Em thích tin tức tố của anh

Chương 55: Không cho trốn



Hậu quả của buổi tối nghĩ quá nhiều là, trằn trọc đến gần 2 giờ, Đoạn Gia Diễn mới thành công ngủ được.

Hôm sau đến lớp, Lộ Tinh Từ thấy cậu ngáp lên ngáp xuống: “Buồn ngủ?”

Đoạn Gia Diễn gật gật đầu.

Lộ Tinh Từ: “Tối hôm qua làm gì?”

Câu này hắn chỉ thuận miệng hỏi, không nghĩ tới, Đoạn Gia Diễn đột nhiên nghiêng đầu qua, không chớp mắt nhìn hắn chằm chằm.

Cứ chăm chú nhìn như vậy ba, bốn giây.

Đoạn Gia Diễn có tật giật mình, há miệng phủ nhận: “Không làm gì.”

Cậu cũng không thể thành thật nói ra, là do tối hôm qua nghĩ đến những việc linh tinh kia đến không ngủ được, cuối cùng hình như còn nằm mơ thấy Lộ Tinh Từ.

Lộ Tinh Từ nhìn vẻ mặt này của cậu, cười cười.

Tuy rằng trạng thái thân thể của Đoạn Gia Diễn rất mệt mỏi, nhưng mà hôm nay là ngày đầu tiên cậu trở thành bạn cùng bàn của Lộ Tinh Từ, nghĩ đến đây, Đoạn Gia Diễn đã rất hưng phấn. Cậu nhìn thời khoá biểu, thấy tiết đầu tiên là tiết Vật Lý.

Cậu sợ mình chống đỡ không nổi, lôi một hộp kẹo từ trong ngăn bàn ra, chuẩn bị buồn ngủ thì ăn một viên.

Đoạn Gia Diễn ngậm kẹo trong miệng, tay cầm bút.

Mới đầu trạng thái tinh thần của cậu còn không tệ lắm, thầy Vật Lý giảng hai câu trắc nghiệm đầu tiên, cậu còn nghe hiểu sơ sơ.

Chờ đến khi bắt đầu nói đến đề bài về điện trường, cậu nhìn hình chiếu trên màn hình, nhìn thế nào trước mắt cũng biến thành màu đen.

Bất tri bất giác, kẹo Đoạn Gia Diễn đã ăn xong, bút cũng rơi xuống bàn học.

Đầu cậu dần dần gục xuống.

Lộ Tinh Từ viết xong một chuỗi biểu thức số học, nghiêng mắt nhìn, thấy cậu cúi đầu, có lẽ đang ngủ gật rồi.

Lộ Tinh Từ duỗi tay, vỗ nhè nhẹ cánh tay cậu.

Đoạn Gia Diễn bị vỗ như thế, ý thức hồi phục một chút, cậu dùng sức chớp chớp mắt hai lần, bắt đầu tập trung tinh thần nhìn lên bảng.

Cậu nhỏ giọng nói: “Nếu em ngủ tiếp, anh lại vỗ em một cái.”

Lộ Tinh Từ đáp một tiếng.

Qua một bài khác, Lộ Tinh Từ quay sang bên cạnh nhìn.

Người này lúc nãy tinh thần vẫn còn rất phấn chấn, lúc bây giờ lại đang gục đầu xuống.

Hắn do dự một chút, dựa theo yêu cầu của Đoạn Gia Diễn đánh thức cậu. Đoạn Gia Diễn đột nhiên bị cắt ngang giấc ngủ, theo bản năng hung bạo lườm hắn một cái. Sau đó phản ứng lại chuyện gì xảy ra, Đoạn Gia Diễn cảm thấy Lộ Tinh Từ bị mình trừng thật oan uổng, mang theo vẻ lấy lòng hỏi hắn: “Lộ ca, sáng sớm anh cũng không mệt hả?”

“Không mệt.”

“Em cũng muốn không buồn ngủ,” Đoạn Gia Diễn nhặt cây bút mình mới làm rớt lên: “Muốn giỏi giống anh.”

Cậu nói xong câu đó không lâu, lúc Lộ Tinh Từ đang giải đề toán, lại nghe thấy tiếng bút rớt xuống bàn.

Hắn nhìn qua bên cạnh, bạn cùng bàn mới của hắn đã nhắm hai mắt lại.

Có lẽ đúng thật là ngủ không ngon, mắt Đoạn Gia Diễn hiện ra màu xanh nhợt nhạt. Đường nét gò má cậu rất dễ nhìn, lông mày và sống mũi cực kì có cảm giác thiếu niên. Màu da dưới ánh đèn phòng học sáng, tựa như trắng nõn trong suốt.

Lộ Tinh Từ nhìn cậu hơi nghiêng đầu, tay cũng mơ màng chống cằm, nhìn đến cuối, không khỏi nở nụ cười.

Đứa trẻ nhà hắn, có vẻ rất nỗ lực để mình không ngủ.

Thấy cánh tay đỡ cằm của Đoạn Gia Diễn không ngừng lệch, cả người sắp ngã xuống.

Lộ Tinh Từ duỗi tay, lòng bàn tay đỡ lấy cằm cậu, chậm rãi đặt cậu nằm nhoài lên bàn.

Đoạn Gia Diễn mơ màng cảm giác có ai đó đang chăm sóc mình, cậu nâng mắt, mờ mịt nhìn sang bên cạnh một chút.

“Ngủ đi,” Cậu nghe thấy hắn hứa hẹn: “Bài giảng tiết này, sau khi tan lớp anh dạy lại cho em.”

Đối với Đoạn Gia Diễn mà nói, điều chỉnh thời gian làm việc và nghỉ ngơi thật sự hơi khó.

Từ khi cậu lên cấp 3 đến nay, ngủ gật trốn học đều là chuyện thường tình ở huyện. Khoảng thời gian gần đây sửa chữa sai lầm lúc trước học tập cho giỏi, không chỉ khiến bạn bè sợ ngây người, giáo viên đôi khi cũng sẽ quan tâm cậu nhiều hơn một chút.

Giáo viên tiếng Anh vừa mới nói xong cấu trúc một câu, quét mắt một vòng: “Đoạn Gia Diễn, đáp án câu trắc nghiệm thứ tám.”

Đoạn Gia Diễn nhìn đề bài, do dự mở miệng nói: “Chỗ trống là chỉ một địa điểm, chọn where.”

“Great!” Giáo viên Tiếng Anh kích động, thực sự không nghĩ có một ngày cậu trở thành lãng tử hồi đầu: “Mọi người khích lệ một chút nào.”

Cả lớp vỗ tay, mấy người Trần Việt còn huýt cả sáo.

Đoạn Gia Diễn vui sướng khi làm đúng, lại khó giải thích được cảm thấy hơi xấu hổ, cậu ngồi trở xuống chỗ ngồi.

So với bàn trước bàn sau, cùng bàn thật sự thuận tiện hơn không ít, có lúc giáo viên giảng đến chỗ cậu không hiểu, cậu hỏi Lộ Tinh Từ một câu, hắn sẽ trả lời, sau đó cậu lại có thể theo kịp tiến độ của thầy cô giáo.

Ngoại trừ ở lớp nghiêm túc nghe giảng bài, buổi tối trở về ký túc xá, Đoạn Gia Diễn cũng sẽ làm bài tập.

Trừ ngày đầu tiên Tống Ý thấy cậu ngồi trong ký túc xá móc bài tập ra thì hết sức kinh hãi, mấy ngày gần đây đã chẳng còn kinh ngạc nữa. Nhìn Đoạn Gia Diễn viết hết cả tờ giấy nháp cũng không tính ra đáp án bài toán, Tống Ý nhắc nhở cậu: “Không thì cậu gọi điện hỏi lớp trưởng thử đi?”

Đoạn Gia Diễn chần chờ chốc lát.

Cậu đoán cho dù mình có hao tốn nguyên cả buổi tối, chắc chắn cũng không tính ra đáp án bài này, hơn nữa xuất phát từ tư tâm, cậu cũng muốn lúc cùng đường bí lối được nghe thấy giọng nói Lộ Tinh Từ. Đoạn Gia Diễn gửi cho Lộ Tinh Từ một tin nhắn.

[ Anh đang làm gì vậy? ]

Không lâu sau đó, Lộ Tinh Từ trả lời cậu: [ Đang làm bài. ]

Đoạn Gia Diễn đang do dự không biết có nên quấy rầy hắn hay không, bên kia gửi qua tiếp một tin nhắn: [ Làm sao vậy? ]

[ Có một bài em làm không được, đã tính tới hai lần. ] Đoạn Gia Diễn hỏi: [ Có thể gọi điện cho anh không? ]

Lộ Tinh Từ gọi qua.

Đoạn Gia Diễn ấn nút nghe, luống cuống tay chân: “Anh chờ một lát, em tìm tai nghe.”

Cậu vừa nói, vừa vội vã đi moi túi áo khoác của mình. Tìm được tai nghe rồi, Đoạn Gia Diễn viết đề bài vào, gửi qua.

Lộ Tinh Từ không xem đề bài ngay, mà hỏi cậu: “Đã trễ thế này, em còn chưa ngủ?”

“Anh cũng vậy.” Đoạn Gia Diễn vô ý gảy gảy tai nghe của mình: “Em còn tưởng về nhà anh sẽ không bao giờ học bài.”

“Anh cũng không tự tin như vậy.” Lộ Tinh Từ cười cười, bắt đầu đọc đề: “Phân tích hồi quy?”

Đoạn Gia Diễn đáp một tiếng.

Bên ngoài rơi xuống mấy hạt mưa tí tách, đêm mưa mùa đông, không khí trở nên lạnh lẽo ẩm ướt.

Đoạn Gia Diễn nghe thanh âm nói chuyện trong điện thoại, nam sinh bên kia kiên nhẫn giải thích đề bài cho cậu, mãi đến tận khi cậu có thể hiểu rõ được các bước giải đề mới thôi.

Lúc Lộ Tinh Từ sắp nói xong, Đoạn Gia Diễn đột nhiên không nỡ bỏ điện thoại xuống.

Dòng suy nghĩ của cậu từ từ bay bổng, bên kia chờ nửa ngày không thấy cậu đáp lại, khẽ gọi: “A Dã?”

“….” Đoạn Gia Diễn giật mình, bật thốt lên: “Em muốn gọi video với anh.”

Lời nói ra khỏi miệng, Đoạn Gia Diễn có hơi ngượng ngùng.

Người ta tốt bụng giải thích đề bài cho cậu, cậu lại đứng núi này trông núi nọ, suy nghĩ đầy đầu đều không liên quan đến việc học tập.

Lộ Tinh Từ có lẽ cũng nhận thấy cậu thất thần, nghe thấy cậu đột ngột yêu cầu, không nói gì.

Đoạn Gia Diễn đang thấp thỏm.

Cuộc gọi mời chat video phát qua.

Tống Ý đi tắm, trong ký túc xá chỉ có mình cậu, Đoạn Gia Diễn nhanh chóng ấn xuống đồng ý.

Cậu chỉnh đèn bàn xuống, để ánh sáng chiếu lên mình rõ ràng hơn. Cùng lúc đó cậu cũng thấy cảnh tượng bên kia.

So sánh với ký túc xá, phòng Lộ Tinh Từ rộng rãi hơn rất nhiều.

Phòng của hắn theo tông màu trắng gọn gàng sạch sẽ, từ góc độ của Đoạn Gia Diễn, chú ý tới đầu tiên là mấy quyển sách bài tập trên bàn, chỗ xa nhất thấp thoáng nhìn thấy một góc giường.

Lộ Tinh Từ cầm bút, vẻ mặt mang ý cười đánh giá cậu.

Hẳn là hắn vừa mới tắm xong, tóc đen mềm mại buông xuống. Đuôi mắt nam sinh vừa dài vừa đẹp đẽ. Có lẽ do đang ở nhà, bộ dáng hắn rất thảnh thơi thả lỏng.

Lần đầu tiên Đoạn Gia Diễn thấy hắn mang dáng vẻ này, vô ý nuốt một ngụm nước bọt.

Không biết có phải bởi vì cắm tai nghe hay không, tiếng cậu nuốt nước bọt hình như bị bên kia nghe thấy được, cậu nghe thấy rõ ràng Lộ Tinh Từ nở nụ cười một tiếng.

Hắn còn cố ý trêu ghẹo cậu: “Đói bụng?”

Cắm tai nghe vào, giọng nói Lộ Tinh Từ lấp đầy lỗ tai. Đoạn Gia Diễn nghe tiếng hắn cười mà nóng cả người.

Cuối cùng, Đoạn Gia Diễn bị hắn cười đến nổi giận, chiếm ngược lại tiện nghi của hắn.

“Anh thật đẹp mắt.” Đoạn Gia diễn cố ý cà lơ phất phơ nói: “Đẹp mắt như vậy, anh là nhà nào thế?”

Lúc cậu đùa giỡn, cũng không biết mình đang mang bộ dáng gì.

Tống Ý sợ lạnh nên máy sưởi trong ký túc xá mở nhiệt độ rất cao, Đoạn Gia Diễn dứt khoát mặc quần áo mùa hè.

Làn da trắng nõn mịn màng bại lộ ra bên ngoài, lúc Đoạn Gia Diễn nói chuyện hơi nghiêng đầu, môi nhạt màu mở ra đóng lại.

Lộ Tinh Từ nhìn nét mặt cười đùa của cậu, đè lại cảm xúc trong mắt.

Đoạn Gia Diễn thấy hắn không nói lời nào, cho rằng hắn bị mình làm nghẹn họng. Đột nhiên Đoạn Gia Diễn có linh cảm, xấu xa cười nói: “Có phải gần đây em rất chăm chỉ không?”

“Rất chăm chỉ.” Lộ Tinh Từ đáp lời cậu.

“Vậy có phải anh nên khích lệ em một chút?” Đoạn Gia Diễn hơi nhích lên phía trước, ngón tay chọc chọc màn hình: “Em muốn thưởng.”

Cậu lộn xộn như vậy, cổ áo rộng lại lộ xuống càng nhiều, xương quai xanh cũng cong lên, hình thành vết hõm quanh co.

Lộ Tinh Từ nhìn cậu cười, dục vọng chôn dưới đáy lòng lại nảy sinh thêm một chút.

Cổ họng hắn phát khô, khàn giọng hỏi: “Muốn cái gì.”

Đoạn Gia Diễn vô tri vô giác, còn đang đánh bạo yêu cầu: “Ngày mai tới trường, muốn anh hôn em một cái.”

Đoạn Gia Diễn nhớ lại bộ dáng cuối cùng Lộ Tinh Từ thấp giọng đáp ứng, cảm thấy hôm nay mình đã gỡ hoà 1-1, vô cùng hài lòng.

Cứ thoả mãn như vậy đến cửa Ban 10.

Tống Ý nhìn cậu đến cửa lớp đột nhiên từ từ chậm lại bước chân, kì quái hỏi: “Cậu bị trật chân?”

Đầu Đoạn Gia Diễn đột nhiên nhoáng qua một cái, lắc lắc đầu. Cậu không muốn lèo nhèo nữa, dứt khoát hai, ba bước vọt vào lớp học.

Sau khi đi vào, cậu nhìn thấy bạn cùng bàn của mình đã ngồi ở chỗ đang chơi di động.

“Sớm.” Đoạn Gia Diễn chào hỏi trước.

Lộ Tinh Từ đáp trở lại.

Đoạn Gia Diễn không nhìn ra manh mối trên mặt hắn, chỉ có thể vừa cân nhắc xem có phải Lộ Tinh Từ quên mất chuyện ngày hôm qua rồi hay không, vừa duỗi tay kéo ghế ra ngồi.

“Ngày hôm qua em nói, muốn anh hôn em một cái.” Lộ Tinh Từ đột nhiên hỏi: “Có thể chạm đầu lưỡi em không?”

Đoạn Gia Diễn không kịp chuẩn bị nghe thấy câu này, động tác kéo ghế khựng lại tại chỗ.

Cậu quay mắt đi, không phủ nhận: “Vậy sao anh không hỏi là hôn mặt hay hôn môi?”

“Anh đương nhiên muốn hôi môi em hơn.” Lộ Tinh Từ nhẹ nhàng nhỏ nhẹ kích thích cậu: “Vậy em cảm thấy hôm nay lúc nào thì thích hợp nhất?”

Đoạn Gia Diễn không lên tiếng.

Cậu trầm mặc suy tư một lúc lâu, hàm hồ nói: “Anh chờ em nhắc nhở anh là được.”

“Được.” Lộ Tinh Từ gật đầu một cái: “Em nhanh lên, anh có chút nóng ruột.”

“….”

Bắt đầu từ đêm qua, mưa phùn cả đêm liên tiếp không ngừng. Sau khi trời tối, mưa ngoài cửa sổ lại đột nhiên lớn hơn.

Tiếng sấm sét xé rách nền trời. Cho dù cửa sổ đang đóng, bên trong phòng học vẫn có thể nghe được tiếng mưa rơi nặng hạt.

Tới gần kỳ thi cuối kì, tiết Ngữ Văn tự học buổi tối Triệu Mẫn Quân để cho mọi người tự học. Đoạn Gia Diễn còn đang vắt óc viết bài, trong đầu cậu vốn không có thứ gì, suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được.

Đang buồn bực, cây bút trên bàn không cẩn thận bị cậu đụng rơi xuống đất.

Đoạn Gia Diễn cúi đầu nhìn một lúc lâu cũng không thấy bút đâu, không thể làm gì khác hơn là kéo ghế ra, ngồi xổm xuống đất tỉ mì tìm.

Động tĩnh của cậu không nhỏ, Lộ Tinh Từ đang viết bài bên cạnh nhìn cậu ngồi xổm dưới bàn, tầm mắt đảo qua mặt cậu.

Bởi vì cúi đầu, lông mi màu nâu nhẹ rũ xuống, sắc môi nhợt nhạt, hình dáng đẹp đẽ.

Đoạn Gia Diễn rốt cục cũng nhìn thấy bút của mình đang ở đâu, cậu không chút nghĩ ngợi vỗ vỗ đùi Lộ Tinh Từ, ra hiệu cây bút bên chân hắn: “Anh đá nó sang đây một chút.”

Bút lăn qua.

Trong lúc cậu vất vả lắm mới nhặt được bút, chuẩn bị đứng lên, Lộ Tinh Từ hơi cúi người, nặn nặn cổ cậu.

“Em suy nghĩ chút xem, có phải còn chuyện gì đó em chưa làm không?”

Đoạn Gia Diễn còn đang ở dưới bàn, có hơi không thích ứng: “Chuyện gì? Chờ em lên rồi nói.”

Lộ Tinh Từ nở nụ cười, chậm rãi nhắc nhở cậu: “Anh chờ em nhắc cả một ngày.”

Đoạn Gia Diễn ngẩn ra, lời nói đều bị nghẹn trong cổ họng.

Tình cảnh ngày hôm qua vây cậu đến sảng khoái, nhưng chân chính đợi đến lúc hành động lại cảm thấy thật ngượng ngùng, cả ngày hôm nay, cậu vô tình hay cố ý đều trốn tránh vấn đề này.

Đoạn Gia Diễn chột dạ lấy cớ qua loa lấy lệ: “Nếu không anh xem, chúng ta sắp tan học rồi____Lộ Tinh Từ!”

Bàn tay hơi lạnh trùm lên cổ tay cậu.

Hai cổ tay đều bị nắm lấy, kéo sang bên cạnh.

Đoạn Gia Diễn không dám gây ra động tĩnh quá lớn, chỉ có thể để hắn lôi lại, nửa người cũng bị giữ lấy.

Bọn họ ngồi ở bàn cuối cùng, dán sát vào cửa sau, Lộ Tinh Từ hơi cong eo đã che lại hơn một nửa, mọi người không có khả năng nhìn được bọn họ đang làm gì, nhưng Đoạn Gia Diễn vẫn cảm thấy rất hoảng loạn.

Cậu thật không nghĩ tới, lá gan Lộ Tinh Từ lại lớn như vậy.

Trong phòng học rộng rãi, như có như không còn có tiếng lật sách và tiếng thảo luận nho nhỏ. Hơi thở ngợp trời của một người khác bao trùm xuống, mang theo tính công kích riêng biệt chỉ Alpha mới có.

Tựa như đang nhắc nhở.

Đoạn Gia Diễn căng cứng thân thể, muốn trốn về sau, nhưng sau lưng lại có một cánh tay khác đè lên, từng tấc từng tấc vuốt ve lưng cậu.

Bây giờ cậu mới hiểu được, Lộ Tinh Từ hời hợt nói nóng ruột, cũng không phải đang nói đùa.

Dục vọng chiếm hữu tràn ra tới mãnh liệt, khiến con người ta không thể chống đỡ được.

Đoạn Gia Diễn bị hơi thở của hắn làm cho choáng váng đầu óc, đang muốn nói hắn đừng như vậy.

Ngón tay hắn vuốt ve đôi môi nhạt màu của cậu, giọng điệu vừa ôn nhu vừa nguy hiểm:

“Đây là chính em muốn. Không cho trốn.”

Vừa dứt lời, tay Lộ Tinh Từ dán vào sau gáy cậu, cưỡng bách hôn lên.

Tác giả có lời muốn nói: Trốn cũng vô dụng

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như hàm index và hàm match, chuyên viên tài chính phạm thanh hải chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.