Già thiên

Chương 1639: Rút Lui Quy Mô

Ngay trong ngày Tân hôn đó, Tiên lộ nổ tung, sáng sớm hôm sau Diệp Phàm tự nhiên cũng đến đây. Đã xảy ra đại sự như vậy, bất kể là ai đều không ngồi yên được, không có một thế lực lớn nào có thể bình tĩnh.

Hiện tại liếc mắt nhìn lại một cái, chùm tia sáng ở mấy đại cấm địa Sinh Mệnh xông lên tận trời, nối thông chín tầng trời chấn động lòng người.

Đó dường như là tiên quang bắn ra từ trong thiên linh cái của một vị lại một vị chí tôn cổ đại, đại biếu dấu hiệu công khai Tiên Thai của họ đến nay bất hủ, khiến mọi người chỉ nhìn thấy đều sợ run.

"Con đường tương lai rất khó đi!" Diệp Phàm nghĩ tới lời nói khi cáo biệt của Bạch Y Thần Vương. Giờ phút này trong lòng hắn tràn đầy đồng cảm, sinh ra trong thời đại thế này, nói là hoàng kim rầm rộ, nhưng cũng có đủ loại chuyện thật đáng buồn.

Một vị lại một vị chí tôn cổ đại thức tỉnh, trực tiếp liền áp lực khiến người đương thế phải hít thở không thông. Nếu thật sự có xung đột, giết ngang ba ngàn giới, đánh rách tả tơi chín tầng trời, không là vấn đề!

Bắt đầu từ hôm nay, tiên quang xông thẳng lên trời cao, chỉ cần liếc mắt một cái nhìn vế hướng cấm địa Sinh Mệnh liền đủ để thế nhân kinh sợ úy kỵ, đồng thời phải thở dài.

Diệp Phàm nhìn thấy cái khe lúc này càng thêm dài lớn, trong lòng sóng dậy bốn bề, thật không thể bình tĩnh, Tiên lộ chung quy là sắp mở ra, nhưng thời cơ cũng không phải như mong chờ của mọi người như vậy.

Đoạn thời gian mở ra này, hắn cùng với Thánh Hoàng tử, Cơ Tử mặc dù có nghịch thiên mấy đi nữa lại như thế nào, khẳng định không tranh giành được với Chuẩn đế chân chính, cùng với các chí tôn cổ đại!

Nếu như vậy, thật muốn thành tiên, chỉ có thể là va chạm đầu rơi máu chảy, hình thần câu diệt, căn bản là không có một mảy may hy vọng.

- Trừ phi cả thế gian đều thành tiên, cánh cửa Tiên vực mở rộng ra, không có bất kỳ hạn chế gì, mọi người đều có thể bước đi vào, bằng không quá khó khăn!

Hắc Hoàng cũng cảm thán nói.

- Chiến Tiên a... Chiến Tiên!

Thánh Hoàng tử lẩm bẩm tự nói, ánh mắt vô cùng hừng hực, nhìn chằm chằm vào cái khe thật lớn kia, muốn noi theo phụ thân hắn tạm gác lại tương lai, nghịch thế hóa thành một Chiến Tiên, bằng thực lực đánh đi vào.

- Tạm gác lại chờ tương lai, ngày nay tham dự vào chỉ có thể uổng mạng!

Cơ Tử cũng gật đầu, trong lòng rất biết rõ sự thật này.

- Phụ thân là như thế này sao?

Cơ Thành Đạo ngửa đầu hỏi.

Cơ Hạo Nguyệt mang theo đứa nhỏ sáu tuổi đến đây. Chỉ là để nó tăng thêm kiến thức, đối với tương lai hắn ôm hy vọng rất lớn, còn thật sự nghiêm túc giải thích cho nó.

"Rắc!"

Ai ai cũng có thể nghe được rõ ràng, cái khe thật lớn này đang lan rộng, càng ngày càng lớn. Thực làm cho người ta hoài nghi một ngày nào đó nó có thể xé toạt Bắc Đẩu, thậm chí làm cho vũ trụ nứt ra thành hai nửa hay không?

Truyền đến tiếng nước chảy ồ ồ, trên đỉnh ngọn núi nguy nga truyền đến tiếng kinh hô, tất cả chư thánh đều tới tấp rút lui, như né tránh ôn dịch, dẫn phát một màn hỗn loạn.

Trong khe lớn Tiên lộ kia lại có thứ gì đó chảy xuống, người nhìn thấy tận mắt lập tức kinh hãi, đó lại là máu đỏ tươi lưu động ra Đế uy đáng sợ.

Mất đi thân thể nguyên vẹn, trong thân thể vỡ nát tinh khí xói mòn không còn nhiều lắm, nhưng loại máu huyết này cũng không phải người bình thường có thể chịu đựng, Đại Thánh đều có thể bị đả thương.

Diệp Phàm, Thánh Hoàng tử, Cơ Tử tiến lên, ba người bọn họ sóng vai mà đi. Những người khác đều kính sợ tránh ra chtra một con đường. Chuyện phát sinh ở Cơ gia tự nhiên sớm đã truyền lan: bức lui con của Đế ở cấm địa Sinh Mệnh. Ép cho Đại Thánh của Đế chủ Thần Đình phái tới phải quỳ xuống, sao không khiến cho mọi người sợ hãi?

Cái khe thật lớn như là một mảng hư không vũ trụ tối đen, vô cùng sâu thẳm, mà ngẫu nhiên lóe lên quang tắc như tinh hà vũ trụ, sáng lạn mà xinh đẹp, nơi đó có vẻ vô cùng thần bí, kỳ bí luôn làm cho mọi người mong chờ mà lại sợ hãi.

Những giọt máu rơi xuống, từng giọt rơi xuống bị hỗn độn bao bọc, rơi xuống trên ngọn núi. Nhìn thấy mà ghê người.

- Khí tức quen thuộc!

Diệp Phàm lộ ra vẻ mặt kinh hãi, không kiềm được lẩm bẩm nói.

- Là ai, ngươi gặp ở đâu?

Hắc Hoàng khẩn cấp hỏi tới.

Cơ Tử, Thánh Hoàng tử cũng đều kinh ngạc quay nhìn hắn. Đây là chí tôn cổ đại ngày xưa ngã xuống trên con đường thành tiên, Diệp Phàm khi nào thì tiếp xúc qua, chẳng lẽ thông qua binh khí Đế để lại hay sao?

- Nhân Hoàng!

Diệp Phàm lộ ra vẻ mặt ngưng trọng nói.

Khi hắn ở trên cổ lộ Nhân tộc đại chiến với Bá vương, đã từng nhìn thấy Thần Chi Niệm của Nhân Hoàng, chính là loại khí cơ này, tuyệt đối không thể sai lầm. Đáng tiếc Nhân Hoàng một thế hệ cũng kém một bước như vậy.

- Đúng vậy! Thế gian có ghi lại: Nhân Hoàng gần như sắp thành công, ở trên con đường thành tiên đã xảy ra ngoài ý muốn, kết quả thất bại trong gang tấc!

Cơ Tử nói.

Điều này cũng giống như Diệp Phàm nghe được ở trên cổ lộ Nhân tộc, thật sự rất đáng tiếc, không biết đó là một chuyện ngoài ý muốn như thế nào, thật đáng buồn cho Nhân Hoàng!

Quân lâm chín tầng trời mười tầng đất, cả đời chí cường, nhìn thấy ánh rạng đông, lại ở thời khắc cuối cùng chết thảm, chỉ lưu lại tiếc hận muôn đời.

"Ầm!"

Một tiếng chấn động mãnh liệt, một khe lớn lan tràn, trực tiếp lại nổ tung một mảng lớn, không phải biến thành dài thêm, mà là vô cùng rộng lớn, giống như một cái hắc động.

Ở trong động đó hỗn độn khí vờn quanh, hào quang hừng hực, lại có thứ gì đó rơi xuống!

- Nhân Hoàng!

Trong lòng Diệp Phàm run lên, loại cảm giác này càng rõ ràng thêm nữa, đó là nửa thân thể, tuy rằng nhìn không rõ, nhưng có thể cảm nhận được loại oai hùng vĩ ngạn, cao lớn cao ngất đó.

Như là một vị Đại đế nhìn xuống chúng sinh phía dưới, mặc dù chết đi, mặc dù qua đi cả trăm vạn năm, vẫn như cũ còn có loại uy thế khí nuốt núi sông này.

Vô thanh vô tức, cũng không có tiếng sấm sét bùng nổ, nhưng cổ thi thể này lại hóa đạo, từng mảng lớn tiên hỏa đột nhiên bùng cháy bao phủ nửa thân thể, không ngừng hừng hực thiêu đốt.

Cuối cùng ở trong ánh lửa lộ ra một gương mặt anh tuấn, khiến lòng người rung động! Đây là Nhân Hoàng một thế hệ, thoạt nhìn giống như người trẻ tuổi bình thường, chỉ có mái tóc hoa râm.

Vừa thấy liền khiến cho mọi người cảm nhận được đây là một đại anh hùng cái thế, khi nghĩ tới cảnh tượng Thần niệm của Nhân Hoàng sống lại trên cổ lộ Nhân tộc, càng thêm cảm thấy Nhân Hoàng là vĩ ngạn như vậy.

- Đáng tiếc! Trời ganh với anh kiệt!

Diệp Phàm thở dài, hắn bi ai thay cho Nhân Hoàng.

Cuối cùng tiên hỏa chợt lóe sáng rồi tắt, lưu lại một nhúm tro tàn. Hóa đạo vẫn như cũ không hề lan đến vùng đất hoang dã cùng với các lộ chư hùng, Diệp Phàm tiến lên, dùng cái lọ thu hồi những hạt bụi này, muốn chọn một địa phương non xanh nước biếc an táng.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Cơ Tử lẩm bẩm, ngày xưa sau khi Nhân Hoàng phát sinh chuyện ngoài ý muốn, có một bộ phận thân thể rơi xuống nhân gian giới, đã được mai táng, mà một bộ phận khác thì lại là không thể đi ra.

Trên con đường thành tiên thật thần bí, nhất là đối với những người cá biệt kia thiếu chút nữa rảo bước tiến vào, càng khó lường hơn!

- Ca ca, ca ca... vị tỷ tỷ kia lại nhìn ta đấy!

Cô bé cũng đến đây, ngồi ở trên lưng đại hắc cẩu, ở bên cạnh kéo góc áo Diệp Phàm, nhìn về hướng chỗ sâu trong cấm địa Thái cổ, trong đôi mắt to tràn ngập tia sáng kỳ dị.

Hoang, lại là Hoang!

Trong lòng Diệp Phàm chấn động, đám Thánh Hoàng tử, Cơ Hạo Nguyệt... cũng đều lộ vẻ mặt ngưng trọng, tất cả đều nhìn ra hướng xa xa kia. Dáng tiếc cường đại như Hoả Nhàn Kim Tinh của Thánh Hoàng tử cũng nhìn không thấu.

- Đi thôi! Trước rời đi nơi này!

Đại hắc cẩu có phần luống cuống, khác xa một trời một vực với bộ dáng ngày thường của nó, không hề còn hình tượng uy phong lẫm lẫm và ltra gạt người khác.

Địa phương này thật sự không thể ở lâu, Diệp Phàm bọn họ đều có thể cảm giác được phía trên vực sâu ở cấm địa Thái cổ đứng thẳng một thân ảnh thon dài, xuyên qua màn sương mù có một đôi ánh mắt trong suốt nhìn lại đây.

Bọn họ tự nhiên có rất nhiều suy đoán có thể tới gần chân tướng sự thật, nhưng cũng không dám trì hoãn, sợ ở lâu sẽ phá vỡ sự yên lặng, sẽ có phát sinh biến cố gì khác.

- Đi thôi! Trước rời khỏi Bắc Đẩu!

Hắc Hoàng đề nghị, thần sắc trịnh trọng.

Con đường thành tiên đích xác sắp mở ra, ai ai cũng có thể ý thức được. Nhưng vậy thì tính sao chứ, phải còn có cái mạng mới tranh được! Ở Bắc Đẩu Tinh Vực ngày nay chỉ có Chuẩn đế trở lên mới có tư cách tranh giành!

Mọi người làm ra quyết định. Diệp Phàm, Thánh Hoàng tử, Hắc Hoàng, Tề La, Hoa Hoa, Khải Đức... toàn bộ quay về Vực ngoại, trở về Thiên Chi Thôn, mà còn phải dời đi xa hơn.

Một ngày này, không chỉ có là bọn họ có quyết định như vậy, sau khi xâm nhập hiểu biết, rất nhiều thế lực lớn ở Bắc Đẩu đều hạ quyết tâm tạm thời rời đi!

Mà giống như Cơ gia từ nhiều năm trước cũng đã bắt đầu rút lui cũng không ở số ít. Ngày nay hình thành một loại nhận thức chung, chư hùng thật sự bị cái khe lớn đáng sợ cùng với tiên quang từ bảy đại cấm địa Sinh Mệnh xông thẳng lên trời cao kia chấn khiếp!

Bắt đầu từ một ngày này, Đại Hạ hoàng triều, Cửu Lê Thần triều, Phong tộc, Khương gia... tất cả đều bắt đầu chiến lược di dời đại quy mô, tìm đường ra rời khỏi phiến tinh vực này.

Giống loại kế thừa này đều có gốc rễ càng sâu, nội tình vô cùng, tới ngày nay rốt cục cũng không hề che giấu, có thánh hiền cổ đại xuất thế, mang theo bản tộc đi ra Vực ngoại, một số thậm chí còn có tổ tinh của mình vẫn như cũ nhớ rõ ở nơi đó.

Cuối cùng, ngay cả Dao Trì cũng dọn đi, mang theo khối Thần thai đá kia, từ đó đi xa.

Đây là một hồi rút lui đại quy mô, mọi người đều ý thức rõ ràng mối nguy cơ, cái gọi là thời thịnh thế hoàng kim, cái gọi là tình thế hỗn loạn lớn nhất muôn đời, cũng không phải thịnh yến của họ, lưu lại ngay cả máu và xương đều không còn thừa lại.

Nhưng rút lui còn có ích sao? Cũng không hẳn như vậy!

Chư thánh Vực ngoại đến đây rất nhiều, mấy ngày nay, người của Bắc Đẩu Tinh Vực khiếp sợ biết được ở trên một số cổ tinh huy hoàng cũng từng phát sinh hắc ám náo động, đến từ cái gọi là "thiênngoại".

Hiểu biết càng nhiều càng làm cho lòng người ngưng trọng.

Con đường thành tiên mở ra, chí tôn cổ đại xuất thế, không chỉ là tiên chiến kịch liệt nhất, mà cũng có thể sẽ là hắc ám náo động đáng sợ nhất trên lịch sử.

Nhưng mặc kệ nói như thế nào, trước rời đi là quan trọng hơn cả. Đi không lưu luyến chút nào, các đại kế thừa dứt khoát mà kiên quyết lựa chọn: lao ra Vực ngoại.

Đương nhiên, cũng có rất nhiều người lưu lại, thậm chí không ở số ít: là kế thừa bình thường không có lựa chọn, mặt khác là các thánh giả thọ nguyên sắp hết đều không quan tâm tới sinh tử, cho dù là không có hy vọng cũng muốn đọ sức một phen.

Trên thực tế, "nội tình" hộ tống các đại kế thừa rời đi, cuối cùng gần như toàn bộ đều quay về. Trong số bọn họ rất nhiều người đều sớm phát ra khí tức mục nát, thời gian không còn nhiều.

Sắp tọa hóa, tính mạng không còn bao lâu, còn có chuyện gì có thể xui xẻo hơn nữa chứ? Ở lại Bắc Đẩu thì có sao, dù có ác liệt mấy cũng chỉ là cái chết mà thôi.

Trừ bọn họ ra, phần nhiều là chư thánh đến từ Vực ngoại, rất nhiều người đã đến!

- Ta giao muội muội cho ngươi!

Trước lúc sắp chia tay, Cơ Hạo Nguyệt trịnh trọng nói với Diệp Phàm.

- Chỉ cần ta còn sống, sẽ không để nàng chịu ủy khuất!

Diệp Phàm gật đầu nói.

Cơ Tử Nguyệt bất mãn, liếc một cái trắng mắt hai người thân cận nhất, cần gì phải nói như vậy, cũng không phải là sinh ly tử biệt.

- Tử Nguyệt nàng về trước Thiên Chi Thôn, ta phải xác định một ít cố nhân có bình an rời đi hay chưa!

Diệp Phàm bảo đám người Cơ Tử Nguyệt, cô bé, Hoa Hoa đi trước, hắn phải đi sau.

- Ta muốn ở cùng một chỗ với huynh, rồi cùng nhau rời đi!

Cơ Tử Nguyệt kiên trì.

- Không! Muội nhất định phải rời đi trước! Ta, Thánh Hoàng tử, Cơ Tử, Hắc Hoàng chỉ liếc mắt nhìn xem một cái, đi một vài địa phương, rồi sẽ lập tức cùng đi theo!

Diệp Phàm không đồng ý, thế giới này thật sự không còn an toàn, nhất là người của Bất Tử Sơn sắp xuất thế, đối với người của Cơ gia mà nói là uy hiếp lớn nhất, có thể là ngập đầu tai ương.

Tiên lộ bất cứ lúc nào sẽ mở ra, thế giới này có thể sẽ trong nháy mắt vỡ nát, hắn một khắc cũng không muốn đám người Cơ Tử Nguyệt, cô bé trì hoãn, phải lập tức rời đi.

Cơ Tử Nguyệt tuy rằng kháng nghị, mọi cách không muốn nhưng vẫn là bị khuyên nên phải rời đi.

Diệp Phàm đi rất nhiều địa phương. Man tộc Nam Lĩnh nhất mạch Đông Phương Dã bọn họ kia rốt cục cũng rút lui, người sống sót của mười ba đại cường đạo Bắc Vực cũng khởi hành.

Ở vùng Cực Bắc, Đồ Phi và lão ẩu cũng không thấy. Mà Thái Huyền Chuyết Phong ở Nam Vực, Lý Nhược Ngu rốt cục đã trở về và mang đi Trương Văn Xương, vả lại đại giáo này gần như là cả giáo cũng di dời.

- Vô Thủy! Ngươi thật lòng dạ độc ác, thật sự không nghĩ buông tha ta sao?!

Một ngày này, khi Diệp Phàm bọn họ đi ngang qua Trung Vực, cách gần Thánh Nhai, liền nhìn thấy bên trong tỏa hào quang rực rỡ.

Phong Thần Bảng của Vô Thủy Đại đế lưu lại đang buông lỏng, nhưng phát ra hào quang rực rỡ nhất, xé rách bầu trời, vô cùng khủng bố.

Phong Thần Bảng ở trên Thánh Nhai rõ ràng đã nới lỏng, nhưng cơ thể Bất Tử đạo nhân ở trong núi lại phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng, như là dự cảm được ngày tận thế sắp phủ xuống mình.

Diệp Phàm, Thánh Hoàng tử, Cơ Tử đều hai mặt nhìn nhau, phi thường khiếp sợ!

Mà Hắc Hoàng thì kích động tới mức tột đỉnh, nó run giọng kêu lên:

- Đại đế, Người còn sống không?

Rồi sau đó, nó như là điên lên rồi, nhắm phía Tử Sơn Bắc Vực chạy như điên tới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như ve dep tinh mau tu cua mai va nguoi dan ba hang chai, van 7 neu cam nghi ve mot mon qua tuoi tho quyen truyen sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.