Già thiên

Chương 1491: Năm Năm

Diệp Phàm lắc đầu nói:

- Đừng đặt tên loạn bậy! Không có người tên Thông Thiên này, gọi nó là Linh Bảo Trân đồ và bốn thanh sát kiếm còn không sai biết lắm!

- Không bằng ta đổi tên là Thông Thiên như thế nào?

Bàng Bác hai tròng mắt sáng rực, tâm huyết sôi trào, có một loại khát vọng đối với bốn thanh kiếm tiên và Thần đồ.

Trận đồ cũng sát kiếm quá lợi hại, nếu lấy được vào tay sau này còn sợ ai? Hắn cùng với Diệp Phàm có thể tung hoành trên trời dưới đất, gặp gỡ các Đại Thánh đều có thể một kiếm chém chết!

Diệp Phàm ngẩn ra, nói:

- Ở trong Luân Hải của Thiên Tôn cổ tốt hơn là đừng nói lung tung!

Kiếm khí cuồn cuộn, tinh hà buông xuống, vũ trụ nứt vỡ tứ phương, tinh tú nổ nát thỉnh thoảng rơi xuống, kịch phiến Khổ Hải màu đen này nổi lên sóng biển ngập trời, chảy ngược vào chỗ sâu trong tinh vực.

Dưới kiếm trận này không có gì không phá, không có gì có thể ngăn cản, như là Địa Ngục xé mở một cánh cưa lớn tuôn ra sát khí ngập trời, mờ mịt không có giới hạn.

- Linh Bảo Thiên Tôn quá khủng bố, lưu lại Đế binh và Trận đồ không người nào có thể lấy được!

Ngưu Ma Vương thở dài, trước đó hắn đại chiến cùng với cổ thi Thần tộc bi chật đứt một cái sừng, nhưng cũng không nghiêm trọng lắm.

Mọi người rốt cục hiểu được, vì sao bốn thanh kiếm tiên vẫn còn lưu lại nơi này mà vẫn chưa bị người lấy đi, hiển nhiên là quá khó khăn, không ai có thể động tới.

Kiếm khí như sóng thần lúc này thiếu mục tiêu công kích, rốt cục chậm rãi thu liễm, cuối cùng ngưng lại trong Mệnh Tuyền Nhãn.

- Ồ! Trận đồ kia là hư ảnh, cũng không phải là chân thân?

Mọi người kinh ngạc, có Đại Thánh nhìn thấy cảnh tượng chân thật này.

Diệp Phàm cũng mờ Thiên Mục, liều mạng hai tròng mắt bị hao tổn, xuất hiện từng vết rách màu máu, bắn ra hai tia sáng sáng lạn xuyên thẳng xuống trung tâm hải vực.

Mặt trên Trận đồ khắc phù văn đại đạo cổ xưa mà thần bí, như là vũ trụ sâu sắc, lại giống như đại đạo tự thành, ẩn chứa đại sát kiếp thiên địa làm cho nó thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.

Đúng lúc này Trận đồ mơ hồ giống như một hư ảnh, lạc ấn ở trong Mệnh Tuyền nhãn, cuối cùng biến mất không thấy.

- Không phải là chân thật!

- Sai rồi! Thật sự có Trận đồ. Tuy nhiên không có ở nơi đây, chỉ là lưu lại một hư ấn, thời khắc mấu chốt có thể hiến hóa ra thần uy, làm thức tỉnh bốn thanh kiếm!

Mọi người đều hít một hơi khí lạnh, đồng thời trong lòng lại một lần nữa sôi động, Trận đồ đặt ở đia phương nào? Vật mấu chốt nhất đó nếu thu được, nói không chừng có thể dựa vào nó kế thừa đạo chính thống của Linh Bảo Thiên Tôn.

Tới thời điểm đó, Trận đồ, bốn thanh sát kiếm, Cổ Kinh gom lại một chỗ trở thành Thần tàng chí cường.

- Trận đồ là vật mấu chốt, lấy được nó mới cỏ thể nắm giữ hết thảy, không biết nó chôn giấu ở chỗ nào?

Ánh mắt mọi người lai nóng bòng, lại phấn chấn lên.

Trận đồ biến mất, bốn thanh sát kiếm bình tĩnh lại, trong biển gió êm sóng lặng. Nhưng nếu còn cổ tình cảm ứng hoặc là đến hơi gần vẫn như cũ sẽ cảm nhận được sát khí đến tận xương.

- Diệp tử! Ngươi cảm thấy ta đối tên là Thông Thiên được không?

Bàng Bác nói.

Diệp Phàm suy nghĩ, rồi nói:

- Cái này... không tốt lắm, không có người này, cũng không nên tạo ra!

- Vì sao?

Bàng Bác khó hiểu hoi.

Diệp Phàm nói:

- Thiên Tôn cổ, Đại đế vì theo đuổi trường sinh, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ta sợ đến cuối cùng sẽ xảy ra vấn đề gì đó!

Bàng Bác ngạc nhiên, hỏi:

- Ngươi cho rằng chân thân Thông Thiên giáo chủ sẽ còn xuất hiện?!

- Ta không nói vậy!

Diệp Phàm lắc đầu, nhưng dù sao vẫn cảm thấy thứ này là một loại cấm kỵ, tốt hơn là ít động chạm tới là hay nhất.

Trong mấy ngày kế tiếp, mọi người cố gắng mọi cách, nghĩ ra đủ loại biện pháp thu lấy bốn thanh kiếm tiên, nhưng toàn bộ thất bại.

Trong thời gian đó, lại có một vị Đại Thánh ngã xuống: hắn mưu lợi xuất ra một khối hóa thân đi vào đã rước lấy sát kiếp, làm cho chân thân cũng ngã xuống. Điều này khiến mọi người đều kinh sợ.

Kiếm khí loại này sánh ngang với Đại đế cổ ra tay, ở niên đại không có Đế ai có thể tranh phong? Luyện Thần Hồ đều bị đánh bay, mọi người cũng không dám tới gần nữa.

Kế tiếp, Hộ đạo giả Nhân tộc, Ngưu Ma Vương, Tà Thần Cổ tộc... tất cả đều tra tìm sách cổ, tìm đọc thần điến, muốn từ trong sử sách tìm kiếm một ít manh mối và chỗ sơ hở.

Thế nhưng, thời đại thần thoại quá mức lâu đời, đừng nói là tìm được phương pháp khắc chế, chính lậ binh khí của Thiên Tôn cổ, thậm chí là tên tuổi của họ ở trong sử sách đời sau đều ghi lại không tỏ tường, không thể liệt kê ra toàn bộ.

Nghe nói, trong Cửu Bí có bí quyết chữ "Tổ" là do Linh Bảo Thiên Tôn khai sáng. có liên quan đến Thần văn, Đạo ngân, Pháp phù các thứ, cỏ thể nói là thủy tổ của pháp trận, là thủy tôn sát trận cường đại nhất xưa nay.

Ngày nay, chư Đại Thánh tìm hết sách cổ, thông qua các loại dấu vết để lại đủ loại cách nói xác minh, cái này càng làm cho người ta nhức đầu thêm.

Điều này có ý nghĩa không thu được Trận đồ thì bất lực, gần như không thể phá giải sát trận này. Phỏng chừng dù có một vị Đại đế sống lại cũng phải đau đầu một trận với nó.

"Mặc dù sát trận này không có người chủ đạo, tất cả Đại Thánh trong vũ trụ đến đây cũng phải bị chém chết!" Đây là mọi người cho ra kết luận.

Tìm khắp Khổ Hải, từ mấy Mệnh Tuyền Nhãn khác, đáng tiếc cũng không có thu hoạch, cũng không thấy bóng dáng Trận đồ, mọi người gần như tuyệt vọng.

"Bốn thanh sát kiếm chìm ở địa phương này vô tận năm tháng, thủy chung không người nào lấy đi, quả nhiên có đạo lý của nó!" Mọi người chỉ có thể than nhẹ như vậy.

Chư hùng ở trong này trì hoàn nửa năm, nhưng cuối cùng không có tiến triển chút nào, chỉ đành ngửa mặt lên trời thở dài, rồi lựa chọn rời đi.

Rất nhiều người rời đi từ trước, như Tang Cổ, bốn lang quân Kim Xà, Đế Thiên, Thực Kim Thú... họ phi thường quyết đoán, biết được không thể làm, lập tức rời đi tới chỗ sâu nhất trên Khổ Hải, muốn giành trước tới bờ đối diện.

Kết quả ra ngoài dự đoán của mọi người, bao gồm Đại Thánh đều vô cùng ngạc nhiên: bọn họ xuất phát từ Mệnh Tuyền dựa vào thuyền cổ vượt qua, nhiều lần xuyên qua thông đạo hư không, vượt qua phạm vi rộng lớn có thể so với một tinh vực, cuối cùng tới bờ đối diện, Kết quả cũng chỉ là tinh không không bờ bến, hoàn toàn không phải là nơi cư ngụ của Chư Thần.

Trước sau cộng hết thời gian đã qua một năm, lại thu được một kết quả thế này làm cho mọi người đều không còn kiên nhẫn, cái gọi là sinh mệnh cổ địa ở nơi nào? Mọi người đều giận dữ, đây chẳng lẽ là một âm mưu, là cổ nhân đùa bỡn người đời sau?

- Không thể theo lẽ thường mà vượt qua. Nếu Khổ Hải là một bộ phân thân thể của Thiên Tôn cổ, vây nơi cư ngụ của Chư Thần có thể hay không sẽ là…

Khổ Hải, Mệnh Tuyền, Thần Kiều, Bỉ Ngạn, đây là bốn tiểu cảnh giới của bí cảnh Luân Hải đối ứng với thân thể người, nếu muốn vượt biển mà qua, như vậy cần vượt qua Thần Kiều.

Không phải không có người nghĩ tới, trên thực tế từ lúc phát hiện Mệnh Tuyền Nhãn đã có người thôi diễn như vậy, cũng từng tìm kiếm Thần Kiều, đáng tiếc đều với thất bại chấm dứt.

Tới cuối cùng, mọi người không thấy được bờ đối diện, phí công một năm vượt qua đại dương mênh mông màu đen, cuối cùng lại quay đầu lại suy nghĩ.

- Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ! Con bà nó!

Bàng Bác nguyền rủa.

Mọi người quay đầu đi về, không thể không than thở! Khổ Hải thật sự cần quay đầu lại, không thể vượt qua đến tận cũng.

Nhoáng lên một cái đã qua năm năm. trong đại dương mênh mông màu đen kia đã chết rất nhiều người, có gần cả trăm tộc phái cao thủ đi vào, kết quả chỉ lưu lại máu và xương.

Không có thuyền cổ dứt khoát không thể ở lại lâu dài, bất kể là Nước biển màu đen hay là không gian này, đều sẽ làm suy yếu đạo hạnh và pháp lực của mọi ngươi. Chỉ có dừng chân ở trên thuyền mới có thế bảo đảm không có việc gì.

Trong năm năm này Diệp Phàm chuyên cần tu luyện, ngày ngày ngộ đạo, tu vi dần dần tinh tiến, cũng từng phát sinh huyết chiến, thậm chí bị Đại Thánh đuổi giết, nhưng vượt qua những huyết kiếp đó.

- Tên khốn Hôi Giao, con cóc chết tiệt, cùng với con chó tay sai kia. Chờ ta trở thành Đại Thánh không lột da sống các ngươi không phải làm người!

Bàng Bác toàn thân đẫm máu, căm giận nguyền rủa.

Mấy năm qua, Hôi Giao, Kim Thiềm, Thiên Cẩu... mấy thú tôn cổ từng bám riết truy giết bọn hắn không tha, vừa rồi lại tránh thoát một kiếp.

Trong thời gian này, đám người Diệp Phàm cũng từng va chạm với rất nhiều chí tôn trẻ tuổi cùng với gần cả trăm tộc, phát sinh rất nhiều lần đại chiến đẫm máu, bọn họ đã trải qua máu huyết thanh tẩy.

Chúng nhân thi thôi diễn quỳ tích của Thần Kiều đến xuất thần, nhưng cũng không có cách nào làm cho nó hiên ra, cần phài Mệnh Tuyền dâng lên phun trào mới có thể xây dựng, nối thẳng tới bờ đối diện, đây cũng là tương ứng với bí cảnh của nhân thể.

Sau năm tháng dài lâu trôi qua, Mệnh Tuyền sao còn có thể dâng lên phun trào? Ngày nay đều đã sắp khô cạn, vô số Thần dịch nhìn thấy so với Khổ Hải mênh mông còn nho bé kém xa.

- Ta đi vào Mệnh Tuyền Nhãn nhìn thư xem!

Diệp Phàm chau mày, cuối cùng, hắn làm ra một quyết định. Muốn lấy thân phạm hiếm thí nghiêm, tiến vào trung tâm Mệnh Tuyền nhãn.

- Tốt! Ta cũng đi với ngươi! Trước lấy Trận đồ Tru Tiên, sau vượt Thần Kiều tới bờ đối diện!

Bàng Bác nói.

Diệp Phàm kiên định lắc đầu, nói:

- Không ổn, quá mạo hiếm! Ta tuy có cái đèn thân người mặt quỷ, hiểu được Độ Nhân Kinh, nhưng sát khí của bốn thanh kiếm quá mạnh. Dù sao ta chỉ là ở bên ngoài thử xem sao, cũng không có chân chính đi vào.

- Có lẽ không có vấn đề gì! Nếu là pháp khí và kinh văn của Thông Thiên giáo chủ. đương nhiên có thể có cảm ứng với bốn thanh kiếm của hắn lưu lại, sẽ không ra tay với chúng ta!

Bàng Bác nói.

Diệp Phàm duy nhất cậy vào chính là nơi đây là Luân Hải của Linh Bảo Thiên Tôn, hắn cỏ cổ khí này, cộng thêm có một bộ pháp kinh, cảm thấy nhất định có nắm chắc đi vào.

Trên Khổ Hải hắc vụ lượn lờ, ẩn chứa sát khí. Chỉ có nơi trung tâm đó khí trời bốc hơi, hào quang xông thẳng lên trời cao. Nơi đó có tiên khí bừng bừng, rực rỡ lóa mắt.

Mệnh Tuyền cuồn cuộn như Tiên Tuyền phun trào, cái loại chất lỏng trong suốt này khiến hắn có cảm giác như sắp mọc cánh thành tiên, xương cốt toàn thân như được tắm trong suối ôn nhuần, thân thể nhẹ nhàng thư thái, tinh khí thần ng đủ, Tiên Thai tự chủ phát ra đạo âm.

Diệp Phàm tụng Độ Nhân Kinh, bên cạnh treo lơ lững chiếc đèn đồng thau. Khi đến gần trung tâm Mệnh Tuyền hắn có cảm giác như xương cốt sắp nứt ra. dường như lập tức sẽ bị hủy diệt.

Chiếc đèn thân người mặt quỷ nổi giận lay động, bấc đèn xuất hiện một lão nhân nho khô cằn. trông thật quy dị, ngồi xếp bàng nơi đó tụng ra Độ Nhân Kinh, ngọn lứa của thời đại thần thoại sáng bừng lên.

Ở giờ khắc này, sát khí thu liễm đi, cảm giác thân thể sắp vỡ nát biến mất, Diệp Phàm được bao bpc giữa ánh lửa mông lung, đi dần đến gần Mệnh Tuyền.

Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh treo trên đỉnh đầu hắn, trong tay cầm miếng đồng xanh, thân khoác Tiên Trân đồ lấy được từ Vạn Long Sào, lúc này hắn mới theo Cổ Đăng tiến vào Mệnh Tuyền.

Ngay khoảnh khắc mới vừa đi vào,, lập tức lỗ chân lông hắn thư giãn, toàn thân thần lực mênh mông tăng lên mấy chục lần, Thần dịch bao phủ lấy ngọn đèn, hắn giống như sắp mọc cánh phi thăng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như than chu dai bi nhiem mau khong the nghi ban hoa thuong tuyen hoa khai thi, p s ngo thong tung kinh vo luong tho cung dai chung lang a mi da 111 phut rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.