Gả cho cha của nam chính

Chương 68: Cháu cố thật sự quý giá sao

Trong phòng Xuân Nhạc nhíu mày, trên khuôn mặt luôn vui vẻ hiện lên một chút sầu lo, vị kia trong Cẩm Hoa viện mang bầu, phu nhân so với nàng ta còn sớm hơn một tháng, xem ra vẫn nên đem tin tức phu nhân mang thai dấu kín.

Miễn cho vị kia ở Cẩm Hoa viện sinh ra tâm tư không tốt.

"Xem ra ta đưa Tống Tử Quan âm rất có hiệu quả." Khương Nịnh Bảo thu liễm suy nghĩ, còn cảm khái một câu nhưng nhiều hơn là hào quang nữ chính Dương Thư Thanh còn đang phát huy tác dụng.

"Nhưng mang thai cũng tốt, Xuân Hỉ, em đến đi khố phòng chọn chút dược liệu cùng trang sức khôngdễ động tay động chân đưa qua bên kia."

Xuân Hỉ đồng ý.

"Chờ một chút, Xuân Hỉ trước khi đưa đến Cẩm Hoa viện gì đó nên để cho Hoàng ma ma xem lại mới đưa qua." Khương Nịnh Bảo hướng Hoàng ma ma cười cười, nữ chính cũng không phải người hiền lành gì, nàng nhất định phải ngăn chặn tất cả khả năng có thể vu oan hãm hại.

"Hoàng ma ma, đã làm phiền ngươi."

Hoàng ma ma bên cạnh: "...."

Phu nhân thật đúng là rất cẩn thận.

Nhưng Đại thiếu phu nhân ở Cẩm Hoa viện tâm cơ thâm trầm, đem hậu viện An Viễn Hầu quậy đến nghiêng trời lệch đất, quả thật nên cẩn thận cho thỏa đáng, phòng chuyện vô ý xảy ra, đó cũng là ý đúng.

Khương Nịnh Bảo nhìn Hoàng ma ma đồng ý, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, lộ ra một nụ cười, ngẩng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, nghĩ đến hôm nay là ngày lẻ, nàng muốn đi Vinh Hỉ đường bồi Tạ lão phu nhân dùng bữa, nhân tiện nói chuyện này.

"Thời điểm không còn sớm, chúng ta nên đi Vinh Hỉ đường, Xuân Hỉ, em đi thư phòng nói cho Quốc Công Gia một tiếng."

Định Quốc Công vốn là muốn ở trong phòng xử lý công sự, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng Khương Nịnh Bảo cuối cùng vẫn muốn Định Quốc Công đến thư phòng làm việc, dù cho chủ viện có đề phòng nghiêm ngặt, nhưng Khương Nịnh Bảo vẫn là không yên lòng.

Trong phòng tuy có hạ nhân ra vào bẩm báo sự tình.

Định Quốc Công là Chiến thần Đại Việt, trong tay hắn tấu chương có không ít là văn kiện cơ mật, đặt biệt là biên phòng binh lực cùng bản đồ bố trí binh là cơ mật trọng yếu, không sợ có việc gì sẽ xảy ra, chỉ sợ chẳng may.

Cuối cùng Định Quốc Công đem địa điểm làm việc dời đến thư phòng có hắc y thân vệ canh phòng nghiêm ngặt cố thủ dù chết.

Xuân Hỉ đi ra ngoài không bao lâu, Định Quốc Công mặc một thân cẩm bào đen đi tới, cả người sát khí quanh quẩn, khí thế sắc bén bức người, Hoàng ma ma cùng Xuân Nhạc vội vàng tránh lui đến một bên.

"đi thôi, ta đưa nàng đi."

Định Quốc Công Tạ Hành thận trọng ôm cả người Khương Nịnh Bảo, hai người liền như vậy ra chủ viện, khoảng cách từ chủ viện đến Vinh Hỉ đường cũng không xa, chỉ cần trải qua vài cái hành lang gấp khúc cùng hành lang cong cong.

Hạ nhân trong phủ đã tập mãi thành thói quen, Quốc Công Gia cùng phu nhân ân ái, bọn họ cầu còn không được.

Hoàng ma ma cùng đám người đi theo cách rất xa.

Vừa tới Vinh Hỉ đường, Định Quốc Công cùng Khương Nịnh Bảo đang chuẩn bị đi vào, liền nhìn đến Tạ Cảnh Dực cùng Dương Thư Thanh như thế mà cũng đến, Dương Thư Thanh tươi cười như nắng toả, thân mật khoác lấy cách tay Tạ Cảnh Dực.

Tạ Cảnh Dực tuấn mỹ trong trẻo lạnh lùng ở giữa trán khó được hiện lên ý mừng.

Khương Nịnh Bảo thấy một màn như vậy, nhíu mày, nghiền ngẫm nở nụ cười, thời điểm khi Dương Thư Thanh nhìn thấy nàng, ánh mắt lộ ra một chút mịt mờ khoe mẽ.

"Quốc Công Gia, chúng ta đi vào trước."

" Ừ."

Định Quốc Công thản nhiên lườm một cái con nuôi cùng Dương thị cách đó không xa, nắm cả Khương Nịnh Bảo vào Vinh Hỉ đường, Tạ lão phu nhân sớm ở trong đại sảnh của Vinh Hỉ đường chờ đợi.

Nhìn thấy con trai cùng con dâu đang bước vào, Tạ lão phu nhân có chút cao hứng, sau khi Định Quốc Công hướng Tạ lão phu nhân chắp tay thỉnh an, quay đầu đối với Khương Nịnh Bảo nói một câu sẽ đón nàng trở về liền rời đi Vinh Hỉ đường.

Lưu lại ba người Hoàng ma ma cùng Xuân Hỉ, Xuân Nhạc.

Dương Thư Thanh đứng rất xa, hướng Định Quốc Công cung kính chào một cái sau, mới cùng Tạ Cảnh Dực đang tiến vào Vinh Hỉ đường.

Trong đại sảnh của Vinh Hỉ đường, Tạ lão phu nhân đang cùng Khương Nịnh Bảo nói chuyện, nhìn đến Tạ Cảnh Dực cùng Dương Thư Thanh bước vào, cũng không ngoài ý muốn.

"Thư Thanh gặp qua tổ mẫu, gặp qua mẹ chồng." Dương Thư Thanh phúc thân thỉnh an.

Tạ Cảnh Dực cũng là cung kính cho Tạ lão phu nhân cùng Khương Nịnh Bảo thỉnh an.

"Tất cả ngồi xuống đi, đợi cùng nhau dùng cơm trưa." Tạ lão phu nhân cười nói.

"Cảm ơn tổ mẫu."

Dương Thư Thanh cười khanh khách ngồi xuống, thuận tay kéo Tạ Cảnh Dực đến bên người nàng ta, cử chỉ vô cùng thân thiết, tươi cười ngọt ngào, phảng phất tin tức nửa tháng trước cùng Tạ Cảnh Dực chia phòng là tung tin vịt.

Vinh Hỉ đường hạ nhân sôi nổi ghé mắt.

Dương Thư Thanh sau khi ngồi xuống, Tạ lão phu nhân hỏi một câu: "Dương thị, nghe nói cháu có bầu?"

"Đúng vậy, tổ mẫu, cháu dâu hôm nay bỗng cảm thấy không khoẻ, liền sai người mời đại phu trong phủ đến, đại phu nói cháu có hơn một tháng, chỉ là mạch tượng không quá ổn định."

Dương Thư Thanh lườm Khương Nịnh Bảo đang bình tĩnh tự nhiên uống trà, đưa tay vuốt ve bụng, trênmặt thanh lệ hiện lên vẻ vui sướng cùng thẹn thùng.

Trong lời nói, ẩn ẩn lộ ra một chút tự đắc.

Nàng ta hôm nay là cố ý tới, vì biết vào ngày lẻ Khương Nịnh Bảo đều đến Vinh Hỉ đường bồi lão phu nhân dùng bữa, vừa vặn trước mặt nàng nói chuyện mình mang thai một chút.

Tạ lão phu nhân lườm cháu trai nuôi vẫn như cũ tuấn mỹ trong trẻo lạnh lùng, cười khen một câu: "Con ngược lại là người có phúc, mới vào cửa không bao lâu liền mang bầu đứa nhỏ."

Nhưng so ra vẫn kém con dâu của bà.

Dương Thư Thanh ánh mắt lóe lên, dư quang lườm Khương Nịnh Bảo, ra vẻ lơ đãng thuận miệng nói: "Tổ mẫu, ngài nhưng đừng chiết sát cháu dâu, muốn nói phúc khí, ai có thể so với mẹ chồng, khắp kinh thành dân chúng đều biết được mẹ chồng mới là người có phúc khí lớn."

Lời này nhìn như ở tán Khương Nịnh Bảo, trên thực tế lại ẩn ẩn lộ ra châm chọc, một người có phúc khí lớn, thế nhưng ăn thức ăn có bỏ Hoa Vô Tử, làm cho Định Quốc Công tuyệt con nối dòng.

Đây là người có phúc khí gì.

Tang Môn tinh còn không sai biệt lắm.

Ở trong tâm lý Dương Thư Thanh, nàng ta một chút cũng không tin Tạ lão phu nhân sẽ giống như bề ngoài nhìn nhận Khương Nịnh Bảo là người con dâu ngàn tốt vạn tốt, không chừng trong lòng đang oán hận Khương Nịnh Bảo.

"Nhận được lời chúc Dương thị, ta cũng hy vọng mình là người có phúc khí lớn." Khương Nịnh Bảo cười nhạt nhìn Dương Thư Thanh, một chút dấu hiệu tức giận đều không có, tự nhiên hào phóng đáp lại mộtcâu.

Dương Thư Thanh nghẹn một cái, đáy mắt hiện lên một chút ngạc nhiên, nàng ta ngàn tính vạn tính đều không có tính đến Khương Nịnh Bảo sẽ là phản ứng như vậy, trên mặt nhịn không được lộ ra vẻ không thích.

Tạ Cảnh Dực ánh mắt khẽ hơi trầm xuống một cái, đáy mắt vui sướng giảm đi vài phần.

Hậu viện phủ Định Quốc Công từ trước đến nay an ổn bình tĩnh, sau khi Khương Nịnh Bảo gả lại đây, cũng không có thay đổi, Thư Thanh muốn làm gì, khích bác ly gián sao?

Vẫn là ỷ vào mang bầu con nối dòng của hắn, mà bắt đầu không an phận...

Tạ Cảnh Dực mấy ngày nay vẫn liên tục bị Tần vương tìm phiền toái, sau khi biết được bên trong có Dương Thư Thanh bút tích, tình ý đối với Dương Thư Thanh đã tiêu ma hầu như không còn, hôm nay vừa biết được nàng ta mang thai, hắn quả thật vui mừng.

Quyết định cùng Dương Thư Thanh tiêu tan hiềm khích lúc trước, một lần nữa bồi dưỡng cảm tình.

Ai ngờ...

Tạ lão phu nhân lườm Dương Thư Thanh một cái, làm sao không biết trong lòng nàng ta tính toán cái gì, trong lòng hừ lạnh một tiếng, cười tủm tỉm phụ họa nói: "Nịnh Bảo đúng là một có phúc."

Sắc mặt Dương Thư Thanh trong chớp mắt cứng lại, trong lòng lại kinh ngạc nghi ngờ không xác định chuyện gì đã xảy ra.

Phản ứng của Tạ lão phu nhân không thích hợp.

Thế nhưng không có...chút nào không vui.

Có lẽ chỉ có Khương Nịnh Bảo có khả năng tiếp cận Định Quốc Công, là nữ nhân duy nhất của Định Quốc Công, cho nên Tạ lão phu nhân mới có thể dễ dàng tha thứ chuyện Khương Nịnh Bảo không thể sanh dục như vậy.

Dương Thư Thanh ở trong lòng tìm một cái cớ.

"Mẫu thân, thời gian không còn sớm, nên dùng bữa." Khương Nịnh Bảo cười ra tiếng, nói thật, nàng trong lúc này đang mang thai, lười cùng Dương Thư Thanh phân cao thấp, miễn cho chọc tức chính mình, không đáng.

Dù sao nàng là trưởng bối, Dương Thư Thanh là vãn bối, trên đỉnh đầu mà mang mũ bất hiếu thì đều đủ cho nàng ta bán nửa cuộc đời

"Hoàng ma ma, cho người mang đồ ăn lên." Tạ lão phu nhân liên tục gật đầu, không nên để Nịnh Bảo đói bụng, trong bụng Nịnh Bảo còn mang cháu trai ruột của bà đó.

Dương Thư Thanh nhìn Khương Nịnh Bảo đối với chuyện nàng ta mang thai không có chú ảnh hưởng nào tựa hồ nàng mang thai một chuyện đối nàng không có một tia một hào ảnh hưởng, còn có Tạ lão phu nhân đối với chuyện nàng ta mang thai cũng không có quá mức vui mừng.

Tâm lý Dương Thư Thanh vọt lên dâng lên tức giận uất ức, nàng ta rũ mắt, tay không tự giác vuốt ve một chút bụng.

Ai nói là cháu cố là quý giá?

Tạ Cảnh Dực ở bên cạnh mày nhíu lại khẩn trương, đáy mắt hiện lên một chút tìm tòi nghiên cứu, hắncảm thấy phản ứng Thư Thanh có điểm gì là lạ.

Bữa cơm trưa này, Dương Thư Thanh nín tức cành hông, rõ ràng nàng ta cố ý chọc giận Khương Nịnh Bảo, hiện tại Khương Nịnh Bảo không có phát cáu, còn mình ngược lại là tích tụ một bụng khí.

Khương Nịnh Bảo khóe miệng tỉnh rụi ngoéo một cái, này Dương Thư Thanh thực hiện thật khiến cho người ta khó hiểu, mang thai không an an ổn ổn ở trong nhà dưỡng thai, còn nghĩ đến Vinh Hỉ đường ý đồ khiêu khích chọc giận nàng, vừa là tình địch lúc trước kiêm ngay chức mẹ chồng hôm nay.

Phương diện này dám chắc có mục đích gì khác.

Khương Nịnh Bảo nghĩ như vậy, trong lòng nhất thời đối với Dương Thư Thanh đề cao cảnh giác, về sau tận lực không thấy Dương Thư Thanh, miễn cho nàng ta có một va chạm vu oan đến trên đầu nàng.

Dùng qua bữa trưa, Dương Thư Thanh chính là muốn đứng dậy rời đi, không biết nghĩ đến cái gì, nàng thoáng ngượng ngùng hướng Khương Nịnh Bảo cười: "Mẹ chồng, ngay lúc này trong bụng ta có thai, muốn hướng mẹ chồng xin một ma ma bên cạnh có kinh nghiệm phong phú chiếu cố."

Tạ lão phu nhân liếc mắt nhìn cháu dâu sâu sắc một cái, ánh mắt tối lại.

Khương Nịnh Bảo lườm Dương Thư Thanh, thản nhiên nói: "Dương thị, bên người ta chỉ có một Hoàng ma ma của mẫu thân cho ta mượn sai sử, ngươi nên cùng mẫu thân của ngươi nói một chút, làm cho bà ấy đưa qua vài ma ma đủ tin tưởng tới chiếu cố ngươi."

"Người của chính mình sai sử cũng yên tâm hơn."

Đúng là chuyện dính đến Dương Thư Thanh, Khương Nịnh Bảo nếu có thể không sờ không chạm sẽ tìm mọi cách không đụng đến, ai mà biết trong chuyện này có cạm bẫy đang chờ nàng hay không.

"Mẫu thân nói rất đúng, Thư Thanh, nàng nên để người ở nhà mẹ đẻ lại đây." Tạ Cảnh Dực lên tiếng, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng bên trong hiện ra một chút ý tứ mang hàm xúc không cho phép cự tuyệt.

Dương Thư Thanh chỉ có thể cười đồng ý, trong lòng âm thầm cáu giận, Khương Nịnh Bảo lại có thể không có mắc câu, nàng thật đúng là rất cẩn thận, nàng ta đều chế tạo cơ hội tốt cho Khương Nịnh Bảo hạ thủ, thế nhưng Khương Nịnh Bảo một chút cũng không động tâm.

Khương Nịnh Bảo nhìn Dương Thư Thanh đáy mắt không cam lòng, như nghĩ tới cái gì.

"Dương thị, ngươi hiện tại có bầu, về sau cứ ở tại Cẩm Hoa viện mà an tâm dưỡng thai, không cần phải Vinh Hỉ đường thỉnh an." Tạ lão phu nhân đã nhận thấy được tâm tư không tốt của Dương Thư Thanh, nụ cười trên mặt giảm đi rất nhiều.

"Mẫu thân, nên để Cẩm Hoa viện có một phòng bếp nhỏ, về sau món ăn cũng là do người bên cạnh làm ra Dương thị làm ra, miễn cho đến lúc đó xảy ra chuyện gì ta khó mà thoát tội."

Khương Nịnh Bảo tự tiếu phi tiếu liếc mắt xem xét Dương Thư Thanh một cái, ở một bên bổ sung mộtcâu, hoàn toàn đem đường lui mở ra.

"Con nói đúng, cứ làm như thế." Tạ lão phu nhân tán dương liếc mắt nhìn con dâu một cái.

Tạ Cảnh Dực trong lòng buông lỏng.

hắn kỳ thật sợ Khương Nịnh Bảo ghi hận hắn, sẽ đối với Thư Thanh động thủ, bây giờ thấy hành động Khương Nịnh Bảo, trong lòng lo lắng tan đi.

Dương Thư Thanh hiển nhiên thật không ngờ Khương Nịnh Bảo khi biết được nàng ta mang thai, thế nhưng e sợ tránh xa không kịp, không muốn sờ chạm, trong lòng nàng ta không khỏi lo lắng.

trên mặt nhưng lại không thể không mang ơn.

Khương Nịnh Bảo nhìn đến hình ảnh Dương Thư Thanh bực bội không cam lòng, trong lòng có chút khoan khoái.

Thời điểm Định Quốc Công quay trở lại đón người, liền nhìn đến Khương Nịnh Bảo đang đứng ở cửa viện Vinh Hỉ đường, khóe miệng không tự chủ nhếch lên, nhanh bước vào ôm cả người nàng rời đi.

Hoàng ma ma cùng Xuân Hỉ Xuân Nhạc sôi nổi đuổi theo.

Dương Thư Thanh còn ở đó chưa có rời đi, nhìn này một màn nhức mắt này ánh mắt đen tối không rõ, bàn tay khoác ở cánh tay Tạ Cảnh Dực nhịn không được nắm thật chặt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 8 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như phu nu sinh thang nao xinh dep goi cam nhat, kieu toc ngang vai uon cup rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại webphunu.com.vn.