Già thiên

Chương 1516: Tử Nguyệt

Tại chỗ sâu trong tuyệt địa, núi sông tráng lệ, không ít cổ địa đều có cảnh sắc xinh đẹp, phi thường thích hợp tu luyện, chí là trước nay không ai có thể đi vào.

Đây là một khu hồ nước, mỗi một cái hồ nước cũng không lớn lắm, nổi liền nhau giống như từng viên trân châu trong suốt làm đẹp cho mặt đất.

Ở trên bờ, cỏ các loại cây cối và dây mây xanh tươi, đầy màu sắc, mọc sum xuê, là một vùng bảo địa khó có được.

Tiểu Bất Điểm cũng chính là Thiếm Điện Hoàng Điếu, toàn thân nó nở rộ vầng sáng hoàng kim rực rỡ, một đường bay thẳng tới phía trước, dẫn bọn họ tới nơi này, truy tìm tung tích Cơ Tử Nguyệt.

- Hạo Nguyệt huynh thật là không phúc hậu, có ca ca nào làm như vậy chứ! Để muội tử của mình ở ngoài mạo hiếm, chính mình lại bế quan tu luyện!

Bàng Bác bất mãn lẩm bẩm.

- Tử Nguyệt thừa dịp ta và Hạo Nguyệt bế quan, phân biệt phong ấn chúng ta vào trong lòng núi bất đồng, cho đến sau khi hóa kiện thức tỉnh mới phát hiện, thì đã chậm rồi!

Tiểu Bất Điểm giải thích.

Diệp Phàm càng thêm lo lắng, tuy rằng thời gian ngắn ngủi, nhưng Tử Nguyệt một khi gặp phải những đại địch kia cũng có thể phát sinh nguy hiểm. Đám Thôn Thiên Thú, Kim Xà lạng quân, Tang Cổ... Thậm chí Hôi Giao, Thích Thiên... người nào người nấy đều rất khủng bố.

Hồ nước yên lặng, chiếu rọi bóng núi xanh nước biếc, cùng với các loại cây cối, làm cho nơi này phảng phất như thế ngoại đào nguyên.

Trên người Tiểu Bất Điểm có bảo ngọc thông linh của Cơ Tử Nguyệt lưu lại cho nó, có thể cảm ứng lẫn nhau. Lúc này nó lộ ra vẻ kích động, nói:

- Tử Nguyệt tv tỷ ở ngay gần đây! Tỷ hẳn là không có nguy hiểm!

- Tốt!

Diệp Phàm chỉ nói một chữ, bảo nó tiếp tục cảm ứng, một đường truy tìm.

- Ở bên kia, ta cảm ứng được rồi!

Tiểu Bất Điểm xẹt qua trời cao, lông đuôi màu vàng sáng lóng lánh, bay tới trước, dẫn mọi người đến gần một ngọn núi.

Ở giữa những hồ nước, ngẫu nhiên cũng có một số ngọn núi đứng sừng sững ngân cách hồ nước, càng hiển lộ vẻ tú lệ như tiên cảnh.

- Có người!

Diệp Phàm bảo mọi người ngừng lại, ẩn trên cây cổ thụ trước hồ nước, nhìn về hướng ngọn núi xa xa. Hắn tu Nguyên Thuật thông thiên động địa, có thể trước thời hạn cảm ứng được cảnh vật trên mặt đất.

- Không tốt, là Tử Nguyệt! Nàng bị người vây quanh!

Bàng Bác kêu lên.

Tuy rằng cách từ rất xa, nhưng cũng có thể thấy rõ, một cô gái áo tím nhanh nhẹn xuất trần, bị một đám người vây quanh trong đó. Tuy nhiên dường như nàng không mảy may kinh hoảng, đang lớn tiếng nói gì đó.

Long Mã đĩnh đạc nói:

- Với ác nhân có gì tốt để tranh luận, trực tiếp giết chết, xông ra lớp lớp vòng vây. Tiểu cô nương này quá đơn thuần rồi, may mà chúng ta đến đây, bằng không sẽ bị người ta ăn không còn thừa lại xương cốt!

Diệp Phàm trừng mắt nhìn nó một cái, Long Mã phẫn nộ lẩm bẩm:

- Thật tốn hơi sức, với địch nhân không có gì phải nhiều lời!

Không hề nghi ngờ, đó là một số chí tôn trẻ tuổi chừng tầm chín người, mặc dù cách rất xa, cũng có thể cảm giác được bọn họ rất cường đại. Bởi vì mờ Thiên Nhãn nhìn đến thiên linh cái bọn họ có huyết khí hình rồng xông lên tận trời, phong phú tới cực hạn.

Những người này đều xưng tôn một vực, ở trên cổ lộ của mỗi người khó gặp đối thủ.

- Có chín người thôi! Nếu không phải mỗi người đều dũng mảnh phi thường như Bá vương, như vậy có thể chiến một trận giải quyết!

Bàng Bác nói, trong con ngươi lấp lánh ánh sáng lạnh.

- Tử Nguyệt bị vây quanh, ta trước ngấm ngầm tiềm hành đi tới, đứng bên cạnh nàng, bằng không trong lúc chiến đấu những người này có thể sẽ nảy sinh ác độc, trước làm thương tổn nàng!

Diệp Phàm nói.

Bọn họ rất nhanh đến gần, dùng Khi Thiên trận văn yểm hộ, nhất là Diệp Phàm vận dụng bí thuật sát sinh của Thiên Đình, mặc dù những pháp môn này đều không phải là đạo của hắn, hắn không sao thích hợp được, rất ít tu luyện, nhưng ngày nay cũng cố gắng vận chuyển lên.

Ồ! Không đúng! Dường như những người đó... cũng không phải công kích Tử Nguyệt tỷ tỷ!

Tiểu Bất Điểm ngừng lại, chớp chớp đôi mắt to như bảo thạch đen nhánh, lộ ra vẻ nghi hoặc.

Tuy rằng nó đơn thuần nhưng rất cẩn thận, quan sát được điều khác thường này, liền nhìn về phía Diệp Phàm chờ ý kiến bọn họ.

- Thật sự có điều không đúng. ta như thế nào cảm thấy những người đó không giống như là đang làm khó Tử Nguyệt, mà gì ống như là một đám bạn hữu!

Bàng Bác cũng gật đầu.

Diệp Phàm ngẩn ra, quan tâm quá sẽ bị loạn! Lập tức bình tĩnh lại, từ xa xa quan sát cẩn thận. Phát hiện tổ hợp này quả thật là một đội kỳ dị, những người đó dường như... vây quanh tôn kính Cơ Tử Nguyệt.

- Ta thấy như là... đối với nha đầu kia giống như Thiên Lôi sai đâu đánh đó! Đám người này ăn phải thuốc gì rồi?

Long Mã cũng lẩm bẩm nói nhỏ.

Mặc kệ như thế nào, bọn họ cũng yên tâm lại. Bởi vì Cơ Tử Nguyệt không có nguy hiểm, như vậy bọn họ cũng không nóng lòng đến gần, ẩn núp âm thầm quan sát.

- Kỳ quái, đây là chuyện gì xảy ra?

Bọn họ cẩn thận đến gần, còn thật sự quan sát, sau đó phát hiện những người này thật đúng là không có gì "nguy hại".

Khi tới gần trăm dậm, không cần mờ Thiên Nhãn cũng có thể nhìn thấy rõ ràng những người đó, phần lớn đều xa lạ, đều là cường giả đến từ các dị vực, thủ đoạn thần thông của mỗi người đều không thể khinh thườn g.

Cơ Tử Nguyệt một thân áo tím bay phất phới, hàng mi cong vút, ánh mắt rất có linh khí, khóe miệng khẽ hé cười, lộ ra hàng răng nhỏ trong sáng đáng yêu. có vẻ rất hoạt bát.

Con ngươi như nước thỉnh thoảng lóe lên vẻ thông tuệ, có một loại linh động gIảo hoạt, nàng cười rất sáng lạn, trên mặt hiện ra má lúm đồng tiền nho nhỏ, càng có vẻ thoát tục.

Dáng người nàng tha thướt, cả người có một loại linh khí siêu phàm, nhẹ nhàng cất bước, mái tóc nhẹ bay, trên sương mặt trái xoan trong sáng luôn nở rộ vẻ tươi cười tự tin, thực dễ dàng lây lan cho người khác.

- Rất nhiều năm rồi... ước chìms một trăm năm không gặp rồi đây!

Diệp Phàm lẩm bẩm nói, xuất thần một trận.

Bàng Bác gật đầu, cảm khái nói:

- Thời gian như nước chảy vô tình. Nếu chúng ta không có bước trên đường tu luyện, như vậy chỉ sợ sớm đã không còn sống trên đời!

Sau khi tới gần không tới trăm dặm, bọn họ ẩn phục, không những nhìn thấy rõ ràng thần sắc biếu tình những chí tôn trẻ kia, mà còn có thể nghe được lời nói của họ.

Cơ Tử Nguyệt dùng sức vung múa nắm tay nhỏ nhắn, dường như để tăng thêm giọng điệu, nói:

- Đi tới! Nhất định chúng ta có thể lấy được Thần Ma dịch, thân là người mạnh nhất một vực, chúng ta liên thủ ai có thể ngăn cản?

Ở chỗ ẩn mình, đám ngườì Diệp Phàm, Bàng Bác hai mặt nhìn nhau, như thế nào cảm thấy có điều kỳ quái a, Thần Ma dịch không phải đã sớm bị nàng chiếm được rồi sao?

- Không sai! Chúng ta vượt qua hư không tới đây, đều từng xưng tôn ở một vực, nhiều người như vậy liên thủ đối phó chỉ là vài địch thủ mà thôi, tự nhiên có thể dễ dàng trấn áp!

Một nam nhân tuổi còn trẻ nói, hắn cao lớn hùng vĩ, có một đầu tóc màu vàng, kiệt ngạo không thiện ý, con ngươi vô cùng linh hoạt, sắc bén.

- Đây là một con Kim bằng cổ đắc đạo tu thành cường giả, ở cảnh giới Thánh Vương chỉ sợ khó tìm đối thủ!

Thánh già Hắc Hùng nói, lộ ra vẻ mặt ngưng trọng.

Tầm chín người phía trước đó rất xa lạ, mỗi người đều cực kỳ cường đại, chủng tộc bất đồng, tất cả là chí cường giả hiếm thấy.

- Chỉ là một Thần thể mà thôi, mặc dù là Vương tôn của Thần tộc chân chính đến thì đã có sao, giống nhau trấn sát hết!

Người cường giả đầu bạc khác nói. Hắn ánh mắt âm lãnh, có một loại tàn nhẫn, là một con Ngân Lang cổ tu luyện thành hình người, được xưng có được cổ huyết Thiên Lang, thực lực cường đại.

- Thiên Lang huynh vẫn là nói ít đi một câu là tốt nhất. Nếu thật sự có Thần tộc tới đây, chúng ta vô cớ gây thù cũng không tốt lắm!

Người khác lên tiếng.

- Chẳng lẽ ta còn sợ nàng hay sao? Thiên Lang tộc ta không sợ bất kỳ bộ tộc nào, ai yếu ai mạnh chỉ có chiến một trận mới có thể biết được!

Cường giả Thiên Lang tộc âm lãnh nói.

- Chư vị cần ai phải tranh luận! Hãy giữ lại tinh lực đi trấn áp vị Thần thể kia. trước thu lấy Thần Ma dịch mới là thực tế!

Cơ Tử Nguyệt lên tiếng, khóe miệng khẽ cười, lộ ra hầm răng trắng tuyết, chớp động trong suốt sáng bóng. Nàng chỉ khẽ cười mà lại có một loại lôi cuốn tác hợp.

- Tử Nguyệt cô nương nói rất đúng! Chúng ta trước đi trấn áp vị Thần thể kia, thu được Thần Ma dịch là quan trọng hơn, hết thảy gì khác đều vứt bỏ!

Người khác phụ họa theo.

Thực hiển nhiên, Cơ Tử Nguyệt trong lòng bọn họ có một loại địa vị siêu nhiên. Nữ nhân linh động như tiên bực này, vả lại thông minh hoạt bát như thế, bất kể ở nơi nào đều dẫn tới chú ý của mọi người, được mọi người bao quanh.

Mặc dù là chí tôn trẻ tuổi cũng không ngoại lệ. Bọn họ mắt cao hơn đỉnh đầu, đó là vì ở trên cổ lộ mỗi người đều đạt tới tuyệt đỉnh. Ngày nay gặp Cơ Tử Nguyệt, nhìn thấy chỉ cường đại hơn chứ không kém so với bọn hẳn, vả lại còn xinh đẹp tuyệt đại khuynh thành, linh động như tiên nữ, hoạt bát như tinh linh, tự nhiên trong lòng sinh cảm tình, mong được đến gần.

- Nha đầu kia định làm gì, chẳng lẽ thực sự muốn đi trấn áp ca ca nàng, đoạt Thần Ma dịch của Hạo Nguyệt huynh hay sao?

Bàng Bác trợn mắt há hốc mồm, có điếm không hiểu vì sao.

Diệp Phàm cũng cảm giác quái dị sâu sắc. Cơ Tử Nguyệt đây là định làm gì, như thế nào cũng đi với địch nhân, không có khả năng là đi đối phó với ca ca nàng mới đúng.

- Chư vị nhất định phải cẩn thận, địa phương này là nơi mai táng Thần ma, vị Thần thể kia chiếm được Thần Ma dịch, bên trong ẩn chứa mảnh nhỏ đại đạo của Thần Ma thái cổ. tương đương như đạt được truyền thừa đạo chính thống vô thượng. Mà đáng sợ nhất chính là kết hợp với Thần huyết, chỉ cần xuất quan, nhất định sẽ khủng bố ngập trời, không thể sơ suất!

Một vị cường giả hơi lớn tuổi rất cẩn thận lên tiếng nhắc nhở.

Cơ Tử Nguyệt phất phất tay, đôi mắt to nhướng lên sắp thành dạng trăng tròn, cười hì hì. chẳng hề để ý nói:

- Yên tâm tốt lắm! Đến lúc đó ta đến trấn áp hắn. Năm đó chúng ta ở Câu Trần cổ tinh vực, ta cìíng không phải chưa từng chiến với Thần tộc, tự tay bắt được một người, cuối cùng làm phu ngựa của ta, đáng tiếc không có mang theo tới đây!

Cơ Tử Nguyệt đang ba hoa khoác lác! Điều này làm cho đám người Diệp Phàm có chút nạẩn người, sau đó muốn bật cười.

- Ta biết rồi! Tiểu Nguyệt đang lừa gạt nhóm người này, vừa ăn cướp vừa la làng, trà trộn vào trong nhóm địch nhân.

Bàng Bác bừng tỉnh chợt hiểu.

- Đúng vậy!

Diệp Phàm dở khóc dở cười, Cơ Tử Nguyệt thật đúng là to gan lớn mật, không biết dùng thủ đoạn gì lấy được tín nhiệm của nhóm người này, nhưng lại coi ca ca nàng là kẻ chãn ngựa.

- Nha đầu kia thật là xấu, thật dám lừa gạt dẫn một đám địch nhân đánh chính ca ca mình? Ta xem cuối cùng khẳng định là muốn đi đụng độ với một đám người khác đây!

Long Mã lầm bầm, oán thầm trong bụng, thu hồi nhận xét tốt đẹp trước đây đối với Cơ Tử Nguyệt.

- Có mấy phương nhân mã, chúng ta cần phải chú ý: Kim Xà lang quân có Đằng Xà Trận đồ, phi thường khủng bố. Thánh thể Nhân tộc dường như cũng đến đây, nghe nói gần người cận chiến có danh xưng là tiểu vô địch, cùng với...

Cổ kim bàng giới thiệu hắn ở Bỉ ngạn nhìn thấy và nghe nói đến một ít đối thủ cường đại.

Những người này đều phi thường tự phụ, có người còn thật sự lấng nghe, tự nhiên cũng có người khinh thường, mong được sập cái gọi là mấy phương nhân mã đáng sợ kia, tiến hành chiến một trận.

Cơ Tử Nguyệt cười lộ ra hầm răng đều đặn trong sáng, vung nắm tay nhỏ nhắm, hung tợn nói:

- Thánh thể Nhân tộc là phần ta, ta muốn đích thân trấn áp hắn, đánh tới khi hắn khóc mới thôi!

Xa xa, Diệp Phàm sờ sờ cằm, không biết nói gì, những người khác đều cười sặc sụa. Cứ như vậy ngấm ngầm xem Cơ Tử Nguyệt ba hoa khoác lác, bọn họ cảm thấy thực hứng thú.

- Cần gì Tử Nguyệt tiểu thư ra tay, ta bắt hắn giao cho tiểu thư là được!

Thanh niên đầu bạc Thiên lang tộc ác nghiệt nói, những người khác khác phụ họa theo, nói phải trấn áp Thánh thể Nhân tộc.

- Không cần! Tâm nguyện lớn nhất của ta chính là chiến một trận với các loại huyết mạch mạnh nhất, nhất là Thánh thể Nhân tộc, ta tính toán tự tay mình trấn áp, để hắn tiếp nhận thay thế người chãn ngựa của ta trước kia.

Cơ Tử Nguyệt vung nấm tay nhỏ nhắn, tuy rằng muốn làm ra vẻ hung tàn, nhưng đôi mắt to linh động, trên mặt hiện ra đôi lúm đồng tiền nho nhỏ, tuyệt không hung dữ chút nào, mà ngược lại có một loại xinh đẹp yêu kiều khác thường, có vẻ thật hoạt bát đáng yêu.

Điều này làm cho các chí tôn trẻ tuổi khác đều vui vẻ thoải mái. Tuy rằng cảm thấy có vẻ nàng đang ba hoa khoác lác, nhưng cùng câm giác rất thoải mái, cảm thấy tiểu nha đầu này không tầm thường, lại càng mong muốn được ở cũng một chỗ với nàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới từ dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như 10 dien thoai pin khung nhat hien nay, 10 dieu moi kham pha ve sieu mau thanh hang rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.