Già thiên

Chương 1732: Mở màn quyết chiến

- Bất Tử Thiên Hậu nàng ta biết mà, ta còn không thể rời khỏi mộ này, trước mắt có thể làm cũng chỉ vậy thôi!

Trong phần mộ truyền ra lời nói lạnh lùng vô tinh.

Trên bầu trời, tinh tú lấp lánh, vô số viên đại tinh đều chỉếu xuống như thác nước bạc mờ mịt, rót xuống mộ bia cổ xưa này, làm dịu hết thảy.

Loại cảnh tượng này dọa khiếp người ta sởn tóc gáy. Một vị thần tướng cái thế sống lại cần tới lực lượng khổng lồ như vậy, khắp tinh vực đều rất nhanh ảm đạm, rất nhiều tinh tú bị dập tắt trọn đời, lạnh như băng!

Sứ giả thân phận rất cao, nhưng ở chỗ này cũng không dám thở mạnh, đối mặt với chiến tướng tuyệt thế từng đi theo qua Bất Tử Thiên Hoàng này, linh hồn hắn đều run rẩy.

Đây chính là thần tướng động một cái liền giết người, ngày xưa khai sáng thời thịnh thế Thiên Hoàng, trên tay từng nhuộm máu Chuẩn đế. Hắn có một loại cảm giác, tám đại thần tướng phong thần ngày xưa, đối với Bất Tử Thiên Hậu cũng không phải xuất phát từ chân tâm tôn kính như vậy.

- Thiên Hậu biết được trạng thái của ngài, mệnh lệnh cho ta đưa tới một kiện Tiên Trân, đây là thu được một dịp bất ngờ, hy vọng đối với ngài có trọng dụng!

Hoàng Sào Sứ giả không dám trì hoãn, nói ra ẩn tình trong đó.

- Phải không! Còn có thứ gì đó hữu dụng với ta ư?

Thần tướng lạnh nhạt hỏi một câu, tướng mạo hắn rất trẻ tuổi, ngồi xếp bằng trong mộ, trông ác nghiệt không có một chút cảm tình.

- Hữu dụng, là tiên đan!

Sứ giả vội vàng nói, sau đó hai tay hiện ra một cái hộp đá, tản ra hào quang màu xanh mênh mông. Hắn rất cung kính nâng lên ở nơi đó.

"Xoạt" một tiếng, hộp đá biến mất, chìm sâu vào huyệt mộ trong lòng đất, xuất hiện ở trên tay Nhật Nguyệt thần tướng. Hắn trực tiếp mở ra, ngay lập tức một mùi hương thơm ngát vọt lên, làm cho cỏ cây ở khu vực này cùng theo đó xum suê tươi tốt lên.

Sinh khí của nó quá mạnh mẽ, có công hiệu nghịch thiên!

Con ngươi lạnh lùng của Thần tướng trong chớp mắt bộc phát ra hai chùm tia sáng đáng sợ, hắn kích động mạnh, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt như vậy, nói:

- Không ngờ là... Cửu Chuyển Tiên Đan!?

Tiên đan trong truyền thuyết, trên thế gian hiếm thấy, cần dùng Bất Tử Thần Dược là tài liệu chính, qua vạn lần tế luyện, cuối cùng nghịch thiên thành đan, công hiệu không thể lường được.

Loại vật này được xưng là Tiên đan đệ nhất xưa nay. Có thể nghịch thiên cải mệnh, nghe nói có loại vật này trong tay muốn chết cũng không được. Còn có công hiệu có thể giúp Đại đế sống thêm một đời.

- Chỉ có phần thừa lại của tiên đan, đại khái có một phần mười, nhưng ta nghĩ trị liệu thương thể của đại nhân ngài hẳn không thành vấn đề!

Sứ giả cung kính nói.

- Đủ rồi, mặc dù không thể khỏi hẳn, cũng không kém bao nhiêu!

Trong mắt Nhật Nguyệt thần tướng sáng rực, làm cho sứ giả cực kỳ sợ hãi. Trên bầu trời các loại tinh tú lóng lánh thêm vào càng thêm đáng sợ.

Sau khi hắn trải qua tiên quang tẩm bổ, ổn định đạo thương, hắn đoạt lại sinh mệnh từ trong đống người chết, ngày nay loại bảo dược này hẳn là có thể phát huy tác dụng.

Tiên đan tuyệt đối có thể sống lại da thịt xương cốt người, trị liệu thương của hắn không thành vấn đề. Duy nhất khiến hắn tiếc nuối chính là đan dược này là từ trước thái cổ, tinh khí đã xói mòn không còn dược lực mạnh mẽ như trước.

- Thiên Hậu đến nơi nào mà cần ta tương trợ?

Nhật Nguyệt thần tướng nhận được Cửu Chuyển Tiên Đan, thần sắc dịu đi

không ít, ngồi ở trong mộ hỏi nguyên nhân.

- Trước mắt còn không biết! Thiên Hậu truy tìm Bất Tử Thiên Đao không có kết quả, nhưng lại gặp đại địch!

- Ở nơi nào?

- Phía sau chín tòa Đế Quan!

Tín sứ trịnh trọng báo cáo.

Bất Tử Thiên Hậu muốn xưng tôn, đứng trên thiên hạ, tất nhiên phải leo lên tới vùng đất đó. Không nghĩ tới nơi đó nhưng cũng trở thành nơi quyết chiến, gặp phải địch thủ chấn nhiếp thế gian.

- Trên thế gian này còn có người mạnh vậy sao? Nhưng thật ra khiến ta chờ mong! Ngươi đi về trước đi!

Thần tướng khôi phục vẻ lạnh như tiền, nói.

Sứ giả như được đại xá. Hắn một giây phút cũng không muốn ở lại, vội xoay người bước đi. Đối mặt với tồn tại phong thần, toàn thân hắn đều co rút muốn quỳ sát xuống.

Thẳng đến sứ giả đi xa, người trẻ tuổi ngồi xếp bằng trong phần mộ bỗng "phốc" một tiếng, phun ra một búng máu, thân thể lắc lư một hồi lâu, nhưng con ngươi lại sắc bén như đao, không hề quan tâm chút nào.

- Ngộ đạo xảy ra vấn đề, kết quả thật tệ! Đúng là trầm trọng không thể chịu đựng mà!

Bên trong phần mộ hỗn độn tiên quang lưu động bao phủ toàn thân hắn. Tiếp theo không còn một tiếng động.

Trong chiến trường cổ, Diệp Phàm, Nhân Ma thuận lợi đảnh chết song niệm của Nhật Nguyệt thần tướng, trấn khiếp một đám người: hai vị Chuẩn đế bị giết, đây là một chuyện lớn động trời.

Từ ngày đó cũng làm cho phiến chiến trường này càng ngày càng khẩn trương. Ở nơi này cạnh tranh kịch liệt với nhau đều phải dựa vào tu vi và thực lực nói chuyện, không đủ cảnh giới cái gì cũng là số không.

Từ một ngày này, bầu trời chiến trường u ám, tiếng trống trận bất cứ lúc nào sẽ nổ vang như sấm sét, một hồi yên lặng trước cơn bão táp khiến mọi người hít thở không thông.

"Ầm!"

Lại có người thành tựu Chuẩn đế, lần này thực bí mật, đến từ chỗ sâu nhất trong tinh không, không ở trong chiến trường, người này rất cẩn thận.

Khi mọi người tìm đến hết thảy đều đã chấm dứt, nhưng mọi người có thể thông qua dấu vết để lại phát hiện là người nào. Hai ngày sau truyền ra tin tức, đó là con của vùng cấm.

Một người trẻ tuổi đáng sợ hư hư thực thực đến từ Luân Hồi Hải, chính thức bước vào cảnh giới Chuẩn đế!

Đối với Diệp Phàm bọn họ mà nói, điều này không phải là tin tức tốt lành gì, lại nhiều thêm một địch nhân. Ba trăm năm trước huyết chiến với bậc cha chú của chúng, ngày nay còn phải sắp cứng chọi cứng với bọn chúng.

"Ầm!"

Trời rung đất chuyển, quần tinh rung chuyển hỗn loạn, có người đại chiến, quyết chiến rốt cục đã mở màn, huyết chiến sinh tử bắt đầu rồi.

Một ngày này, tin tức truyền tới Hỏa Kỳ Tử biến mất mấy trăm năm, đi xa ngoài biên hoang vũ trụ lại xuất hiện, đang đại chiến với Đạo Nhất con của Đế, quyết đấu ở trên chiến trường cổ, đánh đến mặt trăng mặt trời mất ánh sáng, tinh tú ảm đạm.

Tin tức thực chấn động, rất nhiều người chạy tới xem cuộc chiến, kết quả lại công không, hai người đã xé mở không gian, nhảy vượt khỏi nơi này, đánh tới địa phương khác.

Khi mọi người truy đuổi tiếp, phát hiện chỉ có máu và tàn tích, không còn nhìn thấy hai người. Đây là trận chiến sinh tử một chọi một, có lẽ qua thời gian thật lâu sau cũng sẽ lập tức hạ xuống màn che.

Mãi đến năm ngày sau mới có tin tức xác thực truyền đến.

Lần đầu tiên tranh phong, hai người cũng không ai chiếm được tiện nghi, tất cả đều máu tươi tưới ngoài vũ trụ, đều tự rút đi.

Diệp Phàm bọn họ tới đây rất nhiều ngày, nhưng cũng chưa tìm được tung tích Thánh Hoàng tử, không biết sinh tử và an nguy của hắn thế nào, nhưng trong lòng lường trước được hầu tử hẳn là không có vấn đề gì lớn.

- Tốt lắm, Tế Đàn đã lập xong, chúng ta bất cứ lúc nào có thể quay về Thiên Đình, ở bên kia cũng dựng một tòa, đến lúc đó có thể thông tin tức qua lại!

Ở trước một tòa Ngũ sắc Tế Đàn loại nhỏ, Hắc Hoàng luôn miệng chó tán thưởng tay nghề cao siêu của mình, thật đúng là có điếm mùi vị mèo khen mèo dài đuôi, một đám người đều khinh bỉ nhìn nó.

- Đến đây nhỏ! Ngươi lên trước, quay về Thiên Đình nhìn thử xem, đừng để người ta vét sạch hang ồ chúng ta!

Hắc Hoàng bảo Hoa Hoa lên đi trước.

Hoa Hoa dùng sức lắc cái đầu trọc bóng lưởng. đánh chết cũng không muốn làm con chuột bạch thí nghiệm! Bộ giỡn hay sao? Toàn vũ trụ ai không biết đại hắc cẩu không đáng tin đến mức nào chứ! Ở phương diện này, vì nó mà làm cho dân cư từng mất tích không ở số ít. Cực phẩm nhất chính là ngay cả nó đều truyền tống chính mình đi đâu cũng không biết!

- Thằng nhóc nhỏ! Ngươi có ý gì, không tin bổn hoàng sao?

Hắc Hoàng sa sầm mặt đen xuống, nói.

- Không phải! Ta tin tưởng, chân thành tin tưởng! Đây là tôn kính đối với ngài, mời Hắc sư bá lên đài trước, lớn nhỏ có thứ tự lễ tiết không thể bỏ qua!

Hoa Hoa nghĩa chính lời ngay, nói thật nghiêm trang.

Hắc Hoàng trừng cắp mắt to như chuông đồng nhìn hắn, sau đó gật gật đầu, nói:

- Được rồi!

"Ầm!"

Khi đi tới gần Tế Đàn, Hắc Hoàng đột nhiên giơ một móng vuốt chụp lấy Hoa Hoa đầu trọc bóng lưởng thảy lên tế đàn, dẫn tới hắn hét thảm một tiếng:

- Sư bá! Không thể làm chuyện thiếu đạo đức như vậy!

Hoa Hoa cũng không phải người lương thiện, trong phút chốc vận chuyển bí quyết chữ "Binh", giam cầm đại hắc cẩu, muốn thay hình đổi vị với nó, kéo nó vào đây.

Thế nhưng, gừng càng già càng cay, Hắc Hoàng thắng hắn một chiêu, sớm dựng đứng lên hình người, vận chuyển bí quyết chữ "Hành", ngay lập tức tránh ra xa ngoài mười vạn trượng, làm cho bí quyết chữ "Binh" thất bại.

- Con nít ranh! Còn muốn tính kế ta. Ngươi cũng không nghĩ lại xem là ai nuôi ngươi đến lớn!

Hắc Hoàng sớm khởi động trận văn, trong một mảng hào quang chói mắt, một cánh cửa thái cực bát quái mở ra.

Hoa Hoa kêu thảm rơi xuống đó, trước khi biến mất vẻ mặt bi tráng, hét lớn:

- Sư phụ! Ta bị ném đi sắp mất tích rồi, ngài nhất định phải tìm được ta nha! Ta không muốn một mình ở một góc vũ trụ mờ mịt cô độc cả trăm năm!

- Bổn hoàng thật sự không đáng tin như vậy sao? Lại có người dám không tin trình độ về trận văn của ta!

- Sự không đáng tin của ngươi, người địa cầu đều biết!

Bàng Bác này ngày xưa chính là kẻ thụ hại liền đứng ra chứng minh. Năm đó hắn trực tiếp bị ném từ Đông Hoang vào Trung Châu, thiếu chút nữa lệch lạc đến mặt trăng rồi.

- Ôi! Hoa Hoa nhất định biến mất rồi! Hiện tại hẳn là ở bên ngoài ức vạn năm ánh sáng đang vẫy gọi chúng ta đấy! Chảy nước mắt ly biệt mà!

Đông Phương Dã nói.

- Thật đáng thương!

Cơ Thành Đạo đầy đồng cảm, còn thật sự nghiêm túc gật đầu, nói.

- Bổn hoàng phát bực rồi! Bộ ta kinh khủng như các ngươi nói như vậy sao!?

Hắc Hoàng căm giận, nói.

"Ầm!"

Nó bị đánh lén, một đám người liên thủ ném nó lên trận thai, mà còn lập tức khởi động trận văn, làm nó kêu lên thảm thiết:

- Con bà nó, ta sắp mất tích rồi! Nhớ đi tìm ta nha!

Mọi người hóa đá tại đương trường, quả nhiên con chó này không đáng tin mà!

Trận đàn của chính mình, mà nó còn nói như vậy, trong lòng đều nghĩ như vậy, còn như thế nào để người khác yên tâm chứ?

Thật hết biết!

Một đám người khinh bỉ, quả nhiên trình độ không đáng tin của con chó này đã đạt tới một cảnh giới mới tinh. Nó chính mình đều kêu rên như vậy đủ biết tế đàn kém cỏi tới trình độ nào? Ai còn dám dùng chứ!

- Hoa Hoa thật đáng thương!

Cơ Thành Đạo lại một lần nữa bi ai cho hắn.

"Ầm!"

Vòm trời sụp đổ, một cái bàn tay to màu đen đập xuống, che phủ một mảng tinh vực, nó quá to lớn rúng động lòng người.

Một tiếng phượng hót vang lên tận trời, đó là một con Thần Hoàng màu máu vỗ cánh chấn động trời cao, đón đánh bàn tay to màu đen kia, triển khai một trận quyết đấu kinh thiên động địa.

- Người nào đang chiến với Hoàng Hư Đạo vậy?

Đại chiến cấp Chuẩn đế đột ngột bùng nổ.

Trong chiến trường do di thể của Thiên Tôn hóa thành, không khí chiến tranh dầy đặc, tranh bá trên Đế lộ mở màn đột ngột, nơi này trở thành địa phương sôi trào.

Bàn tay to màu đen bao phủ bầu trời che lấp mặt đất, nơi đây âm phong gào rít giận dữ, lớp lớp quỷ ảnh, như Cửu U Địa phủ xuất hiện ở nhân gian, muốn biến khắp thế giới thành quỷ ngục.

- Là người của Địa phủ quyết chiến với Hoàng Hư Đạo!

"Keng!"

Một cây đại kích đen nhánh vạch hư không, cắt nứt toạt mặt đất, bổ tới hướng Diệp Phàm ở phía trên Hắc Trân Chằu Hào, bộc phát ra uy thế Chuẩn đế kinh người.

Thần Minh lại xuất hiện, lần này càng thêm cường thể tìm tới Diệp Phàm. Hắn sớm nói rõ, không chết không ngừng, cuối cùng chỉ có một người có thể còn sống rời chiến trường.

- Làm thịt tên khốn này! Năm đó khi Diệp tử thành hôn, hắn liền kiêu ngạo quấy phá, bây giờ còn dám đến!

Lệ Thiên nói.

"Ầm!"

Đột ngột xuất hiện dị cảnh thiên địa còn đáng sợ hơn, Thần tháp hoàng kim, Đại chung màu vàng, Thần kiếm sáng lạn... vô số binh khí bay múa. Đây là một mảng thế giới hoàng kim sáng lạn.

Một loại bí thuật vô thượng: Hoàng Kim Thần Tàng, đang được triển khai!

Hoàng Kim thiên nữ đến đây, ôm mối hận ra tay, phải tuyệt sát đám người Diệp Phàm bọn họ.

"Leng keng leng keng!"

Vạn Long Linh rung chuyển, hóa thành một con rồng lớn màu tím đáp xuống, cũng hướng về phía Hắc Trân Châu Hào, tình thế nguy cấp.

Diệp Phàm cầm trong tay Hỗn Độn Thanh Liên bay ngược lên trời cao, nghênh chiến đại địch.

Vốn đầu tiên là một người đột kích, kết quả kinh động bốn phương, dẫn động hai người khác cũng không một chút do dự công tới.

Đại chiến tới bất ngờ như thế, không đến thì không thấỵ, đến một lần chính là ba người, hơn nữa có Hoàng Đạo binh khí áp trận, kinh khiếp lòng người.

Không hề nghi ngờ, nếu cứ tiếp tục như vậy, đây chính là một hồi huyết chiến thảm thiết!

- Trận chiến này nếu như giết chết toàn bộ, khắp chiến trường đều sẽ thanh tịnh, không có người nào dám tới nữa!

Bàng Bác nói.

Mọi người đều đồng cảm, thần uy hiến hách là phải đánh ra tới, nếu như một ngày đánh chết tươi ba đại Cổ Hoàng tử, tin tưởng vững chắc sẽ không có người nào dám chạm tới uy thế của hắn.

Nhưng, phiến chiến trường này thay đổi trong nháy mắt, có rất nhiều thứ không thể đoán trước, có thể có một trận chiến như vậy sao?

"Keng" một tiếng, nắm tay của Diệp Phàm va chạm mạnh vào cây đại kích màu đen kia, đánh văng ra.

Con rồng lớn màu tím lao xuống, không hề nghi ngờ, đây mới là uy hiếp lớn nhất, Cổ Hoàng khí kinh người ai có thể tranh phong?

Nếu Diệp Phàm không có Hỗn Độn Thanh Liên nơi tay cũng phải bỏ chạy, ba đại huyết mạch Cổ Hoàng cùng xuất hiện, cộng thêm binh khí Đế công tới, giống như một cái bố cục tất phải chết, không người nào có thể kháng cự.

Cây Thanh Liên ba lá xanh biếc ướt át tản ra sương mù hỗn độn, Diệp Phàm cầm nó trong tay chặn về hướng con rồng lớn. Chân Long Mãu tím là uy hiếp lớn nhất, trước hết phải chống đỡ nó mới được.

"Ông!"

Hoàng Đạo pháp khí nổ vang, như thác nước mờ mịt buông xuống, cực kỳ kinh người, Diệp Phàm phất một cái, Hỗn Độn Thanh Liên toát ra điếm điếm sáng xanh biếc phá giải pháp tắc Hoàng Đạo.

Không có va chạm mạnh kinh thiên động địa gì, chính là đơn giản như vậy, cây Thanh Liên này thực thần bí thực yêu tà, ba phiến lá phá vạn pháp, bất cứ gì đều có thể phá giải.

Dao động mờ mịt vô cùng vô tận kia, chính là không thể tới gần thân thể Diệp Phàm. Long nữ không giết hắn được, dù có Hoàng binh Cực Đạo nơi tay cũng không làm gì được hắn.

Điều này làm cho mọi người giật mình kinh sợ! Long nữ thì lại có một loại ảo giác như đánh một quyền vào bùn đất mềm nhũn, phẫn nộ cũng vô dụng, không thể phá được cây Thanh Liên.

Duy nhất khiến người ta cảm thấy may mắn là cây Thanh Liên không có lực công kích, chỉ có thể bị động phòng ngự, bằng không với tà tính của nó mà nói, tất nhiên sẽ rất đáng sợ.

Long nữ thu tay lại, dựng thân trên bầu trời, sắc mặt âm trầm lúc sáng lúc tối không chừng.

"Ầm!"

Như tinh tú hỗn loạn trên không trung, nơi nơi đều là thần huy, nơi nơi đều là hào quang chói mắt, thần thuật của Hoàng Kim thiên nữ như mưa trên trời rơi xuống, tuy nhiên hạt mưa thực đặc biệt là các loại đạo khí hoàng kim.

Diệp Phàm vung Thiên Đế Quyền đánh ra, lập tức như thợ rèn đang hành nghề, tiếng kêu "leng keng" vang động, không ngừng va chạm kịch liệt với những binh khí kia, đinh tai nhức óc.

Đầy trời đều là mảnh nhỏ hoàng kim, đó là pháp tắc biến thành, nhưng không khác chút nào với chân thật. Năm đó chiến một trận. Hoàng Kim thiên nữ bị thiệt thòi lớn, hôm nay cường thế trở về.

Ba đại huyết mạch Cổ Hoàng cùng một lúc xuất hiện như vậy, bất cứ người nào đều phải sắc mặt ngưng trọng.

Nhân Ma cũng đi ra ngoài chiến thuyền, nhìn chằm chằm vào ba người không ngừng, lão đang lựa chọn mục tiêu chuẩn bị đại khai sát giới.

Diệp Phàm không lựa chọn nào khác, chỉ phải nhìn thẳng vào Long nữ. Bởi vì trong tay nàng ta có Hoàng khí, cần phải dùng Hỗn Độn Thanh Liên chống đỡ, bằng không sẽ uy hiếp nghiêm trọng đến an nguy cho những người khác.

Hiện trường rất căng thẳng, áp lực làm cho người ta như ngừng lại hô hấp.

"Đông!"

Đột nhiên, ngay thời khắc mấu chốt này hư không vỡ ra, Ngũ sắc Tế Đàn trên Hắc Trân Châu Hào sáng lấp lánh. Hắc Hoàng và Hoa Hoa trở về, nhìn thấy long thể Hoàng Đạo màu tím xoay quần trên bầu trời, cảm giác như phát mộng, giống như nhìn thấy quỷ.

Hắc Hoàng chớp chớp cặp mắt to như chuông đồng, tinh thần bừng tỉnh lại, đầu tiên gào khan nói với Hoàng Kim thiên nữ:

- Muội tử! Mặc quần áo vào rồi sao?

Mọi người hóa đá, có điếm ngẩn người.

Ngày xưa, Diệp Phàm từng đánh cho Hoàng Kim thiên nữ rách nát y phục lõa lồ thân thể, đây là một mối sỉ nhục khó có thể phai nhạt.

Quả nhiên, Hoàng Kim thiên nữ lập tức liền phẫn nộ, thất thố, tế ra vô số bí thuật, như là một biển sao ngày tận thế, dập nát thiên địa, đánh tới hướng nơi này.

- Hừ! Long tộc lại đưa thịt đến đây sao? Tuy nhiên lão long kia thực ăn không ngon chút nào!

Hắc Hoàng thật sự độc miệng hết chỗ chê! Đương trường làm cho Long nữ phát phẫn nộ, thúc dục Hoàng binh đánh tới.

- Này! Tiểu tử khoe khoang khoác lác kia, ngươi chèo kéo cái gì? Ba trăm năm trước cha nuôi ngươi đều bị giết, hiện tại nhổ lông ngươi a!

Lại là một câu nói làm cho mọi người biến sắc, Hắc Hoàng phỉ báng người không biết mỏi mệt.

Thần Minh lập tức sắc mặt liền sa sầm xuống, vung cây đại kích tiếp tục công tới.

- Sư phụ bỏ đi! Trước đừng quan tâm tới bọn họ, có người muốn đánh chủ ý tới Thiên Đình chúng ta, trước quay về tiêu diệt chúng!

Hoa Hoa nói.

Lần này, Ngũ sắc Tế Đàn của Hắc Hoàng khó có được một lần không lầm lỗi, bọn họ đi về rồi đi tới, mang đến một tin tức như vậy.

- Cái gì?

Diệp Phàm vô cùng kinh hãi, vừa chống lại công kích trên bầu trời, vừa hỏi có thương vong hay không.

- Không có! Tên tiểu tử Lôi Thần kia chạy tới Thiên Đình chúng ta để độ kiếp, muốn tiêu diệt mọi người trong tổng bộ Thiên Đình. Tuy nhiên, bị cô bé dọa cho hoảng sợ bỏ chạy!

Hoa Hoa nói ra chân tướng.

Diệp Phàm lập tức lộ vẻ mặt lạnh như băng. Thời điếm vừa tới chiến trường này bọn họ liền gặp Lôi Thần, không nghĩ tới hắn lại âm độc như vậy, chạy tới hậu phương định dẹp hang ồ của bọn họ.

Người này thực không đơn giản, có thể tìm được chỗ cơ sở của Thiên Đình, bản thân cũng rất kinh người, tuy nhiên nếu muốn ở nơi đó độ Chuẩn đế kiếp thì có điếm quá ác độc.

Trận chiến hơn ba trăm năm trước kia, chủ nhân Thần Khư ngã xuống, người của nhất mạch này có đại cừu với Diệp Phàm, Cơ Tử, Khương Thái Hư... nhưng cái loại chém tận giết tuyệt này, cái loại không từ thủ đoạn tìm kiếm gây phiền toái cho người của Thiên Đình không có mảy may quan hệ này, thật khiến hắn phẫn hận.

- Không có lựa chọn! Chỉ phải trước diệt trừ hắn!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như tham sân si, phuoc ai nay huong toi ai nay chiu Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.