Gặp gỡ tổng giám đốc tuyệt tình tàn khốc

Chương 178: Cô đơn, không ai nương tựa


Một vệt máu uốn lượn hệt như vết nứt của một chiếc bình sứ, tuôn chảy mạnh mẽ như nước sông, nhỏ giọt xuống chiếc áo trắng, đỏ như một đóa hồng mai trong tuyết, chói mắt, rung động lòng người.

Đôi con ngươi trong suốt của Kiều Tâm Du bị phủ dưới một màng sương dày, khiến tầm mắt cô mơ hồ, nhưng dù gì cô cũng không muốn thấy cái thế giới tàn nhẫn, dơ bẩn này......

"Anh còn dám đi lên phía trước một bước, tôi lập tức đâm miếng thủy tinh vào sâu bên trong!" Đáy mắt cô đầy vẻ lẻ loi căm phẫn và tĩnh lặng, bờ vai gầy yếu, thân thể nhu nhược. Không ai nghĩ cô gái nhỏ nhoi yếu đuối như cô lại có một thế giới nội tâm mạnh mẽ như vậy .

Người chung quanh ai nấy đều đứng hình nhìn vào khí chất thanh nhã nơi cô gái.

Tên đàn ông "óc đầy bụng phệ" kia giật mình, hắn chỉ muốn tìm con gái vui đùa một chút, không ngờ lại gặp họa.

"Hừ! Đàn bà thúi, hôm nay bỏ qua cho cô!" Ngón tay hắn chỉ vào Kiều Tâm Du, tức giận mắng một câu, xoay người rời đi.

"Xoảng!" một tiếng, mảnh kiếng dính vết máu rơi xuống trên sàn nhà rồi vỡ nát, Kiều Tâm Du thoáng chốc cảm thấy hơi sức toàn thân như bị rút sạch, thân thể mềm nhũn khuỵu xuống, ngồi bệt trên nền đất, vùi đầu vào hai đầu gối, chặn tất cả ánh sáng rơi vào trong đôi mắt mình.

Vết thương dài nhỏ trên cổ vẫn còn đang nhỏ giọt......

Mọi người xung quanh thỉnh thoảng đưa mắt tới nhìn cô, bọn họ phỏng đoán cô gái yếu đuối này vì bị đau, nên ngồi ở đó mà khóc lớn.

"Sao, chuyện gì xảy ra vậy?" Đang trong phòng bếp bận rộng, bà chủ và ông chủ quán ăn vì thấy sảnh trước quán mình khác thường nên chạy ra, nhìn thấy Kiều Tâm Du xụi lơ ngồi chồm hổm trên đất bèn nói, "Tâm Du, sao vậy?"

Kiều Tâm Du nghĩ mình còn phải làm việc, vội ngẩng đầu lên, đôi mắt thoáng qua một tia sáng cứng cỏi, lập tức khôi phục vẻ trong suốt thường ngày, dường như chuyện vừa rồi căn bản không hề phát sinh qua trên người cô.

"Con đi làm việc tiếp ngay!" Khóe miệng Kiều Tâm Du khẽ cong lên, một nụ cười nhạt, lịch sự, tao nhã xuất hiện lại trên mặt.

"Tâm Du, cổ con sao vậy? Sao lại chảy máu?" Bà chủ ước chừng bốn mươi năm mươi tuổi, cỡ tuổi không sai biệt lắm với mẹ Kiều Tâm Du, sau khi tiếp xúc với cô một thời gian, bà đã thích cô gái này từ tận đáy lòng.

Kiều Tâm Du xoa nhẹ cổ, như để kiểm chứng vết thương và đau đớn. Tại sao máu chảy nhiều đến thế mà cô lại không cảm thấy đau? Có lẽ, vì quá đau, nên cô đã vô cảm đi rồi chăng!

Khóe miệng cô cong lên thành một nụ cười nhạt, dáng vẻ như không có gì, nói "Con không sao cả, ông bà mau đi làm việc tiếp đi, ngoài này có con là đủ rồi."

"Con nhóc này" Bà chủ cau mày, "Đã vậy rồi mà còn không mau đi bệnh viện băng bó, ngộ nhỡ bị nhiễm phong đòn gánh, thì phải làm sao bây giờ?"

Bà chủ đối với Kiều Tâm Du mà nói chỉ là một người không quen không biết mà thôi. Nhưng sự quan tâm của bà dành cho cô lại chân thành tha thiết đến thế, thoáng chốc lòng của Kiều Tâm Du cảm thấy ấm áp, lỗ mũi đau xót, một dòng nước ấm hướng thẳng lên trên rồi chảy xuống, hốc mắt cô ngập đầy nước trong, "Vết thương nhỏ thôi, không sao!" Giọng cô đã có chút nghẹn ngào.

"Tính khí con nhóc này thật bướng bỉnh!" Bà chủ đưa tay tháo tạp dề trên người Kiều Tâm Du xuống, "Đừng để bà và ông lão kia lo lắng, mau đến bệnh viện băng bó đi! Yên tâm, tiền lương hôm nay bà sẽ theo lẽ thường mà tính cho con."

"Cám ơn!" Kiều Tâm Du cầm áo khoác lên, khi đang muốn đi ra ngoài thì ...

"Đi một mình vào ban đêm không an toàn đâu, để tôi đi với cô!" Kiều An Mạn vốn đang ngồi yên bên kia, đột nhiên đứng lên, khoác tay Kiều Tâm Du bước ra ngoài.

————

Sương đêm mang theo ý lạnh cùng với ẩm ướt hòa tan vào không khí, đem cả màn đêm vốn đã đen lại càng thêm đen, càng thêm lạnh......

Mà ánh đèn yếu ớt càng làm nổi bật lên cảnh tượng xa hoa truỵ lạc, ngợp trong vàng son, phù hoa lộng lẫy càng khiến nơi đáy lòng mọi người trống không và thiếu thốn.

Câu Lạc Bộ Hoàng Đình vẫn đầy người như mọi khi, âm nhạc nổ vang, ánh đèn chói lóe, dưới tác dụng của rượu cồn, mọi người ném đi tất cả đè nén cùng những lo lắng, cố gắng chơi đùa, không khí ngày một tăng cao.

Nhưng, trên lầu hai Câu Lạc Bộ Hoàng Đình, trong căn phòng cao cấp nhất, không khí lại trầm lặng, gương mặt đẹp trai tiêu chuẩn của ba người đàn ông đầy vẻ u ám, mây đen phủ lên đôi mắt của bọn họ.

Khí lạnh từng chút từng chút ào đến đôi mắt Nhâm Mục Diệu khiến đôi mắt hắn mờ mờ ảo ảo, ngửa đầu uống cạn một ly Whisky cay xè, "Vẫn không có chút tin tức?"

Giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên, phá vỡ bầu không khí yên lặng, bực bội lúc này.

"Không có." Mày kiếm đen như nhuộm của Ám Dạ Tuyệt nhíu chặt, "Chỉ có thể tiếp tục điều tra, cần thêm chút thời gian nữa. Nhưng cô ấy đã từng nộp đơn vào một công ty, rồi lại vì quá khứ đã từng ngồi tù, nên không có công ty nào đồng ý thuê" Ám Dạ Tuyệt đưa một xấp tài liệu cho Nhâm Mục Diệu xem.

Nhâm Mục Diệu lật vài tờ, đều là công việc thiết kế, cô ấy đã từng xin việc tại vị trí thiết kế Búp Bê, thiết kế Ly Tách......

Đôi mắt đen bỗng dưng thoáng qua một tia sáng, "Chúng ta đăng tin tuyển dụng đi!"

"Tiểu Du Du không có đầu óc sao? Biết đó là tập đoàn Nhâm Thị và tập đoàn Đinh Đạt còn tự chui đầu vào lưới à!" Đinh Hạo Hiên lập tức hiểu ý Nhâm Mục Diệu, hắn hết sức phản đối, "Tôi vẫn cảm thấy chủ ý tôi đề ra là tốt nhất!" Hắn chống cằm, khóe mắt dâng lên ý cười, vẻ mặt mờ ám nhìn Nhâm Mục Diệu.

"Ai nói là tập đoàn Nhâm Thị và tập đoàn Đinh Đạt?. Không phải còn có tập đoàn Kim Khống của Ám Dạ Tuyệt sao......"

Tổ chức Ám thuộc về hắc đạo, nhưng thân phận của Ám Dạ Tuyệt không phải chỉ như thế, hắn còn nắm trong tay một thế lực khổng lồ - tập đoàn Kim Khống, mà người biết chuyện này không phải là thành viên của tổ chức ngầm, thì cũng chỉ có thể là Nhâm Mục Diệu và đinh Hạo Hiên.

"Này! Cái tên chết bằm nhà cậu, vì đuổi bắt vợ, mà cả tập đoàn Kim Khống của Ám Dạ Tuyệt cũng không tha. Nhưng công ty người ta là đầu tư cổ phiếu, cho vay, lập quỹ ..... Cậu đinh để Tiểu Du Du đi phỏng vấn xin việc gì? Thiết kế gì trong đó?"

Nhâm Mục Diệu lại đảo đảo ly rượu, uống một hơi cạn sạch, "Tôi muốn đầu tư, mở một công ty vàng bạc đá quý." Đây vốn là suy tính từ lâu của hắn, giọng lạnh nhạt.

"Công ty vàng bạc đá quý?" Đinh Hạo Hiên nhíu mày, "Nghề này có lợi nhuận cao vậy sao? Không phải là vì Tiểu Du Du mà cậu nhảy vào nghề này đấy chứ?" Đinh Hạo Hiên đột nhiên thoáng suy nghĩ qua.

"Không được sao?" Nhâm Mục Diệu nói, ngữ điệu lạnh lùng thẳng thắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như van 11 dan y phan tich bi kich cua nhan vat chi pheo trong truyen ngan cung ten cua nam cao, nghi luan van 12 phan tich buc tranh tu binh viet bac sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.