Già thiên

Chương 1311: Tiên Y

"Vù!"

Một tinh tú to lớn bị cắt thành hai nửa, Kỳ Lân Trượng có thể so với thiên kiếm, có được sắc bén tuyệt thế, nhẹ nhàng vung lên, ngay cả một tinh tú cực lớn đều phải bị hủy diệt.

Nó màu lam trong suốt, lóng lánh đẹp mắt, là thần trượng của Cổ Hoàng, đại biểu cho quyền thế vô thượng, trên có thể đánh tiên, dưới có thể phạt thánh, quang huy chiếu rọi cổ kim.

Đại Thánh Viêm Kỳ của Hòa Lân Động cầm nó công kích mãnh liệt, từng mảng từng mảng vẫn thạch bị quét thành bụi bậm. Trong vũ trụ này không có gì có thể ngăn cản, dù là tinh hà cũng không được.

Nhưng qua thời gian dài lâu như vậy, hắn thủy chung không thể đánh hạ được đối thủ. Người này cũng là một Đại Thánh, pháp lực thông huyền, ngạo thị vạn linh, tuyệt đối là một kình địch đáng sợ.

Tiếng sấm chấn động vũ trụ, đối phương lại công tới, đơn giản một quyền công chính bình thản, không bàn mà hợp cũng thần uy thiên đạo, có một loại khí thế nuốt gọn núi sông.

Tiên Y của Thần minh cổ đại truyền lưu lại cũng không phải là cơ giáp cao lớn, mặc vào rất sát thân mình, cũng rất giống chiến y ở Bắc Đẩu, có khắc vào Hoàng đạo thiên địa.

Người này mặc bảo y, thủ đoạn nghịch thiên, lực công kích trên đời khó chống trả, mỗi một lần đều là phong ba cuồn cuộn cuốn xa vạn dặm, một quyền này trong nháy mắt chấn vỡ nát một hành tinh!

Đại Thánh Viêm Kỳ của Hỏa Lân Động chau mày, chiếu theo tình huống hắn nắm được, người của tinh vực Vĩnh Hằng chỉ dựa vào ngoại khí, tự thân khó có thể công tham tạo hóa, nhưng người này vì sao có tính đảo ngược như vậy.

Hắn có thể nhìn ra, lực công kích của đối phương siêu phàm, đối với hiểu biết về đại đạo đạt tới độ cao hiểm thấy, là một địch thủ khó tìm.

Viêm Kỳ là một người thân phận rất đặc biệt, cũng không phải là tu sĩ của những năm cuối thái cổ, mà niên đại của hắn rất cổ xưa, là cự phách ở thời kì Hỏa Lân Động trung hưng, bị phong ấn trong Thần Nguyên cho tới kiếp này mới thức tỉnh.

Hắn cầm trong tay Kỳ Lân Trượng, cả vật thể đều bị nhuộm thành màu lam óng ánh, chiến khí mênh mông, sát khí cuốn lên vòm trời, khiến nhật nguyệt tinh hà đều thất sắc.

"Ầm!"

Hắn huy động quyền trượng, ẩn chứa diệu thuật vô thượng, đánh ra một con kỳ lân cao tới ức vạn trượng, nuốt thiên nạp địa, bao trùm lấy đối phương.

Tinh không chấn động mạnh! Từng mảng sao băng xuất hiện, rơi xuống hướng phương xa, tất cả đều là do một kích này tạo thành.

Nhưng mà, Đại Thánh của Vĩnh Hằng vẫn như cũ không sợ, thân ở dưới áp bách của kỳ lân thần tượng, trong miệng khẽ quát, đạo quang nơi mi tâm xông lên tận trời, mượn dùng chiến y của Thần minh đối kháng lại một kích này.

Tiên hỏa hừng hực thiêu đốt mãnh liệt, toàn thân Đại Thánh của Vĩnh Hằng rải kim hà đầy vũ trụ, làm cho cả tinh vực rung chuyển. Tiên Y của hắn khẽ ngân lên, sau lưng hiện ra rất nhiều đạo văn ngưng tụ thành mấy chục thanh chiến kiếm màu vàng, đồng loạt phóng tới phía trước.

Trong tiên quang sáng lạn, kỳ lân bị chém, Đại Thánh Viêm Kỳ của Hỏa Lân Động thổi lui lại, trong ngực phập phồng xem ra đã bị công phá nhất định, hắn nhìn chằm chằm vào đối thủ.

Quang lưu màu vàng chuyển động, Đại Thánh của tinh vực Vĩnh Hằng mặc Thần Y hoàng kim, thân thể dược bao phủ trong bảo quang trong suốt, đây là giáp trụ do Đạo Kiếp Hoàng Kim luyện chế thành, trên đời khó tìm ra bộ thứ hai.

Tiên Lệ Lục Kim, Vĩnh Hằng Lam Kim, Đạo Kiếp Hoàng Kim... mỗi một loại thần kim đều là hân thế, Đại đế Cổ đều không nhất định có thể có được.

Tài liệu của Tiên Y này tinh thuần, cả vật thể vàng óng ánh trong sáng, rực rỡ loá mắt, phụ trợ làm cho chủ nhân nổi bật như một Chiến Thần.

Hiển nhiên, người này rất cao tuổi, sợi tóc màu xám tung bay, đôi mắt sâu sắc, dường như là không thuộc về thời đại này.

Đây là giáp trụ của Thần minh Đạo Diễn lưu lại từ trăm vạn năm trước, thất truyền cũng không biết đã bao nhiêu vạn năm, ngay cả người của chủ tinh Vĩnh Hằng vẫn không tìm được nơi hạ lạc, hôm nay lại xuất thế.

Chiến đấu lại tiếp tục, Viêm Kỳ Đại Thánh dũng mãnh phi thường, trong tay kỳ lân quyền trượng bay múa từ trên xuống dưới, vạch ra từng đạo tiên quang, làm cho vũ trụ đều nổ vang, có thể dễ dàng cắt đứt tinh hà.

Thể nhưng, Đại Thánh của tinh vực Vĩnh Hằng thận mặc Thần Y của Đạo Diễn, nhất thời pháp lực có một không hai, bức tới từng tấc, vô cũng cường thể.

"Ầm!"

Ở phía sau hắn, đạo kiếm màu vàng bay múa, mấy chục thanh nối tiếp chuyển động, chém cho từng viên hành tinh phía trước chìm xuống, Viêm Kỳ cũng không thể không tạm lánh mũi nhọn này.

Đại Thánh Viêm Kỳ của Hỏa Lân Động chau mày, càng đánh càng kinh hãi, đối phương không kém gì hắn, nếu muốn phân thắng bại phi thường gian nan.

- Ngươi không phải là tu sĩ của tinh vực Vĩnh Hằng, bọn họ không chú trọng khai quật bảo tàng của thân thể, chỉ cậy vào ngoại vật, mà thực lực của ngươi lại tuyệt đỉnh.

Viêm Kỳ lão thánh vừa lên tiếng, vừa theo dõi ánh mắt hắn.

- Ai nói luyện khí sẽ không có thể thông lên tuyệt đỉnh, thế gian hàng vạn hàng nghìn đạo pháp, có người có thể bằng vào thi họa đắc đạo, thì sao lại không thể dùng ngoại khí vang dội cửu thiên?

Viêm Kỳ nghe nói trong lòng chợt ngưng trọng, đây tuyệt đối là một nhân vật khó dây vào, chạm tới liền mượn dùng ngoại khí chứng tỏ bản thân mình.

Dần dần, hai người đều sắp kiệt lực, Cổ Hoàng binh đáng sợ biết bao, có thể hút khô cạn tinh lực của Đại Thánh, trở thành bộ xương khô. Tiếp tục kéo dài một lúc bọn họ đều không chịu nổi, khóe miệng trào ra đầy máu tươi.

- Đại Thánh thỉnh tức tốc qụay về, chủ tinh Vĩnh Hằng sắp giữ không được nữa rồi, một trường hạo kiếp sắp đến, sinh linh đồ thán!

Tiếng kêu rên suy yếu từ trong tinh không truyền đến.

Đại Thánh của chủ tinh Vĩnh Hằng lập tức biển sắc, hất mái tóc màu xám trên đầu, hắn xoay người bước đi, xé mở vũ trụ quay trở về.

- Chạy đi đâu!

Viêm Kỳ Đại Thánh của Hỏa Lân Động ngăn cản, Kỳ Lân Trượng trong sáng như ngọc xanh trong tay xé mở hư không, quét ngang ra, muốn cuốn lấy hắn.

Đạo hỏa phun trào, ngọn lửa màu vàng bay vút lên, Thần Y của Đạo Diễn phát ra hào quang rực rỡ như Thần minh, hắn chấn một kích về phía sau, dựa thể tăng tốc đi xa.

Nhưng mà, từ trong Kỳ Lân Trượng bay ra một con kỳ lân thật lớn lại thiếu chút nữa đánh trúng hắn, trong miệng hắn tràn ra vệt máu tươi.

Viêm Kỳ cười to, nói:

- Đi không được rồi! Trừ phi ngươi phải trả cái giá tương ứng, bằng không chỉ có thể nhìn Vĩnh Hằng bị hủy diệt!

Một đuổi một chạy, đại chiến vẫn tiếp tục, giữa hai người lam quang cũng kim quang thỉnh thoảng va chạm nhau, động một cái sẽ hủy diệt cả tinh hà. Nếu như có người khác ở đây, nhất định sẽ toát mồ hôi lạnh cả người.

Tại tinh vực Vĩnh Hằng, đại chiến đã tới giai đoạn cuối cùng, từng chiếc từng chiếc phi thuyền vũ trụ nổ tung, từng cái từng cái tiểu hành tinh bốc cháy, khắp tinh vực đều là ánh lửa xông lên tận trời, như là đến ngày tận thế.

Tiếng kêu thảm thiết tràn lan, đó là dư ba của thần thức tán loạn, truyền đi khắp hướng. Cường giả của chủ tinh Vĩnh Hằng ké tiếp bại lui, không ngăn được Cổ tộc.

Dưới dẫn dắt của Cửu Hoàng Vương, Lân Thiên Vương, Cổ tộc dùng mảnh thẳng tiến, thể không thể chống đỡ, chém vỡ tan từng tòa từng tòa công sự chiến tranh của Thánh nhân, rất nhanh tiến lên phía trước.

- A...

Một Thánh nhân của Tào gia bị lão Thánh nhân của Đại Lực Ngưu Ma tộc dùng sừng bỏ hất bay đi, chết trong tinh không.

- Trời xanh phụ Vĩnh Hằng ta rồi sao? Nhiều năm qua như vậy, chúng ta viễn chinh các nơi, xưng tôn trong tinh hải, kết quả không ngờ lại gặp phải nhiều "Thánh thú" như vậy.

Cường giả cấp Thánh của Bắc Đẩu quá nhiều, khiến cho người của chủ tinh Vĩnh Hằng rơi vào tuyệt vọng, chỉ riêng phương vị này đã có hơn mười vị Cổ Thánh, mỗi người đều pháp lực thông thiên!

Bọn họ không còn lựa chọn, nhằm về phía chủ tinh Vĩnh Hằng, ở trong tinh không chiến không nổi nữa, công sự phòng ngự gần như bị phá hủy hơn phân nửa.

- Trăm vạn năm trước từng sinh ra Thần minh, mấy chục vạn năm nay huy hoàng, văn minh Vĩnh Hằng rực rỡ chẳng lẽ ngày hôm nay phải đi tới chung điểm hay sao?

Ngay cả Thánh nhân đều tuyệt vọng.

Tại tinh vực Vĩnh Hằng, bất kể là tu sĩ hay phàm nhân thông qua màn hình quan sát một trận chiến này, sau đó đều lạnh từ đầu xuống chân: một trận chiến này bọn họ đại bại.

Máu chảy đầm đìa, sự thật kết cục đã định, sắp hạ xuống màn che cuối cùng.

- Trời xanh a! Bất công biết bao! Để Vĩnh Hằng ta phồn thịnh đến nay, vì sao đột nhiên muốn hủy diệt?

- Ô ô ô... vì sao lại có nhiều "Thánh thú" như vậy, điều này không phù hợp lẽ thường mà! cổ tinh Bắc Đẩu kia như thế nào đáng sợ như thế chứ!

Mọi người bi ai kêu gào, khóc rống, không thể chấp nhận đây là sự thực, bọn họ chiến bại, mọi chủ lực đều bại lui, có lẽ sắp bị san bằng.

Chủ tinh Vĩnh Hằng rơi vào tình cảnh bi thảm, tiếng khóc bi ai nổi lên khắp nơi, ngay cả Thánh nhân đều chiến bại, bọn họ còn chạy đi đâu, có thể ngay hôm nay toàn bộ chấm dứt sinh mệnh.

- Rống...

Đột nhiên, một tiếng thét dài truyền đến. hào quang của Tiên Y Đạo Kiếp Hoàng Kim chiếu sáng khắp vũ trụ, Đại Thánh của chủ tinh Vĩnh Hằng xé mở tinh vực, vọt vào.

- Mau lui!

Cửu Hoàng Vương biển sắc, hắn còn thiếu chút nữa sẽ trở thành Đại Thánh, thần thức nhạy bén, phá vỡ ra vòm trời, mang theo Thánh nhân bên cạnh rất nhanh bỏ chạy.

Những người khác cũng có cảm giác đại sự không ổn, tất cả đều bay trốn. Tiên uy Cực Đạo cách một mảng đầy sao đè ép tới, làm cho thân thể bọn họ sắp nứt toạt ra.

Thần thức gào rít chấn càn khôn, cuối cùng có ba Cổ Thánh chậm một bước, mới vừa bước vào vực môn, đã bị tiên quang hoàng kim kia quét trúng, ngay cả hừ cũng không thể hừ một tiếng đã biến thành màn sương máu.

Đại Thánh của chủ tinh Vĩnh Hằng, tuy nhiên lại phải trả cái giá không nhỏ, trong miệng phun ra một ngụm máu, Thần Y hoàng kim của Đạo Diễn đều nhiễm đỏ.

- Lưu lại Thần Y!

Đại Thánh Viêm Kỳ của Hỏa Lân Động đuổi tới, giơ lên thần trượng màu lam bổ tới phía trước.

Kim quang nhoáng lên một cái, Tiên Y Đạo Diễn hộ chủ, xuyên thấu qua thiên địa, bay xuống viên tinh tú thật lớn phía trước.

- Nếu ngươi không xuất ra đừng trách ta vô tình, hủy diệt cả Sinh mệnh cổ tinh này!

Viêm Kỳ lạnh lùng nói ra, tay giơ cao thần trượng màu lam.

Hiện tại Tiến hóa dịch cũng không trọng yếu, nếu có thể thu được bảo y của Thần minh cổ đại, đợi cho thực lực của Cổ Hoàng tử đủ mạnh có thể luyện hóa làm của riêng. Lúc đó nội tình của Hỏa Lân Động ai có thể sánh bằng, chắc chắn là thiên hạ vô địch.

Chủ tinh Vĩnh Hằng toàn cảnh tiếng khóc bi ai, mọi người chạy tản bốn phương tám hướng, không ít tinh môn xuất hiện, rất nhiều thế lực lớn muốn xa xứ, vượt qua vòm trời mà đi, còn sống dù sao cũng hơn cái chết.

- Có Cổ Hoàng binh Cực Đạo trấn áp ở đây, ai có thể đủ sức rời đi?

Viêm Kỳ ác nghiệt nói, chậm rãi ép Kỳ Lân Trượng xuống, Hoàng uy sôi trào thổi quét khắp cổ tinh.

Thể nhưng đúng lúc này, từng dòng từng dòng thụy khí thịnh vượng dựng lên, xoay tròn vòng quanh cổ tinh, bảo vệ toàn bộ nơi đây, không cho phép Hoàng uy hạ xuống.

Viêm Kỳ vô cũng kinh ngạc, hắn đè mạnh Kỳ Lân Trượng, vốn muốn mở ra một khối đại lục trên tinh vực này, nhưng lại bị một lực lượng đáng sợ cản trở.

- Đại đạo Cổ Hoàng!

Hắn không thể không biển sắc, nhớ tới một sự tình, trên mặt biến đổi không ngừng, cuối cùng yên lặng thu hồi Kỳ Lân Trượng.

- Có chuyện gì?

Có Cổ Thánh khó hiểu, tiến lên thỉnh giáo.

- Tinh tú từng sinh ra Cổ Hoàng, có lạc ấn đại đạo của họ, muốn hủy diệt sẽ gặp phản phệ nhất định!

Viêm Kỳ nhíu mày nói.

Mọi người nghe nói, sợ run một trận.

- Là Đại Thánh mặc Tiên Y Đạo Kiếp Hoàng Kim vừa rồi kia kích hoạt hay sao?

Viêm Kỳ gật đầu, nói:

- Chính là hắn! Viên cổ tinh này rất bất phàm, khiến người ta kinh sợ, từ xưa đến nay, tối thiếu từng xuất ra hai nhân vật cấp Cổ Hoàng, được hai loại đại đạo che chở!

- Có như vậy sao? Chẳng lẽ cứ như vậy bỏ đi sao?

Một Cổ tộc khác cấp bách muốn thu được Tiến hóa dịch và bí mật của chủ tinh Vĩnh Hằng luyến tiếc hỏi.

- Ta sớm chịu đủ bọn họ rồi! Không ngờ dám xưng hô chúng ta là "Thánh thú", hận không thể lập tức vọt vào đại khai sát giới, tàn sát cái sạch sẽ!

Một vị Tổ Vương sau lưng có hai cánh chim bằng màu đen nói.

Viêm Kỳ còn thật sự suy nghĩ một hồi, sau đó nói:

- Không được vọng động, trước chờ một chút, nơi đây từng sinh ra hai vị chí tôn, không thể tùy tiện đi vào, hơn phân nửa có một trận sát kiếp!

- Ta hy vọng nơi đây có lưu lại con nối dòng của Thần minh để bồi tiếp ta chiến một trận!

Hỏa Kỳ Tử lên tiếng, thân thể thon dài cường kiện, hai mắt sáng như điện, nhìn chằm chằm vào chủ tinh Vĩnh Hằng.

Trên mặt đất, các đại tộc đều trầm mặc, lúc này đại đạo phong bể vòm trời, ngay cả tinh môn đều không có cách nào mở ra, không thể rời đi.

- Nghiêm ngặt thẩm tra Tu Đà tộc, nhất định phải tra hỏi cho minh bạch!

- Không sai! Tu Đà tộc làm hại cả viên cổ tinh, nhất định bọn họ có cấu kết cũng những "Thánh thú" kia, làm ra cuộn da thần, để cho cường giả tuyệt thế Loan Phong, Di La rời đi, bằng không chiến dịch này không nhất thiết sẽ bại!

Không ít người kêu gào, đề nghị lập tức tập nã người của Tu Đà tộc.

Lúc này tại tinh vực Thản Mưu đã lạnh tanh, mọi người đều đi về hướng một chỗ tinh vực xa hơn, để thăm dò chỗ Sinh mệnh cổ địa kia.

- Tìm được rồi, thật sự có một Sinh mệnh cổ tinh!

Hai ngày sau, cường giả của một Đoàn dong binh ngạc nhiên vui mừng kêu to.

Cũng không chỉ bọn họ, rất nhiều người đều có cảm ứng, phát hiện dao động đặc biệt chỉ có Sinh mệnh tinh mới có. Từng chiếc từng chiếc mẫu thuyền vũ trụ phóng tới phía trước.

Ngọại trừ Tào gia, Nhật Bất Lạc Vương tộc, Thương Hải tộc, Phạm tộc các kế thừa bất hủ, Đoàn dong binh Thánh Quang tự nhiên cũng trong hàng ngũ, chạy tới tinh vực hoàn toàn mới này.

- Thật sự có một Sinh mệnh tinh tú!

- Kỳ tích!

Mọi người đều hoan hô, thiên tân vạn khổ, đạp khắp tinh vũ, không ngờ lại tìm ra được.

Diệp Phàm vẫn ngồi xếp bằng trong phi thuyền, sau khi tới gần cổ tinh, trong nháy mắt hắn mở con ngươi, một loại bóng ma bất tường nói không nên lời nổi lên trong lòng.

Lão dong binh Hoắc Bạch dường như cũng có điều phát hiện, hắn đứng lên trong khoang thuyền, lẩm bẩm:

- Ta có dự cảm như tai họa sắp đến nơi, như là đặt mình ở trong sát tràng!

- Lão Hoắc đầu! Ngươi lại sinh ra ảo giác rồi! Rốt cục tìm được viên Sinh mệnh cổ tinh này, hơn phân nửa sẽ nhìn thấy Sinh mệnh thụ trong truyền thuyết, nên ngươi phát nói mê ư?

Một dong binh khác giễu cợt.

- Ôi! Lão Hoắc ta bốn sự gì khác không có, nhưng đối với dự cảm sinh tử có thể nói là đệ nhất của giới dong binh! Bằng không vì sao người cũng thế hệ đều chết sạch, ta còn có thể sống sót!

Hoắc Bạch nói.

- Hoắc thúc nói rất đúng! Có người trời sinh có một loại bản năng đáng sợ, nếu trong lòng ngươi có dự cảm, hay là mau mau rời đi đi.

Đạo Nhất lên tiếng, dọc theo đường đi hắn thực hiền hoà, tươi cười dễ thân, mái tóc vàng giống như hắn cũng sáng lạn. Lúc này lại lộ ra vẻ trịnh trọng. Sau khi nói xong, hắn quay đầu nhìn về hướng tinh vực xa xa, đúng là tọa độ phương vị của chủ tinh Vĩnh Hằng, như là muốn nhìn thấu điều gì đó.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như hợp đồng thuê nhà, hàm irr chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.