Già thiên

Chương 1136: Phong thái Đế tử

Một nam tử thân cao trung bình, diện mạo bỉnh thường, im lặng ít nói đột ngột xuất hiện giữa chiến trường, ra tay giết một Bán Thánh Cổ tộc, tiếp đó một chiêu đánh Thiên Hoàng tử phun máu lui ra, nhanh đến mức làm người ta hoa mắt.

Hắn bước đi giữa hư không, thiên địa này như không có gì cản được hắn, nhanh chóng triển khai đợt tấn công thứ hai lên Thiên Hoàng tử, làm cho người ta không kịp phản ứng.

Bùm!

Thiên Hoàng tử vội vàng chống cự, thân thể bị chấn lảo đảo lui ra mấy chục trượng, sắc mặt trắng bệch, miệng phun máu.

Mọi người ngây ra, đó là nhân vật phương nào? Nhanh như điện giật, còn làm Thiên Hoàng tử bị thương, thật nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Người Đại Hoang ồ lên, người này đột nhiên xuất hiện, đúng là trời giáng thần binh, đánh cho Thiên Hoàng tử cũng bị thương, trình độ chiến lực khủng bố làm cho người ta hoảng sợ.

Trước đây, Thiên Hoàng tử đại quyết chiến với Thánh Hoàng tử, quả thật đã bị trọng thương, hao hết phân nửa chiến lực, không còn dũng mãnh như trước, nhưng người bình thường cũng không thể làm hắn bị thương được.

Ở thời đại Thánh nhân không xuất hiện này, dù là ở tình huống đó, chỉ có nhân vật cấp Đế tử mới làm hắn trọng thương được, ngoài ra, không có ai làm được.

- Đế tử... Hắn là Để tử Nhân tộc, nếu không khó mà tổn thương được Thiên Hoàng tử!

- Nhân tộc lại có một vị Để tử xuất thế, trận chiến này diễn biến thật bất ngờ, càng lúc càng đáng sợ, người dính líu càng phức tạp.

Mọi người sớm coi Diệp Phàm là một Đế tử, bởi vì hắn có đủ chiến lực, mà lúc này thanh niên tướng mạo không xuất chúng kia hiện thân, cũng được đặt vào hạng này.

Phốc!

Thiên Hoàng tử lại bị đánh bay, thiếu chút chết tại chỗ. Nam tử im lặng ít lời kia đánh liền mạch lưu loát, chiến lực khiến mọi người khiếp sợ, liên tục ra tay.

Phong thái Đế tử!

Mọi người ai cũng rung động, thế công mạnh mẽ đánh Thiên Hoàng tử không thở nổi, không ngừng lui bước, không nói được một tiếng, cả người rách toạt, máu tươi phun ra.

- Ngươi dám...

Bát bộ thần tướng rốt cuộc phản ứng lại, có Bán Thánh ra tay lao tới, ngăn cản hắn ra tay. Vừa rồi bọn họ không phải không muốn cản, nhưng mà mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Thiên địa bùng nổ.

Thanh niên im tiếng kia ném ra một tấm bia, một tòa thần bia hư không xuất hiện, đương trường đè tên Bán Thánh kia nứt toát cả người, máu tràn lan thiếu chút thân thể nổ tung.

Tên Bán Thánh kia rất mạnh, kinh nghiêm chiến đấu phong phú, dùng hết sức rút lui, để lại một chuỗi máu tươi thật dài, lộn nhào không xa liền té ngã, thiếu nữa cắm đầu vào đất.

Mọi người rung động!

Nam tử trẻ tuổi mặt xấu xí, thoạt nhìn không có gì xuất chúng này, một bia chưởng trực tiếp đánh ngã Bán Thánh lộn nhào, thực lực này khiến người ta phát lạnh.

Cùng lúc mọi người chấn động, hắn lại lao tới, hư không bị cản trở, vạn vật thiên địa đều là đường đi, bước nửa bước là nháy mắt xuất hiện bên cạnh Thiên Hoàng tử.

Phốc!

Thiên Hoàng tử cũng chấn động, nhanh chóng phản kích, chỉ là đạo hạnh pháp lực đều hao hết bảy tám phần, lại bị người này đánh bay, phun ra thần huyết.

- Đánh tốt, giết tên cẩu hoàng tử kia!

Ở xa xa, Đông Phương Dã quát lớn, một mình đánh tới bây giờ, rốt cuộc có nhân sĩ kinh diễm Nhân tộc ra tay, hơn nữa mạnh tới như vậy, khiến hắn không khỏi máu nóng sôi trào.

- Giết!

Bát bộ thần tướng vừa sợ vừa giận, đúng là trời giáng kỳ binh, đánh cho bọn họ không kịp trở tay, tới sát cạnh Thiên Hoàng tử, liên tục bị trọng thương, bọn họ liền tràn tới như thác lũ.

- Là hắn, người kia tên là Cơ Tử!

Xa xa, rốt cuộc có tu sĩ Nhân tộc nhận ra thân phận nam tử trẻ tuổi trên chiến trường, mọi người đều ngạc nhiên.

- Nhân tài mới xuất hiện của Cơ gia... nói chơi hả, đó rõ ràng là., một vị Đế tử!

Một vị Giáo chủ run giọng nói.

- Cơ Tử, vốn từ Cơ gia, là... Con của Hư Không Đại đế?

Mấy lão tu sĩ nhìn nhau, sau đó hoảng sợ, thông qua cái tên cân nhắc ra ý nghĩa thật sự.

Coi nhân vật này là nhân tài mới xuất hiện đúng là vớ vẩn buồn cười, hắn sinh ra ở loạn thế, giam trong Thần Nguyên, hôm nay tái hiện nhân gian trở thành hào kiệt cái thế tranh hùng với Thái Cổ Hoàng tử.

- Tử Y Hầu, Lý Khinh Chu sao xứng đặt ngang với hắn, ta nhớ rồi, mười mấy năm trước từng gặp hắn một lần, xuất thế nhiều năm, chẳng qua quá khiêm nhường, chưa bao giờ ra tay.

Một vị hóa thạch bỗng bừng tỉnh.

Một vị Đế tử Nhân tộc không vang danh phủ xuống, đánh giết vào loạn cuộc, quét ngang Cổ tộc tiến sát từng bước, muốn trấn áp Thiên Hoàng tử.

- Hư không thần thuật, ngươi là người Cơ gia? Dám là địch với ta, ngươi phải biết rõ sẽ có họa diệt môn.

Thiên Hoàng tử lùi nghiêng một phía quát lạnh.

- Hư không nhất mạch không yểu hơn ai, nào sợ ngươi uy hiếp, Nam Vực không phải chỗ ngươi có thể giương oai.

Cơ Tử nói thật bình thản, ra tay càng sắc bén hơn, gần như muốn đánh tan Thiên Hoàng tử.

Mọi người trợn mắt há mồm, Đế tử Nhân tộc dũng mãnh không thể cản, đáng thương Thiên Hoàng tử cả người bị thương, thiếu chút bị Thánh Hoàng tử chém giết, hôm nay lại bị một vị cường giả im tiếng đánh hắn bay lung tung.

Phốc!

Thiên Hoàng tử cả người đầy thương tích, xương sắp gãy vụn, lại bị Cơ Tử đè ép, liên tục trọng thương bại lui.

- Sảng khoái, đánh chết cẩu hoàng tử kia, đánh chết hắn!

Ngay cả Yến Nhất Tịch phong lưu phóng khoáng như thế cũng không nhịn được hét dài, hô to lên.

Có rất nhiều người Nhân tộc đang xem chiến, nhưng không có một người hỗ trợ, trong đám người lạnh lùng nhảy ra một vị Cơ Tử kinh diễm, khiến người ta bị xúc động.

Không thẹn phong thái Đế tử, đây là tiếng lòng của mọi người. Dù là các cường giả Cổ tộc đối địch, cũng không nói ra được lời bôi nhọ nào.

- Giết!

Tiếng kêu thét rung trời, mấy Bán Thánh đồng loạt ra tay, bát bộ thần tướng điên cuồng đánh vào chống lại Cơ Tử. Nếu không thể tách hai người ra, Thiên Hoàng tử sẽ nguy hiểm, có thể sẽ ngã xuống ở đây.

Đế tử Nhân tộc vô địch, rất nhiều người có thể nhìn ra điều này, đè ép đánh Thiên Hoàng tử vết thương chồng chất, lúc nào cũng có thể chết giữa hư không.

Vào lúc này, vạn người chú ý, mọi người ngừng thở không dám chớp mắt, khẩn trương nhìn chiến trường, sợ bỏ sót khoảng khắc chiến đấu.

Tuy ràng Cơ Tử tướng mạo thường thường, im lặng kiệm lời, nhưng lúc này lại khiến người ta sáng chói phá tan chín tầng trời, một người có nghĩa sinh động, chân thật khiêm nhường, đứng ra vào lúc mấu chốt.

Hư không thần thuật ở trong tay hắn xuất thần nhập hóa, thiên địa tứ hải dưới chân hắn, lại một chiêu thật nặng đánh Thiên Hoàng tử té nhào, chật vật không chịu nổi, tóc tai bù xù.

Bát bộ thần tướng, Bán Thánh đồng loạt xông lên cũng không cản được, không thể phá giải Đại Hư Không Thuật, không đâu không có hắn.

Ầm!

Vào lúc mấu chốt, Hoàng Hư Đạo xuất hiện, phượng hót xé trời, vung tay đánh lên như Tiên Hoàng chém ngược Tiên vực, trời sụp đất nứt cản trở Cơ Tử.

Vào khoảng khắc nguy cấp, vẫn là Cổ Hoàng tử hiển lộ thần uy, mạnh mẽ khí phách, bát bộ thần tướng không có tác dụng, Hoàng Hư Đạo thay bọn họ cản trở Cơ Tử.

Lúc này hắn sẽ không bảo thủ như trước, nếu còn cho có lệ, Thiên Hoàng tử thật sự sẽ bị người ta chém chết, hắn phải dốc hết khả năng đại chiến Cơ Tử.

- Đáng tiếc, chỉ còn thiếu một bước!

Ngay cả Diệp Phàm cũng cảm thấy đáng tiếc.

- Tiếp tục như vậy không được.

Thánh Hoàng tử nhíu mày, bởi vì Hỏa Lân Nhi cũng muốn ra tay, hắn vừa vung hắc thiết côn đại chiến, vừa nói với Diệp Phàm.

- Các ngươi lui ra trước, ta cần một thời gian mới có thể chém giết Thiên Hoàng tử.

Diệp Phàm nói.

Thánh Hoàng tử lắc đầu, nói:

- Ta có thể ra tay chém hắn, không ai làm khó được ta. Còn ngươi sẽ không thể ra tay với hắn, bằng không sẽ có họa lớn.

Một cột sáng vọt lên, Diệp Phàm dùng Đại Hư Không Thuật của Cơ gia Truyền thần dịch cho hầu tử, khiến tinh khí thần của hắn tăng vọt một mảng lớn, mất sạch vẻ uể oải.

- Được, vậy hôm nay phải giết hắn!

Thánh Hoàng tử ánh mắt sáng rực, khí nuốt núi sông, đương trường dọa mấy Bán Thánh rút lui.

Vương Đằng sừng sững trên chiến xa cổ màu vàng, chạy ra thật xa, cũng không đi lên trước, nửa đường giết ra một Cơ Tử làm cho hắn cảm giác nơi đây rất nguy hiểm.

Còn cường giả Nhân tộc thần bí khác cũng trốn ra xa, ẩn nấp chờ đợi thời cơ.

Ầm!

Diệp Phàm đại chiến Hỏa Kỳ Tử, dẫn lửa chiến lan tới gần Thiên Hoàng tử, đánh tới bên đó, Cổ Hoàng tử cũng khó vây khốn hắn, hắn mạnh mẽ xông ra.

Rốt cuộc, Hỏa Lân Nhi cũng ra tay, mỗi một sợi tóc trên mái tóc dài màu lam như đè sập tầng trời, khuôn mạnh lạnh lẽo, đôi mắt như nước ẩn chứa sát khí trấn áp Diệp Phàm.

Bây giờ là đại thế, sẽ thành truyền thuyết, huynh muội Hỏa Lân Động hợp chung một chỗ sẽ vô địch thiên hạ, không đơn giản như một cộng một, có thể quét ngang thế gian.

Diệp Phàm đánh tới đỏ mắt, dù là đối mặt với đôi huynh muội vô địch này cũng vẫn không sợ, nắm đấm như đá của hắn chọi cứng với Thánh khí Phương Thiên Họa Kích của Hỏa Kỳ Tử.

- Rống...

Diệp Phàm rống to một tiếng, tay phải vô tình hợp với chân nghĩa Lục đạo luân hồi, đánh ra một chiêu kinh thiên động địa, gần như đè lên thân thể tuyệt mỹ của Hỏa Lân Nhi, lao vọt đi dũng mãnh vô song chưa từng có.

Hắn một mình kéo khắp chiến trường, không ngừng tiến tới phía Thiên Hoàng tử, quét ngang bát bộ thần tướng, thỉnh thoảng còn chọi cứng mấy trận với Bán Thánh, dòng máu hiếu chiến trong cơ thể sôi trào.

Nhưng mà có chút không ổn, trong những Cổ tộc xem chiến có mấy kẻ mạnh mẽ như Bán Thánh, chiến lực vô cùng sắc bén làm người ta sợ hãi.

Hơn nữa đại quân bát bộ thần tướng giết không hết, bao phủ toàn bộ nơi này.

Thánh Hoàng tử vừa khôi phục một ít nguyên khí, lại rơi vào khổ chiến. Đám người Diệp Đồng cũng tràn ngập nguy cơ, không chỉ có Bán Thánh tấn công, còn có Vương Đằng cùng một vị cường giả Nhân tộc thần bí khác tập kích.

Cơ Tử đại chiến Hoàng Hư Đạo, đây là một trận quyết đấu đỉnh cao chân chính, con Đại đế cổ chống lại con Thái Cổ Hoàng, kinh thiên địa khiếp quỷ thần, khiến người ta nhìn hoa cả mắt.

Phong thái Để tử kinh diễm cổ kim!

Hoàng Hư Đạo cũng mạnh mẽ đến mức khiến người ta run sợ, chấn vỡ đạo ngân, mặc chiến y kim loại ngũ sắc, lông phượng hoàng vọt lên, hào quang phủ thiên địa rung trời sụp đất.

Đại quân bát bộ thần tướng ổn định, mấỵ Bán Thánh mạnh mẽ bảo hộ Thiên Hoàng tử ở giữa, không ai tới gần được, hắn lấy ra một lọ thần dịch uống vào, xương cốt rung động, khôi phục nguyên khí.

Khóe miệng Thiên Hoàng tử nhếch lên một tia lạnh lẽo, không ngừng cười lạnh, hơn nữa tiếng cười càng lúc càng lớn, lời nói âm trầm:

- Đến lúc này, các ngươi không thể xoay chuyển được nữa.

Vừa rồi hắn đạo tâm không ổn, trước tiên bị Thánh Hoàng tử lấy thiết côn thiếu chút nữa đánh chết, sau lại thiếu chút bị Cơ Tử giết chết, suýt nữa ngã xuống.

Lúc này chúng quân vây quanh, đại cục đã định, Thiên Hoàng tử hoàn toàn trấn định lại, ánh mắt lạnh lẽo, hạ quyết tâm phải trừ bỏ mấy đại địch.

Diệp Phàm nhíu mày, tiếp tục như vậy thì không thể tưởng tượng được hậu quả, tình thế thật không ổn. Hắn bị huynh muội Hỏa Lân Động bám trụ, hai người hợp nhất chiến lực tăng vọt vượt quá tưởng tượng.

- Các ngươi đi giết Thiên Hoàng tử, ta cản tất cả!

Diệp Phàm truyền âm với Cơ Tử cùng Thánh Hoàng tử.

Hắn gầm to, khai triển dị tượng, đáng ngang ba ngàn giới, nghịch chiến chín tầng trời, từng đạo dị tượng mơ hồ vọt lên, khủng bố cực hạn, cuốn lấy Hoàng Hư Đạo, gom lấy những Bán Thánh cùng bát bộ thần tướng vây giết hầu tử tới cạnh mình.

Mọi người khiếp sợ, chiến lực như vậy phải mạnh cỡ nào? Muốn một mình chống lại những Cổ Hoàng tử, còn phải chịu đựng công kích của Bán Thánh cùng bát bộ thần tướng, còn có Vương Đằng, cường giả Nhân tộc thần bí tập kích, quả là nghịch thiên mà.

Ầm!

Mọi người cùng công kích, dù cho các dị tượng mạnh cỡ nào, Diệp Phàm cũng không chịu nổi, muốn phun ra một ngụm máu, lại bị hắn mạnh mẽ nuốt xuống.

- Hắn đúng là muốn chết, không ai có thể sáng tạo ra thần thoại này, ba vị Cổ Hoàng tử cùng ra tay, hai vị cường giả Nhân tộc không kém hơn đánh bên sườn, còn có mấy Bán Thánh cùng với bát bộ thần tướng. Dù cho là thần linh chuyển thế cũng phải tử trận.

Có cường giả Cổ tộc cười lạnh.

Diệp Đồng lo lắng, hắn biết rõ sư phụ rơi vào tuyệt cảnh, có thể sẽ ngã xuống, cùng đám người Lệ Thiên thúc đẩy Thần Nữ Lô ngăn cản bát bộ thần tướng, tránh cho càng nhiều người đánh tới.

- Giết!

Thánh Hoàng tử rống to, sau khi được cứu thoát, tinh khí thần cả người thiêu đốt, quay lại đỉnh cao, bộ lông vàng sáng chói đánh về phía Thiên Hoàng tử.

Nhưng mà bên này cũng có cao thủ tọa trấn, Bán Thánh mạnh nhất tụ tập bên này, hơn nữa Thiên Hoàng tử không hổ là huyết mạch thể chất đứng đầu thiên hạ, lúc này đã sắp phục hồi tới đỉnh.

Thiên Hoàng tử cười lạnh tàn khốc, nói:

- Kẻ kia chết chắc rồi, hắn không chống đỡ được, các ngươi cứ xông tới đây, ta muốn diệt sạch các ngươi.

Hắn nói thật, Diệp Phàm nguy hiểm cực điểm, một mình bị ngàn quân công kích, ngay cả những dị tượng của hắn liên hợp có một không hai, vẫn có nguy hiểm ngã xuống.

Máu tươi không ngừng trào lên, đều bị hắn ép nuốt xuống, thân thể luôn có thể bị đánh tan, lung lay muốn ngã.

- Ta tới!

Cơ Tử đột nhiên lui về.

Hắn không nói nhiều, muốn thay Diệp Phàm ngăn cản những người này. Hắn không chỉ luyện Hư không thần thuật tới tuyệt hảo, còn sáng tạo độc đáo, kéo mọi người vào hư không vô tận.

Diệp Phàm không chậm trễ, Cơ Tử thích hợp quần chiến, có thể làm đám người tạm thời rơi vào vũng bùn hư không vô tận, tiến hành trục xuất, nhưng cũng là lấy mạng cản trở, không thể cho hắn chần chờ.

- Kẻ cản ta chết!

Diệp Phàm vung nắm đấm, thân nhập vào thạch thai thánh cấp hộ thể, dũng mãnh không thể cản, một quyền đánh một Bán Thánh tan xác, xương trắng bắn tung tóe, máu phun trào.

Hắn chém giết giữa ngàn quân, sát ý sôi trào, đây là lần đầu tiên sau khi hắn trở về phải liều mạng như thế, đánh tới bước này, mặc kệ thể nào cũng phải chém ngã Thiên Hoàng tử, bàng không ngày sau khó có cơ hội.

Trước có Thánh Hoàng tử, sau có Diệp Phàm, cùng xông tới, một Bán Thánh mạnh nhất bị giết, Thiên Hoàng tử sắc mặt ữắng bệch, nắm chặt Thiên Đao bất tử.

Diệp Phàm tung hoành bốn phương, tàn chi xương máu không ngừng bắn ra, hắn như sát thần không gì cản nổi, lao thẳng về phía Thiên Hoàng tử.

Bát bộ thần tướng hung hãn không sợ chết cuồn cuộn kéo tới, tạo thành bức tường dài, nhưng khó mà cản nổi Diệp Phàm. Phía trước máu thịt tung tóe, hắn dùng xương máu đắp thành con đường đạp lên trời, đông đảo Cổ tộc phơi xác dưới chân hắn.

- Thật sự muốn diệt Thiên Hoàng tử hay sao?

Trong đám người xem chiến có người nói.

- Có lẽ thật sự thành công, nhưng quá nửa sẽ gây ra một trận sóng to gió lớn, chúng ta tốt nhất tránh xa.

Cũng có người run run nói.

- Đối địch với ta, ngươi sẽ đại họa khôn cùng. Không cần nói ngươi không giết được ta, dù cho thành công, Nhân tộc cũng sẽ không hoan hô cho ngươi!

Thiên Hoàng tử nắm chặt Thiên Đao bất tử giơ lên cao, ánh mắt khiếp người.

- Ý ta đã quyết, hôm nay phải chém ngươi, là địch với cả thế gian thì sao, ta hoành hành chín tầng trời, đánh ra một con đường.

Diệp Phàm rống to một tiếng, chấn động những Cổ tộc phía trước run lên, nhiều người thân thể trực tiếp nổ tung thành sương máu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang haynhat.com chẳng hạn như chết cũng không khai, mr bean don nu hoang rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.