Em thích tin tức tố của anh

Chương 58: Người yêu



Đoạn Gia Diễn bị tiếng gõ cửa của Phó Viện đánh thức.

Hình như Phó Viện ở ngoài cửa nói cái gì đó, người đang ôm cậu đáp lại một tiếng, nhẹ nhàng buông cậu ra, từ trên giường đứng lên.

Trong cơn mông lung, Đoạn Gia Diễn nghe thấy tiếng Lộ Tinh Từ mở cửa.

Thanh âm Lộ Tinh Từ nói chuyện với Phó Viện rất nhỏ, Đoạn Gia Diễn chỉ mơ mơ màng màng nghe thấy Lộ Tinh Từ nói cậu ấy không có chuyện gì.

Ý thức được câu kia là đang nói đến mình, Đoạn Gia Diễn ngửi mùi tin tức tố trôi nổi trong không khí, cơn không khoẻ sau khi tỉnh dậy được trấn an một chút.

Đau đớn trên người đã biến mất không còn bóng dáng, cậu dụi dụi mắt, ở trên gối lười biếng cọ cọ.

Có bóng tối rơi xuống cậu, cảm giác được một ngón tay đang vuốt ve da mặt mình, Đoạn Gia Diễn mở mắt ra.

“Mấy giờ rồi?” Trong lời nói của Đoạn Gia Diễn còn mang theo ủ rũ.

“Mười rưỡi.” Giọng Lộ Tinh Từ rất tỉnh táo, nghĩ đến cậu hẳn cũng tỉnh rồi: “Tỉnh ngủ chưa?”

Đoạn Gia Diễn gật gật đầu.

Cậu nhớ đến một đống việc lớn tối hôm qua, thật không nên tiếp tục nằm xuống. Đoạn Gia Diễn vươn mình rời giường, lúc luồn chân vào dép lê lại nhớ ra cái gì đó: “Anh có mang đồ vệ sinh cá nhân không?”

“Tối hôm qua dì mua giúp anh rồi.”

Cậu đạp lên đôi dép lông xù, lê bước chân đi rửa mặt.

Bởi vì thức dậy muộn, Phó Viện để bọn họ ăn ít đồ ăn lót dạ, sau đó lại về Ninh Thành.

Phó Viện nhìn Đoạn Gia Diễn ngồi ăn, quầng mắt còn hơi xanh xao.

Da cậu rất trắng, một khi thức đêm, vành mắt đen sẽ trở nên cực kì rõ ràng.

Nhớ tới hôm qua gõ cửa phòng Đoạn Gia Diễn mấy lần cũng không thấy đáp lại, cuối cùng lúc bà đẩy cửa vào, vậy mà thấy Đoạn Gia Diễn sắc mặt tái nhợt ngã trên giường. Trong nháy mắt đó đầu óc Phó Viện trống rỗng, sau khi phản ứng lại mới vội vã gọi điện thoại cấp cứu.

Bác sĩ vừa nhìn vết đỏ ửng trên da cậu liền nói là bởi vì chứng kích ứng, hơn nữa thời gian mắc bệnh phải từ rất lâu rồi.

Bệnh viện ở Hải Thành khó tìm được phòng cách ly, bà đang muốn gọi cho người quen nhờ hỗ trợ, đột nhiên có một số điện thoại lạ gọi vào.

Đầu bên kia điện thoại là nam sinh, đối phương nói mình là bạn học của Đoạn Gia Diễn, còn giải thích với bà tại sao trong thời gian dài như vậy mà chứng kích ứng của Đoạn Gia Diễn vẫn được trấn an rất tốt.

Bởi vì cậu luôn dựa vào tin tức tố của nam sinh này.

Lúc gặp mặt, Lộ Tinh Từ đưa cho bà xem báo cáo độ xứng đôi ở bệnh viện Nam Sơn, xác định hắn có thể giảm bớt được tình trạng bệnh của Đoạn Gia Diễn, thậm chí còn hữu hiệu hơn nhiều so với ở phòng cách ly.

Theo đề nghị của bác sĩ, bọn họ đưa Đoạn Gia Diễn về nhà, để Lộ Tinh Từ chăm sóc cậu cả buổi tối.

Phó Viện nhìn hai người bọn họ cùng ngồi một chỗ ăn bữa sáng. Đoạn Gia Diễn một cách tự nhiên đưa tay ra, vỗ vỗ cánh tay Lộ Tinh Từ, ra hiệu hắn đưa bình nước chanh qua cho cậu.

Lộ Tinh Từ bị vỗ một cái như thế, cầm ly của Đoạn Gia Diễn qua, thay cậu rót nước chanh ra ly.

Phó Viện đem tương tác giữa hai người thu hết vào trong mắt, lo lắng trong lòng dần dịu đi.

Bà tối hôm qua nghe đến tên Lộ Tinh Từ, liền nghĩ rõ ràng rất nhiều chuyện.

Trong thời gian ngắn có thể lấy được ghi chép điều trị từ Nam Sơn, nhúng tay vào hình phạt của Kiều Nam lúc trước….Lúc đó bà nhìn nam sinh ôn hoà lễ độ trước mặt này, cùng với cảm kích, trong lòng không khỏi dâng lên một tia lo ngại.

Người nắm quyền đời sau của Lộ gia, cứ việc còn trẻ, cũng đã có thể nhìn ra sau này sẽ trưởng thành đến mức độ nào. Nếu như không phải Đoạn Gia Diễn trùng hợp là bạn học của hắn, nhân vật như vậy, gia đình bọn họ không có khả năng có thể có giao tình.

Điều kiện của nam sinh trước mặt này quá tốt, người cũng thông minh, bà có hơi lo lắng Đoạn Gia Diễn sẽ phải chịu thiệt.

Dù sao thì cả đời Alpha có thể đánh dấu tới mấy Omega, nhưng Omega chỉ có thể bị một Alpha giữ lấy. Tuy rằng pháp luật quy định chế độ một A một O, nhưng dưới đáy ngầm, càng là nhà cao cửa rộng, sự việc khó nghe lại chẳng lạ lùng gì.

Nhưng Lộ Tinh Từ chạy suốt đêm từ Ninh Thành tới đây, vì để bà an tâm, còn gửi báo cáo độ xứng đôi vào di động cho bà, Phó Viện cảm thấy có lẽ mình đã lo lắng dư thừa rồi.

Bà suy nghĩ cả một đêm, trằn trọc không ngủ được, thật sự thấp thỏm tình trạng của Đoạn Gia Diễn, lúc trời gần sáng đã đi đến ngoài cửa phòng cậu, lặng lẽ đẩy cửa ra nhìn một chút.

Hai người ngủ cùng nhau, cánh tay Lộ Tinh Từ thân mật ôm lấy vai Đoạn Gia Diễn, nhưng cũng chỉ là ôm một cái.

Nhớ tới tối hôm qua Lộ Tinh Từ đề nghị đưa Đoạn Gia Diễn cùng về Ninh Thành, bà vốn cảm thấy hơi chần chờ, nhưng lúc này trong lòng cũng đã có tính toán.

Chờ Đoạn Gia Diễn ăn sáng xong, Phó Viện gọi cậu vào phòng nói chuyện riêng.

Bà nhìn vẻ mặt cậu còn hơi uể oải, ôn nhu hỏi: “Chứng kích ứng của con, sao không nói cho mẹ biết?”

“Con sợ mẹ lo lắng.” Đoạn Gia Diễn thấy bà không oán giận mình, trong lòng cũng cảm thấy áy náy: “Lúc ở Nam Sơn, con với Lộ Tinh Từ cùng làm kiểm tra, bác sĩ nói cậu ấy có thể giúp con giảm bớt chứng kích ứng, con liền cảm thấy việc này tạm thời không cần nói cho mẹ.”

“Quá làm loạn,” Phó Viện lắc đầu: “Nếu con gặp không phải cậu ấy, nói không chừng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Bà nói nói, vẫn nhíu mày: “Có điều cũng tại mẹ, nửa năm nay bởi vì chăm sóc em trai con….Mẹ không quá quan tâm đến con.”

Đoạn Gia Diễn nhìn thấy trong mắt bà chứa ý tự trách, vội vã kéo tay bà: “Mẹ, mẹ đừng nói như vậy.”

Phó Viện ngừng lại câu chuyện, vỗ nhè nhẹ lưng cậu.

“Không nói những điều này.” bà đổi chủ đề: “Nói về cậu ấy một chút, người bạn học kia của con.”

Đoạn Gia Diễn sợ bà không biết chuyện: “Cậu ấy với con, là cái kia.”

Cậu dừng một chút, vẻ mặt không được tự nhiên: “Người yêu.”

Phó Viện nghe đến thế, cười cười: “Mẹ biết, cậu ấy đã nói với mẹ.”

Hai người một thắng thắn trực tiếp chạy đến giúp đỡ điều trị chứng kích ứng, một ngượng ngùng thừa nhận là người yêu.

Đoạn Gia Diễn a một tiếng.

Lại sờ sờ mũi. Nhìn bà chằm chằm.

Nhìn bộ dạng khẩn trương của cậu, lại so với bộ dạng Lộ Tinh Từ, Phó Viện lắc đầu cười một cái, nắm tay Đoạn Gia Diễn nặn nặn.

Một lúc lâu, bà chậm rãi nói: “Rất tốt, cậu ấy có năng lực chăm sóc con, rất quan tâm đến con.”

Nhìn Đoạn Gia Diễn thở phào nhẹ nhõm, Phó Viện chuyển chủ đề.

“Nhưng cậu ấy dù sao cũng là Alpha,” Phó Viện uyển chuyển nhắc nhở cậu: “Con cũng phải học cách bảo vệ mình.”

Đồ ngủ Đoạn Gia Diễn mặc là áo sơ mi, tướng ngủ của cậu không tốt, cổ áo có hơi lộn xộn, lộ một một đoạn cần cổ bóng loáng trắng mịn.

Cậu tự do tuỳ tiện đã quen, bà lo lắng một số việc liên quan giữa AO, cậu cũng sẽ không chú ý đến.

“Omega có chứng kích ứng, tuyến thể đều chưa phát dục hoàn toàn, trước khi thành niên, không thể chịu đựng việc gì quá kịch liệt.” Bà có ý riêng: “Con cũng đừng phiền phức người ta quá.”

Đoạn Gia Diễn không nghĩ tới bà đột nhiên lại nói đến cái này.

“Sẽ không, con cái kia, không phải, mẹ làm sao lại nghĩ đến cái này?” Đoạn Gia Diễn nghe mẹ mình nói đến vấn đề này, bên tai nóng lên, lắp ba lắp bắp nói: “Bọn con sẽ không___”

“Ừ.” Phó Viện đánh gãy cậu: “Mẹ chỉ nhắc nhở con một chút. Mẹ biết các con đều là con ngoan.”

“….” Đoạn Gia Diễn bị kích thích đến không nói nên lời.

“Đến làm khách nhà người ta, phải có lễ phép.” Phó Viện nhìn màu đỏ chót bên tai cậu, tỉ mỉ nhỏ nhẹ nói: “Bây giờ mẹ chuẩn bị ra ngoài mua chút đồ tết, để con mang tới nhà người ta. Phải cảm ơn mẹ cậu ấy thật tốt, nếu hôm qua không phải bà ấy hỗ trợ, cậu ấy cũng không qua đây được.”

“Bệnh tình của Hạ Vân Thâm gần đây ổn định hơn rất nhiều, chờ những việc cần xử lý giải quyết xong tốt, mẹ sẽ qua nhà bọn họ cám ơn một tiếng.”

Đoạn Gia Diễn nhìn Phó Viện chậm rãi thong thả, nhưng bộ dáng thì đã hạ quyết định rõ ràng rồi.

Tối hôm qua cậu còn nói với Lộ Tinh Từ, nếu Phó Viện mà biết chứng kích ứng của cậu, kiểu gì cũng sẽ đến nhà hắn nói cám ơn.

Không nghĩ tới nhanh như vậy, việc này đã sắp trở thành sự thật rồi.

Đến lúc về lại Ninh Thành, trời đã choạng vạng rồi.

Nhà lớn Lộ gia toạ lạc ở ngõ hẻm gần Cảnh Sơn, nơi đây là khu dân cư xa hoa nhất Ninh Thành. Ngói xanh tường trắng, núi đá cây cỏ. Căn nhà to lớn kiểu Trung Quốc đứng trong nắng chiều mờ nhạt, có loại khí thế yên tĩnh kì lạ.

(*Cảnh Sơn đã giải thích ở chap 21, là cái chỗ có Tử Cấm Thành đấy.)

Từ cổng lớn tiến vào, đi qua đài phun nước róc rách dưới mái che, mới đi tới cửa nhà.

Trùng hợp đến tới đúng giờ cơm tối, nhìn thấy bọn họ, dì trong nhà báo một tiếng. Khương Dao từ trong phòng đi ra.

Bà thấy Lộ Tinh từ nắm tay Đoạn Gia Diễn, ánh mắt sáng rực lên, cười bước tới: “Dì nghe Tinh Từ nói con thích ăn thức ăn cay, làm thịt thỏ cay Tứ Xuyên cho con, lát nữa con nếm thử xem.”

“Tay nghề của mẹ anh rất tốt, nhưng mà một năm bà ấy không vào bếp được mấy lần.” Lộ Tinh Từ ở bên cạnh tiếp lời: “Ngày hôm nay là nhờ em hết.”

Đoạn Gia Diễn nghe đến thế, đôi mắt màu hổ phách cong thành lưỡi liềm. Cậu nói cám ơn: “Phiền phức dì rồi.”

Khương Dao gật đầu, sau đó nhìn kỹ vùng da bên ngoài của Đoạn Gia Diễn một chút, thấy không còn dấu vết lung tung nào nữa, mới yên lòng.

“Mau vào đi.” Khương Dao vừa nói vừa đi lên phía trước: “Vội vàng chạy tới như thế, thật khổ cho con quá.”

Lộ Tinh Từ nhìn Đoạn Gia Diễn theo sau, vỗ xuống bả vai cậu, Đoạn Gia Diễn quay đầu nhìn hắn.

Lộ Tinh Từ hạ thấp giọng, giống như trêu ghẹo: “Biểu hiện ngoan ngoãn như vậy, sợ người nhà anh không thích em sao?”

Đoạn Gia Diễn nhìn hắn chằm chằm.

Thừa dịp Khương Dao không nhìn thấy, cậu nhấc khuỷu tay lên, không chút lưu tình thúc Lộ Tinh Từ một cái.

Dáng vẻ bé ngoan học sinh tốt lúc nãy không còn sót lại chút nào.

Nhìn cậu trở mặt còn nhanh hơn lật sách, đánh xong liền quay đầu bước đi, Lộ Tinh Từ không khỏi bật cười, cũng đi theo sau.

Đi vào trong nhà, Khương Dao vào nhà bếp trước, bà để Lộ Tinh Từ dẫn Đoạn Gia Diễn ra phòng khách ngồi nghỉ một lát.

Vòng qua không gian ngăn cách, toàn bộ phòng khách màu sắc tao nhã hiện ra, nội thất bằng gỗ lim bày biện đan xen, cón có thêm cây xanh tô điểm vào.

Ở góc phòng khách, có một lão thái thái đang cắt tỉa hoa. Bà mặc một bộ đồ Đường phục rộng rãi, dáng vẻ đoan chính.

Lúc Đoạn Gia Diễn tiến vào, bà vừa mới cắt xuống một cành hoa nhỏ.

Nhìn thấy bọn họ, lão thái thái đưa cái kéo đang cầm trong tay cho người giúp việc, đầu tiên là xoa xoa tay, rồi mới cười bước lên một bước.

Lộ Tinh Từ nắn nhẹ cổ Đoạn Gia Diễn, giới thiệu: “Đây là bà nội anh.”

Đoạn Gia Diễn nhìn bà lão cười hoà ái trước mặt, như lúc nãy ở trước mặt Khương Dao, ngoan ngoãn chào hỏi trưởng bối: “Chào bà nội.”

Ánh mắt lão thái thái xẹt qua người cậu, ý cười trong mắt sâu hơn mấy phần: “Chào con.”

Bà nói, giống như oán trách liếc mắt nhìn Lộ Tinh Từ: “Chẳng trách con vì thằng bé, sinh nhật ta cũng không tới. Nghe mẹ con nói, tối hôm qua con trực tiếp chạy đến Hải Thành đón người?”

Chú ý tới tâm tình của Đoạn Gia Diễn, Lộ Tinh Từ bất động thanh sắc nắm tay cậu, khẽ nặn nặn.

Lộ Tinh Từ cười cười với bà: “Con đón cậu ấy qua đây, bà vừa vặn có thể quen biết cậu ấy, tương lai còn phải nhìn thêm mấy chục năm nữa.”

Lão thái thái liếc mắt nhìn hắn một cái, lại nhìn Đoạn Gia Diễn vẫn lưu tâm bọn họ, nhẹ giọng nói: “Đứa nhỏ này nhìn rất vừa ý, lớn lên rất đẹp, nghe mẹ con nói, tính khí cũng rất tốt.”

Đoạn Gia Diễn: “….”

Đoạn Gia Diễn quyết định từ giây phút này, ở trước mặt bà nội Lộ  sẽ trở thành một người có tính khí vô cùng tốt.

Sau khi ăn tối xong, bà nội Lộ Tinh Từ cho cậu một bao lì xì rất dày, Đoạn Gia Diễn vô cùng kinh ngạc, vội vã nói cảm ơn bà.

“Đây là ta với ông nội các con cùng cho.” Bà hơi ngừng lại, tiếp tục nói: “Tinh Từ lần đầu tiên dẫn người khác về nhà, nó trước đây chưa từng yêu thích người nào, nếu có chỗ nào làm không tốt, con còn phải tha thứ cho nó nhiều.”

“Không có không có, bà nói quá lời,” Đoạn Gia Diễn nhìn bà khách khí như vậy, cũng thành thật nói: “Bọn con….Thật ra vẫn luôn là cậu ấy giúp con.”

“Đó là việc nó phải làm.” Nét mặt bà nội nhu hoà: “Lúc nào rảnh rỗi, con qua đây chơi nhiều một chút.”

Chờ mọi người nói xong, Khương Dao đưa Đoạn Gia Diễn đến phòng của cậu.

Phòng cậu cách phòng Lộ Tinh Từ rất gần. Đoạn Gia Diễn ngồi trong phòng mở vali hành lý, đang tìm quần áo đi tắm, có người bên ngoài gõ cửa một cái.

“Ai vậy?”

“Là anh.” Lộ Tinh Từ ở ngoài cửa nói: “Có thể đi vào không?”

Đoạn Gia Diễn đáp một tiếng.

Lộ Tinh Từ đẩy cửa vào, nhìn thấy cậu đang tìm quần áo: “Muốn tắm?”

Đoạn Gia Diễn gật gật đầu, tiếp tục xoay người tìm quần áo. Cậu lật đi lật lại vali hành lý hai lần, xác định đúng thật là tìm không được quần áo mình muốn.

“Thật tình.” Đoạn Gia Diễn đứng lên: “Hôm nay em thu dọn quần áo nhanh quá, quên mang đồ ngủ rồi, mẹ em mà nhìn thấy em để quên áo ngủ ở nhà, chắc chắn lại nhắc đi nhắc lại cho xem.”

“Vậy tối nay em mặc cái gì?”

“Chắc là mặc T shirt.” Đoạn Gia Diễn nói: “Em có mang theo áo T shirt, chỉ là hơi dày xíu.”

Lộ Tinh Từ thấy cậu lấy ra một cái áo T shirt màu trắng.

Giống như cậu nói, thật sự rất dày.

Mặc thế này ngủ đúng thật không thể thoải mái. Lộ Tinh Từ nhìn bộ dạng cậu nửa quỳ bên cạnh vali hành lí, tâm tư nhanh nhạy lên, mở miệng hỏi: “Nếu không em mặc đồ ngủ của anh.”

Đoạn Gia Diễn nhìn bộ quần áo trong tay mình, lại nhìn Lộ Tinh Từ. Do dự mãi, cuối cùng gật đầu.

Chờ tắm xong, lúc cậu chuẩn bị mặc quần áo, tay Đoạn Gia Diễn đặt lên cái áo ngủ màu xanh đậm, liền rụt trở về.

Cậu nhìn áo ngủ trước mặt, bây giờ mới ý thức được đây là quần áo Lộ Tinh Từ đã mặc qua.

Nghĩ đến nó từng dán vào da hắn, có thể còn nhiễm thêm một chút tin tức tố Alpha….

“Đệt.” Đoạn Gia Diễn mắng một tiếng.

Cậu nghĩ hay là cứ mặc T shirt đi. Dày thì dày một chút, nhưng ít ra không có dằn vặt như vậy.

Nghĩ thì nghĩ như vậy.

“Em tắm xong chưa?” Lộ Tinh Từ ở bên ngoài gõ gõ cửa phòng tắm: “Thật lâu.”

“Xong rồi,” Đoạn Gia Diễn nói: “Em đang mặc quần áo.”

Nam sinh ngoài cửa yên tĩnh chốc lát.

“Quần áo không vừa sao?” Lộ Tinh Từ đột nhiên hỏi: “Có phải hơi lớn không?”

Đoạn Gia Diễn nhìn cái áo ngủ mình con chưa đụng tới, trợn mắt nói dối: “Em vẫn mặc được.”

Bây giờ cậu mà nói mình ngượng ngùng không dám mặc quần áo Lộ Tinh Từ, chỉ nghĩ thôi cũng biết người bên ngoài sẽ cười cậu thế nào. Cậu làm sao có thể để cho Lộ Tinh Từ cơ hội đó?

Mặc thì mặc.

Đoạn Gia Diễn quyết tâm, duỗi tay cầm áo lên, bất chấp khó khăn mặc lên người mình.

Lúc cậu đi ra, Lộ Tinh Từ đang ngồi trên giường chơi di động.

Nhìn thấy Đoạn Gia Diễn mở cửa phòng tắm, ngón tay Lộ Tinh Từ dừng lại, nhấc lên mí mắt.

Theo tuổi tác trưởng thành, hình thể Alpha và Omega chênh lệch càng thêm rõ ràng, đặc biệt là độ tuổi này của bọn họ, thân hình khác biệt rất dễ nhìn ra.

Vóc dáng Đoạn Gia Diễn tuy rằng không kém hắn quá nhiều, nhưng gầy gò hơn so với hắn. Áo ngủ vừa người hắn, Đoạn Gia Diễn mặc lên lại rũ rũ rượi rượi. Giống như nhóc con mặc trộm quần áo người lớn vậy.

Có lẽ bởi vì muốn bước đi dễ hơn, Đoạn Gia Diễn kéo ống quần lên, lộ ra mắt cá chân gầy gò tinh tế mà trắng nõn.

Cậu vừa đi vừa lau tóc, cổ áo ngủ có hơi ẩm ướt.

Không biết có phải do Đoạn Gia Diễn không quen hay không, lúc đón tầm mắt hắn, hầu kết đẹp đẽ không tự chủ được lăn lăn.

Giống như đang khẩn trương.

Ánh mắt Lộ Tinh Từ hơi tối, lướt mắt nhìn người cậu. Lúc Đoạn Gia Diễn đi qua, hắn duỗi chân dài ra, bất ngờ hành động ngăn cậu lại.

Đoạn Gia Diễn không nghĩ tới hắn đột nhiên chen chân vào, dưới chân bị mất tự do một chút, cả người mất đi cân bằng, bị Lộ Tinh Từ thuận thế kéo vào lồng ngực.

Lúc cậu ngã xuống giường quán tính không nhỏ, Lộ Tinh Từ trực tiếp ôm cậu ngã xuống giường. Điện thoại di động bị rớt xuống, Lộ Tinh Từ cũng không quan tâm.

Hắn vẫn duy trì tư thế ôm lấy Đoạn Gia Diễn, lật mình áp lên người cậu, ngón tay nhẹ nhàng nhào nặn vành tai Đoạn Gia Diễn.

Nhận ra Omega của mình đang muốn giãy giụa, hắn kề sát tai Đoạn Gia Diễn nói chuyện: “Đừng lộn xộn, để anh nhìn một chút.”

Bọn họ cách rất gần, gần như có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau.

Người Đoạn Gia Diễn hơi cứng lại, cậu giật giật môi, có hơi quẫn bách: “Nhìn cái gì.”

“Nhìn em,” Nam sinh ở trên cao nhìn xuống quan sát cậu: “Mặc quần áo của anh.”

Lúc Lộ Tinh Từ nói chuyện, ánh mắt xưa nay luôn nhàn nhạt hơi nâng lên, nét mặt lơ đãng mang theo ý cười, hiện ra tràn đầy hứng thú.

“….” Đoạn Gia Diễn nghiêng đầu qua chỗ khác, không đối diện với hắn: “Nhìn đủ chưa.”

Lộ Tinh Từ không trả lời cậu, mà nhẹ nhàng hôn xuống mặt cậu một cái: “Ngày mai trong nhà nếu có khách, có thể anh không có cách nào ở với em, làm cho em một cái ký hiệu?”

Đoạn Gia Diễn gật gật đầu.

Một thời gian rất dài chưa có đánh dấu lại, phần da cổ Đoạn Gia Diễn trơn bóng nhẵn nhụi, vết tích đã từng lưu lại ở trên đã không còn tăm tích.

Lộ Tinh Từ nặn nặn sau gáy cậu, đáy lòng không kìm được nổi lên dục vọng.

Hắn muốn ở tuyến thể này lưu lại vết tích cả đời không thể mất đi.

Phải đợi cậu lớn đến bao giờ đây?

Lộ Tinh Từ có chút khổ não nghĩ.

Đợi thêm vài năm, có lẽ hắn cũng không nhịn được….

Lúc đánh dấu, Đoạn Gia Diễn không khỏi nhắm mắt lại.

Đây là lần thứ tư Lộ Tinh Từ đánh dấu cậu.

Đánh dấu tạm thời xác thật sẽ chồng lên, bất kể là đối với Alpha hay là Omega.

Động tác của Lộ Tinh Từ vốn coi như khắc chế, cuối cùng cũng biến thành thô bạo, cậu bị dùng sức đè chết trên giường.

Đoạn Gia Diễn không tự chủ được siết chặt drap giường, cuối cùng, cổ họng thốt lên một tiếng rên trầm thấp.

“A….”

Thanh âm cậu dường như kích thích Alpha này, sức hắn cắn dần dần mạnh hơn.

Lúc đánh dấu kết thúc, Đoạn Gia Diễn co quắp ở trên giường, một hồi lâu mới bình tĩnh lại.

Cậu hơi hất đầu, chậm rãi bò lên. Đột nhiên nghe thấy người bên cạnh hỏi: “Buổi tối anh ngủ ở đâu?”

Đoạn Gia Diễn không hiểu ra sao: “Anh không ngủ phòng anh?”

Lộ Tinh Từ liếc mắt nhìn cậu một cái, không lên tiếng.

Đoạn Gia Diễn kịp phản ứng, cậu thật ra cũng không ngại ngủ chung với Lộ Tinh Từ. Nhưng nghĩ đến Khương Dao, cậu lại cảm thấy không thể tuỳ Lộ Tinh Từ xằng bậy: “Mẹ anh đã sắp xếp phòng cho em rồi.”

“Em thật sự cho rằng, bà ấy không biết anh muốn làm gì?” Lộ Tinh Từ cười như không cười nhìn chăm chú cậu: “Chìa khoá bà ấy để đâu anh đều biết. Đã vào nhà anh rồi, còn muốn trốn đi đâu?”

Đoạn Gia Diễn cũng cảm thấy có lý.

Nhưng cậu không muốn ở nhà người khác mà quá mức trắng trợn không kiêng dè gì, vả lại hôm nay mới ngày đầu tiên, lỡ gì trước khi đi ngủ Khương Dao muốn qua nhìn Lộ Tinh Từ một chút, cứ coi như dì đối với hắn mắt nhắm mắt mở, nhưng thật sự nhìn thấy phòng Lộ Tinh Từ trống không, cũng không thích hợp chút nào.

“Vậy nửa đêm anh lại qua đây.” Đoạn Gia Diễn gật gật đầu: “Em giữ cửa cho anh.”

“….”

“Như vậy rất kích thích.” Đoạn Gia Diễn nỗ lực thuyết phục hắn: “Anh có thể được thử cảm giác vụng trộn, nói không chừng cả đời cũng chỉ có một cơ hội này, anh cảm thấy sao?”

Lộ Tinh Từ sắp bị cậu chọc cười.

Một tay hắn bóp lấy eo Đoạn Gia Diễn, tay kia đặt lên cổ cậu, không nặng không nhẹ nhấn một cái.

Mới vừa đánh dấu qua, phần da này cực kì mẫn cảm.

“A Dã.” Hắn gọi một tiếng.

Đoạn Gia Diễn run lên một cái, đại não giống như bị điện giật.

Ánh mặt cậu nổi lên hơi nước, gần như lên án mà nhìn Lộ Tinh Từ.

Người bị cậu lên án đặt lòng bàn tay hơi khép lại phía sau gáy cậu. Động tác có tính uy hiếp như thế, giọng nói vừa nhẹ vừa chậm, khó giải thích được hiện ra mấy phần đáng thương: “Để anh ngủ với em.”

“….”

Đoạn Gia Diễn cảm thấy mình sắp bùng nổ rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 3 lượt.

Powered by Top Truyen Hay

loading...
DMCA.com Protection Status