Già thiên

Chương 1476: Hoàng Kim Thất Thành

Hoàng Kim Thất Thành, một tòa cổ thành kim quang rực rỡ vô cùng chói mắt, giống như thật sự là dùng hoàng kim luyện chế thành, ở trong tinh không phát ra hào quang màu sắc rạng rỡ.

Xa xa nhìn lại, nơi đó ráng màu lưu động, tinh khí bao phủ bốn phía, làm cho khắp cổ vực đều tràn ngập sinh cơ cường đại.

Vạn dòng tinh tú chảy qua phía dưới nó, cả tòa thành như được xây dựng phía trên một dòng sông lớn, lai như thác nước bạc trắng, muôn hình vạn trạng tráng lệ mà hùng vĩ.

Diệp Phàm bọn họ nhiều mặt tìm kiếm, rốt cục chạy tới nơi đây, thấy được Hoàng Kim Thất Thành trong truyền thuyết. Nó giống như một viên Thần châu rực rỡ mỹ lệ gắn trên vòm trời.

Càng tới gần càng cảm nhận một loại khí thế hùng tráng bao la, như biển rộng mênh mông hùng vĩ, tràn ngập thiên tinh địa khí, làm cho toàn thân mọi người đều như được tẩm bổ.

- Ta còn tưởng thật sự là một loại Thần kim luyện chế thành đấy, không nghĩ tới là một loại đá đặc biệt!

Bàng Bác nói.

Loại đá này thoạt nhìn vàng óng ánh, giống như kim loại giống như ngọc, và lại có linh khí lượn lờ, giá trị tự nhiên rất quý báu. Nghe nói nó phi thường cứng rắn, gần như sánh được với tài liệu luyện khí.

- Tên nhà quê kia! Thực chưa thấy qua cảnh đó sao?

Đúng lúc này, bỗng nhiên truyền đến một giọng nói phi thường không ôn hòa.

Đoàn người Diệp Phàm quay đầu lại, nhìn thấy một đứa trê, thoạt nhìn bộ dáng chỉ bảy tầm tuổi, nhưng lại rất khỏe mạnh, đang ngẩng nhìn Bàng Bác, mang theo một vẻ châm biếm.

- Ở đâu ra thằng nhóc nhỏ, dám ăn nói trịch thượng!

Bàng Bác thân cao gần đến một trượng, cúi đầu nhìn đứa nhỏ này, thực giống như nhìn một món đồ chơi.

- Ngươi nói ai?

Đứa nhỏ này trợn mắt, phi thường cường thế, rồi lại chủ động công tới hướng Bàng Bác, cánh tay nhỏ bé kia thực thô ráp như là làm việc nặng hàng năm.

Ầm một tiếng đinh tai nhức óc. Hai nắm tay lớn nhỏ va cham nhau, phát ra tiếng nổ vang trời, làm cho cửa thành đều rung chuyển một trận, có thể nghĩ mà biết lực lượng của hai người mạnh biết bao.

Đám Long Mã hít ngược một hơi khí lạnh, một đứa nhó bày tầm tuổi mà lại có thể quyết đấu cùng Bàng Bác, thần lực cũng không tụt hậu, điều này quả thực khó tin.

- Cái này ở đâu ra món mầm đậu mà có lực lượng cường đại như vậy...

Bàng Bác cảm thấy thật khó tin.

- Không cần khinh thường! Đây không phải một đứa nhỏ, nó tu đạo tối thiếu trăm năm trở lên!

Diệp Phàm mở Nguyên Thiên Nhãn, từ xương cốt nó nhìn ra tuổi tác thật.

- Ồ! Chẳng lẽ ngươi là hậu nhân của Thổ Hành Tôn, có phải từ tinh không một bến bờ Trung Quốc cổ khác vượt qua hư không tới đây hay không?

Bàng Bác như bị ngọn lửa lò bát quái hừng hực thiêu đốt.

Đám Long Mã, Thiên Hạt đều không biết gì, sinh ra lòng hiểu kỳ, không biết hắn là cố ý bắt ép người ta, hay là thật sự như thế.

"Đứa nhỏ" này hơi biến sắc, nó cũng không nghĩ tới khí lực của Bàng Bác lớn như vậy, quả thực vượt qua lẽ thường, giống như một Yêu Thần, mạnh hơn rất nhiều so với các sinh vật cũng cấp nó từng gặp.

- Nói cái gì lung tung! Tên cao to kia có dám tiếp thêm một búa của ta không? Nếu không địch lại phải bồi tội với ta!

"Đứa nhỏ" này thu hồi lòng khinh thị, vẻ mặt trịnh trọng nói.

Bàng Bác cười ha hả, nói:

- Nếu thua, có phải ngươi cũng phải bồi tội với thúc thúc hay không đấy?

"Ông!"

Đứa nhỏ không nói thêm một lời, trong tay xuất hiện một cây cự phủ đồng thau, hóa thành một luồng tia chớp bổ xuống, đồng thời trong cơ thể nó cũng lưu động vầng hào quang màu đồng, xé mở thiên địa.

- Diệt Hình!

Bàng Bác hét lớn. trong mắt bắn ra hai chùm tia sáng hình rồng, va chạm cực mạnh với cự phủ đồng thau cũng một chỗ, bùng phát ra một đoàn hào quang hừng hực.

Cửa thành ù ù vang động, lay động kịch liệt, Hoàng Kim Thất Thành hiện lên từng đạo phù văn, các loại đạo ngân đều sống lại thủ hộ tòa thành, tránh bị tai họa lan đến.

- Ồ! Đây là chí tôn trẻ tuổi của Ải Nhân tộc, không ngờ hắn cũng đến đây rồi!

Có người cả kinh kêu lên, nói ra thân phận của "đứa nhỏ", hắn tên là Hi Cổ.

Lối vào cửa thành, có không ít người tới, mục đích giống như Diệp Phàm bọn họ muốn tiến vào Hoàng Kim Thất Thành, vừa nhìn thấy một màn này liền nói ra chủng tộc của đứa nhỏ.

Đây là một tộc đoàn cường đại, tuy rằng thân thể thấp bé, nhưng mỗi người đều có thần lực trời sinh, rất có thiên phú ở phương diện tu đạo. Tương truyền Hoàng Kim Thất Thành chính là tổ tiên bọn họ trợ giúp nhân loại dựng nên.

Một kích này, hai người cân sức ngang tài, hiển nhiên không đánh tới mấy trăm chiêu thi không thể phân thắng bại, hai người đều thổi lui, không có tiếp tục đấu.

- Tên cao to kia! Thực lực ngươi không kém, sau khi vào thành cẩn thận một chút!

Hi Cổ nói một câu như vậy, rồi lòng bàn tay nhoáng lên một cái, cự phủ biến mất. hắn đi vào trong thành.

- Này! Còn chưa có bồi tội với thúc thúc mà!

Bàng Bác cười to nói.

Hi Cổ chí tôn trẻ tuổi của Ải Nhân tộc hung hăng trừng mắt nhìn hắn, nhoáng lên một cái đi vào trong thành.

- Đoàn người này là ai, dường như mỗi người đều rất mạnh, lai lịch không tầm thường!

Có người chăm chú nhìn theo bóng đoàn người Diệp Phàm bọn họ, lộ ra dị sắc.

- Nhân tộc thật sự xuất ra một số cao thủ, Đại Ma Thần, Đế Thiên đều là anh kiệt khó lường, ắt sẽ là đại địch trên cổ lộ thần thoại. Ma đoàn người này cũng rất siêu phàm!

- Đây có khâ năng là đoàn người của Thánh thể Nhân tộc!

- Cái gì, là bọn hắn ư! Cũng đi tới Hoàng Kim Thất Thành, cái này náo nhiệt rồi đây! Ta đã nói mà, Hi Cổ vẫn luôn hạ thấp mình, như thế nào đột nhiên khiêu khích, khẳng định là nhìn ra cái gì. Hắn là hắn muốn đánh giá một chút thực lực của người cạnh tranh đây!

- …

Ngoài cửa thành có một số người nói nhỏ với nhau, sau đó cũng đều đi vào thành, đi tới nơi phong vân tụ hội này.

Đây là một trong mấy toà cổ thành hiếm có trên cổ lộ hoàng kim. Qua năm tháng dài lâu. con đường này sớm đã hoang phế, mà các tòa thành theo đó cũng đều bị các loại sinh linh cường đại hủy diệt.

Khó có được chính là Hoàng Kim Thất Thành không chỉ giữ được hoàn hảo, bên trong còn có cư dân, đương nhiên chỉ có mấy trăm hộ ít đến đáng thương.

Người chủ thành này là một lão nhân đầu râu bạc trắng. Sau khi vào thành mọi người đều rất quy củ, không có người nào dám trêu chọc lão nhân, đủ để chứng tỏ lão sâu không lường được.

- Ngao ô...

Một tiếng rống to, ở chỗ sâu trong vũ trụ bay tới một quái vật lớn, đủng là một con mãng ngưu màu đen to lớn như mọt ngọn núi, nhưng mọc một đôi cánh ma thật lớn, bao phủ bầu trời che lấp đại địa.

Nó như muốn tấn công cổ thành, nhưng dưới một tiếng hừ nhẹ của Thành chủ, nó như bị sét đánh, lập tức an phận hạ xuống, thành thành thật thật hóa thành hình người vào thành.

Trong cổ thành đến đây rất đông tu sĩ, so với cư dân còn nhiều hơn. Đối với tu sĩ mà nói, thế gian này không có gì hấp dẫn hơn so với trường sinh, Sinh mệnh cổ thụ có lực hấp dẫn trí mang đối với các tộc.

"Vù, vù, vù, vù!"

Trong vũ trụ bốn tia chớp lớn màu vàng bay tới, tốc độ đạt tới cực hạn, từ trong tinh hà hạ xuống. Là bốn con Kim Xà, không tính là dài lắm, mỗi con đều chỉ có mười trượng, nhưng lại tản phát ra khí tức khiến chư hùng sợ run.

- Bốn vị lang quân trẻ tuổi của Kim Xà tộc tới rồi!

- Đúng thật là bọn họ! Một nhà bốn con, mỗi người đều nghịch thiên, được xưng là vô địch, bốn vị Kim Xà lang quân là chí tôn trẻ tuổi trên cổ lộ của bọn hắn!

Bốn con Kim Xà hóa thành hình người, mỗi người đều lãnh ngạo, con ngươi có màu vàng nhạt. Sau khi đi vào trong thành liền dẫn phát lên một hồi chấn động.

- Còn nhớ rõ, mười năm trước nhị lang quân Kim Xà một mình xông vào một cổ lộ khác, đánh giết Thần Viên nhất mạch chết sạch, huyết tẩy một vực, chấn động cả tinh không nơi đó!

- Ngày nay, bốn lang quân Kim Xà nhất mạch đều tới đây, sắp long trời lở đất rồi! Ai có thể là đối thủ của bọn hắn?!

Mọi người nói nhỏ có vẻ đều rất kiêng kị. Mặc dù là một ít người của cường tộc, cũng đều né tránh bọn họ từ xa.

Trong thành, đoàn người Diệp Phàm dọc theo đường phố cổ xưa đi tới trước. Tòa thành này thực bao la hùng vĩ, cất chứa một lúc mấy chục vạn tu sĩ ở lại, tu luyện cũng tuyệt đối không thành vấn đề.

Phòng ốc, lâu đài cung khuyết đều trống không, ngày nay nguyên trụ dân chỉ còn lại có mấy trăm hộ, trông thật tiêu điều tĩnh mịch.

Đi tới chỗ sâu trong tòa thành màu vàng, Diệp Phàm cảm ứng được khí tức người quen, ngẩng đầu lên liền thấy Thanh Thi tiên tử đứng trên một tòa cung điện, tay áo bay phất phới, làn da óng ánh, linh động xuất trần, như là tiên nữ sắp phi thăng mà đi.

- Diệp huynh đã lâu không gặp, từ biệt mười năm càng ngày càng sâu không lường được!

Thanh Thi tiên tử chào hỏi.

Diệp Phàm mỉm cười, nói:

- Tiên tử phong thái càng hơn xưa, phàm phu tục tử ta sao có thể có cái gì sâu không lường đáng nói đến!

Thanh Thi tiên tử cười khúc khích, mắt ngọc mày ngài, đúng thật là quốc sắc thiên hương, linh hoạt xuất trần, xinh đẹp không thể tả bằng lời.

Bàng Bác cười ha hả, nhìn về phía nàng. nói:

- Xin hỏi tiên tử có gả cho người nào chưa, không biết hai huynh đệ chúng ta có người nào lọt vào pháp nhãn không?

Thanh Thi tiên tử không nói gì. Tuy rằng nàng nhìn thấy rất đông người theo đuổi, nhưng ngươi trực tiếp và da mặt dày như vậy vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, không khỏi hừ một tiếng, không để ý tới hắn.

- Ta mới phát hiện, Bàng gia quả thật là tấm gương của ta, quả thật trong tính tình người đó cũng có phần hoang dã!

Long Mã nói.

Xa xa, một thân ảnh đi tới, toàn thân đều phát ra sáng rọi, giống như một Thần minh, có một loại khí thế khí nuốt thiên hạ, chỉ có ta độc tôn.

Đế Thiên xuất hiện, hắn bước từng bước một đi tới, hình dáng mơ hồ, thân thể cũng thiên địa hòa hợp thành một thể, xứng với cái tên Thiên Nhân Hợp Nhất, chứa dựng long uy thiên đạo.

Mười năm không gặp lại, khí thế của hắn quả nhiên càng tăng lên, khí thế áp núi sông như là một tòa Thần lô càn khôn bất hủ chiếu rọi tia sáng muôn đời, luyện thiên địa vạn vật.

Đây quả thực như là một vị Đại đế trẻ tuổi đi tới, Đế Thiên lên tiếng:

- Mười năm, ta sáng tạo một loại quyền kinh, có cơ hội thỉnh giáo với ngươi!

Diệp Phàm chưa kip nói gì, Bàng Bác trước nở nụ cười, nói:

- Thật xảo hợp! Diệp tử cũng đã sáng đạo, lò dưỡng bách kinh, nghiên cứu bí thuật của mình, tên là Thiên Đế Quyền. Thật sự có thể chỉ điếm cho ngươi!

Đế Thiên nói thỉnh giáo đương nhiên là lời nói khiêm tốn, Bàng Bác đĩnh đạc chấp nhận như vậy, đồng thời nói chỉ điếm, qua thực làm cho đám bộ hạ phía sau Đế Thiên hận đến ngứa hầm răng, nói không ra lời.

Đế Thiên cũng biến sắc, dám gọi là Thiên Đế Quyền, loại cái tên khiến tận khung xương và máu người ta đều run lên này nghĩ đến nhất định đại khủng bố tuyệt thế, làm cho hắn sinh ra báo động.

Một hướng khác, lại một thân ảnh xuất hiện, tuy có chút gầy yếu, nhưng bước chân hắn giống như đạp trên thi thể hài cốt chúng sinh đi tới, huyết khí như đại dương mênh mông kinh động rất nhiều cường giả trong thành.

Đúng là Đại Ma Thần, mười năm gặp lại, hắn cũng càng thêm khủng bố, như là một Thần Ma mới phá mở ra gông xiềng, đánh giết từ Địa Ngục trở về, cường đại tuyệt thế.

Xa xa trên một tòa quỳnh lâu, một nữ nhân đang nhìn lại, dáng người tao nhã tài hoa, lãnh diễm cao ngạo như một tượng khắc băng, mà lại mang theo uy nghiêm không để cho xâm phạm, đúng là Nhân Vương.

Diệp Phàm nở nụ cười rất bình thản, trong con ngươi có một loại tường hòa an tĩnh, trong lòng không có mảy may aợn sóng. Sau mười năm gặp lại hắn cũng vững chân trong hàng ngũ chí tôn trẻ tuổi, không sợ bất luận kẻ nào.

- Ta rất chờ mong mỗi một vị cố nhân!

Đây là lời nói của hắn, rồi cất bước đi, không có phát ra uy thế gì, cũng không có dị tượng, chỉ bình thản trấn định lưu lại cho mọi người một bóng dáng hình thường.

Ở chỗ xa xa, trong con ngươi bốn vị lang quân Kim Xà nhất mạch bắn ra thần quang như là tia chớp màu vàng vô cùng rực rỡ, nhìn chằm chằm theo bóng dáng kia.

Đột nhiên, một thân ảnh giáng xuống, chặn đường đi của Diệp Phàm, đây là một cường giả toàn thân đều phát sáng, xinh đẹp giống như một vi Thần, cơ thể sáng lạn, không có một chút tỳ vết nào.

Giờ khắc này, trong cơ thể Diệp Phàm máu màu vàng sôi trào, ù ù vang động như sông lớn vỡ đê, không ngờ lại cộng minh, bị kích thích nổi lên phản ứng, toàn thân hắn phát ra hào quang vô cùng tận.

- Thần tộc!

Rất nhiều người cả kinh kêu lên, trong lòng tất cả đều vô cùng kiêng kị đối với chủng tộc chí cường có khả năng luận bàn cùng Thần Ma, được xưng trong cơ thể có chảy xuôi máu của chư Thần này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như hoa thuong tuyen hoa, tinh xa ngoc vien nam 2009 vcd9 thich giac khang những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.