Gia, khẩu vị quá nặng

Chương 227: V64.4: Tình địch (4)


Editor: MDL

Beta-er: Misery De Luvi

“Ắt xì!” Mộc Như Lam tắm xong mới ra tới cửa thì hắt hơi một cái, cô xoa xoa mũi, mái tóc ướt phủ một chiếc khăn lông màu trắng, tuy vậy cô không có vẻ gì là định lau khô.

Mặc Khiêm Nhân lấy ra vài bộ quần áo từ trong tủ rồi cầm tới giường, Mộc Như Lam ngoan ngoãn ngồi xuống, chờ người đàn ông của cô giúp cô lau tóc. Nếu hỏi tại sao Mộc Như Lam lại trở nên lười như vậy thì nguyên nhân tuyệt đối là từ Mặc Khiêm Nhân mà ra, trong khoảng thời gian dưới chân núi Alps nước Pháp, cô được hắn đối đãi vừa thanh lãnh vừa dịu dàng hết mực. Xưa nay chỉ có cô tự chăm lo cho bản thân và cho người khác mà thôi, vì vậy Mộc Như Lam lập tức phát ghiền.

Không một cô gái nào có thể chống cự lại sự dịu dàng thảng hoặc của hắn, vì nó quá hiếm hoi nên mới càng thêm quý báu.

“Khiêm Nhân đứng phía trước đi.” Mộc Như Lam chợt nói.

Mặc Khiêm Nhân đứng phía sau cô dừng tay lại. Đang ngồi ở mép giường, Mộc Như Lam bỗng xoay người vòng tay ôm hông hắn, hai má cọ cọ, cứ thế ghì chặt không thả, hệt như một chú gấu túi ôm thân cây. Lần nào ôm Mặc Khiêm Nhân Mộc Như Lam cũng thích dính lấy hắn, có lẽ là di chứng từ lúc ở thị trấn Evian.

Mùi hương của Mặc Khiêm Nhân dễ chịu cũng như con người hắn, hương bạc hà mát lạnh sạch sẽ, tựa như tinh lọc cả bầu không khí. Mộc Như Lam rất thích được mùi hương này bao phủ, nó khiến cô cảm thấy thật an tâm.

Mặc Khiêm Nhân giật mình, hắn cúi đầu nhìn xuống, thấy hai má cô dán vào bụng hắn, xuyên qua lớp vải không thể gọi là dày, hắn tựa hồ cảm nhận được một nhiệt độ ấm áp, nhiệt độ ấy lan sang, làm cả người hắn dần dần khô nóng.

Nhắm mắt lại, hắn nhanh tay cầm khăn lau tóc cho cô, không được suy nghĩ lung tung! Không được lau súng cướp cò! Thiếu nữ chưa đủ tuổi vị thành niên, chuy-chuyện đó không tốt cho cơ thể!

Người đàn ông mà lý trí đặt trên cảm xúc luôn có khả năng kiềm chế rất mạnh nên cũng không quá khó để hắn nén lại lửa khi bị Mộc Như Lam vô tình trêu chọc. Đôi mắt lạnh nhạt bình tĩnh trở lại, trong đó thoáng qua chút dịu dàng khó thấy, khóe môi nhếch lên mơ hồ, điều duy nhất rõ ràng là, dáng vẻ của hắn khiến người ta không thể không say lòng.

Cảm giác trên đầu làm Mộc Như Lam thoải mái híp mắt lại, “Khiêm Nhân bắt được Ive chưa?”

“Hắn trốn rồi.” Mặc Khiêm Nhân thản nhiên đáp.

Chỉ một thành phố là đã lớn lắm rồi chứ nói gì đến toàn Trung Quốc? Cho dù Mặc Khiêm Nhân tài giỏi thế nào đi nữa, nếu đối phương chỉ lẩn trốn chứ không gây án thì việc truy bắt chẳng khác gì mò kim đáy bể, hơn nữa, đừng quên Ive cũng là một kẻ thông minh. Nếu đã vậy, dù sao hai tháng nữa cũng phải về Mỹ, chi bằng hắn ở lại bên cạnh Mộc Như Lam. Ebert từng bảo, Mộc Như Lam trời sinh có sức hút mãnh liệt với những kẻ dị loại tồn tại giữa lòng xã hội. Người đặc biệt thu hút thứ đặc biệt, điều này là có căn cứ khoa học.

“Anh không đi à?”

“Hai tháng nữa mới đi.”

Mộc Như Lam không nói gì nữa mà chỉ vùi mặt vào bụng hắn, còn hắn thì nghiêm túc lau khô tóc cho cô, máy sấy khá hại tóc, nếu không phải bất đắc dĩ thì đừng dùng.

Bầu không khí yên tĩnh bao trùm lên căn phòng, đến lúc Mộc Như Lam thoải mái ngủ sắp thiếp đi, Mặc Khiêm Nhân thu khăn lông lại rồi luồn tay vào tóc cô, cảm giác mềm mượt thấm hơi lạnh làm hắn chẳng muốn ngừng, “Khô rồi, em lên giường mà ngủ.”

Mộc Như Lam ngoan ngoãn thả tay ra, cởi giày lên giường chui vào chăn, thấy Mặc Khiêm Nhân đang cầm cái áo khoác mà hắn vừa cởi ra không lâu, cô chớp chớp mắt, “Khiêm Nhân không ở lại à?”

Hiện tại họ đang ở trong căn biệt thự mà Kha Xương Hoàng chuẩn bị cho Mộc Như Lam. Sau khi ông Lâm báo cho Kha Xương Hoàng chuyện Mộc Như Lam bị bắt cóc, Kha Xương Hoàng lập tức gọi điện tới bùng nổ, nghiêm túc bảo Mộc Như Lam không được ở Mặc gia qua đêm. Con gái nên rụt rè một chút, tuyệt đối không được để gia đình đối phương cảm thấy ngươi quá quá yêu tên đàn ông kia, trong chuyện đó, đàn bà con gái luôn là bên chịu thiệt. Trung Quốc ngày nay dù thoáng thế nào thì tư tưởng của thế hệ trước vẫn không thay đổi, trao thân nghĩa là trao tất cả, đừng để người ta được đằng chân lân đằng đầu rồi coi mọi hy sinh của ngươi là lẽ đương nhiên! Ít nhất phải chờ lão và Akutsu Junko từ Hồng Kông tới đây thẩm tra Mặc gia một chút, cùng đối phương ăn một bữa cơm, hai bên đều hài lòng, đính hôn rồi mới được sống chung!

Ông ngoại kích động đến thế, Mộc Như Lam dĩ nhiên phải vâng lời trở về, vả lại cô vốn cũng không định ở lại Mặc gia, chỗ đó cách trường học xa quá, so với ngồi xe thì cô thích đi bộ hơn. Còn về chuyện trao thân thì lão Kha nghĩ quá rồi, Mặc Khiêm Nhân chính nhân quân tử hơn lão tưởng nhiều… Chỉ còn bước cuối là chưa làm thôi.

“Khiêm Nhân?” Giọng nói ngọt nào như làm nũng vang lên, cô vừa ngây ngô nhìn hắn vừa xốc chăn vỗ nhẹ vị trí bên cạnh, tựa như đang giục hắn lên giường.

Mặc Khiêm Nhân trầm mặc nhìn cô vài giây, vẻ mặt hắn đạm mạc trong khi nội tâm thì bứt rứt không thôi, hắn lặng lẽ đỏ tai, “… Anh sẽ gọi điện về.”

Mộc Như Lam cười sung sướng.

++++

Hôm sau.

Nắng vàng rực rỡ tỏa khắp nơi, tuy chân trời có xuất hiện chút mây đen nhưng cũng không thể ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của Mộc Như Lam.

Hôm nay là ngày cô đến báo danh học sinh trao đổi tại học viện Mộ Hoa, đến giờ, Mặc Khiêm Nhân dựng cô nàng đang nướng càng ngày càng khét dậy, dẫn cô đi ăn sáng dưới ánh mắt uất ức cứ như bị cướp mất con gái của ông Lâm quản gia.

Nơi này cách trường học khá gần, hai người đi tới cổng trường thì tách ra, Mặc Khiêm Nhân nhìn theo mãi đến khi bóng dáng cô biến mất mới thôi. Hắn xoay người chuẩn bị về, có điều đi còn chưa được mấy bước thì Lục Tử Mạnh đã gọi đến.

“Chuyện gì?” Mặc Khiêm Nhân vẫn lạnh nhạt như mọi khi.

Lục Tử Mạnh chần chờ trong chốc lát, sau đó mới nói bằng giọng nghiêm túc, cùng một chút cảm xúc khó gọi tên, “Trừng Tương về rồi.”

Tô Trừng Tương, cháu gái cưng của lão Tô trong tứ hợp viện, là thanh mai trúc mã của Mặc Khiêm Nhân và Lục Tử Mạnh. Quan trọng ở chỗ, Tô Trừng Tương thầm mến Mặc Khiêm Nhân, Lục Tử Mạnh thầm mến Tô Trừng Tương.

Mặc Khiêm Nhân hơi khựng bước, lục lọi trí nhớ một hồi, hắn tìm được hình ảnh một cô bé gầy teo.

Sau khi hắn rời khỏi tứ hợp viện để đến sống tại thành phố K, cô bé này thường xuyên theo ông nội và mẹ hắn tới Lục gia chơi và luôn lẽo đẽo sau lưng hắn, cũng may cô không phiền phức lắm, không có hỏi hắn mấy câu ngây ngô vừa nghe là đã biết đáp án như Lục Tử Mạnh. Bọn họ đã không gặp mặt hay liên lạc gì kể từ khi hắn ra nước ngoài, hắn cũng quên mất Tô Trừng Tương trông thế nào rồi.

“Thì sao?” Mặc Khiêm Nhân không hiểu, Lục Tử Mạnh làm gì mà phải gọi điện báo chuyện này cho hắn, hắn với Tô Trừng Tương đâu thân quen lắm.

Nghe Mặc Khiêm Nhân nói vậy, Lục Tử Mạnh có chút phẫn nộ, có chút ghen tị, lại có chút bất đắc dĩ, Tô Trừng Tương chỉ biết kiên trì theo đuổi Mặc Khiêm Nhân mà chưa một lần quay đầu nhìn hắn. Thế nhưng trong mắt Mặc Khiêm Nhân, cô gái mà hắn thầm yêu còn thua cả một sợi tóc của Mộc Như Lam, vì vậy trọng tâm hắn gọi điện cho Mặc Khiêm Nhân không phải để bàn chuyện này, mà là —

“Cậu hãy dặn Mộc Như Lam cẩn thận khi tiếp xúc với Trừng Tương, năm nay cô ấy vừa lấy bằng tiến sĩ tâm lý bên Harvard.” Mải miết đuổi theo Mặc Khiêm Nhân, vào trường trung học giống hắn, thi trường đại học giống hắn, thậm chí làm nghề cũng giống hắn, nhưng Mặc Khiêm Nhân nào biết, sau lưng hắn có một cô gái đang lặng lẽ, gắng sức đuổi theo hắn như thế.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 6 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com ví dụ như convention la gi nghia cua tu convention la hoi nghi chinh tri su trieu, alpaca la gi nghia cua tu alpaca la dong vat hoc anpaca dong vat thuoc chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.