Già thiên

Chương 1500: Hậu Viện Của Chư Thần

Cự viên thực vô tội, vẻ mặt đôn hậu, gãi gãi đầu, nói:

- Người toàn thế giới đều biết, cái này có gì không đúng sao?

Đáp án này thực khiến mọi người không nói gì được, chẳng lẽ quan tài chín lớp của thời đại thần thoại và Sinh mệnh cổ thụ thật sự ai ai cũng biết? Điều này làm bọn họ đều ngẩn người.

- Sinh mệnh cổ thụ đến tột cũng ở đâu?

Long Mã nôn nóng hỏi, muốn lập tức biết nơi hạ lạc của cây cổ thụ này. Người tới đây quá nhiều, các Đại Thánh, chí tôn trẻ tuổi của các lộ, đâu có người nào là tầm thường?

- Ở trong hậu viện của Chư Thần, cách nơi này không xa, cứ đi thẳng tới trước chừng vạn dặm đường là tới!

Cự viên đáp.

- Hậu viện của Chư Thần, đó là địa phương thế nào?

Bàng Bác còn thật sự hỏi.

- Coi như là chỗ ở của Chư Thần, có thể xưng là một phần Tiên vực. tuy nhiên dưới tình hình chung Chư Thần không có buông xuống, rất ít khi đi tới chỗ đó!

Cự viên chỉ phía trước, nói cho mọi người biết.

Khoàng cách này đối với mọi người cũng không tính là gì. tu vi đạt tới Thánh nhân liền có thể hóa ngàn vạn dặm là sang tấc, bước ra một bước, nhật nguyệt non sông đều di chuyển.

Tiên vực, hậu viện của Chư Thần, địa phương ngày thường Chư Thần không thường ở lại, có mọc một gốc cây Sinh mệnh cổ thụ... Những chuỗi này nối tiếp cũng một chỗ, đối với người từ ngoài đến mà nói, đủ để khiếp sợ.

Mọi người đều lộ vẻ quái dị. trước khi tới đây mọi người đều nghĩ rằng sẽ rất gian nan. thế giới của Thần chắc chắn sẽ tràn ngập hung hiếm, có lẽ phải huyết chiến đến thi thể hài cốt như núi.

Đâu ngờ chỉ một con cự viên mà thôi, lại gần như đều vạch trần ra hết những gì bọn họ muốn biết, không mảy may phí chút hơi sức.

Long Mã. Hoàng Kim sư tử còn thật sự đưa ra nghi vấn, sau khi hiểu biết cũng đủ tình huống, liền nôn nóng phải lập tức động thủ, chỉ cách xa chừng hơn vạn dặm. có thể lập tức tới nơi.

Diệp Phàm lộ ra dị sắc, mở Thiên Mục nhìn chằm chằm vào cự viên kiếm tra lại xem, quả thật chỉ là một sinh vật ở Hóa Long Bí Cảnh, cũng không phải sinh vật lâu năm gì.

Núi rừng bay ngược. sông lớn đi xa, đoàn người bọn họ xé hư không mà đi, như là cầu vồng vắt ngang trời cao, không bao lâu liền đi tới ngoài vạn dặm.

Tới nơi này, trong lòng mỗi người đều chấn động. Địa phương này thực thần bí, sương mù hỗn độn cuồn cuộn mãnh liệt ngăn cách hết thảy phía trước, như là tự thành một thế giới riêng.

Hiển nhiên, nơi này không phải tầm thường, mới vừa đến gần đã khiến tâm thần nhảy rộn, núi rừng hiện ra trong sương mù tất cả đều có khắc phù văn đại đạo, khiến mọi người kinh sợ.

- Con cự viên kia không có nói sai, dĩ nhiên là đúng thật, đây khẳng định là một chỗ mặt địa!

Mười hai thánh giả nhiều năm qua từng trải qua không ít sóng to gió lớn, liếc mắt một cái nhìn ra, nơi đây có kết cục phi phàm, có ngưng tụ khí thế hùng tráng xưa nay hiếm thấy.

Ngọn núi như thần tượng san sát sống mài từ xưa, dày núi như rồng uốn mình vắt ngang thiên địa, vách đá dựng đứng như kim bàng giương cánh bay lên biển mây, đồi núi như huyền vũ ngủ đông, bình ổn mà trầm lặng.

- Không sai! Ta từng xem thần thức con cự viên, nó chưa từng nói dối!

Long Mã nói, làm như vậy mặc dù có điếm không đúng đạo lý, nhưng với vùng đất xa lạ này cẩn thận là tốt nhất.

- Đúng thật là hậu viện của Chư Thần, cũng chính là một bộ phận Tiên vực! Thật quá mức khó tin! Đi tới thế giới của Thần liền giống như sắp thành tiên?

Bàng Bác tràn ngập nghi hoặc.

Không hề nghi ngờ, địa phương này tất nhiên có gì đó hấp dẫn người ta, chỉ mới đứng ở bên ngoài đã khiến cho tâm thần người ta lay động, hận không thể đi vào một cửa khám phá huyền bí.

- Không quá thích hợp!

Diệp Phàm nói.

- Có gì vậy, địa phương này có nguy hiểm sao?

Cửu Vĩ Ngạc Long hỏi.

- Trước mắt chưa nhìn ra!

Diệp Phàm lắc đầu, trên thực tế địa phương này rất giống là động phủ tiên gia, thật sự quá mức phi phàm, nơi nơi đều là thánh cảnh, khiến người ta mê mẫn tâm thần.

- Có chỗ nào không ổn?

Thanh Loan hỏi.

- Con cự viên kia không thích hợp! Đi! Chúng ta quay lại nhìn thử xem!

Diệp Phàm quay đầu quay về chỗ cũ.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, rồi cũng đi theo, nhưng mà về lại chỗ cũ mặt đất mờ mịt, cây lớn cao nhất, cổ thụ thành rừng nơi đó đã không còn thấy bóng dáng con cự viên.

- Đây là dấu chân nó lưu lại, đến đây là hết!

Diệp Phàm nói.

Con cự viên cao trăm trượng chỉ lưu lại trên mặt đất một hàng dấu chân thật lớn rất sâu. kéo dài tới địa phương này đột nhiên ngưng lại, rồi biến mất một cách kỳ bí.

- Ta rõ ràng đã sưu tra thức hải nó, như thế nào còn có thể có vấn đề!

Long Mã hận đến ngứa hàm răng nói.

- Ngay cả Nguyên Thiên Nhãn của ta đều gần như mất hiệu lực. Con cự viên này thật khó lường!

Trong mất Diệp Phàm bắn ra hai luồng sáng lạnh, nhìn quét tử phương, tìm kiếm tung tích nó.

Cuối cùng, ở xa xa trong bụi cỏ hắn nhật lên một sợi lông khi màu vàng lóng lánh, cũng không dài lắm, so với bộ lông con cự viên vừa rồi phải ngắn hơn không ít, vả lại quá mức sáng lạn.

- Một sợi lông khỉ, đây là chuyên gì xảy ra?

Bàng Bác hỏi.

Diệp Phàm trầm giọng nói:

- Con cự viên vừa rồi là một sợi lông khi biến thành, gần như đã lừa gạt chúng ta. Có một con Thần Viên, nó tinh thông biến hóa, không nói độc nhất vô nhị cũng không sai lắm!

- Ta cảm thấy có chút quen thuộc!

Thanh Loan lóe sáng ánh mắt sắc bén nói.

- Không sai! Dường như đã từng quen biết!

Thiên Hạt thánh giả trịnh trọng gật đầu.

- Là nó!

Bàng Bác giật mình rùng mình một cái, ở chỗ sâu trong Mệnh Tuyền của Thiên Tôn cổ, có một tòa động phủ thượng cổ, bên trong có một con Lục Nhĩ Mi Hầu tọa hóa, loại khí cơ này rất giống là hắn.

- Không thể nào! Con khi già đó công tham tạo hóa. nhưng trôi qua mấy chục vạn nầm, như thế nào có thể còn sống?

Hoàng Kim sư tử sinh ra nghi ngờ.

- Ta biết rồi! Là con khi nhỏ kia!

Thánh giả Hắc Hùng nghiến răng nghiến lợi, oán hận vô tận nói.

Một vị tổ tông của hắn thân là Đại Thánh, pháp lực thông thiên, ở trong tinh không gặp một con Lục Nhĩ Mi Hầu thần uy cái thế chuyển nhà. chỉ vì không cẩn thận chặn đường đi của thần hầu. đã bị một cái tát đánh thành vũng máu.

- Lúc ấy còn có một con khỉ nhỏ ngồi trên đầu vai cường giả cái thế kia, ta nghĩ... nó có thể còn sống!

Thánh giả Hắc Hùng lộ sắc mặt khó coi, nói.

Mọi người đều ngẩn người, Lục Nhĩ Mi Hầu dời phủ đệ đến bên trong Mệnh Tuyền của Thiên Tôn cổ, có thể nói đã rúng động lòng người, không thể nghi ngờ thực lực của hắn cực kỳ cường đại.

Nghĩ đến dựa vào thực lực của hắn. muốn tìm được Thần Nguyên phong ấn hậu đại của mình sống đến đời nay, hẳn là không thành vấn đề.

Ở Khổ Hải của Thiên Tôn cổ cấu trúc Thần Kiều tốc hành tới bờ đối diện và tới nơi đây có thể nói là gần trong gang tấc, nếu Thần Kiều xuất hiện muốn tới đây chỉ bước một bước là được.

- Tương truyền. Lục Nhĩ Mi Hầu là một loại huyết mạch mạnh nhất trong vũ trụ. có thể thấy rõ vạn vật. Nhất là, sáu tại có thể nghe tiếng của thiên hạ, có thế học vạn pháp, quy thần khó lường, đạo biến hóa không người nào có thể nhìn thấu!

Cửu Vĩ Ngạc Long trịnh trọng nói, rồi sau đó lập tức ngậm miệng, nhìn quanh bốn phía, làm như sợ bị thần hầu này nghe được.

- Đều nói Lục Nhĩ Mi Hầu bị diệt sạch, trong thiên địa này đã thiếu một loại thể chất đáng sợ nhất, không nghĩ tới hắn còn lưu lại một huyết mạch trong thế giới của Thần này.

Mọi người đều dự cảm được có điều không ổn. Con khi này bản lĩnh thông thiên, nếu như theo dối bọn họ, khẳng định là không thể thiếu một hồi khổ chiến.

Chỉ cần một sợi lông khỉ biến hóa, còn kém chút nữa lừa gạt mọi người, loại thủ đoạn này không phải cường giả bình thường có thể thi triển.

Diệp Phàm thần sắc bình thản, nói:

- Không sao! Nếu nó thật sự thần uy cái thế, thì đã sớm ra tay với chúng ta rồi!

Tuy nhiên nói là nói vậy, nhưng mười hai thánh giả cũng không dám thả lòng cảnh giác. Bởi vì loại huyết mạch này thật sự quá mạnh mẽ, khiến mọi người không thể không phòng bị. Nhất là Thánh giả Hắc Hùng, sắc mặt xanh mét. đây là kẻ thù của tộc hắn.

Diệp Phàm bọn họ tìm khắp nơi không có kết quả. Nếu sợi lông khỉ của Lục Nhĩ Mi Hầu hóa thân ở thế giới này, như vậy chân thân có thể cũng ở đây, tương lai có lẽ sẽ gặp được.

- Con khỉ chết tiệt! Thật là lòng dạ độc ác! Muốn dụ chúng ta đi vào, lừa gạt cho chúng ta hình thần câu diệt!

Long Mã nghiến răng nói.

Bọn họ từ trong miệng các sinh linh khác biết được, vùng rừng núi đó đích xác có liên quan với Chư Thần thái cổ, nhưng cũng không phải là hậu viện gì, mà là một vùng cấm truyền lại từ xưa.

Hiện tại Chư Thần đều không nhất định có thể đi vào, đối với người khác mà nói lại có vào không có ra, hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Bởi vì đó là một khu sát trận của Đại đế cổ bày ra, còn lại đến nay cũng không hoàn toàn bị tổn hại.

- Con khỉ thật ác! Tương lai tính sổ với nó!

Bàng Bác cũng nói.

Trong núi lại có chỗ bất phàm, mười bước một cảnh, năm bước một thần phù. đoạt thiên địa tạo hóa, nhưng sát trận của Đại đế cổ bày trận như thế, Chư Thần đi vào cũng phải chết.

Đi vòng qua vùng đất cổ này, bọn họ tiến vào khu vực mênh mông chư hùng tranh bá, trước sau nhìn thấy mấy tòa cổ thành thật lớn. mỗi một tòa thành đều có cao thủ cái thế tọa trấn.

- Cố hương của trường sinh cũng không gọi là Tiên vực, mà tên là Thần vực, là vùng đất của Chư Thần cư ngụ!

Đây là sau khi đi vào thế giới này, bọn họ biết được tin tức xác thực. Theo như lời con cự viên có sai, nhưng cũng không phải đều là giả, nó chỉ đổi Tiên vực thành Thần vực mà thôi.

- Hộ đạo giả Nhân tộc đã chết một người, tộc khác cũng đã chết hai vị Đại Thánh, đây là chuyện gì xảy ra vậy?!

Bọn họ nhận được một tin tức kinh người.

Ở trên tường thành một tòa thành rộng lớn, có dán một bố cáo, đồng thời treo ba cái đầu máu chảy đầm đìa. Nói là bọn họ có ý đồ khinh nhờn Chư Thần đáng tội chết, để răn đe trấn áp.

Bọn họ buông xuống ở thế giới này chỉ mới một đêm mà thôi, đã chết đi ba vị Đại Thánh, điều này làm cho mọi người khiếp sợ. Diệp Phàm bọn họ tất cả đều ngưng trọng trong lòng, thế giới này quả nhiên đáng sợ.

Đây là tòa thành thứ năm bọn hắn nhìn thấy trên đường đi, tường thành cao lớn, như là Thiết Thủy màu đen luyện chế thành, óng ánh đen nhánh lạnh như băng, chớp động sáng bóng kim khí lãnh liệt.

Ba cái đầu máu chảy đám đia, bị đặt trong sọt trúc treo trên lầu cửa thành to lớn, nhìn thấy mà ghê người.

Diệp Phàm bọn họ vào thành, nhìn thấy đủ các loại chủng tộc chưa từng nghe nói qua. có thân chim đầu sói, có chỉ là một đoàn ánh sáng không có hình thể cố định, có chỉ có một cái đầu cực lớn, không có cánh tay và thân mình.

Đủ loại chủng tộc muôn hình muôn vẻ, không giống nhau, thậm chí không hề ít là pháp khí, như một thanh Thần đao đi lại ở trong thành, mọc ra hai chân và hai tay, thân là thân đao. Mà một tòa cổ tháp khác thì lắc lư phi hành ở trong thành.

Long Mã thiếu chút nữa ra tay, cướp sạch những binh khí này. Nhưng bị Diệp Phàm ngăn lại, nghiêm khắc cảnh cáo nó không được lộn xộn.

Những thứ đó đều là chủng tộc của thế giới này, không ít đều là ngoại tộc tu thành. Thánh binh khí thông linh trở thành ngoại tộc, ở trong này hợp pháp, tự do đi lại không có ngườì nào can thiệp.

Nghe nói, không ít đều là từ trong động phủ ở rừng sâu núi thẳm đi ra.

- Thực tà môn! Đây rốt cuộc là địa phương nào?

Mười hai thánh giả lẩm bẩm nói nhỏ.

May mà, bọn họ cũng gặp được không ít sinh vật hình người, nên Diệp Phàm. Bàng Bác cũng không bị coi là ngoại tộc, cũng không dẫn tới chú ý của người khác. Những sinh vật hình người này có số là nhân loại, có số lại là các sinh linh đáng sợ khác hóa thành, tất cả đều rất cường đại.

- Những hùng thành thật lớn này trường tồn từ xưa. nghe nói đều ở đây thủ hộ vùng đất của Chư Thần cư ngụ!

Bọn họ thăm dò được tin tức sáng tỏ chuyện này.

Phía sau hùng thành là đến gần Thần vực, Hộ đạo giả Nhân tộc cũng hai vị Đại Thánh dị tộc đều là vì thăm dò Thần vực mà bị người đánh chết, vì vậy treo đầu trên tường thành để cảnh cáo.

- Đại Thánh nha vậy mà nói giết là giết, chẳng lẽ chân chính là Thần linh?!

Mấy tin tức này làm cho bọn họ cảm thấy rất không tốt.

Diệp Phàm bọn họ đi bãng qua thành, không có hành động thiếu suy nghĩ, chỉ tìm hiểu nhiều mặt: cái gọi là Thần vực chu vi tổng cộng tất cả có tầm tòa thành cũng loại, trấn thủ ở tầm phương.

Bọn họ hỏi qua rất nhiều sinh linh, nhưng cũng không hiểu rõ, cái gọi là Chư Thần rốt cuộc là cái gì. Bởi vì cũng không có người nào thật sự biết rõ.

Thần vực không thể chạm tới, bọn họ không dám mạo hiếm, liền đi tìm hiểu quan tài chín lớp của thời đại thần thoại, lại chứng minh một ít lời nói của con cự viên: đúng thật là đa số mọi người đều biết, nhưng không phải ở Tiên vực, mà ở trong một chỗ tuyệt địa.

Vượt qua thiên địa. bọn họ cũng không biết vượt qua mấy trăm vạn dậm, đi vào một vùng đất cổ xưa trong truyền thuyết tồn tại từ thần thoại thời đại, từ xa quan sát ở chỗ sâu trong đó.

- Một cỗ quan tài đá mà thôi, nhưng lại ngang dọc ở chỗ sâu nhất trong tuyệt địa, đây là điềm báo trước đại hung hay sao?

Mọi người dừng chân trên vòm trời từ xa nhìn tuyệt địa phía trước: Trong đó tràn ngập chướng khí, cổ thụ mọc ngổn ngang thành rừng, vô cùng tĩnh lặng như vùng đất chết.

Ở trong một dãy núi lớn có cỗ quan tài đá vô cùng cao lớn. giống như một một ngọn núi đá vắt ngang, tản ra khí thế hùng tráng cổ xưa tang thương.

Đây là cỗ quan tài từ Vực ngoại buông xuống, từ mấy chục năm qua không người nào dám đi vào, bởi vì chỗ tuyệt địa này để lại rất nhiều truyền thuyết đáng sợ, đến gần tất phải chết.

"Cái này... đúng thật là cỗ quan tài của Hư Không Đại đế, nhưng như thế nào trở nên to lớn như vậy?" Trong lòng Diệp Phàm vô cùng kinh ngạc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status