Già thiên

Chương 1309: Cổ tinh

Đó là một chiếc mẫu thuyền vũ trụ đặc biệt thật lớn, như một khối sao băng bay ngang qua, đông nghìn nghịt, khiến người ta cảm nhận được áp lực đến hít thờ không thông.

Cả vật thể nó đen nhánh, mặt trên có một chữ "Thần", đây là thần văn của thời kì thái cổ, tản ra một loại sức mạnh to lớn kỳ dị.

Thần đến đây làm cho lòng người đều trầm xuống, Người của Đoàn dong binh Thánh Quang không dám xúc phạm, tất cả đều né tránh, nhìn nó bay ngang trời mà qua.

Tinh vực Thản Mưu mênh mông không bờ bến, sau khi phi thuyền tới nơi đây thỉnh thoảng có thể thấy bóng các mẫu thuyền khác, nhưng lại chưa từng có một chiếc nào có lực uy hiếp giống như Thần này.

- Tổ chức này quỷ dị khó lường, nghe nói có thể xâm nhập tới tận cuối vũ trụ cổ xưa, rất nhiều địa phương đều có dấu chân bọn họ, không thể trêu chọc!

Lão dong binh Hoắc Bạch nói.

- Tổ chức Thần này quá cường đại, có tu sĩ nói bọn họ không phải là người của chủ tinh Vĩnh Hằng, chỉ là dựng lên một cái căn cứ ở quốc gia chúng ta mà thôi.

Một gã dong binh khác nói.

Đạo Nhất không có lên tiếng, chỉ là nhìn chằm chằm theo mẫu thuyền của Thần đi xa, lộ ra thần sắc suy nghĩ.

"Vù!"

Một đạo hào quang rực rỡ xẹt qua, xa xa một chiếc chiến hạm bị bắn vỡ nát, nỡ rộ giống như pháo hoa, biến thành hạt bụi vũ trụ.

Mấy chục chiếc phi thuyền vũ trụ vượt qua, công kích hạm đội phía trước, nơi đó chiến thuyền liên tiếp bùng nổ, chùm tia sáng đan vào nhau.

- Đi mau!

Mẫu thuyền Đoàn dong binh Thánh Quang mở ra một đạo tinh môn, mang theo tất cả chiến hạm tiến hành không gian nhảy vượt, rời xa nơi đây, không muốn bị cuốn vào trận chinh phạt này.

- Là người của Tào gia đang truy kích Đoàn dong binh Hỏa Diễm!

Ở trong vũ trụ tinh không, nếu cừu gia gặp mặt tự nhiên không thể thiếu một hồi chinh phạt. Rất nhiều thế lực lớn tiến vào nơi này, không thể thiếu mâu thuẫn, cừu mới oán cũ cộng vào một chỗ thực có thể chính là một hồi ác chiến sống mái với nhau.

Tinh vực Thản Mưu rất rộng lớn bao la, Đoàn dong binh Thánh Quang từng bước tìm tòi, dấu chân lần đến khu vực phía Đông, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

- Ôi! Tổ tiên Tu Đà tộc từng buông xuống viên cổ tinh kia, sau lại sáu vạn năm cũng không có gặp lại, ngày nay tìm kiếm hơn phân nửa chỉ có thể là một chuyến đi tay không, bằng không bọn họ sao có thế giao ra cuộn da thần cổ!

Lão dong binh thở dài.

Liên tiếp mấy ngày, bọn họ dùng khí cụ cảm ứng sinh mệnh dò xét, nhưng thủy chung không có thu hoạch. Vùng tinh vực này nếu có sinh mệnh cổ địa, sớm đã có phản ứng rồi.

Trong thời gian này chỉ gặp được một vài chiếc phi thuyền vũ trụ, đều là giống như bọn họ, là đến vì Sinh mệnh cổ thụ.

- Ông trời sẽ không cho chúng ta ăn bánh vẽ chứ? Ta nghĩ không ai có thể tìm được chỗ cổ địa kia, có lẽ nó sớm đã mai một trong dòng lịch sử.

Rất nhiều người nản lòng.

"Ầm!"

Tiếng nổ kịch liệt, phía trước lại có một chiếc mẫu thuyền bị đánh chìm, rất nhiều cao thủ chết oan chết uổng, hai đại thế lực đối địch gặp nhau, phát động công kích mảnh liệt.

Đoàn dong binh Thánh Quang lại một lần tiến hành không gian nhảy vượt, thay đổi tuyến đường an toàn, không muốn bị cuốn vào trong trận phân tranh này, lúc này tinh vực Thản Mưu rất nguy hiểm.

- Thực xui xẻo, dài lâu như vậy chúng ta cũng có thể sẽ bị người công kích. Thật không hiểu vì sao, lại không tìm thấy viên cổ tinh kia. Là Tu Đà tộc nói dối hay sao?

Lão dong binh nói.

Diệp Phàm cũng tham gia trong thảo luận, phát biểu một ít ý tưởng của mình, cho rằng viên cổ tinh này có thể đã bị hủy diệt, bằng không vì sao không tìm ra được.

Vũ trụ khôn cũng, người đủ cường đại có thể chém rụng tinh tú, qua năm tháng dài lâu như vậy điều gì cũng có thể phát sinh.

- Còn có một loại tình huống là tổ tiên Tu Đà tộc năm đó xông vào trong thiên vực của Thần minh sáng lập, sau lại bị phong bế lối ra vào, bọn họ rốt cuộc tìm kiếm không ra.

Đạo Nhất lên tiếng, hắn rất hòa hợp cũng ánh mặt trời, cười thực đáng yêu, làm cho người ta cảm thấy rất thân thiết.

- Trong thiên vực của Thần minh cổ đại sáng lập... có chứa một viên cổ tinh.

Một dong binh khác giật mình, đây là thần năng đáng sợ đến mức nào.

Vũ trụ chìm trong bóng tối, không có chung điểm, rất nhiều thế lực lớn rải đều trong tinh vực Thản Mưu, ngẫu nhiên gặp nhau.

Tất cả mọi người đang toàn lực tìm kiếm, lúc này đã không còn là liên quan đến hưng thịnh của bộ tộc đơn giản như vậy, mà có thể sẽ làm cho cả tinh vực huy hoàng lên.

- Viên hành tinh phía trước kia có hơi quái dị, hạ xuống xem!

Mẫu thuyền của Đoàn dong binh Thánh Quang tìm thấy được một viên hành tinh nhỏ liền phái chiến hạm đổ bộ, cẩn thận đi thăm dò.

Đây là một hành tinh không tính là nhỏ lắm, không có một ngọn cỏ, nơi nơi đều là hố vẫn thạch rơi, thoạt nhìn vô cũng hoang vắng.

Mau thuyền quét hình ở trên đó phát hiện một hầm hố thiên nhiên, đặc biệt rất sâu, thoạt nhìn giống như một cái hắc động, dẫn tới chú ý của bọn họ.

Chiến thuyền của Diệp Phàm bọn họ từ chiếc mẫu thuyền được phái đáp xuống đây, còn thật sự xem xét.

- Ồ! Hầm hố thiên nhiên này có điểm kỳ quái, không giống như bị vẫn thạch rơi va chạm mà thành, rất giống là bị người đánh ra.

Lão dong binh Hoắc Bạch kinh nghiệm phong phú, đầu tiên đưa ra phán đoán như vậy.

Điều này nếu bị chứng thật là sự thực, không thể nghi ngờ là một cái manh mối trọng yếu, tối thiếu cũng nói rõ từng có cường giả lui tới nơi này, trong tinh vực này đã từng xuất hiện sinh linh.

Cửa khoang thuyền mở ra, Diệp Phàm, Hoắc Bạch, Đạo Nhất cũng mấy người khác trước sau đi ra, quay chung quanh hầm hố thiên nhiên này quan sát, ai nấy đều lộ ra dị sắc.

- Đây hẳn không phải là bị người đánh một quyền tạo ra chứ?

Hầm hố thiên nhiên đường kính có thể tới mấy trăm dặm, phi thường to lớn, nhưng cũng không phải có hình dạng nắm tay, mà giống như bị vũ khí sắc bén đánh thành.

- Chẳng lẽ là một kiếm đâm ra?

Lão dong binh Hoắc Bạch nhíu mày.

- Hẳn là bị một ngón tay người điểm ra, chỗ hầm hố thiên nhiên này tiếp giáp mặt đất cũng hình dạng rất giống ngón tay, như là một ngón tay phá vỡ mà thành!

Đạo Nhất phát biểu cái nhìn của mình.

Trong lòng mọi người chợt ngưng trọng, đây tối thiếu cũng là một vị Thánh nhân! Đã xảy ra chuyện gì, hắn muốn xé ra viên tinh tú này sao?

- Nơi này chẳng lẽ có khoáng vật thần tính, Cổ Thánh tửng buông xuống đây, muốn khai quật tinh vực này?

Có người ánh mắt nóng bỏng, cảm thấy rất có thể là như vậy.

Ở chủ tinh Vĩnh Hằng hàng năm đều có rất nhiều phi thuyền thăm dò đi vào tinh không, chấp hành nhiệm vụ tìm kiếm thần quáng, cũng không biết có bao nhiêu tinh tú bị hủy diệt.

- Cũng không phải như thế!

Đạo Nhất lắc đầu, hắn bay đến giữa không trung, mái tóc màu vàng sáng lạn, lấy tay ra hiệu, theo phương vị điểm một ngón tay xuống hướng hầm hố thiên nhiên, mà tay kia thì chỉ về hướng trong tinh không.

Lão dong binh Hoắc Bạch biến sắc, những người khác thì khó hiểu.

Diệp Phàm gật đầu, hắn đã nhìn ra điểm mấu chốt từ lâu, người có thể phát ra một ngón tay này cực kỳ đáng sợ, tuyệt đối là một đại nhân vật một thế hệ, đây là từ chỗ sâu trong tinh không điểm tới một lóng tay.

Nói chính xác một ngón tay này chỉ là dư ba, cũng không phải là chuyên nhằm vào nơi đây. Là một vị cường giả tuyệt thế ở trong quá trình chiến đấu trong lúc vô tình tạo thành.

Đạo Nhất giải thích xong, ngoại trừ Diệp Phàm và lão dong binh, những người khác đều sắc mặt trắng bệch. Đây là nhân vật đáng sợ đến cỡ nào?

Khi điều này được báo lên, giới cao tầng của Đoàn dong binh Thánh Quang đều khiếp sợ, dọc theo hướng ngón tay tìm kiếm, là một mảng lớn vẫn thạch, đây là một viên tinh tú lớn bị một ngón tay người ta xò xuyên qua, điểm vỡ nát tại đây.

Mọi người đều khiếp sợ, ở thời đại cổ có nhân vật tuyệt đại tranh phong, phát sinh kịch đấu tại đây, trong lúc vô tình một lóng tay tạo thành hậu quả đáng sợ khiến mọi người đều khiếp sợ.

Hiện tại đã có thể xác định, tinh vực Thản Mưu có sinh linh sinh sống, mà viên cổ tinh kia có thể là do đó bị hủy diệt, cũng có lẽ chính là vùng vẫn thạch này.

Một chiếc mẫu thuyền vũ trụ màu đen bay đến, bao phủ bầu trời che lấp đại địa, so với các phi thuyền khác mà nói, nó như là một bá vương cao cao tại thượng.

Một số thế lực lớn nhìn thấy nó, đều tránh lui, là nhường đường cho nó, sợ làm nó tức giận, đây là mẫu thuyền của tổ chức tên là Thần.

- Cái gì?

Một giọng khàn khàn hỏi, vốn phát ra từ chiếc thuyền màu đen của Thần kia.

Đoàn dong binh Thánh Quang không thể trêu vào Thần, bèn bẩm báo chi tiết. Trong mẫu thuyền màu đen trầm mặc một hồi, rồi sau đó bay ra hai thân ảnh còn thật sự cẩn thận thăm dò chỗ này.

Mẫu thuyền lớn màu đen dừng ở đây, dẫn tới chú ý của các thế lực lớn khác, một số phi thuyền tụ lại vây quanh, ở cách đó không xa quan sát.

Cuối cùng, một vị thành viên trọng yếu của tổ chức Thần xuất hiện, trên mặt mang theo mặt nạ, mặt trên khắc có một chữ Thần, đứng giữa hư không. Hắn lấy ra một mặt gương trắng bóng trong suốt, vận chuyển pháp lực, chỉ khoảnh khắc chiếu sáng cả vùng tinh vực này.

- Dĩ nhiên là kính!

Lão dong binh Hoắc Bạch hô nhỏ, nói ra kính này có thể hồi phóng một số sự việc đã từng phát sinh. Loại bảo bối này ngay cả Thánh nhân đều không thể có được.

Mặt kính bóng loáng, sáng trắng, hiện ra từng nhóm từng nhóm hình ảnh lờ mờ, rồi dần dần chuyển biến rõ ràng lên.

Diệp Phàm kinh ngạc, hắn từng thấy loại kính cũng loại, là Đoạn Đức có một mặt kính thế này, được hắn coi như trân bảo. Nghe nói, đây là xương trán của Đại Thánh sau khi hóa đạo lưu lại mài mà thành. Khi hóa đạo ngẫu nhiên có thể lưu lại xương cốt, mà xương trán là chỗ Tiên Thai, đại biểu tuệ quang, quý hiếm nhất. Với ma kính này luyện thành chí bảo, có thể ngược dòng đủ loại hình ảnh của ngày xưa.

- Trời ạ!

Truyền đến tiếng kêu cả kinh, bất kể là Đoàn dong binh Thánh Quang, hay là các thế lực lớn đều ngây dại, giống như gặp quỷ bình thường.

Trong cốt kính trong sáng kia, hình ảnh dần dần rõ nét, hiện ra một ngón tay của một người điểm đến, vô cũng to lớn, lập tức đánh nát một viên tinh tú, mà dư ba đầu ngón tay lại tấn công tiếp về hướng xa xa.

Rất nhiều người hoài nghi tinh tú thật lớn vỡ nát kia chính là Sinh mệnh cổ tinh ngày xưa. Tuy nhiên theo hình ảnh tiếp tục xuất hiện, bọn họ rất nhanh lại phủ định ý tường này.

Tại giữa tinh tú thật lớn vỡ nát kia vọt lên một thân ảnh vĩ ngạn, tinh tú vỡ nát biến thành một đoàn vẫn thạch. Mà người phóng vọt lên này cũng rất nhanh phóng lớn lên, hướng xa xa vỗ một chường, đây hiển nhiên là một trận đại chiến.

Hình ảnh đến đây gián đoạn, mọi người không thấy được kết quả.

- Người giao chiến quá mạnh mẽ, kính cũng không có thể tái hiện như cũ trận chiến ấy!

Hình ảnh nhoáng lên một cái, cuối cùng xuất hiện một bức hình ảnh run run... rồi kính hoàn toàn ảm đạm xuống.

- Đây là nhân vật cường đại đến mức nào?!

Mọi người đều giật mình kinh sợ, bức hình ảnh cuối cùng quá mức không thể tưởng tượng, một bàn tay thật lớn, bao phủ cả một viên Sinh mệnh cổ tinh thật lớn tràn ngập sinh mệnh khí tức, nắm vào chỗ sâu trong vũ trụ.

- Điều này cũng... rất khó tin!

Mọi người cứng họng, nói không ra lời, Tu Đà tộc không có nói sai, năm đó nơi này quả thật có một Sinh mệnh nguyên địa, sở dĩ nó biến mất, đúng là bị một bàn tay to dời đi.

- Truy theo! Bàn tay to này biến mất ở vùng tinh vực phía trước kia, sớm đã không còn ở tinh vực Thản Mưu.

- Cứ truy theo như vậy được không, vạn nhất gặp phải cường giả tuyệt đại kia thì sao?

- Nhiều năm qua như vậy, còn có nhân vật cái thế nào còn sống. Bàn tay to năm đó có lẽ thuộc về Thần minh, ngày nay đã tọa hóa từ lâu rồi!

Mọi người kích động, nghĩ đến Sinh mệnh cổ thụ, trong mắt hào quang đều nóng bỏng lên.

Một chiếc thuyền cổ màu đen thật lớn bay ngang trời, tổ chức Thần xông ra ngoài đầu tiên, truy đuổi theo hướng trong tinh vực không biết kia, tiến hành thăm dò.

Hào quang hừng hực, lực lượng mang tính hủy diệt, ngàn vạn đạo tắc tận tình phóng thích, đây là một trận đại chiến có thể phá hủy tinh vực!

Tại tinh vực Vĩnh Hằng, một trận đại chiến trời sụp đất nứt đang tiến hành. Đại Thánh của Hỏa Lân Động buông xuống, cầm Cổ Hoàng binh Cực Đạo tới, đứng trên thiên hạ.

Tại tinh vực này rất nhiều Tổ Vương buông xuống, muốn tuyệt sát viên Sinh mệnh cổ tinh này, cướp đi hết thảy.

Chủ tinh Vĩnh Hằng cũng bay lên trời cao không ít cường giả, tất cả đều khống chế cơ giáp phóng vọt ra Vực ngoại, tham gia trong trận đại chiến.

Đây là một hồi đại chiến máu đổ đầu rơi, điên cuồng đánh giết, toàn trường mênh mông, thiên ngoại tinh không bị đánh nát, một số Thánh nhân đều phải đẫm máu ngã xuống.

- Ra tay đi!

Hỏa Kỳ Tử nói, hắn xuất hiện trong vũ trụ lạnh như băng, mái tóc màu lam tung bay, đứng bên cạnh một vị lão nhân.

Một cổ Thần uy ngập trời vọt lên, phập phồng như là đại dương mênh mông, sau đó dao động càng ngày càng khủng bố, thổi quét qua phiến tinh vực này, làm cho một ít tinh tú đều rung chuyển.

Đại Thánh của Hỏa Lân Động cầm một kiện Cổ Hoàng binh đáng sợ, lúc này binh khí đang sống lại, hắn sắp đánh ra tiên uy Cực Đạo!

Cũng thời điểm đó, chủ tinh Vĩnh Hằng đồng dạng tản phát ra một cổ dao động cường đại, như một Chiến Tiên ngủ đông đang tinh lại, thần hà xông lên trời cao, trực tiếp đánh tới Vực ngoại, đối chọi gay gắt!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau da kho, su khac nhau iso 2008 học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công