Già thiên

Chương 1095: Chuyển Thế Cùng Linh Sơn

Đứa trẻ này tuy rằng tuổi không lớn, nhưng rất trí tuệ, ánh mắt rất sáng, cái trán rất rộng, trên mặt không có dấu ấn của dân chăn nuôi cao nguyên, làn da trắng nõn.

Diệp Phàm thần sắc nghiêm túc phóng ra thần thức, nhìn quét khắp mỗi một tấc cơ thể đứa trẻ này, lại xâm nhập vào thức hải, muốn dò xem đến tột cùng.

Luân hồi quan hệ quá nhiều, luôn là vấn đề hắn muốn tìm hiểu rõ ràng, đến tột cùng có kiếp sau hay không? Liên quan tới vấn đề thật lớn lao.

Nếu là có, vậy có thể tưởng tượng tương lai một ngày nào đó tất sẽ có một hồi bão tố thổi quét khắp tinh vực.

Đại đế cổ đâu có người nào là tầm thường, nếu có thể chuyển thế, tương lai hơn phân nửa đều sẽ trở về, sẽ phát sinh cảnh tượng đáng sợ biết bao, quả thực không thể lường trước được.

Nếu suy nghĩ theo hướng sâu xa, Thiên Đình cổ tan rã, mấy vị đại nhân vật kia nhất là vị Đế Tôn kia có thể chuyển thế... Diệp Phàm giật mình rùng mình một cái.

Hết thảy nếu trở thành sự thật, thiên địa đều phải đảo điên, phiến vũ trụ này đều phải tan vỡ, quả thực không thể tưởng tượng!

Đều nói đây là một cái đại thế, con đường thành tiên sắp sửa mở ra, nếu có Luân Hồi chuyển sang kiếp khác là một sự thực, không hề nghi ngờ Đại đế cổ sẽ tái hiện, đến lúc đó sẽ có phiền toái lớn rồi.

Đỉnh đầu Diệp Phàm phát lạnh, vì sao vạn tộc đều ở kiếp này thức tỉnh, điều này dường như là một loại dấu hiệu báo trước. Suy đoán trong nháy mắt vừa rồi có thể trở thành sự thật.

Vô Thủy Đại đế, Đấu Chiến Thánh Hoàng, Bất Tử Thiên Hoàng... Đế Tôn của Thiên Đình cổ, đâu có người nào là người tầm thường, đều đủ để đảo điên muôn đời.

Diệp Phàm đặc biệt thận trọng, tĩnh tâm ngưng thần, không tiếc với "Thần" nhập chủ khối thân thể còn nhỏ này, dò xét trong mỗi một tấc huyết nhục muốn tìm ra một cổ Phật.

Mấy vị thượng sư nhìn thấy Diệp Phàm trịnh trọng như thế vô cùng sợ hãi, thấy trong mi tâm hắn đi ra một cái tiểu nhân màu vàng kiếm tra như lâm đại địch, làm cho tim bọn họ đều đập thình thịch, gần như sắp hít thở không thông.

Đứa trẻ này xương cốt kỳ dị, là căn cơ tu luyện thật là tốt, ở phật gia mà nói đây là người trời sinh có được phật cốt. Vả lại, tuy rằng nó còn nhỏ, nhưng nhiều tuệ căn hoàn toàn không giống như những đứa nhỏ bình thường, có chút bộ dáng của ông cụ non.

Trong huyết nhục cùng cốt phủ cũng không có cất giấu "Thần linh", Diệp Phàm có thể xác định, thần thức của hắn gần như đã mổ xẻ mỗi một tế bào, kiếm tra toàn bộ.

Cuối cùng, tiểu nhân màu vàng tiến vào thức hải của đứa trẻ, đây là chỗ căn bản ẩn giấu "Thần", lần này Diệp Phàm là ôm Tiên Đỉnh màu xanh biếc nứt nẻ kia đi vào, nếu phát sinh chuyện ngoài ý muốn đủ để trấn nhiếp.

Tiềm thức con người rất cường đại, có ẩn dấu cái gọi là tiềm năng "Thần" của bản thân liên quan đến rất nhiều, quá mức thần bí! "Thần" của bản thân trời sinh nếu cũng đủ mạnh, hiển nhiên tiềm năng cũng sẽ cường đại hơn nhiều.

Diệp Phàm tìm tòi trong tiềm thức của nó, tương truyền nếu có luân hồi, kiếp trước sẽ ẩn ở trong tiềm thức, các loại từng trải, hết thảy thần thông trước kia đều giữ lại ở nơi này.

Hắn đầu tiên ở "Thức tàng" của đứa trẻ, đó là mảnh cổ kinh, một bộ phận tiềm thức đã sống lại, vì vậy có thể tụng chân kinh đã thất truyền.

Thức hải của đứa trẻ cũng rất bất phàm, có sấm rền chớp giật, cũng có trời xanh núi tuyết, phi thường bao la hùng vĩ, đây chính là cái gọi là một góc tiềm năng.

"Chư hành vô thường, thị sinh diệt pháp. Sinh diệt diệt dĩ, tịch diệt vi nhạc..."

Bỗng dưng, Diệp Phàm ngây dại, hắn nhìn thấy mơ hồ có một lão tăng, đang ngồi trên một ngọn núi cao tụng cổ kinh, ở khu vực tiềm năng chưa thức tỉnh.

Diệp Phàm như bị sét đánh, chẳng lẽ còn thực sự có luân hồi hay sao, hắn không ngờ ở trong thức hải đứa nhỏ lại gặp được một lão tăng như vậy, quả thực không thể tưởng tượng.

Hắn suy nghĩ xuất thần, chuyển thế trở thành sự thật rồi sao? Đây là tính đảo điên khiến hắn không thể nào hiểu được, hắn chỉ tin ở kiếp này, người chết đi mọi sự đều bằng không.

Không hề nghi ngờ đây là tính đả kích trầm trọng, làm cho quan niệm của hắn đã bị đảo ngược. Vị lão tăng này tuy rằng mơ hồ không thấy rõ, nhưng tuyệt đối là một Cổ Phật.

Diệp Phàm ổn định nỗi lòng, tiểu nhân màu vàng ở trong thức hải cất bước đi tới phía trước, hắn còn là có chút không kiềm lòng được muốn tìm hiểu rõ ràng, xem xét cẩn thận.

"Như Lai chứng niết bàn, vĩnh đoạn vu sinh tử..."

"Nếu có tâm lắng nghe, thường xuyên vui vẻ vô lượng..."

Hắn bay qua tòa đạo sơn này, vẻ mặt bị kiềm hãm, lại gặp được một dãy núi, trên mỗi một ngọn núi đều có một lão tăng ngồi xếp bằng, phân biệt đang lên tiếng tụng kinh.

Diệp Phàm lập tức ngẩn ra, mặc dù chuyển thế cũng không có khả năng có nhiều như vậy "Thần" cùng tồn tại, chẳng lẽ chuyển sang kiếp khác trăm ngàn thế, đều là Bồ Tát cùng cổ Phật?

Ở giờ khắc này, trong lòng hắn đại định, lẩm bẩm:

- Ta thủy chung không tin Luân Hồi, người chết như đèn tắt, không có khả năng trường tồn và chuyển thế!

Hắn nhìn về phía trước, phần đông lão tăng cùng cổ Phật không thuộc cùng một thời đại, niệm kinh như biển rộng, cổ chú như sông dài liên miên không dứt.

Diệp Phàm thần sắc trấn định lại, đôi mắt sâu sắc quét mắt một cái nhìn tới tận cuối, hai tay phất động thôi diễn nhân quả ngày xưa. Đây là cổ thuật quan sát nghịch thiên.

Dưới bầu trời nắng sáng, một đứa trẻ ba tuổi rơi xuống một cái hố, bên trong có tượng phật bằng đá, có bình bát, có cổ kinh mục nát. Đây là một chỗ Địa Cung của Phật môn, trên bãi đá có một miếng "xương đỉnh đầu Phật", đứa nhỏ rơi xuống trúng, nó phát ra một luồng hào quang kỳ dị, chìm sâu vào trong thức hải của đứa trẻ.

Sau đó không lâu đứa trẻ được cứu lên, lại bệnh nặng một trận, nhưng bởi vậy liền có thể tụng cổ kinh, có thể viết chú ngữ, đã xảy ra hiện tượng tiềm tàng thức tỉnh.

- Đúng rồi! Thì ra là thế, hết thảy đều là như thế này mà ra!

Diệp Phàm tự nói.

Hắn rời khởi thức hải của đứa trẻ, ngay sau đó mang theo mấy vị thượng sư tìm tới chỗ Địa Cung kia, gặp được một ít tàn tích. Ba năm trước đây, sau khi phụ thân đứa trẻ ẳm nó đi, cũng không có động tới thứ gì ở nơi này, đến nay vẫn còn giữ nguyên trạng.

- Phục tàng!

Mấy vị thượng sư tức thì kích động nói, trong xương đỉnh đầu Phật ẩn chứa đạo chính thống của Phật môn, ở khoảnh khắc đứa nhỏ rơi xuống trúng đã chuyển vào trong thức hải của nó.

Tương truyền, Thích Ca Mâu Ni từng dùng nghiệp hỏa của cả viên cổ tinh để luyện hóa chân thân, rèn luyện thân thể Chuẩn đế, bởi vậy thoát thai hoán cốt. Mà trong quá trình này đốt ra mấy khối tàn cốt, trong đó có một miếng là xương đỉnh đầu.

Rồi sau đó, mấy miếng xương đã trở thành thánh vật tối cao của Phật môn, cao tăng đại phật các đời đều sẽ tới thăm viếng, mặc tụng cổ kinh, bởi vậy nó cũng giống như đã chứa đựng đạo chính thống của Phật môn.

Diệp Phàm cầm mảnh xương Phật ở trong tay, vào tay nặng trịch, tuy nhiên cũng không cảm nhận được áp lực, bởi vì Đại đức Thánh tăng các đời cả ngày đối mặt, sớm đã luyện hóa phai nhạt khí cơ Chuẩn đế, bằng không căn bản không người nào có thể đến gần.

Ngày nay, đây chính là một mảnh xương Phật, cổ kinh chứa bên trong đều chuyển dời vào trong thức hải của đứa bé.

- Đây chính là tài liệu luyện khí hiếm có, nếu như làm thành một cái cốt thuẫn, gần như có thể kháng cự hết thảy công phạt.

Bên cạnh, mấy vị thượng sư nghe được lời hắn lẩm bẩm, thiếu chút nữa bị dọa cho vỡ mật. Đây chính là xương sọ của Thích Ca Mâu Ni, dâng lên để lễ kính đều ngại không đủ, còn muốn mài thành cổ thuẫn?

Hết thảy tiền căn hậu quả sáng tỏ, đứa trẻ này không phải là chuyển thế, chỉ là chuyển dời phục tàng Phật môn, không thể chứng minh có kiếp sau.

Tại trên đời này, Diệp Phàm biết chỉ có mấy thứ có thể giữ được nguyên thần bất hủ là: Dược Vương, Thần Tủy, Thần Dịch chứa trong Cửu Khiếu Thánh linh, Long Thu trưởng thành, cùng với Bất Tử Dược quý hiếm nhất!

Nhưng đứa trẻ này vì sao bộ dáng giống như một cổ Phật ở một chỗ tinh không khác? Điều này làm cho hắn ít nhiều có chút nghi hoặc.

- Một đời lại một đời, một kiếp lại một kiếp, có thể tìm ra hai người dung mạo giống nhau, điều này cũng không phải không có!

Diệp Phàm tự nói.

Hắn tin tưởng vững chắc không có chuyển thế, nguyên thần cuối cùng phải khô mục, nếu có thể chuyển sang kiếp khác, vậy chẳng phải là nói trong cơ thể mỗi người đều có Bất Tử Dược hay sao, điều này không có khả năng!

Hắn với nguyên thần cường đại xâm nhập vào thức hải đứa trẻ, cẩn thận kiếm tra nhiều lần, tin tưởng không có quan hệ cùng cổ Phật ở một chỗ tinh không khác, căn bản không có khả năng có dấu ấn của cổ Phật.

- Cổ Phật có ân với ta, nói là gặp được một cảnh tượng tương lai nào đó, ta nghĩ chính là giờ khắc này chăng, lão muốn ta mang đi đứa trẻ này, truyền ra Phật pháp vô tận trong thức hải của nó!

Diệp Phàm nhíu mày, một đứa trẻ còn nhỏ như vậy thật sự không thích hợp mang theo đi tới tinh không bên kia. Nó còn quá nhỏ, vả lại cha mẹ nó sao có thể dứt bỏ được chứ!

Nhưng mà, mấy vị thượng sư thay hắn lên tiếng, mới vừa nói muốn mang đứa nhỏ này đi tu luyện, đôi vợ chồng du mục này lập tức đáp ứng, hơn nữa vô cùng cao hứng.

Bọn họ đều tin Phật, đứa nhỏ này thuở nhỏ có thể tụng cổ kinh, làm cho bọn họ cảm giác tự hào sâu sắc, nguyện ý đưa nó vào trong Phật môn tu luyện. Chủ yếu là khi mấy vị thượng sư tìm được, từng thi triển ra Phật pháp, ở thời đại này giống như thần nhân.

Vợ chồng hai người còn có con nhỏ khác, từ đó về sau cũng không đến mức cô độc, hơn nữa cho rằng nếu đứa nhỏ này có thể luôn ở trước Phật là một loại vinh hạnh lớn lao.

Diệp Phàm hỏi đứa nhỏ có nguyện ý hay không, quan trọng nhất chính là ý của nó, mặc dù không lớn, nhưng cũng đáng được tôn trọng, hắn sẽ không miễn cưỡng.

- Ta nguyện ý!

Ra ngoài dự kiến của hắn, đứa bé sáu tuổi thực dứt khoát, bày tỏ nguyện ý theo hắn đi tu luyện.

Diệp Phàm thở dài, ở một chỗ tinh không khác trước khi lão tăng hóa đạo đã tận hết khả năng trợ giúp hắn, chặt đứt gông xiềng thần bí trên người hắn, quả thật là thấy được "Quả" của hôm nay.

Cuối cùng, đoàn người bọn họ lên đường đi tới Linh Sơn, nhờ đứa nhỏ tụng ra đầy đủ chú ngữ, tượng phật đá nhỏ trong cái chuông của Tiểu Tùng phát ra hào quang xán lạn, chi dẫn ra Linh Sơn.

Lần này, con đường hào quang sáng ngời rực rỡ, trải ra hướng phương xa, không có một điểm nào đứt đoạn, thông thẳng lên hướng một ngọn núi lớn hùng vĩ, mọi người thuận lợi tiến vào.

Linh Sơn!

Y như trước, là một vùng đất khô cạn thiếu sinh cơ, cỏ cây đều héo rũ, cổ Miếu tọa lạc thành dãy, không khí trầm lặng yên tĩnh không một tiếng động.

Mấy vị thượng sư vô cùng kích động, không nghĩ tới có một ngày thật sự có thể lên tới, đây là đàn tràng thượng cổ chí cao vô thượng đã tồn tại từ trước Thích Ca Mâu Ni.

Diệp Phàm, Thần kỵ sĩ, Tiểu Tùng, Long Mã, Trương Thanh Dương, Long Vũ Hiên, còn có đứa nhỏ tên là "Hoa Hoa" cũng đều rất không bình tĩnh, dừng thân trên đinh núi, nhìn ra biển núi xa mờ mịt.

Từng tòa từng tòa thánh miếu, từng phiến từng phiến kiến trúc cổ xưa, rộng rãi bao la, chứa đựng thời huy hoàng của Phật môn thượng cổ, đã xảy ra rất nhiều chuyện cũ.

Đáng tiếc, ngày nay linh tuyền đã cạn, cỏ cây đã khô héo, không còn phồn thịnh như xưa. Thế nhưng không có người nào dám khinh thường, bởi vì bọn họ cảm nhận được một cỗ dao động mênh mông, dựng dục trong sơn thể, trong kiến trúc, đây là niệm lực tín ngưỡng tinh thuần.

Sau đó không lâu, bọn họ bắt đầu tách ra hành động, tìm kiếm trong phiến đàn tràng thượng cổ. Nơi này là một địa phương đầy bảo tàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như van dap su that ve ta dao thanh hai vo thuong su thich nhat tu, phim cuoc doi duc phat phan cuoi thay doi so phan cho nguoi nu het rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.