Ép khô nam phụ

Quyển 2 - Chương 18: Thế giới thực: Tiểu kịch trường (Mỗ Dung play thăm dò)

Editor: Dương Gia Uy Vũ

🕸🌷🕸🌷🕸🌷🕸🌷🕸🌷🕸🌷🕸

Một ngày nọ, mỗ Khanh cùng mỗ Dung nắm tay đi xem phim.

Mỗ Khanh đang chuyên chú thưởng thức bộ phim đột nhiên gặp phải một cái móng heo ý chí ngoan cường, mỗ Khanh nhịn rồi lại nhịn rốt cuộc căm tức nhìn quát lên: “Đừng có sờ nữa! Anh không thể có một buổi hẹn hò thuần khiết được à!"

Tay mỗ Dung vẫn làm càn vuốt ve du tẩu như cũ, còn dần dần đến gần phần cổ cô, “Không phải em đã nói không thích những tên bại hoại văn nhã mặt người dạ thú đó hay sao? Sao lại còn nghiêm túc nhìn chằm chằm tên nam chính kia không rời như vậy?”

Mỗ Khanh: “… Em chỉ muốn thuần khiết xem một bộ phim thuần khiết, đừng náo loạn nữa!"

“Thuần khiết? Em đã ướt rồi này.” Mỗ Dung tà mị cười, “Muốn thử play rạp chiếu phim một phen không?

“Không cần! Bộ phim thuần khiết còn đang chờ đợi em!” Mỗ Khanh chụp lên cái móng heo vẫn luôn làm loạn giữa hai chân, “Ưm —— đừng quấy rầy em xem phim.”

"Em chắc chắn muốn xem bộ phim 【 thuần khiết 】có cảnh thân thể bại hoại văn nhã này hay sao?”

“…Rõ ràng chỉ là mặc áo tắm dài thôi mà ưm ——”

Ừ, đây là buổi tối của một ngày nào đó trong tương lai.

Mỗ Dung cầu hoan không thành chơi xấu tiến đến bên người Mộc Khanh Khanh, cắn vành tai cô, nhẹ gọi: “Cô ơi ~ làm một lần đi mà, chỉ một lần thôi ~”

Mộc Khanh Khanh: “Túng dục thương thân, anh vẫn chỉ là một học sinh, dưỡng thân thể mới là quan trọng nhất!”

Mỗ Dung nghẹn lời, quyết định sử dụng kế khác, tiếp tục dán vào cô, “Nương tử, tướng công ta phải làm một lần, nếu không đáp ứng, tướng công sẽ để phòng tối hầu hạ nàng!”

Mộc Khanh Khanh: “Cầu mà không được, bây giờ em có thể đi phòng tối được chưa?”

Mỗ Dung lại lần nữa nghẹn lời, trên tay ôm chặt bất động, không cho cô bất cứ cơ hội nào thoát đi, “Tiểu thư, giúp ta đi mà, khó chịu quá, một lần, chỉ một lần thôi mà..."

(Dương: đây là TG3 sắp tới nhé)

Mộc Khanh Khanh trợn mắt: “Tiểu thư?! Hừ! Muốn tìm tiểu thư hầu hạ thì cứ nói, không ai cản anh!" (Dương: ý bả là tìm mấy em trong quán bar ấy)

Mỗ Dung lại lại lần nữa nghẹn lời, vậy mà lại quên “Tiểu thư” còn có một hàm nghĩa khác, hơi ngượng ngùng cười nói: “Khanh Khanh, em biết anh nói là em mà. Ngoan đi, đêm nay chỉ làm một lần thôi, được không?”

Mộc Khanh Khanh: “Anh! Ngay cả phụ nữ mang thai ba tháng mà anh cũng không buông tha!”

“Anh đã hỏi bác sĩ rồi, có thể. Đúng lúc chúng ta có thể nếm thử play thai phụ ~” vừa dứt lời, mỗ Dung liền bắt đầu hành động.

“Ưm ——”

Oa oa oa!! Cảm ơn tiểu thiên sứ nhóm đánh thưởng! Mỗ Uyển rốt cuộc có thể ăn thượng bánh chưng!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.3 /10 từ 3 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như tool xoa icloud mien phi ko phai an icloud nhe off find my iphone, so kieu truyen phan 2 so kieu mat tri nho vu van nguyet hoi sinhhong cbiz học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status