Em thích tin tức tố của anh

Chương 8: Bệnh viện



Còn thừa lại bốn phút, Lộ Tinh Từ đã làm xong bài tập.

Một lúc sau, mấy học sinh dùng điện thoại tra đáp án, chắp vá lung tung cũng tính là đã hoàn thành một chương. Một người chụp lại đáp án gửi vào nhóm thảo luận, bầu không khí vô cùng hòa thuận vui vẻ.

Lúc thầy hóa đến, thấy một xấp sách bài tập được xếp chồng ngăn nắp trên mặt đất, y như tư thế quân nhân sắp bị kiểm duyệt.

Tầm mắt thầy đầu tiên dừng lại trên người Lộ Tinh Từ, sau đó mới nhìn những người còn lại trong lớp: “Đã làm xong?”

Bọn học sinh liên tục gật đầu, thầy hóa dặn bọn họ tìm người đem hết xấp bài tập đưa lên văn phòng.

“Nếu làm đúng được nhiều, tôi sẽ bỏ qua, dù sao trốn cũng đã trốn rồi. Còn nếu sai quá nhiều, tất cả các em đều phải chép phạt công thức”.

Mấy nữ sinh vội vàng nói: “Cảm ơn thầy.”

“Vào đi”. Thầy hóa nhân nhượng: “Không được có lần sau, nếu có cũng đừng trốn tiết tôi”.

Trong phòng học.

Tống Ý vặn chai nước trên bàn, uống vào một ngụm lớn. Đoạn Gia Diễn vốn đang tìm cục sạc dự phòng, đột nhiên nghe thấy Tống Ý cảm khái.

“Tôi cảm thấy lớp trưởng cũng không tệ lắm.”

Đoạn Gia Diễn cũng không ngẩng đầu lên: “Chẳng phải trước đây cậu vẫn luôn nói thế sao?”

“Không giống nhau mà, trước đây giống như có một bức tường vô hình chặn lại vậy. Với điều kiện của cậu ấy, hơn nữa còn có ánh hào quang của học bá, tôi chỉ đơn giản xem cậu ấy như nam thần mà thưởng thức thôi. Bất quá những chuyện xảy ra gần đây, khiến tôi thấy cậu ấy rất tốt”.

Đoạn Gia Diễn không nói nữa.

“Anh em, cậu vẫn không thích cậu ấy hả?”

Tống Ý nghiêng đầu, thấy Đoạn Gia Diễn đã tìm được cục sạc dự phòng. Cậu cắm vào điện thoại, như là nhớ tới cái gì đó, lười nhác mím môi.

Tống Ý nghe thấy Đoạn Gia Diễn trả lời rất qua loa.

“Cứ cho là vậy đi”.



Tối thứ sáu, thời điểm Lộ Tinh Từ về nhà, Khương Dao mới vừa cùng mấy vị phu nhân hào phóng đánh mạt chược xong, bản thân đang thu dọn tàn cuộc.

Thấy Lộ Tinh Từ, có người nó: “Tinh Từ đã lớn đến như vậy rồi sao?”

“Đứa nhỏ này lớn lên đẹp trai, rất giống với mẹ nó nha”.

“Thành tích học tập chắc hẳn cũng rất tốt nhỉ? Tôi nghe người ta nói, lần trước thi lên cấp ba, Tinh Từ là thủ khoa Ninh Thành đó”. Trong đó, có một người phụ nữ tủm tỉm cười, vừa hâm mộ vừa nịnh nọt nói với Khương Dao: “Sao chị lại có thể dạy nó tốt như vậy chứ?”

“Tôi cũng không dạy nó”. Khương Dao cười nói: “Từ nhỏ nó đã hiểu chuyện rồi”.

Dáng người Khương Dao mềm mại, khuôn mặt thanh lệ, ngoại trừ khóe mắt có vài nếp nhăn nhỏ, dáng vẻ của bà một chút cũng không giống những người phụ nữ cùng tuổi khác.

Tiễn nhóm bạn ra về, Khương dao nhìn Lộ Tinh Từ, bà ngửi được trên người hắn có mùi thuốc lá nhàn nhạt, dừng lại một chút hỏi: “Con hút thuốc?”

“Đi bộ vài vòng thôi”. Lộ Tinh Từ nói: “Không hút”.

Khương Dao ‘ừm’ một tiếng: “Bà ngoại con tối hôm qua bị ngã, bây giờ đang nằm ở bệnh viện Nam Sơn”.

Lộ Tinh Từ run run: “Có nghiêm trọng không?”

“Không nghiêm trọng, hôm nay mẹ mới đến bệnh viện thăm bà, tinh thần rất tốt, cuối tuần có thể về nhà.” Khương Dao thuật lại lời bà ngoại: “Bà nói bà nhớ con, nếu con có thời gian thì đến Nam Sơn thăm bà một chút”.

Lộ Tinh Từ trả lời: “Vậy mai con đi.”

“Muốn mẹ đi cùng không?”

“Không cần đâu, không phải ngày mai mẹ có việc sao? Con vừa vặn có thể ở lại bồi bà ngoại nói chuyện thêm một chút”.

Hắn đặt cặp sách xuống, thấy mi mắt Khương Dao cong cong nhìn hắn: “Trong trường có gì mới không?”

Lộ Tinh Từ cũng cười nói: “Hình như không có. Thế nào mới gọi là mới?”

Hắn trả lời không nhanh không chậm, Khương Dao liền biết những lời đồn nghe thấy gần đây là vô căn cứ. Cuối cùng cũng yên lòng, có chút tâm tư đùa giỡn: “Chẳng hạn như, gần đây có hay không tình cờ gặp một Omega xinh đẹp nào đó?”

Bà vốn chỉ tùy tiện hỏi một chút, từ nhỏ đến lớn, bên người Lộ Tinh Từ có Omega nào mà bà chưa từng thấy qua, bà cũng không thấy con mình để ý ai.

Nhưng bà vừa hỏi xong, Lộ Tinh Từ lại im lặng không lên tiếng.

Khương Dao hơi kinh ngạc xem xét ánh mắt hắn: “Thật sự có người khiến con cảm thấy xinh đẹp sao?”

Trong đầu chợt lóe lên một người, Lộ Tinh Từ qua loa đáp: “Xem như là vậy.”

Nếu ở mấy ngày trước, người kia vẫn không tính là Omega.

Khương Dao tràn đầy hứng thú: “Nếu thấy người ta đẹp, con nên chạy đến làm quen một chút. Lúc ba con theo đuổi mẹ, ông ấy mỗi ngày đều đến trước mặt mẹ lắc qua lắc lại…”

Lộ Tinh Từ nghe mà dở khóc dở cười, hắn chỉ nói đẹp, mà bà nghĩ đến nơi nào rồi?

Lộ Tinh Từ thấy mẹ càng nói lại càng đi xa, mượn cớ nói: “Con đi tắm đã”.

Khương Dao còn chưa hết thòm thèm, muốn tiếp tục gặng hỏi, nhưng mà cũng chỉ có thể để hắn đi.

Thứ bảy, ở bệnh viện Nam Sơn.

Đoạn Gia Diễn theo Phó Viện đến thăm Hạ Vân Thâm. Tuy Phó Viện cùng Hạ Thành kết hôn, nhưng vì bận công tác, hai người luôn ở trạng thái cạnh nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều, mãi đến gần đây Hạ Thành mới đưa Hạ Vân Thâm về Ninh Thành.

Phó Viện là Omega đã tái hôn, bác sĩ nói, thân thể của Hạ Vân Thâm không tốt, một phần là do Phó Viện từng đi xóa ký hiệu. Vì thế, Phó Viện vẫn luôn áy náy với đứa nhỏ này.

Hạ Thành cùng Phó Viện có việc đột xuất, phải rời đi một lát. Phó Viện để Đoạn Gia Diễn ở lại chăm sóc Hạ Vân Thâm. Cậu bạn nhỏ luôn muốn ra ngoài chơi, Đoạn Gia Diễn cũng hết cách, chỉ có thể lấy xe lăn đẩy Hạ Vân Thâm, dẫn cậu bạn nhỏ xuống vườn hoa dưới lầu.

“Anh hai, em muốn uống Coca ướp lạnh.”

“Không được, cao thủ không bao giờ uống coca để ăn mừng”.

“…”

“Đừng nhìn anh, em nhìn nữa cũng vô dụng.” Đoạn Gia Diễn ngồi xổm xuống, cà lơ phất phơ đối mắt nhìn cậu em: “Anh của em là người như vậy đó, người có lòng dạ sắt đá”.

“…” Hạ Vân Thâm bĩu môi, kéo kéo góc áo của cậu mà cầu xin.

Đoạn Gia Diễn nhìn cậu em mười giây, thua trận.

“Anh đi mua cho em, nhưng mà chỉ mua loại không lạnh, em cũng chỉ được uống một ngụm thôi.” Đoạn Gia Diễn dựng thẳng một ngón tay lắc lắc với cậu em: “Nếu uống nhiều, ba em biết sẽ tức giận, buổi tối sẽ đánh mông em đó, biết không?”

“Dạ biết”. Hạ Vân Thâm hoan hô một tiếng: “Anh hai đẹp trai nhất!”

Đoạn Gia Diễn nhìn cậu em thuận theo gió vẫn rất thỏa mãn, đang định đứng dậy đi mua nước, đột nhiên nghe thấy tiếng cười.

Đoạn Gia Diễn quay đầu lại nhìn, thấy Lộ Tinh Từ đứng ở bồn hoa bên kia.

Hôm nay hắn mặc áo trắng, quần tối màu, trang phục đơn giản thế này cũng rất hợp với hắn.

Bỏ đi đồng phục học sinh, dáng người nam sinh đã mang vài đường nét đàn ông, khí chất thành thục ổn trọng lại mang theo hơi thở thiếu niên trên người, kết hợp đến vừa vặn.

Đoạn Gia Diễn tưởng Lộ Tinh Từ đang cười nhạo cách dỗ trẻ con của cậu ấu trĩ, nhíu mày theo bản năng: “Sao cậu lại ở đây?”

“Đến thăm bà ngoại, hôm trước bà mới nhập viện.” Lộ Tinh Từ đi về phía trước hai bước: “Đây là em trai cậu?”

Đoạn Gia Diễn đột nhiên nhớ tới, trên đường đến bệnh viện cậu nghe Phó Viện oán giận than, hôm trước không biết Nam Sơn đón vị khách quý nào, viện trưởng tự mình tiếp đón không nói, còn muốn đem tầng mười lăm để cho người nọ, may mà bệnh nhân đó không muốn làm lớn, nếu không nhóc Hạ Vân Thâm này phải chuyển phòng rồi.

Xem ra vị khách quý kia là bà ngoại của Lộ Tinh Từ.

Cách đó không xa có một máy bán nước tự động, Đoạn Gia Diễn gật đầu: “Có thể giúp tôi trông em ấy một lát không? Tôi đi mua coca, sẽ quay lại ngay.”

Thấy Lộ Tinh Từ đồng ý, Đoạn Gia Diễn liền xoay người rời đi. Chờ cậu đi xa, Lộ Tinh Từ nhẹ giọng hỏi: “Đoạn Gia Diễn là anh trai em?”

Hạ Vân Thâm ngoan ngoãn gật đầu, Lộ Tinh Từ như suy nghĩ gì đó, nhìn kỹ mặt bạn nhỏ.

Khi Đoạn Gia Diễn trở lại, trên tay cậu cầm một lon Coca không lạnh, đã mở nắp.

Cậu vẫn luôn nhắc nhở bạn nhỏ chỉ được uống một ngụm, bé ngoan Hạ Vân Thâm vô cùng nghe lời, chỉ uống một ngụm Coca.

Lúc hai người bọn họ đứng gần nhau, hai khuôn mặt càng nhìn càng ra nhiều điểm khác nhau rõ ràng. Khuôn mặt Đoạn Gia Diễn đẹp đến nổi bật, còn Hạ Vân Thâm có khuôn mặt thanh tú nhưng hơi tái nhợt, ngũ quan thậm chí có chút bình thường.

“Anh đưa em về phòng bệnh nhé?” Đoạn Gia Diễn nhìn điện thoại một chút, Phó Viện vừa gửi WeChat cho cậu: “Ba em đã về trước, ông ấy hỏi em đang ở đâu”.

“Anh hai, lát nữa anh có ở lại ăn trưa không?”

“Không được rồi, anh…” Nhìn ra tia thất vọng trong mắt Hạ Vân Thâm, Đoạn Gia Diễn đưa mắt nhìn Lộ Tinh Từ, đột nhiên nhanh trí tìm được một cái cớ: “Anh ra ngoài chơi với bạn, không thể ở lại ăn với em”.

Lộ Tinh Từ ít nhiều cũng hiểu được quan hệ của hai anh em họ, mắt thấy Đoạn Gia Diễn lấy mình làm bia đỡ đạn, hắn đơn giản phối hợp đáp lại một tiếng.

Hạ Vân Thâm lại nói: “Tuần sau anh hai nghỉ, có thể đi với em không?”

Đoạn Gia Diễn ăn ngay nói thật: “Chắc sẽ không”.

Hạ Vân Thâm như nhận ra điều gì đó, nhỏ giọng nói: “Ba nói, ba đã mua một căn hộ gần trường của anh, chờ em xuất viện, chúng ta sẽ chuyển đến đó nha? Như vậy chúng ta có thể cùng nhau ăn cơm rồi”.

Đoạn Gia Diễn do dự giây lát: “Tháng sau có thể anh sẽ trọ ở trường, không có cách ở cùng em. Em cũng biết học sinh cấp ba đó? Học sinh cấp ba để được tốt nghiệp đều vô cùng gấp gáp…”

Tiểu quỷ Hạ Vân Thâm rất thông minh, Đoạn Gia Diễn sợ cậu bé nhận ra điều khác thường, lại phải thản nhiên đem Lộ Tinh Từ ra làm bia đỡ đạn lần nữa: “Em có thể hỏi bạn anh, mỗi này bọn anh đều phải bơi trong bài tập, ngay cả thời gian đi vệ sinh cũng không có mà?”

Lộ Tinh Từ thấy ngay cả việc học cậu cũng lôi ra được, bật cười nói: “Đúng rồi, anh trai em học tập rất nỗ lực”.

Không nghĩ tới, hắn vừa dứt lời, Hạ Vân Thâm nhìn hắn lại nhìn Đoạn Gia Diễn.

Viền mắt chậm rãi đỏ lên.

Tâm tư của một đứa trẻ thường rất nhạy cảm, đứa nhỏ này có thể cảm nhận được sự kháng cự của Đoạn Gia Diễn.

Đoạn Gia Diễn thấy cậu em trưng ra biểu tình này, hơi sững sờ, mới chợt nhớ phải dỗ nó trước: “Em đừng khóc a, anh cũng không phải là đặt học tập lên hàng đầu, thật sự anh cũng muốn ở cùng với em… Đừng khóc, đừng khóc mà?”

Hạ Vân Thâm lúc thường không khóc không nháo, Đoạn Gia Diễn liền không có cơ hội dỗ đứa nhỏ này lần nào. Một tí kinh nghiệm cậu cũng không có. Hạ Vân Thâm bị Đoạn Gia Diễn dỗ như vậy, chẳng những không thu lại được chút tâm tình nào, lại còn trực tiếp khóc lên.

Đoạn Gia Diễn không kịp chuẩn bị, không hiểu sao mình càng dỗ Hạ Vân Thâm thì cậu em lại càng khóc lớn. Nghĩ đến nếu Hạ Thành đi xuống, thấy cậu làm Hạ Vân Thâm khóc, không biết sẽ nghĩ như thế nào nữa.

Cậu cũng hết cách rồi, cầu cứu nhìn về phía Lộ Tinh Từ.

Tuy Lộ Tinh Từ không thể dỗ người khác, nhưng trong nhà cũng có em trai, em gái, chần chờ một chút, hắn nhẹ nhàng xoa đầu bạn nhỏ: “Ngoan, đừng khóc”.

Hạ Vân Thâm khóc lợi hại hơn.

Đoạn Gia Diễn: “!!!”

Đoạn Gia Diễn sắp nổ tung rồi: “Lộ Tinh Từ, cậu được không đó? Nó còn còn khóc lớn hơn kìa!”

Lộ Tinh Từ: “…”

Lộ Tinh Từ bỗng ý thức được gì đó, câu nói kia của Đoạn Gia Diễn quá thô bạo đó có được hay không, khóe miệng hắn giật giật một cái.

Đột nhiên hắn hỏi: “Có một cách không biết có hữu dụng hay không. Có muốn tôi khiến nó không khóc nữa không….?”

Đoạn Gia Diễn bị Hạ Vân Thâm khóc làm cho hoa mắt váng đầu, bật thốt lên: “Nếu cậu dỗ được em ấy ngừng khóc, tôi gọi cậu một tiếng ba”.

Nói xong cậu có chút hối hận, mà Lộ Tinh Từ chỉ ngẩng đầu nhìn cậu, nhẹ nhàng nói: “Là cậu nói đó”.

Hắn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng Hạ Vân Thâm, mí mật nhỏ giọng nói vào tai bạn nhỏ Hạ.

Hạ Vân Thâm sững sờ, lập tức ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt ngấn nước nhìn Đoạn Gia Diễn. Nhìn một chút, cậu bé mạnh mẽ nín nước mắt trở lại.

Đoạn Gia Diễn không thể tin được nhìn Lộ Tinh Từ, muốn biết hắn dùng tà môn yêu thuật gì với Hạ Vân Thâm, đột nhiên có tiếng bước chân vội vã đến gần.

Đoạn Gia Diễn nhìn thấy Hạ Thành đang đi nhanh lại chỗ bọn họ, chào một tiếng chú Hạ.

“Bác sĩ nói, nó không thể đụng vào đồ ăn vặt…” Hạ Thành nhìn coca Hạ Vân Thâm cầm trên tay. Ông đưa mắt nhìn Lộ Tinh Từ, thấy có người ngoài ở đây, thấp giọng nói bên tai Đoạn Gia Diễn: “Nó không hiểu chuyện, con cũng hồ đồ theo nó?”

Đoạn Gia Diễn ngẩn người: “Xin lỗi”.

Hạ Thành nghe cậu nói xin lỗi, cũng ngẩn ra.

Hạ Vân Thâm thấy bầu không khí căng thẳng, bên cạnh nói chen vào: “Không phải đâu ba, là do con tự muốn uống coca”.

Hạ Thành thấy Đoạn Gia Diễn rũ mắt, giải thích: “Không phải chú trách con, chỉ là bác sĩ có nói, uống những cái này sẽ ảnh hưởng không tốt đến thân thể nó, bình thường mọi người cũng không cho nó uống những thứ này. Vừa nãy là do chú quá gấp…”

Đoạn Gia Diễn gật đầu.

Bầu không khí có chút lúng túng.

Hạ Thành hỏi: “Nghe mẹ con nói, con không ở lại bên này ăn cơm?”

“Không ở lại, con ra ngoài với bạn. Chú Hạ, chú lên trước với Vân Thâm đi.”

“Vậy các con đi chơi vui vẻ, chú ý an toàn”.

Đoạn Gia Diễn gật đầu.

Thời điểm bọn họ rời đi, Hạ Vân Thâm trên xe lăn xoay đầu lại mấy lần. Đoạn Gia Diễn nhìn hai cha con họ rời đi, biểu tình trên mặt từ từ nhạt xuống.

Rất nhanh cậu đã khôi phục lại dáng vẻ cà lơ phất phơ ban đầu. Thấy Lộ Tinh Từ nhìn mình, Đoạn Gia Diễn lười biếng nhíu mày, lạnh nhạt nói: “Vừa nãy cậu nói gì với em ấy? Hữu hiệu như vậy, em ấy liền không khóc nữa”.

Lộ Tinh Từ quan sát sắc mặt cậu, hơi nheo mắt, giọng nói không rõ cảm xúc: “Tôi nói với nó, nếu em khóc nữa, anh hai của em cũng khóc theo em.”

“…” Đoạn Gia Diễn không nghĩ tới còn có cách như vậy.

“Sau đó nó liền ngừng, còn rất hiểu chuyện”. Lộ Tinh Từ không biết nhớ ra cái gì đó, bỗng nhiên mỉm cười: “Cậu thì sao? Có phải nên hiểu chuyện một chút không?”

“Cái gì?”

Biết cậu hoàn toàn đem lời hứa khi nãy bỏ quên sau đầu, Lộ Tinh Từ hiểu ý cho Đoạn Gia Diễn hai lựa chọn: “Cậu muốn gọi cha hay gọi ba ba đây?”

Tiếng lòng Đoạn Gia Diễn nói tôi hiện tại rất muốn giết cậu.

“Tôi cảm thấy…”

“Tôi cảm thấy cậu nhất định sẽ không chơi xấu đâu,” Lộ Tinh Từ đánh đón phủ đầu: “Phải không?”

Đoạn Gia Diễn bị Lộ Tinh Từ chụp cho cái mũ đâm thẳng vào chỗ hiểm, làm cậu thật không thể ăn vạ được.

Cứ như vậy gọi nhận thêm một người ba, Đoạn Gia Diễn thấy bản thân quá thiệt thòi. Nhìn kỹ đối phương, Đoạn Gia Diễn chỉ có thể thôi miên bản thân, một cái xưng hô thôi mà, nói một lần làxong.

Một tiếng xưng hô không có cảm xúc!

Mà thôi!

“…..B.” Đoạn Gia Diễn giật giật môi,phát hiện bản thân thật sự không gọi được.

Mặt cậu con mẹ nó nghẹn đến đỏ.

Lộ Tinh Từ ghé sát vào chút chút, nhìn chằm chằm Đoạn Gia Diễn.

Hắn vốn cao hơn cậu, tầm mắt như thực, hòa lẫn khí tức Alpha lãnh đạm xa cách trên người, tạo ra cảm giác uy hiếp rõ ràng.

Hắn nói: “Gọi.”

Thanh âm Đoạn Gia Diễn nhỏ như muỗi: “Ba ba”.

“Cậu gọi rồi? Không nghe thấy”. Lộ Tinh Từ nhàn nhạt nâng tầm mắt: “Nói lớn một chút”.

Đoạn Gia Diễn thật sự muốn nổi điên: “…Ba! Lộ ba! Ba ba cậu nghe rõ chưa!”

“Nghe rồi”. Lộ Tinh Từ nhìn cậu hung hăng nhảy nhót, đáy mắt xẹt qua ý cười: “Cậu gọi thêm một lần nữa, để tôi ghi âm lại”.

Tác giả có lời muốn nói: Còn chưa làm vợ Lộ ca, bay lên làm con Lộ ba mất rồi! 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như dan y so sanh hai chi tiet trong cung mot tac pham, nhũng mỏ bai hay nhat ve truyẹn kieu nguyẽn du sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.