Gặp được vợ yêu

Chương 2: Gặp được anh


Tiếng xe thắng gấp vì là đường ngay khu phố đông tài xế chạy không nhanh.Nhưng tình huống này phải xuống xe xem tình hình như thế nào.Tài xế quay sang ghế sau " Thiếu gia người không sao chứ?

- không sao xuống xem chuyện gì?

- Vâng thưa thiếu gia

Tài xế xuống nhìn thấy cô gái thân hình mãnh khảnh,ngũ quan xinh đẹp,đặt biệt khuôn mặt cực kì ngây thơ.Đôi mắt to tròn hình như cô đang rất đau, chân mày nhíu chặt nước mắt long lanh như sắp trào ra nhìn rất tội nghiệp.Ông ta bước lại gần định hỏi thăm xem cô bé có chuyện gì không thì đằng sau giọng nói lạnh lùng vang lên

-" Xảy ra chuyện gì?"

-"Thiếu gia cô bé này nhào ra xe chúng ta hình như bị thương rồi "

Minh Hạo đứng từ trên nhìn xuống người con gái đang bò dậy từ dưới đất.Không khỏi thất thần,là cô tìm kiếm lâu vậy không gặp hôm nay lại tình cờ gặp lại nhau với tình huống như vậy.Bảy năm,lúc anh gặp cô anh lúc đó 18 tuổi bây giờ anh đã 25 tuổi.

Cô không thay đổi vẫn giản dị mộc mạc,yếu đuối, mỏng manh như xưa nếu thay đổi có chăng là xinh đẹp và trưởng thanh hơn thôi.Nhất định lần này anh không để cô biến mất nữa.Thu lại tầm nhìn anh nhìn sang thì thấy có ba người con gái đang nhìn anh đắm đuối.

Không để ý nhiều vì anh cũng đã quen với điều đó.Bước nhanh lại gần cô,lúc này Hải Miên đã đứng dậy chân hình như bị thương cô đi cà nhắc, anh nhìn kĩ thấy ngay đầu gối quần đã bị rách máu thấm ra.

Chân mày anh nhíu lại.Hải Miên thấy anh cứ nhìn mình,bắt đầu lo sợ len lén quan sát người con trai đang nhìn mình.Rất đẹp trai nha,còn rất trẻ lớn hơn cô chừng mấy tuổi.Nhìn cách ăn mặc bảo đảm rất giàu lại nghe bác trai đứng kế bên kêu là Thiếu Gia.Mà sao nhìn anh ó cảm giác đã gặp ở đâu rồi thì phải, nhưng cô lại nghỉ người như mình sao lại quen biết người như anh.Mà sao anh cứ nhìn mình,đang suy nghĩ thì cô nghe anh hỏi

-" Em có sao không? Tôi đưa em đến bệnh viện?"

Giọng nói lạnh lùng nhưng rất êm

tai thể hiện sự quan tâm rõ ràng.

Bác tài xế cũng vô cùng ngạc nhiên, thiếu gia nhà bác biết quan tâm người khác từ bao giờ.Sống ở Tống gia từ lúc thiếu gia được ông chủ đưa về tính tình đã khó gần trầm ngâm ít nói.Đến khi chuyện đó xảy ra thì thiếu gia trở nên xa lạ hơn lạnh lùng,không quan tâm đến bất cứ điều gì.Quay cuồng với công việc.Đúng rồi tàn nhẫn, bao nhiêu năm nay nỗi hận đó đã làm thiếu gia trở nên tàn nhẫn.Trên thương trường thì khỏi nói thấy ví trí lớn mạnh của công ty ngày hôm nay thì không ai không biết đến vị tổng giám đốc tàn nhẫn Tống Minh Hạo.Nhưng hôm nay thiếu gia lại.....quan tâm đặt biệt trong mắt lại có tình cảm sâu nặng,ông bảo đảm mình nhìn không sai.

-" Không cần tôi....tôi không sao,chỉ chày xước nhẹ thôi."

Sao tim đập mạnh thế.Hải Miên lấy tay để lên ngực cho bớt sự lúng túng.

Nhưng chưa kịp nghỉ gì thì người chợt ấm áp bởi vòng ôm của ai đó và bị bế thóc lên.

-" Không được chân em chảy máu phải đến bệnh viện xem sao? "

- Tôi....tôi không sao thật mà anh....anh thả tôi xuống đi...tôi đi được ".

Mặt đỏ ửng Hải Miên lắp bắp kháng nghị dùng dằng muốn xuống nhưng anh ta rất khỏe nha chẳng ăn thua gì mà anh ta còn ôm chặt hơn.Trời ạ.Lần đầu mới gặp sao anh ta có thể tự nhiên như thế.Có được xem là lợi dụng tình huống không? Không thể nào người như anh ta phụ nữ muốn còn không được sao đến lượt mình.Suy nghĩ lan mang đến khi tỉnh táo lại cô đã được đặt lên xe.Khi xe chạy cô còn có thể nhìn thấy được vẻ mặt kinh ngạc của ba người kia.Ôi có ai nói vơi cô chuyện gì đã xảy ra không?

Minh Hạo quan sát cô gái nhỏ từ lúc lên xe đúng một tư thế đầu cuối thấp khăn choàng cổ che qua cằm tóc đen xõa che hết khuôn mặt,mùi hương nhàn nhạt từ cơ thể cô khiến anh cảm thấy dễ chịu.Tới nơi không nói một lời bế hẳn cô xuống xe.Lúc đầu cô chống đối nhưng chẳng làm được gì, chân lại đau nên đành ngoan ngoãn cho anh ôm.Kiểm tra một lượt cô không bị gì anh thấy nhẹ nhỏm hẳn.Lấy thuốc bế cô lên xe đưa cô về.Từ đầu đến cuối anh cũng không nhiều lời.Đến nơi anh bế cô xuống xe vào nhà.Ngôi nhà rất nhỏ nhưng sạch sẽ nằm cuối khu phố.

- Em ở đây với ai?

- Tôi ở một mình.

Nhìn vào đôi mắt cô tuy trả lời một cách bình thường nhưng anh thấy được sự cô đơn và đau lòng trong đó.Anh phải điều tra mới được, điều gì khiến cô gái nhỏ của anh phải tổn thương như vậy.

- Tại sao em lại bị thương liên quan gì đến 3 cô gái kia sao?

Cô mở to mắt nhìn anh, đang quan tâm cô sao.Anh ta với cô mới gặp đâu thân thiết đến mức cái gì cũng nói.

- Không có chuyện gì.Tôi tự ngã.À mà bây giờ tôi rất mệt.Tôi muốn ngủ, anh có thể.....về cho tôi ngủ được không?

Đuổi khách đã không nhận ra anh.Còn dám giữ khoảng cách với anh.Được để coi anh sẽ xử lí cô như thế nào.Nhưng có lẽ hôm nay cô mệt thật.Thời gian còn dài sớm muộn gì cô cũng không thoát khỏi anh được.

- Được.Cháo và thuốc anh để đây.Em ăn và uống vào nhé.Mai anh lại ghé.

-Anh...anh tới làm gì tôi...tôi không sao không cần làm phiền anh.Hôm nay cám ơn anh rất nhiều tôi...tôi..

- Em nghỉ ngơi đi mai gặp.

Nói rồi anh đi thẳng ra cửa để lại Hải Miên tức nghẹn.Người gì mà bá đạo vừa phải thôi.Không cho người khác cơ hội cự tuyệt là sao.Mà sao càng nghĩ cô càng khó hiểu sao họ vừa gặp nhau mới mấy tiếng mà từ cách cư xử, xưng hô của anh tạo cảm giác cho cô như họ đã gặp nhau tự bao giờ.Không muốn suy nghĩ nhiều cô ăn cháo, uống thuốc sau đó lên giường đi ngủ trước mọi chuyện tính sau.Nhưng cô đâu nào biết mình sắp trở thành con mồi của người khác.

-----------------------*******-------------------------------

Tại văn phòng giám đốc của Công Ty Tây Á.Minh Hạo ngồi trên ghế im lặng xem hồ sơ mà đã bảo trợ lí mình điều tra " Lăng Hải Miên 21 tuổi, theo học khoa Thiết Kế Thời Trang của trường Đại Học C.Nhìn tấm ảnh cô gái trong hình anh nhếch miệng.Trong ảnh là cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, làn da trắng hồng, đặt biệt cô có đôi mắt rất thu hút người khác, to tròn ngây thơ lông mi rất dài.Làm anh nhớ lại bảy năm về trước khi gặp cô, khi đó nghe tin mẹ hấp hối anh vội vã chạy tới sân bay định về Mỹ, nhưng ba anh đã ngăn cản,từ 9 tuổi ông đã bắt anh rời xa mẹ.Mối hận của đời trước giữa ông và mẹ rất sâu sắc anh không hiểu cũng không muốn hiểu.Đó cũng là lần đầu tiên trong đời anh quỳ xuống van xin ông.

Nhưng ông lạnh lùng quay đi cho hai vệ sĩ giam anh lại.Chờ đợi anh không được, mẹ đã mất trong sự đau khổ vì cuối đời cũng không gặp được con,anh phát điên đánh nhau với hai vệ sĩ lấy xe chạy đi.Anh chạy trong cơn hoảng loạn và đằng sau là sự truy đuổi người của ba anh.Không tập trung, xe anh va vào thành cầu, đầu chảy máu nhưng anh không còn biết đau là gì nữa anh lảo đảo xuống xe chạy vội vào con hẻm để tránh né đám người đang chạy tới.Đi được một lúc gần ra con đường lớn thì anh va phải một cô bé nhìn cô đang rất hoảng hốt trên người còn đang mặc đồ học sinh,đằng sau cô có bốn thanh niên đang chạy tới.

-"Mày chạy không thoát đâu.Hôm nay tụi tao phải chơi chết mày"

- " Dám đánh tao mày chán sống rồi"

Nói rồi bốn thanh niên định bước đến bắt cô bé.Ai ngờ cô hoảng hốt lau tới nắm lấy tay anh

-" Cứu tôi....cứu tôi với có được không? Xin anh đấy cứu tôi..."

Lời nói nghẹn ngào hòa cùng nước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp mịn màng.Cô nhìn anh đôi mắt mở to đôi tay run run khi nắm lấy tay anh.Anh biết mình cũng đang bị truy đuổi, không muốn vướng vào rắc rối nhưng anh không đành lòng,nắm tay cô lôi cô ra đằng sau lưng, ngước lên nhìn bốn tên đang đi tới.

- " Tao cho mày cơ hội biến đi, đừng xía vào chuyện này.Nếu không mày sẽ lãnh hậu quả "

Thấy anh không nhúc nhích bốn tên sáp lại đánh anh.Anh đánh điên cuồng như những nỗi đau đang phải chịu anh muốn trút hết vào bọn chúng.Anh bị đánh vào mặt vào đầu mặt mày be bét máu nhưng thần kinh như tê liệt không còn biết đau.Bốn tên nằm bò trên đất anh vẫn đánh.

-" Đừng đánh nữa chết người đấy, chạy thôi"

Cô nắm tay anh lôi anh đi.Đặt biệt trong cơn hoảng loạn được cô nắm tay anh lại thấy bình tĩnh lại, ấm áp đúng vậy đó sự ầm áp bình yên anh đang cần.Chạy được một đoạn xác định không nguy hiểm nữa hai đứa ngừng lại thở hổn hển.

- " Anh không sao chứ.Cám ơn anh đã giúp em nha"

- " Mặt anh bầm tím và chảy nhiều máu quá em đưa anh đến bệnh viện nhé "

Nói rồi cô đưa tay vô túi tìm gì đó Sau đó móc ra một đóng tiền lẻ.

-" Hên quá hôm nay e bán được nhiều kẹo đủ tiền đưa anh đi bệnh viện."

-" Bán kẹo?"

Quan sát cô một hồi anh cũng mở miệng hỏi.

-" Đúng vậy em bán kẹo buổi tối kiếm tiền thêm nào ngơ gặp phải bốn tên biến thái đó."

Cô chu môi oán trách rồi lại nhoẻn miệng cười thật tươi.Nụ cười thật đẹp làm tim anh như có cái gì đó đập mạnh vào.

-"May mà gặp anh.Thật sự cám ơn anh rất nhiều.Nếu tối nay không gặp được anh chắc là em...."

-" Ừ.Mai mốt đừng bán khuya như vậy nữa."

Nói rồi anh ngồi xuống từ chiều giờ vừa chạy vừa đánh mệt chết đi được.Cô thấy anh im lặng cô nắm vội tay anh.

-" Em đưa anh đi bệnh viện "

-" Không sao, tôi không đi"

Thấy cô im lặng bỏ đi anh tưởng cô về nhà.Mốt lúc sau cô quay lại trên tay cầm tâm bông thuốc sát trùng.

-" không đi bệnh viện vậy anh để em giúp anh xử lí vết thương nha"

Im lặng là đồng ý, cô ngồi xuống kế anh rất gần có thể ngửi được mùi hương thiếu nữ trên người cô.Cô tỉ mỉ giúp anh bôi vết thương.Rất dịu dàng làm anh nhớ đến mẹ lúc anh ngã... mẹ cũng như thế.

-" Xong rồi.Anh còn đau không.?"

Thấy anh im lặng cô lại nói tiếp

-" Em tên là Hải Miên.Rất cám ơn anh hôm nay đã cứu em.Em nợ anh, anh cần em làm gì để trả ơn anh không.?? Việc gì em cũng có thể làm được trừ phạm pháp "

Làm gì cũng được sao " Làm vợ " được không nhưng nhìn khuông mặt cực kì ngây thơ của cô anh sợ sẽ hù dọa cô.

Thời gian còn dài anh sẽ thực hiện.Nói với nhau thật nhiều đa số là cô nói rồi anh đưa cô về.Cô hứa sẽ thực hiện đúng lời hứa trả ơn cho anh.Ra khỏi đầu hẻm nhà cô thì anh bị vệ sĩ của ba bắt lấy.Anh không chống trả vì cũng không còn sức.

Hai tuần sau anh quay lại tìm cô thì người ở đó nói gia đình cô chuyển đi rồi.Lúc đó trong đầu anh chỉ có một suy nghỉ " Hải Miên bằng mọi cách anh sẽ tìm được em.Vì em là mặt trời ấm áp của anh"

- "Tổng giám đốc cô Lăng năm 2 tuổi ba bị tai nạn qua đời,khoảng 3 tháng sau mẹ cô ấy tái giá bà ấy bây giờ là vợ của Tổng giám đốc Hà Chấn Phương và có với ông ấy một cô con gái.Cô Lăng được giao cho bà nội nuôi.Năm 19 tuổi bà cô ấy qua đời cô ấy sống một mình cho đến tận bây giờ.Ngôi nhà nhỏ cô ấy đang ở là do bà nội cô Lăng bán lại ngôi nhà lớn ở phía Tây về khu xóm nhỏ mua lại ngôi nhà nhỏ này.Nghe đâu trước khi ba cô ấy mất đã thiếu nợ rất nhiều.Nên bà nội cô Lăng phải bán nhà Tổ để trả nợ.Để kiếm tiền đóng học phí cô ấy làm rất nhiều việc:tiếp thị, nhân viên dọn phòng, bán đồ ăn nhanh v.v.."

- " Bà ta không liên lạc với cô ấy"

-" Hình như là không có"

- "Àh còn sự việc vừa rồi theo tôi điều tra được cô Lăng trong trường rất được người khác theo đuổi.Trong đó có một người là Trịnh Thiên Vũ và bạn gái của hắn là Vũ Tố Tố.Chính cô gái đã xô ngã cô Lăng vào xe ngài.Còn một chuyện nữa cô con gái riêng của Bà Hà cũng học trường của Tố Tố."

Rất nhiều người theo đuổi sao??...Anh không nhanh tay là không được.Còn những người kia gây khó dễ cho cô sao.Hằng ngày phải chứng kiến mẹ ruột mình đưa đón ân cần với một đứa con khác, trong khi đó cô phải sống trong cô đơn không ai quan tâm chăm sóc.Sống trong sự bươn trãi chật vật thiếu thốn.

Cô phải tủi thân và mạnh mẽ biết bao nhiêu khi vượt qua.Nỗi đau của cô so với anh còn giày vò hơn biết bao nhiêu.Dù mẹ anh đã mất nhưng tình thương bà dành cho anh là vĩnh viễn.Còn mẹ cô còn đó nhưng lại không coi trọng sự tồn tại của cô.Nghĩ đến đây tim anh thắt lại "Hải Miên từ bây giờ em còn có anh,anh sẽ không để em chịu bất cứ tổn thương nào nữa"

Thu lại dòng suy nghĩ " Được rồi.trợ lí Lưu cậu giúp tôi xử lí một việc"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cach su dung tinh dau duoi muoi, cham soc cay ngu gia bi làm nông chưa bao giờ dễ dàng hơn với những kiến thức và kỹ thuật được trang bị từ hatgionggiadinh.com.