Gả cho cha của nam chính

Chương 62: Nàng tựa hồ Biến khéo thành vụng

Khương Nịnh Bảo thấy Dương Thư Thanh thật lâu vẫn chưa tiếp nhận lễ gặp mặt, liền giống như cười mà không cười nhìn Dương Thư Thanh nói “Quốc Công Gia, Dương thị đối với chàng đưa lễ gặp mặt như là có ý kiến”

Dương Thư Thanh là đích nữ An Viễn Hầu, Khương Nịnh Bảo làm việc chắc chắn sẽ có chút cố kỵ, dù sao An Viễn Hầu cũng không phải Hầu gia bình thường, lỡ như liên luỵ đến đại ca, đây là Khương Nịnh Bảo không muốn nhìn thấy.

Bây giờ Dương Thư Thanh đến Phủ Định Quốc Công, nàng là mẹ chồng danh chính ngôn thuận của Dương Thư Thanh, chỉ cần lấy thân phận của trưởng bối liền có thể áp chế Dương Thư Thanh.

Định Quốc Công ánh mắt lạnh lẽo, hai đầu lông mày đều là vẻ lạnh lùng.

Dương Thư Thanh đột nhiên tỉnh táo lại, dùng sức cắn chặt răng, không để cho mình ở trước mặt Khương Nịnh Bảo thất thố, cuối người thật thấp trả lời.

"Con dâu không dám."

Từ bên trong kẽ răng chui ra câu nói này, Dương Thư Thanh đem mặc ngọc chế thành ngọc bài cất lấy, thời khắc mang ngọc bài có chữ "Trinh" đã làm nàng ta khuất nhục, nàng ta cả một đời này đều khôngthể quên mất.

Trong đáy lòng của Dương Thư Thanh giờ đây là oán hận, phẫn nộ, tuyệt vọng, không cam lòng hỗn hợp lại với nhau, kích động không ngừng, gần như sắp xông phá tới tim.

Khương Nịnh Bảo!

Ta Dương Thư Thanh nhìn trời lập lời thề.

một ngày nào đó, ta sẽ giết ngươi, để trả thù cho khuất nhục ngày hôm nay.

Còn Định Quốc Công là sự uy hiếp làm người e ngại, Dương Thư Thanh không dám đối đầu Định Quốc Công, chỉ có thể đem tất cả hận ý cùng lửa giận phát tiết đến trên người Khương Nịnh Bảo.

Khương Nịnh Bảo nghĩ cũng biết nữ chính trong lòng đã cực hận nàng, nhưng nàng không thèm để ý, mặc kệ nàng có trêu chọc Dương Thư Thanh hay không, nàng ta đều đã nhiều lần ám hại nàng.

Khương Nịnh Bảo cảm thấy hứng thú nhất là nam chính Tạ Cảnh Dực, nàng thờ ơ liếc qua, Tạ Cảnh Dực vẫn như cũ mất hồn mất vía, điểm khả nghi trong lòng càng gia tăng.

Tạ lão phu nhân một mực ngồi ngay ngắn ở cao, nhìn Dương Thư Thanh thần sắc biến hóa thu hết vào mắt, lông mày không chịu được nhíu, trên thân Dương thị lệ khí so lần thứ nhất gặp mặt lại còn nặng hơn.

Hi vọng phủ Định Quốc Công không bị nàng ta quấy đến chướng khí mù mịt.

Qua xong cửa Định Quốc Công, chỉ còn lại cửa ải Khương Nịnh Bảo, Dương Thư Thanh ép buộc mình tỉnh táo lại, không dám chủ quan chút nào, nàng ta có dự cảm, cửa ải Khương Nịnh Bảo mới thật sự là cửa ải khó qua.

Hoàng ma ma đã đem khay trà bưng đến trước mặt nàng ta.

Dương Thư Thanh vẫn như cũ quỳ gối trên đệm, trên khuôn mặt xinh đẹp giả bộ cung kính, hai tay nâng chén trà giơ lên.

"Mẹ chồng, mời dùng trà."

Khương Nịnh Bảo mỉm cười nhìn thấy Dương Thư Thanh nhìn như cung kính mời trà, cũng không có đem chén trà tiếp tới, Định Quốc Công ở một bên nhàn nhạt nhìn xem, Tạ lão phu nhân cũng là đangquan sát.

sự thật là nên gõ mạnh cháu dâu một phen

Khương Nịnh Bảo không có tiếp nhận chén trà, Dương Thư Thanh chỉ có thể quỳ mà dâng chén trà, trong lòng lại âm thầm đem Khương Nịnh Bảo hung hăng mắng một lần, cũng âm thầm tức giận Cảnh Dực như thế mà không ra mặt bảo vệ nàng ta.

Khương Nịnh Bảo quả nhiên là bắt lấy ngày hôm nay làm nhục nàng, ra oai phủ đầu nàng.

Cảnh Dực còn khoanh tay đứng nhìn.

Dương Thư Thanh trong lòng lạnh lẽo, một cỗ ủy khuất dày đặc xông lên đầu.

Sau một lúc lâu, Khương Nịnh Bảo chậm rãi nói: "Dương thị, bây giờ ngươi đã gả cho Cảnh Dực, mỗi một thời khăc hãy ghi nhớ kỹ thân phạn của mình, không được cùng nam nhân bên ngoài lui tới thân mật, có biết không?

Dương Thư Thanh sắc mặt biến hóa, Định Quốc Công vừa mới làm nhục nàng ta một phen, bây giờ lại bị Khương Nịnh Bảo nhục nhã, Dương Thư Thanh nghẹn thở không ra hơi, nhịn xuống nộ khí và khuất nhục, cắn răng cung kính nói: "Vâng."

Sớm muộn có một ngày, nàng ta chắc chắn để Khương Nịnh Bảo nghìn vạn lần không thể quay đầu.

Tạ lão phu nhân mỉm cười, Nịnh Bảo lời nói này đúng trong tâm khảm của bà, trước kia Dương thị còn chưa đến phủ Định Quốc Công, Tạ lão phu nhân đối với chuyện nàng ta cùng Tần Vương lui tới thân mật hết sức bất mãn.

Chỉ là trở ngại nàng ta là đích nữ An Viễn Hầu, cũng không nói cái gì, nhưng bây giờ Dương thị đã là cháu dâu phủ Định Quốc Công, mỗi tiếng nói cử động đều đại biểu cho mặt mũi phủ Định Quốc Công.

Phủ Định Quốc Công chỉ trung với Hoàng đế, từ xưa đến nay không tham dự đoạt đích, huống hồ thân thể Càn Nguyên đế đã khôi phục, cháu dâu cùng Tần Vương lui tới thân mật chẳng phải là để cho người ta hiểu lầm Định Quốc Công ủng hộ Tần Vương.

Cho nên vẫn là đừng lui tới tốt hơn.

Khương Nịnh Bảo nhìn thấy thái độ của Dương Thư Thanh giống như là nghẹn khuất, mà thần thanh khí sảng, trong lòng thoải mái không thôi, đây chỉ là bắt đầu, nàng vẫn không có tiếp nhận nước trà của Dương Thư Thanh.

"Dương thị, ngày sau nhớ phải hầu hạ phu quân thật tốt, phủ Quốc Công phủ con cái thưa thớt, ngươi sớm ngày vì Tạ gia chúng ta mà khai chi tán diệp, ta cũng thật sớm mong ngày ngậm kẹo đùa cháu."

Dương Thư Thanh cắn răng về nói: "Vâng!"

Quỳ gối trên đệm cũng không mệt mỏi, nhưng cái eo phải thẳng tắp, tay giơ cao bưng chén trà, nếu lâu chắc chắn sẽ lưng đau và cánh tay run lên, nhất là tiểu thư khuê các nuôi dưỡng ở khuê phòng.

Dương Thư Thanh trong lòng thầm hận Khương Nịnh Bảo ra oai phủ đầu không dứt.

"Còn có một ít quy củ của phủ Định Quốc Công, ta phải cùng ngươi nói rõ ràng một câu, để cho ngươi sau này không gặp phải sai lầm."

Khương Nịnh Bảo tiếp tục cười đưa ra quy củ phủ Định Quốc Công, nụ cười trên mặt xinh đẹp động lòng người, khiến cho người nhìn như được gió xuân ấm áp, nhìn như thế nào đều là một mẹ chồng ôn hòa, chỉ là, Khương Nịnh Bảo hết lần này đến lần khác không có tiếp nhận chén trà của Dương Thư Thanh.

Bởi vậy, Dương Thư Thanh cũng chỉ có thể một mực quỳ nghe giáo huấn.

Hạ nhân và ma ma trong đại đường cũng biết phu nhân Quốc Công đang ra oai phủ đầu Thiếu phu nhân, nhưng ai cũng đồng tình cũng như không thương hại vị Thiếu phu nhân này.

thật sự là vị đại thiếu này phu nhân hành vi quả thật có chút quá đáng, đều đã cùng Đại thiếu gia của bọn hắn định ra việc hôn nhân rồi, vậy mà vẫn như cũ cùng Tần Vương qua lại thân mật.

không thấy Đại thiếu gia đều không có vì nàng ta ra mặt bảo vệ hay sao.

Đừng nhìn Định Quốc Công một mặt lãnh túc, nhưng từ cử động của hắn, cũng có thể thấy được, Quốc Công Gia là ủng hộ phu nhân làm như vậy, Đại Thiếu phu nhân ở ngày cần phải kính trà, lại để trưởng bối chờ hơn nửa canh giờ, phu nhân chỉ là nói một vài chuyện nho nhỏ làm khó dễ đã rất nhân từ.

Ước chừng qua hai khắc đồng hồ, Khương Nịnh Bảo nhìn Dương Thư Thanh vẫn là có thể chịu đựngđ ược, chợt cảm thấy không thú vị, thời gian cũng không sớm, Khương Nịnh Bảo rốt cục tiếp nhận nước trà nhấp một miếng.

"Tốt, Dương thị, ngươi cũng đừng trách ta như vậy đối với ngươi, biết rõ hôm nay kính trà, ngươi lại khoan thai tới chậm, để trưởng bối chờ lâu như vậy, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, phủ Định Quốc Công cũng là có quy củ, vừa mới chỉ là trừng phạt nhỏ thôi, về sau nên nhớ kỹ nhớ lâu một chút."

"Con dâu không dám."

Dương Thư Thanh cánh tay rốt cục có thể buông xuống, không để lại dấu vết lặng lẽ lắc lắc mấy lần, cắn chặt răng, cung kính đáp, trong lòng hận ý sớm đã đột phá chân trời, nhưng ngay trước mặt Định Quốc Công, nàng ta không dám lộ ra một chút nào cả.

"Đây là quà lễ gặ mặt ta đưa ngươi, hi vọng ngươi cùng Cảnh Dực sớm ngày vì Tạ gia khai chi tán diệp." Khương Nịnh Bảo ra hiệu Xuân Hỉ đưa lễ gặp mặt mà nàng đã chuẩn bị xong.

Xuân Hỉ đem bưng khay đi đến trước mặt Dương Thư Thanh, xốc lên vải đỏ phủ kín phía trên liền hiệnra một tượng Tố g Tử Quan âm bằng ngọc được điêu khắc sinh động.

Dương Thư Thanh sau khi nhìn đến Tống Tử Quan âm, liền nhớ đến kiếp trước thê thảm, toàn thân chấn động, đáy mắt chán ghét cùng lệ khí lóe lên một cái rồi biến mất, mi mắt nàng ta rũ xuống tiếp nhận Tống Tử Quan âm.

"Đa tạ mẹ chồng."

Dương Thư Thanh cắn răng nghiến lợi gạt ra một câu đa tạ, không nghĩ tới Khương Nịnh Bảo đưa lễ gặp mặt lại là Tống Tử Quan âm, tay cầm Tống Tử Quan âm thật xiết chặt hận không thể lập tức đem bức tượng Tống Tử Quan âm nay quăng thật mạnh trên mặt đất.

Khương Nịnh Bảo đối với phản ứng của Dương Thư Thanh nhắm mắt làm ngơ, bây giờ nàng đã trở thành trưởng bối đối với Dương Thư Thanh, Dương Thư Thanh ở bên ngoài cũng không dám đối với nàng không cung kính, vụng trộm thì coi như không biết.

Cuối cùng lão phu nhân nói mấy câu, liền đi về Vinh Hỉ đường.

Tạ Cảnh Dực cùng Dương Thư Thanh cũng rời đi chính viện, từ đầu tới đuôi, Tạ Cảnh Dực không nóimột lời, trơ mắt nhìn Dương Thư Thanh bị Khương Nịnh Bảo làm khó dễ.

Trong đại đường chỉ còn lại Khương Nịnh Bảo cùng Định Quốc Công.

"Chơi có vui vẻ không?" Định Quốc Công khóe miệng vểnh lên, cánh tay dài duỗi ra, đem Khương Nịnh Bảo đang ngồi bên cạnh ôm vào lòng, đáy mắt hiện lên mỉm cười, thấp giọng hỏi.

"Vui vẻ, xưa giờ chưa từng có vui vẻ như vậy, Quốc Công Gia, cám ơn chàng cho thiếp quyền lực." Khương Nịnh Bảo ngẩng đầu lên, nhìn trên khuôn mặt tuấn tú Định Quốc Công vì cao hứng hôn một cái.

Cao hứng qua đi, Khương Nịnh Bảo xoay người ngọ ngoạy trong ngực Định Quốc Công, đem nghi ngờ của mình hỏi.

"Quốc Công Gia, chàng có phát hiện Cảnh Dực có chút kỳ quái hay không, theo lẽ thường hắn cưới được người con gái mình thích, thì phải là hăng hái, vui mừng đến cong mày đi, vậy sao hắn lại thờ ơ khi thấy thiếp rõ ràng là đang làm khó dễ Dương Thư Thanh mà không chút đau lòng nào”

Định Quốc Công chân mày giật giật, trầm giọng nói: "Ta sẽ phái người nhìn chằm chằm hắn."

Khương Nịnh Bảo gật gật đầu.

Trong lòng nhịn không được hoài nghi Tạ Cảnh Dực có phải là bị người xuyên qua, chuyện xảy ra như vậy mà không nhìn đến Dương Thư Thanh, nói tóm lại, trong nội tâm của nàng cảm giác là lạ.

...

Cẩm Hoa viện

Dương Thư Thanh cùng Tạ Cảnh Dực vừa về tới phòng, lập tức đuổi hết ma ma tỳ nữ đi ra ngoài, cả khuôn mặt Dương Thư Thanh là nước mắt tràn trề mang đầyuất ức, nàng ta phẫn nộ chất vấn Tạ Cảnh Dực.

"Cảnh Dực, vừa rồi vì sao chàng không giúp ta, trơ mắt nhìn ta bị Khương Nịnh Bảo nhục nhã?"

trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tạ Cảnh Dực là một sự lạnh lẽo, ánh mắt nhìn về phía Dương Thư Thanh mang theo phức tạp và lãnh ý hiếm thấy: "Thư Thanh, ngươi thành thật nói cho ta biết, ngươi cùng Tần Vương đã tiếp xúc da thịt hay chưa?"

Dương Thư Thanh ngạc nhiên, hiển nhiên không nghĩ tới Tạ Cảnh Dực hỏi nàng ta như vậy, cái này khiến nàng ta nghĩ tới thời điểm Định Quốc Công đưa ngọc bài cho nàng ta, gương mặt xinh đẹp trong nháy mắt đỏ bừng lên.

Giống như bị ngã vào chậu nước đá, buốt lạnh thấu xương.

Chỉ có trên mặt bị thiêu nóng, giống như là bị người ta tát cho một bạt tai, vừa đau vừa rát!

Đôi mắt Dương Thư Thanh đỏ lên, nước mắt uất ức trong nháy mắt chảy ra, phẫn nộ đánh Tạ Cảnh Dực lồng ngực: "Tạ Cảnh Dực, chàng khốn nạn, đêm hôm qua ta có lạc hồng, chàng lại còn hoài nghi trong sạch của ta."

Kỳ thật trong nội tâm nàng ta chính chột dạ.

Đời này xác thật là nàng ta trong sạch, nhưng ở kiếp trước, vì thu được sủng ái của Tấn Vương, đã học rất nhiều kỹ xảo lấy lòng nam nhân, thậm chí còn giỏi về việc phát hiện điểm mẫn cảm của nam nhân.

Đêm động phòng hoa chúc hôm qua, nàng ta giống như... Giống như bản năng ở kiếp trước học qua kỹ xảo đem việc đó áp dụng trên người Tạ Cảnh Dực.

Chẳng lẽ vì điều này, Cảnh Dực mới có thể hoài nghi trong sạch của nàng ta?

Dương Thư Thanh mặt hơi hơi trắng lên.

Tựa như nàng ta biến khéo thành vụng.

Tạ Cảnh Dực mấp máy môi mỏng, nhìn thấy Dương Thư Thanh uất ức rơi lệ, trong nháy mắt hắn quả thật có mềm lòng, nhưng nghĩ đến đêm qua Thư Thanh thuần thục lấy lòng hắn, mềm lòng kia bỗng dưng biến mất không còn tăm tích.

hắn không phải người ngu, dù là chưa từng có nữ nhân, nhưng hắn hỏi qua ma ma giáo dưỡng, nữ tử dù là nhìn qua loại sách kia, thì cũng chỉ là nửa hiểu nửa không, không giống Thư Thanh như vậy thuần thục...

Ma ma giáo dưỡng nói, chỉ có nữ nhân đã trải qua những chuyện đó mới có thể thành thục như vậy.

Đêm động phòng hoa chúc hôm qua trải nghiệm thực sự là mỹ diệu.

Nhưng Tạ Cảnh Dực lại không có chút nào cao hứng.

Dường như có một đám mây xanh lơ lửng trên đỉnh đầu của hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 8 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như phân bổ công cụ dụng cụ theo quy định mới nhất, chuyên viên tài chính phạm thanh hải những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.