu nhìn Lộ Tinh Từ có vẻ rất nghiêm túc, cũng nghiêm túc hẳn lên: “Tôi cảm thấy, cậu mà thổ lộ, đại đa số mọi người đều sẽ đáp ứng. Cậu từng nghĩ qua sẽ thổ lộ với cô ấy chưa?”

“Muốn theo đuổi.” Lộ Tinh Từ nói: “Thế nhưng sợ đuổi không kịp, bạn bè cũng không thể làm nữa.”

Tống Ý nghe đến đó, muốn che mặt luôn rồi.

Thật sự.

Cái này so với trực tiếp thổ lộ khác nhau ở chỗ nào?

Cố tình ở đây một Chu Hành Sâm, một Đoạn Gia Diễn, đều không nghe ra ý ngoài lời nói, còn đang suy đoán xem Lộ Tinh Từ thích cô gái nào.

Đoạn Gia Diễn tò mò muốn chết, nghe đến đây, nhịn không được nở nụ cười: “Cậu cũng sợ bị người ta cự tuyệt hả?”

“Dù sao người cũng chỉ có một.” lúc hắn nói chuyện chậm rì rì, vô cớ lộ ra mấy phần bất đắc dĩ: “Sợ cậu ấy chạy.”

“Cái này có gì phải sợ? Cậu vẫn có thể ở trước mặt cô ấy cơ mà, không phải cậu nói cùng trường chúng ta sao? Cô ấy không chạy xa được.” Đoạn Gia Diễn nhìn biểu tình của hắn: “Không nghĩ tới?”

( Cậu ấy/ cô ấy đều phát âm là Tā .)

Lộ Tinh Từ nghe đến nở nụ cười: “Là không nghĩ nhiều như vậy.”

Hắn như có điều suy nghĩ liếc mắt nhìn Đoạn Gia Diễn một cái, nhẹ giọng nói: “Hình như không phải không thể.”

Tống Ý không nhìn nổi Đoạn Gia Diễn tự đào hố chôn mình nữa, đẩy ly nước tới trước mặt Đoạn Gia Diễn: “Tiểu Đoạn, cậu đừng cứ lôi kéo lớp trưởng tán ngẫu nữa, cậu không khát hả?”

Đoạn Gia Diễn nghe đến thế, cảm thấy hình như cũng hơi khát. Cậu thuận tay uống một ngụm coca.

Thẩm Trì Liệt thấy thế, vô tình hay cố ý nhắc tới mấy chuyện thú vị hôm lễ kỉ niệm thành lập trường, đề tài trên bàn cũng tự nhiên được thay đổi.

Bởi vì hôm nay là thứ sáu, sau đêm, công viên giải trí bên này người đến người đi, cực kì náo nhiệt.

Vừa vào cổng, trên đường phố treo rất nhiều đèn trang trí lớn, bên trên treo một vùng đèn ấm áp như đại dương. Nhân viên mặc quần áo gấu đi tới đi lui, rất nhiều người đến chụp hình chung với bọn họ.

Một trong những điểm thu hút của công viên là hiệu ứng ánh sáng rất đẹp. Bên trên các thiết bị trò chơi đều cài đặt vô số đèn màu, tất cả đập vào mắt đều là một mảnh sặc sỡ.

Xa xa vài chỗ, có thể nhìn thấy bóng của vòng quay khổng lồ và tàu lượn siêu tốc cực lớn.

Đoạn Gia Diễn quét mắt qua loa nhìn bản đồ một chút, nhớ kỹ tàu lượn siêu tốc ở vị trí trung tâm. Bọn họ có nhiều người, mỗi người đều muốn chơi một trò khác nhau, cứ đi cùng nhau cũng không tiện, Đoạn Gia Diễn nói: “Tôi với Thẩm Trì Liệt muốn đi tàu lượn siêu tốc, các cậu có ai muốn đi không?”

Cậu sở dĩ muốn đến chỗ này giải trí, là bởi vì ở đây có một chuỗi tàu lượn siêu tốc duy nhất Ninh Thành. Thẩm Trì Liệt lúc trước nhắc đến rất nhiều lần, nói lúc leo lên cực kì kích thích, Đoạn Gia Diễn cũng bị hắn nói tới tràn đầy hứng thú.

Tống Ý lắc đầu một cái, đối với việc đi tàu lượn siêu tốc thì xin miễn thứ có kẻ bất tài.

Chu Hành Sâm tiện tay gấp bản đồ công viên này xuống: “Tôi muốn đi nhà ma, lúc trước nghe hồ ly nói, bối cảnh nhà ma ở đây là một trường học ma quái? Cổ nói rất thú vị.”

Trần Việt cười một tiếng: “Cậu cũng thật là sợ cái gì lại chơi cái nấy.”

“Vậy chúng ta tản ra ở chỗ này đi? Chờ 2 tiếng sau, chúng ta gặp mặt ở vườn hoa bên kia?” Thấy những người khác không có ý kiến, Đoạn Gia Diễn không thể chờ đợi được nữa vỗ vỗ Thẩm Trì Liệt một cái, đẩy hắn đi về phía trước: “Tiểu Thẩm! Đi! Chúng ta bắt đầu hành trình tàu lượn siêu tốc đêm nay nào.”

Thẩm Trì Liệt cũng rất hưng phấn: “Đi đi đi! Nhưng mà bên kia nhiều người, không chừng xếp hàng cũng mất nửa tiếng đó.”

Đoạn Gia Diễn xoay người, đang định đi.

Có người ở phía sau kéo chỉnh lại mũ áo hoodie của cậu.

Bây giờ trời rất lạnh, nghe nói gần sáng còn có tuyết rơi. Dù Đoạn Gia Diễn là kiểu không sợ lạnh, cũng phải mặc thêm một cái áo phao trắng bên ngoài áo hoodie.

Lúc cậu lộn lại, thấy Lộ Tinh Từ không có biểu tình gì. Giọng hắn không mặn không nhạt, nói với những người khác: “Đoạn Gia Diễn cùng đi với tôi.”

Đoạn Gia Diễn ngẩn người, quay đầu lại: “Vậy cậu cũng chơi tàu lượn siêu tốc hả?”

Lộ Tinh Từ nhìn cậu, lại liếc mắt nhìn Thẩm Trì Liệt: “Tôi không quá muốn chơi cái đó.”

Nhìn Thẩm Trì Liệt tuy rằng bình tĩnh, nhưng cũng giống Lộ Tinh Từ không thân thiện gì cho cam.

Còn chưa có quan hệ chính thức nào, mà dục vọng chiếm hữu đã mạnh mẽ như vậy. Để hai người bọn họ ở cùng một chỗ, không thể nào.

Thẩm Trì Liệt mở miệng: “Vậy cậu___”

Lời còn chưa nói hết, Tống Ý đập bả vai hắn một cái, kéo hắn qua bên cạnh: “Cậu cùng đi với tôi đi, tôi với cậu chơi tàu lượn siêu tốc.”

Thẩm Trì Liệt không kịp chuẩn bị đột nhiên bị lôi xa mấy bước: “Cậu không thể bởi vì cậu ta lớn lên đẹp trai mà theo phe cậu ta được. Cậu không thấy ánh mắt cậu ta nhìn con trai hả? Giống như hận không thể đem người ăn sạch đó.”

Tống Ý không chịu được tên ngu ngốc này: “Còn ăn thịt người, cậu xem phim nhiều quá rồi.”

Thẩm Trì Liệt dựa vào lí lẽ biện luận: “Alpha nhìn Alpha mới chuẩn nhất. Không được, không thể để bọn họ đơn độc____”

Tống Ý lười vô nghĩa với hắn, lôi hắn lên phía trước.

Thấy Thẩm Trì Liệt bị túm đi, Đoạn Gia Diễn cảm thấy cũng chẳng sao, ngược lại đều là vui chơi, đi cùng Lộ Tinh Từ cũng không khác nhau.

Một mình Chu Hành Sâm đi nhà ma, có hơi sợ hãi, thấy hai người này chưa quyết định đi chỗ nào, không nhịn được mời gọi: “Đoạn Gia Diễn, Lộ ca, hai cậu chơi cái gì? Nếu không chúng ta cùng đi nhà ma đi?”

Trần Việt kéo cái tên không muốn sống này lại: “Đi, tôi với cậu đi nhà ma.”

Chu Hành Sâm ghét bỏ hắn: “Cậu không vui bằng Đoạn Gia Diễn.”

Trần Việt: “…..Ông cầu xin cậu mau ngậm miệng đi.”

Đoạn Gia Diễn quét mắt nhìn bản đồ, nhìn thấy bên này có tháp rơi tự do với tàu cướp biển: “Được, đi thôi.”

Cùng nhau đi tới, đâu đâu cũng có ánh đèn đủ loại màu sắc.

Bên trong công viên có không ít du khách, rất nhiều trò chơi đều phải xếp hàng. Đoạn Gia Diễn dùng mắt ra hiệu tàu cướp biển cách đó không xa: “Chúng ta chơi cái này không?”

Lộ Tinh Từ hàm hồ nói: “Quá nhiều người.”

Lúc đi qua cây dây văng, Đoạn Gia Diễn lại hỏi một lần.

Lại bị cự tuyệt.

Đoạn Gia Diễn suy nghĩ một chút, đột nhiên xấu xa nở nụ cười, bước chân cậu tăng nhanh, đứng rất gần Lộ Tinh Từ: “Cậu không thích mấy trò chơi này?”

Lộ Tinh Từ hình như đang suy nghĩ chuyện gì đó, thuận miệng đáp một tiếng.

Đoạn đường này người rất ít, ngoại trừ du khách tình cờ đi ngang qua, chỉ có ánh đèn tạo hình các con vật.

Sư tử, nai, xa xa một chút còn có thiên nga, cá voi.

“Không phải cậu sợ độ cao chứ?”

“….”

“Không nên nha Lộ ca, cậu sao lại sợ ma rồi còn sợ độ cao?” Đoạn Gia Diễn thấy hắn không nói lời nào, xem như mình đoán đúng: “Cái này so với hình tượng của cậu hình như không khớp lắm, tình trạng này nên gọi là gì? Dễ thương tương phản?”

Trong lúc vô tình, xung quanh chỉ còn hai người bọn họ. Lộ Tinh Từ không tiếp tục đi về phía trước, mà quay người lại nhìn Đoạn Gia Diễn, hắn nghiêm túc nhìn chằm chằm cậu một lát, đầu lưỡi bất giác hơi liếm khoé môi, ánh mắt thu lại.

“Tôi có lời muốn nói với cậu.”

Đoạn Gia Diễn hơi run run, cũng ngừng bước chân. Nhìn hắn có vẻ rất nghiêm túc, cậu từ từ thu lại biểu cảm trêu đùa: “Cái gì?”

Ầm ầm ầm.

9 giờ đúng, công viên giải trí bắn pháo hoa lần đầu tiên.

“Lúc ăn cơm, tôi có nói tôi thích một người, cậu cảm thấy sao?” Thanh âm hắn nói chuyện rất trầm thấp.

Đoạn Gia Diễn tiếp nhận ánh mắt của hắn, mơ hồ cảm thấy có gì đó không giống suy nghĩ của mình. Chưa kịp cân nhắc, Đoạn Gia Diễn vẫn nói ra ý nghĩ trực tiếp nhất.

“Có hơi kinh ngạc, nhưng mà rất tốt.” Lộ Tinh Từ cao hơn cậu một chút, nếu muốn nhìn song song, Đoạn Gia Diễn phải hơi ngước mắt lên. Cậu vẫn cảm thấy hiếu kì: “Ai thế? Người kia tôi biết không? Học lớp nào?”

Lộ Tinh Từ cụp mắt nhìn biểu cảm của cậu một lát, đột nhiên cười rộ lên, giọng nói cực kì bất đắc dĩ: “Cậu rốt cục là ngốc thật hay đang giả ngốc vậy?”

“…..”

Sống mũi nam sinh thắp tắp, lông mày cốt khí rõ ràng, thoáng rũ mắt.

Có chút khí chất trẻ con.

Nhưng bên trong lời nói của hắn lộ trắng ra, lại để cho hắn toả ra mấy phần tính xâm lược.

“Là cậu.” Lúc Lộ Tinh Từ nói chuyện không do dự chút nào, lại như không để đường lui cho Đoạn Gia Diễn: “Tôi thích cậu.”

Pháo hoa nở rộ sau lưng hắn.

Khoảng cách quá xa, âm thanh bạo liệt cũng không còn chói tai như vậy nữa, chỉ có ánh sáng rực rỡ cắt ngang bầu trời. Biến ánh sáng như mờ như ảo víu lên ngọn cây, ăm ăm ở một chỗ, cuối cùng dừng lại nam sinh trước mặt Đoạn Gia Diễn.

Hết thảy đều lúc sáng lúc tối.

Lộ Tinh Từ nhìn Đoạn Gia Diễn nghe xong gần như sửng sốt, bước lên phía trước một bước, để khoảng cách giữa hai người càng gần hơn.

Hắn thoạt nhìn rất bình tĩnh.

Chỉ có tin tức tố trôi nổi trong không khí, nói rằng thật ra hắn cũng không có bĩnh tĩnh như vậy.

Hương cây cỏ tan vào trong gió, còn có từng sợi từng sợi mùi vị chanh, ấm áp mà nhẹ nhàng.

Hắn thấy Đoạn Gia Diện hơi mở to đôi mắt: “Tôi trước đây chưa từng thích người khác, không có kinh nghiệm gì, nhưng tôi sẽ tận lực học hỏi…”

Giọng Lộ Tinh Từ dừng lại, sửa miệng, tự lẩm bẩm: “Hình như cũng không cần học như thế. Tôi sẽ đối với cậu thật tốt.”

“Tôi sở hữu nhiều thứ, thoạt nhìn còn rất nhiều? Nhưng chân chính thuộc về tôi thật ra cũng không bao nhiêu.” Lộ Tinh Từ nhìn cậu vài giây, thả nhẹ giọng nói: “Đều có thể chia cho cậu.”

“Tôi sau này, hẳn là sẽ rất có tiền đồ đúng chứ?” Nói đến đây, chính hắn cũng cười, đôi mắt đen nhánh kia vừa nghiêm túc vừa ôn nhu: “Sau này tôi có gì, đều sẽ chia cho cậu.”

“Giang Kỳ Niệm chuyển trường, tôi hơi ích kỷ một chút, để cậu không còn thích người nào nữa.”

“Vậy cậu sẽ, suy tính đến tôi một chút.”

“Được không?”

Tác giả có lời muốn nói: Đoạn Gia Diễn con hãy suy xét thật tốt!!!!

Thật sự rất ôn nhu, Tiểu Lộ của chúng ta

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach viet phan so trong word danh cong thuc phan so, thu thuat cong nghe chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.