Game thủ mang tên thành phố dưới lòng đất

Chương 357: Ôn Dịch Tán Bá Giả Ba La



Translator: Wave Literature

Editor: Wave Literature

Đại quân Duy Đa Lợi Á hoàng thành tập kết trong vòng nửa giờ, nữ công tước Lị La bắt đầu theo kế hoạch ra lệnh: "Chiếm lĩnh pháo đài bọn quái nhân, xuất phát."

Lời lẽ ngắn gọn trước sau như một.

"Đợi một chút đã, công tước đại nhân! Cứ điểm thế giới ngầm, hình như cũng xuất phát đến cứ điểm quái nhân, thậm chí tôi còn nhìn thấy một thượng vị ác ma! Dưới tình huống này, tuy con dân Duy Đa Lợi Á có thể thần tích sống lại, nhưng tuyệt đối không thể nào đánh bại được đại quân thành phố ngầm của thượng vị ác ma cầm đầu. Hiện tại chúng ta vẫn nên chờ đại quân thành phố ngầm và cứ điểm quái nhân tiêu hao bớt đi, lúc này mới là cơ hội của chúng ta, chứ cứ tùy tiện ra trận, chỉ là đi công không chịu chết mà thôi."

Lan Tư Lạc Đặc nhìn thấy nữ công tước Lị La định tấn công pháo đài quái nhân, tuy trên người nhiều chỗ bị thương, nhưng vẫn cố nén đau đớn, đứng dậy muốn ngăn cản nữ công tước sắp sửa tự sát.

"Mục tiêu hàng đầu là tiêu diệt quái nhân, cho nên cứ xuất phát đi."

Lị La nói xong một câu, sau đó mặc kệ Lan Tư Lạc Đặc, dẫn đầu những người chơi Duy Đa Lợi Á xuất phát, những người chơi Duy Đa Lợi Á đương nhiên cũng an ủi Lan Tư Lạc Đặc:

"Yên tâm đi, chó của Vĩnh Hằng Quốc Độ không thể nào đánh nữ công tước Lị La của chúng ta đâu, một chiêu Samael giết ngay lập tức của cô ta, phế vật lão Hạ cũng đều phải đánh cả buổi, đứng đầu phe chúng ta cũng không chỉ có một tuyển thủ quan trọng."

"Đúng vậy, hơn nữa hình như còn liên hợp cùng tiến vào căn cứ, hẳn sẽ không chiếc đấu giữa hai phe đâu."

"Nói không đúng, chặn phụ bản hơn đi."

"Cậu nói làm tôi có chút hoảng, lỡ như Vĩnh Hằng Quốc Độ giết đến..."

"Các cậu không phải có bệnh chứ? Ở trong này an ủi NPC làm gì?"

Lan Tư Lạc Đặc sững sờ nhìn những người chơi nói chuyện phiếm với mình, họ dường như biết được một vài tin tức gì đó, mặt khác, đối diện với những sinh vật thành phố ngầm này, là đến từ Vĩnh Hằng Quốc Độ à? Đây là tên thành phố ngầm? Nữ công tước Lị La từng một chiêu Samael giết ngay lập tức sao? Công tước chỉ che dấu thân phận, trên thực tế là Đại thiên sứ sao? Lượng thông tin này có vẻ lớn…

- - -

Trảo Căn Bảo dẫn theo các thành viên trong nhóm đi trong hàng ngũ, cũng giống như những người chơi của thành phố ngầm Vĩnh Hằng Quốc Độ, hành quân bước đi, hàng ngũ không được ngay ngắn chỉnh tề, lệch lệch lạc lạc, khắp nơi sôi nổi, còn có người đi trước dò đường, quay lại vừa nói chuyện với người phía sau vừa đi.

Dù thế nào thì chỉ cần đi được đến pháo đài quái nhân là được rồi.

Vĩnh Hằng Quốc Độ và Duy Đa Lợi Á, hai phe theo hai hướng khác nhau, cùng tiến về pháo đài quái nhân, mãi đến lúc bọn họ đến ngay dưới thành trì pháo đài bọn quái nhân, cũng không nhìn thấy bất cứ động thái công kích gì. Thậm chí còn không nhìn thấy quái nhân nào trên tường thành, toàn bộ pháo đài quái nhân đều là một mảnh tĩnh mịch.

"Cái quỷ gì vậy? Hệ thống không tải được à?"

Âu Ngật Mâu đứng dưới tường thành cao ngất, rất nhiều người chơi bên cạnh đã hô to vào trong:

"Quái nhân! Ra đây dâng trang bị đi!"

"Chúng ta đến rồi đây, quái nhân! Mau mở cửa!"

"Mở cửa! Mở cửa!"

"Tính kế cái rắm chó!"

Nói đủ thứ nhưng bên trong pháo đài vẫn không hề đáp lại một lời.

Ngay lúc nhóm người chơi cầm đủ thứ khua khua gõ gõ vách tường, Lị La đi tới mép tường, trên tay cô ta xuất hiện súng trường với thân súng hình xoắn ốc, súng trường đột nhiên bắn ra, nổ mạnh trùng kích vào vách tường làm xuất hiện một lỗ thủng lớn, tiếng ầm ầm vang vọng cả Đồng hoang than thở.

"Đi vào."

Lị La đơn giản ra lệnh.

"Xông lên!"

"Nhanh tìm lão Hạ!"

"Nhóm bụi đời Vĩnh Hằng Quốc Độ cũng vào được!"

"Mẹ nó, tình tiết câu chuyện này cũng quá ngắn rồi!"

"Waaaaah!"

Những người chơi này hò hét, sau đó xông vào trong theo lỗ thủng mà sung tạo ra. Nhưng Lị La vẫn đứng tại chỗ, ba con hamster bên cạnh cô ta, vô cùng bất an khịt khịt mũi.

Lão Đại cau mày ghé sát người Lị La nói: "Chủ nhân, mùi bên trong vô cùng tà ác, có phần không thích hợp."

Lão Nhị cũng gật gật đầu nói: "Hơn nữa ma lực trong không khí cũng có phần không thích hợp, đây là khu cấm ma, vừa rồi khinh khí cầu của Hạ Lạc Khắc đại nhân vừa rơi xuống, có vẻ như là khu cấm ma dẫn đến lõi khinh khí cầu bị vô hiệu hóa rồi."

"Chắc là đối phương lo lắng chúng ta sử dụng pháo ma năng của khinh khí cầu chăng?"

Lão Đại suy đoán hỏi.

"Bên trong không thể ăn."

Phì Trạch vô cùng kiên định lắc đầu.

"Nhưng tôi vẫn muốn ăn gì đó."

Lị La ôm cánh tay, suy tư một chút.

"Trò lừa bịp khu cấm ma nhỏ như vậy, không đối phó được với ta và Hạ Lạc Khắc đâu."

"Chủ nhân là vô địch!"

Lão Đại vừa mới hưng phấn hô một tiếng, ngay sau đó trong pháo đài quái nhân, liền truyền ra từng trận âm thanh gầm rú, nghe thật sự giống như một đám thú khổng lồ được sổng chuồng.

- - -

Hạ Lạc Khắc đứng trước mặt pháo đài quái nhân hùng vĩ, bên trong truyền đến từng trận rống lên giận dữ, ngay cả những người chơi bên cạnh đều bị tiếng rống này làm cho hoảng sợ, nhưng vẫn có nhiều người chơi dũng cảm, hưng phấn xông vào từ cửa lớn rộng mở.

Tất cả cửa lớn của pháo đài quái nhân đều mở rộng, không có bất cứ biện pháp phòng vệ nào, nhìn qua thật giống như một nơi không người ở.

Những người chơi không chút trở ngại tiến vào pháo đài quái nhân, đi theo Hạ Lạc Khắc cùng vào sâu bên trong.

Đường đi trong pháo đài quái nhân không hề phức tạp, dù sao cũng là pháo đài mà Lâm Đông Thành dùng làm biên giới phòng thủ, đương nhiên không thể biến kết cấu bên trong thành một mê cung vĩ đại.

Bước qua hành lang dài, rất nhanh Hạ Lạc Khắc dẫn những người chơi đi đến nơi sâu nhất trong pháo đài quái nhân, một chiếc ghế vua to đùng đặt ngay trước mặt pháo đài quái nhân.

Ngồi trên đó là một quái nhân hình xăm với quả đầu bóng lưỡng, ánh mắt hắn tỏa ra ánh sáng màu vàng, chỉ có một mình hắn mà thôi.

"Tôi bị trục xuất một ngàn năm, lại bị nhốt một ngàn năm. Bây giờ, tôi đã lấy lại được tự do, còn các người, dám can đảm đặt chân lên lãnh địa của tôi! Đây là các người tự tìm đường chết!"

Quái nhân hình xăm với quả đầu bóng lưỡng kia nhảy lên, đem gậy răng sói trên tay đập liên tiếp xuống mặt đất, sóng xung kích khổng lồ làm cả đại sảnh lay động theo.

"Các người ngăn cản không được tôi đâu, tất cả Hơi thở đồng hoang sẽ thành nơi ấp trứng cho bộ tộc quái nhân chúng tôi! Bộ tộc quái nhân chắc chắn sẽ thống trị cả thế giới!"

Cùng với quái nhân hình xăm đầu bóng lưỡng kêu la, một đám quái nhân, ánh mắt lóe ra ánh sáng màu vàng, hò hét xông đến bên này, tất nhiên, những người chơi đều bị bao vây rồi.

"Các dũng sĩ! Ngăn cản đám quái nhân kia! Để ta đối phó với thủ lĩnh bọn chúng!"

Hạ Lạc Khắc hô lớn một tiếng, sau đó xông đến chỗ tên quái nhân đầu bóng lưỡng kia, còn tên quái nhân đầu bóng lưỡng kia cũng rất phối hợp tính toán tình hình chung, từ cửa nhỏ bên cạnh chạy đi mất.

Chỉ để lại một đám người chơi chiến đấu với bọn quái nhân khác trong pháo đài.

Hạ Lạc Khắc theo sát phía sau tên quái nhân hình xăm kia, mãi đến khi tên quái nhân hình xăm chui vào trong một căn phòng.

Hạ Lạc Khắc đuổi tới cửa phòng, nhìn căn phòng tối đen như mực, chậm rãi tiến vào trong. Một đôi mắt lóe ra hào quang trong bóng đêm trực tiếp nhìn theo Hạ Lạc Khắc, sau đó chủ nhân ánh mắt kia hỏi Hạ Lạc Khắc:

"Hạ Lạc Khắc đại nhân muốn uống gì? Trà hoa cúc đẫm máu chứ?"

Hamster mập mạp, đang bưng chén trà, thấy Hạ Lạc Khắc đi tới, hỏi.

"Cho một ly đi."

Hạ Lạc Khắc đi vào trong phòng, sau đó ngồi xuống.

Một con hamster khác đốt đèn lên, chiếu sáng cả căn phòng.

Trong phòng là quái nhân hình xăm vừa chạy trốn đang đứng đó, lại còn có một cô gái ngồi trên ghế sô pha - Đọa thiên sứ Lị La.

Phía sau Lị La, còn có một con hamster mập mạp đang đứng, nhìn tên quái nhân đầu bóng lưỡng đứng bên cạnh, nước miếng con hamster kia từ miệng chảy ròng ròng, thấm ướt cả bộ lông ngực.

"Hạ Lạc Khắc, tôi cảm thấy trước khi ngài uống trà, nên giải thích tình huống hiện tại một chút đã."

Lị La ngồi trên ghế, nhìn Hạ Lạc Khắc.

"Vì sao những tên quái nhân này đều bị ngài điều khiển, ngay từ đầu không phải nói xem nơi này là nơi luyện binh sao?"

"A, sự việc phải nói từ một trận vượt ngục."

Hạ Lạc Khắc ngồi xuống, trà đã ngâm xong, Lão Đại nhanh chóng đưa trà hoa cúc đẫm máu đến tay Hạ Lạc Khắc.

Hạ Lạc Khắc nhấp một ngụm, tiếp tục nói: "Ban Tạp Tư A Đích Ba La vượt ngục, không sai, chính là quái nhân đứng trước mặt cô đây, hoặc là nói, là người này đã khống chế tên quái nhân này."

"Ngài nói Ba La, là chỉ vị thứ 69 của Đại Ác Ma La Cơ Lãng Khai Mễ có 72 ma thần, Ôn Dịch Tán Bá Giả Ba La sao?"

Lị La nhìn quái nhân đứng bên cạnh, cô ta nhíu đầu mày.

"Đại Ác Ma La Cơ Lãng Khai Mễ 72 ma thần, không phải đều là thượng vị ác ma sao? Lúc nào lại thành quái nhân chứ?"

"Đọa thiên sứ tiểu thư, xin đừng hiểu lầm. Tôi cũng không phải là quái nhân dơ bẩn gì đâu, chẳng qua chỉ là hiệu ứng của một kỹ năng đặc biệt có thể khống chế được tinh thần kẻ khác mà thôi."

Quái nhân kia dùng giọng khô khan nói.

"Vậy bản thể của cậu thì sao?"

Lị La hỏi.

"Ba La không có thực thể."

Hạ Lạc Khắc tiếp tục nói.

"Hoặc là nói, cậu ta có thể tồn tại dưới bất cứ hình thức nào, trước kia, cậu ta chịu trách nhiệm sưu tập thông tin tình báo, còn làm công việc thâm nhập, xúi giục, nội ứng, v.v..."

"Cho nên ngươi là Đại Ác Ma La Cơ Lãng Khai Mễ sao? Chứ không phải Ác ma Hạ Lạc Khắc 90 năm theo tôi phổ cập giáo dục sao?"

Lị La cau mày nhìn về phía Hạ Lạc Khắc.

"Không, về điểm này, tôi có thể giải thích riêng với cô một chút."

Hạ Lạc Khắc ra hiệu cho quái nhân "Ba La" đứng bên cạnh.

Rất nhanh thủ lĩnh quái nhân liền ngã trên mặt đất, sau đó một dòng khí màu đen từ trong khe hở chui ra ngoài.

"Trên thực tế, tôi cũng vừa mới trở thành Đại Ác Ma La Cơ Lãng Khai Mễ không lâu, còn nhớ trước đây tôi lấy được di sản của Đại Ác Ma La Cơ Lãng Khai Mễ không? Tôi mở nó ra, hơn nữa cầm toàn bộ di sản của Đại Ác Ma La Cơ Lãng Khai Mễ, cho nên đối với 72 ma thần của Đại Ác Ma La Cơ Lãng Kha Mễ mà nói, tôi giống như là ông chủ tiền nhiệm của bọn họ vậy đấy."

Hạ Lạc Khắc giải thích ngắn gọn.

"Về phần mọi chuyện xảy ra trong pháo đài quái nhân, đều là sau khi tôi biết được Ba La vượt ngục mới bắt đầu bày ra, bởi vì thân là 72 ma thần, cậu ta nhất định sẽ tìm đến tôi, cơ hội tốt như vậy tôi không thể bỏ qua."

"Cái gì mà cơ hội tốt? Phản công Thiên quốc sao?"

Lị La chờ mong hỏi.

"Không, cơ hội tốt có năng lực kiếm ma thạch, có năng lực mở phụ bản mới."

Hạ Lạc Khắc mỉm cười nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như thich giac hanh 2016 bat ma phan 4, qua bao nhan tien english subtitle fruit before ones eyes thay thich phuoc tien rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.