Già thiên

Chương 1740: Cường đại tuyệt đối

Diệp Phàm độ kiếp thành công, hắn phá vỡ nhà giam thân thể, pháp và đạo cuồn cuộn giãy thoát gông xiềng, hoàn thành lột xác chân chính!

Hắn như là một con bạo long hình người xuất thế, khí tức khủng bố cuồn cuộn mãnh liệt. Lúc này mới vừa ra tay đã trấn áp hai người con của Cổ Hoàng ở phía dưới. Tuy rằng còn đang chống lại hắn, nhưng thoạt nhìn lại giống như là bị hắn dùng chân đạp một người, người kia bị hắn dùng tay quyền đè ép cho thân mình cong vòng. Loại cảnh tượng này, toàn trường này khiến mọi người kinh sợ đến ngây người.

Thời gian đã cách nhiều năm, lại xuất hiện một người như vậy, cường đại làm cho máu người ta chen chúc lao xuống, cùng theo sợ run, đây mới là Thánh thể Diệp Phàm quật khởi sao? Chân chính trở về con đường cũ!

Rất khí phách, chân đạp Cổ Hoàng nữ, quyền chấn con của vùng cấm, loại cảnh tượng này, chưa từng có người nào nhìn thấy qua!?

Rất nhiều người máu đều cùng theo sôi trào lên!

Diệp Phàm chém phá trói buộc, dập nát tất cả Thần liên trật tự, mở ra thân thể bị gông xiềng, mới vừa khôi phục liền cường thế như vậy, thật rúng động lòng người, giống như một Ma Chủ nghịch thiên trở về, không người nào có thể chống lại.

- Sư phụ!

Hoa Hoa giết chặt nắm tay, huyết mạch căng lên kích động kêu to, là phấn chấn và cao hứng cho sư phụ của mình: Hơn ba trăm năm cực khổ, rốt cục tôi luyện ra một thân vô địch.

- Tốt quá! Rốt cục đột phá rồi, không còn có hậu hoạn nữa, để xem các ngươi ai dám đến quấy rối, toàn bộ giết sạch sẽ!

Lý Hắc Thủy cũng kêu to, dùng sức vung vung nắm tay.

Đám người Lệ Thiên, Đông Phương Dã cũng kích động rít gào, cảm giác nhiệt huyết sôi trào, làm như thân ảnh kia là chính bọn họ đứng sừng sững ở trong tinh không, trấn áp huyết mạch Cổ Hoàng.

Diệp Phàm rốt cục đột phá, trải qua quá nhiều gian khổ, một ngày này thành công! Rất nhiều người đều biết, không còn có ai có thể ngăn cản bước chân hắn.

Lần này tuyên cáo hắn chân chính quật khởi, báo cho thế nhân biết người từng quét ngang tinh không cổ lộ đã trở lại, rất nhiều đại địch phải bắt đầu sợ run đi!

- A...

Thần Minh rống giận, hai tay quyền chấn động, mãnh lực đón đánh lên tay quyền phía trên bầu trời kia. Hắn cố dùng sức đứng thẳng lưng, không để mình quỵ xuống.

Hắn tràn ngập không cam lòng, tay quyền kia lại đè ép thân thể hắn thiếu chút nữa ngã quỵ, khuất phục trên mặt đất, đây là một loại sỉ nhục lớn lao, hắn là ai chứ? Là con của vùng cấm, là hậu đại của chí tôn cổ đại... phải chấn nhiếp thiên hạ mới đúng!

"Rốp!"

Thế nhưng, mặc dù hắn đang vùng vẫy, nhưng khớp xương hắn lại kêu "rốp rốp" vang động, dường như sắp gãy đoạn, có thể nghĩ mà biết áp lực của một tay quyền phía trên đỉnh đầu hắn kia có khủng bố biết bao nhiêu.

Điều này làm cho hắn cảm thấy khuất nhục, lại là một loại tư thế như vậy, lực lượng chí cường đó đè ép hắn không ngẩng đầu lên được. Đây là đối phương muốn dùng cường thế vô địch tiến hành trấn áp hắn mà!

Người nào có thể siêu nhiên bao trùm ở trên vòm trời như vậy, chỉ tùy ý một quyền đè xuống, đã muốn làm cho hắn ngã xuống? Không thể tha thứ! Toàn thân hắn máu và xương đều nén ép đến run rẩy!

Mà so với hắn càng thêm cảm giác khuất nhục chính là Hoàng Kim thiên nữ, nàng bị một bàn chân to lượn lờ kim quang rực rỡ đạp xuống, toàn thân chấn động

mãnh liệt không thôi. Nếu không có song chưởng dùng sức chấn động ra bí thuật Cổ Hoàng kinh thế kia, khẳng định nàng sẽ không chịu nổi.

Loại tư thế này, loại kết quả này làm cho máu màu vàng toàn thân nàng sôi sùng sục! Chưa từng có người con của Hoàng giả nào bị khuất nhục như vậy! Con ngươi của nàng sắc bén như thiên kiếm nổ bắn ra chùm tia sáng.

Nàng đang dùng hết khả năng phản kích, cả vạn phù văn màu vàng lấp lánh, chư Thần buông xuống cùng nhau đánh lên trên, phải hủy diệt thân ảnh như Thiên thần kia.

Hoàng Kim thiên nữ so với Thần Minh còn cảm thấy khuất nhục hơn, nàng nhưng đường đường là thiên nữ, vạn chúng chú mục, bốn phương thiên địa cùng tôn sùng, là viên minh châu rực rỡ nhất thế gian, chưa từng gặp phải những cảnh này?

Nhưng ngày nay hết thảy đều biến đổi, một người cường đại như vậy, vừa nhấc chân đã đạp nàng ở phía dưới.

- Lên cho ta a!

Thần Minh rống giận, vạn thú rít gào. Ở chung quanh hắn toàn bộ đều là cổ thú huyết mạch mạnh nhất của thời đại thần thoại, rung chuyển dữ dội, hắn trở thành vị Thần vạn thú dùng lực chống lại tay quyền của Diệp Phàm.

"Ầm!"

Rốt cục, hắn giãy thoát ra ngoài.

Mà đúng lúc này, Thiên nữ cũng vận dụng chư Thần buông xuống, vô số vị tồn tại như Thái Dương Thần bước ra hư không chỉếu rọi bất hủ, trợ giúp nàng thoát vây.

Diệp Phàm vẫn không ngăn cản, mà là sắc mặt lạnh xuống, song chưởng chấn động làm đứt đoạn pháp liên cuối cùng trong hư không. Sau đó hắn tung một quyền đánh lên phía bầu trời, nơi đó có một mảnh hư giới Tiên vực đang phủ chụp xuống hắn.

Một kích này vượt qua hiếu biết của mọi người, trong hư không toàn bộ lôi quang trực tiếp biến mất, sau đó nổ "ầm" một tiếng trời sụp đất nứt.

Thiên kiếp chấm dứt!

Nguyên vốn lôi quang thiên kiếp này sẽ dần dần biến mất. Hiện tại là bị một quyền của Diệp Phàm đánh cho tan đi hay sao? Trực tiếp đánh trở về, đại bất kính chống lại trời xanh.

Đã không còn lôi đình, cả địa phương này rơi vào yên tĩnh, tinh tú sớm đã bị hủy diệt, chỉ còn lại có bóng tối và hư vô, cùng với mấy người đang giằng co.

- Muốn giết ta dễ như vậy à?

Diệp Phàm chuyển con ngươi nhìn quét qua mỗi người, Thần hổ, Long nữ, Hoàng Kim thiên nữ, Thần Minh, bốn người này đều lộ vẻ mặt ngưng trọng.

- Sư phụ! Long nữ đã hủy diệt mấy tinh tú tài nguyên của chúng ta!

Hoa Hoa bi phẫn ở xa xa nói.

- Đúng vậy! Cứ một lóng tay như vậy mà thôi!

Long nữ con ngươi lãnh đạm, vươn một ngón tay điếm một cái hư không vỡ ra, cảnh tượng không lâu trước đây tái hiện, một viên đại tinh bị ngón tay kia phóng lớn ép trực tiếp vỡ nát!

- Còn có mấy tinh tú cũng làm như thế mà thôi, đau lòng lắm sao?

Long nữ cười lạnh ngón tay ép xuống, lại có mấy viên đại tinh nổ tung, mặt trên rõ ràng nhìn thấy còn có một bộ phận tu sĩ chưa rút đi, chết oan chết uổng.

- Còn có Thần Minh bọn họ!

Lệ Thiên kêu lên.

Thần Minh cười lạnh, nâng tay lên hư không vỡ ra, trước người hắn hiện ra một cái cổ lộ đứt đoạn, có máu tươi bay lên tung tóe, cảnh tượng ngày trước là chân thật như vậy, nhìn thấy mà ghê người.

Uy thể Chuẩn đế hiển lộ ra hết không thể nghi ngờ!

- Không cần phải nói! Ta chỉ giết một lộ thiên binh thiên tướng mà thôi, yếu kém như con kiến, không xứng dùng cái tên này!

Hoàng Kim thiên nữ tự mình nói ra. Ở trước người nàng tràn ngập ra một màn sương máu, có một số thân ảnh xuất hiện, mang theo phẫn nộ và không cam lòng.

- Các ngươi đây là chọc giận ta sao? Không loạn được lòng ta, như vậy các ngươi chết nhanh hơn!

Diệp Phàm bình tĩnh nói.

Trải qua quá nhiều cảnh vui cảnh buồn, trong lòng mặc dù có giận, nhưng đạo tâm cũng không động, chiến lực tăng lên tới một độ cao dọa người, máu lưu chuyển trong cơ thể kêu vang như tiếng sóng thần, chấn động tinh không.

- Ai giết ai còn chưa biết đâu!

Thần Minh lạnh lùng nói ra. Vừa rồi thừa nhận quá nhiều khuất nhục, chiến ý và ngạo khí mênh mông trong khung xương hắn đã lên tới cực hạn, nhất định phải vận dụng tất cả thủ đoạn cấm kỵ giết chết Diệp Phàm.

- Các ngươi... còn không được!

Diệp Phàm lắc lắc đầu, như Thần linh trên trời cao nhìn xuống bọn họ.

Loại cảm giác này thật không tốt, chưa từng có người nào khinh thường bọn họ như vậy! sắc mặt của Thần Minh, Hoàng Kim thiên nữ càng ngày càng lãnh liệt, vận động toàn thân tinh khí thần phải quyết một trận tử chiến.

- Diệp Phàm! Đừng giành hết nha! Chúng ta một người một nửa, ngươi giết hai tên, ta giết hai tên!

Thánh Hoàng tử xách theo cây Tiên thiết côn màu đen sáng mờ tươi đẹp đi tới, toàn thân bộ lông màu vàng lấp lánh rực rỡ.

Thần hổ, Hoàng Kim thiên nữ... bốn người bọn họ nghe vậy sắc mặt càng lạnh hơn! Không nói thân phận của họ, chỉ nói riêng về cảnh giới, bọn họ là Chuẩn đế, nhưng lại dám miệt thị mấy người như vậy, quá kiêu ngạo mà!

- Hầu ca! Nói không thể nói như vậy, những người này đều là tới nhằm vào ta, ta phải tự mình giải quyết!

Diệp Phàm nói.

Những lời này vừa thốt ra, đám người Thần Minh, Hoàng Kim thiên nữ sắc mặt càng thêm âm trầm. Xem bọn họ trở thành cái gì, muốn giết liền giết sao? Không ngờ lại còn tranh nhau muốn lên. Đúng là muốn nhịn cũng không thể nhịn!

"Ầm!"

Long nữ ra tay, Vạn Long Linh trong tay phát ra hào quang mãnh liệt, hóa thành một con rồng phẫn nộ, mỗi một đốt đều là một cái chuông lớn màu vàng tím, nổ vang trong thiên địa này.

Cả vạn đạo sóng âm tiếng chuông, tụ tập thành một chùm tia sáng ập tới hướng Diệp Phàm. Vòm trời vỡ nát, hỗn độn sơ khai, hết thảy đều bị hủy diệt.

Diệp Phàm vừa niệm, vận chuyển ra bí quyết chữ "Hành", đăng phong tạo cực, thời gian như đình trệ, lại giống như bị đảo ngược, có thể nhìn thấy lực lượng của thời gian hỗn loạn.

Ngay khoảnh khắc hắn lướt ngang mấy vạn dặm, né qua một kích tất sát này.

- Tiếp lấy!

Thánh Hoàng tử vô cùng ăn ý với hắn, đã sớm chuẩn bị sẵn Hỗn Độn Thanh Liên liền ném ra, bay đến trong tay Diệp Phàm.

Diệp Phàm cầm Thanh Liên mà động, nơi đây không còn người nào có thể ngăn cản đường đi của hắn. Trên đầu treo lơ lửng Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh, trong tay lấp lánh hào quang xanh biếc, một cây ba lá hóa sinh vạn vật, giống như Thiên Tôn tái sinh.

"Ầm!"

Đại chiến bắt đầu, Diệp Phàm công thẳng tới hướng Long nữ, không sợ pháp khí Hoàng Đạo, tan biến tất cả dao động gợn sóng.

- Này...

Mọi người đang xem cuộc chiến đều hít một hơi khí lạnh! Tuy rằng từ lâu đã nghe nói, nhưng chính mắt nhìn thấy hắn có thể kháng cự pháp tắc Cực Đạo, vẫn khiến lòng người rúng động.

"Ầm!"

Binh khí của Thần Ngân Tử Kim luyện chế thành sống lại, lực lượng Hoàng Đạo sôi trào, chuỗi chuông gắn trên thân rồng, mỗi một đốt đều đang rung động, tiếng chuông đinh tai nhức óc.

Tự nhiên cũng làm cho Thanh Liên rung chuyển theo, có cảm giác như cố hết sức, đạo quả Yêu đế đang nở rộ gian nan hóa giải công kích của pháp tắc chí tôn!

Thần Minh, Hoàng Kim thiên nữ cũng đánh lại đây, pháp khí Hoàng Đạo sẽ không làm thương tổn bọn họ, mà Thanh Liên chỉ có thể bị động phòng ngự, bởi vậy bọn họ có thể tiến vào chiến trường, tham gia tấn công.

"Vù!"

Đột nhiên, Diệp Phàm thay đối phương hướng, ngay khoảnh khắc đối địch thủ chủ công, trực tiếp đánh tới hướng Thần Minh và Hoàng Kim thiên nữ.

- Rống...

Xa xa, truyền đến gầm phẫn nộ, Thánh Hoàng tử trước thời hạn đắc thủ, hắn tung một côn đập xuống, đánh chết Thần hổ của Thánh Linh tộc, một vị Chuẩn đế ngã xuống tại đây.

Mọi người đều sợ hãi, con khỉ này quá cường đại và dứt khoát như vậy, trực tiếp đập cho Thần hổ biến thành màn sương máu, mảnh đá và máu thịt cùng nhau vẩy bắn ra, dọa khiếp hồn phách người ta.

Thánh Hoàng tử giải quyết xong đối thủ, liến xách theo Tiên thiết côn bức tới phía Long nữ, tiến hành giằng co, chủ yếu là sợ nàng có thủ đoạn cấm kỵ gì đó của Cổ Hoàng.

- A...

Thần Minh rống to phẫn nộ, gặp phải phiền toái lớn, Vạn Thú Tiên Kiếm đều xuất hiện cũng không có tác dụng, hoàn toàn không chém được Diệp Phàm, tốc độ của đối phương quá nhanh.

Để cho hắn tuyệt vọng chính là cuối cùng đối phương ngưng vận hành bí quyết chữ "Hành", đứng ở nơi đó dùng chân thân cứng chọi cứng, trực tiếp dánh vỡ nát vạn thú vạn kiếm, khiến hắn như bị sét đánh.

Hoàng Kim thiên nữ cũng ra tay, nhưng lại đuổi không kịp bước chân của Diệp Phàm, không thể hình thành thế bao vây hắn được, phí công vô ích, quả thực giống như hai cái bóng phía sau hắn.

- Lò Luyện Vạn Đạo!

Thần Minh hét lớn, trong thiên linh cái hắn lao ra một cái hỏa lò màu đen, phun ra tiên quang, ngay sau đó thân lò lưu động ra tia sáng lóng lánh, mặt trên không nhiều không ít, có cả vạn loại ký hiệu đại đạo, tất cả đều phát sáng lóng lánh.

Đây là đạo lô của hắn, làm bạn chinh chiến cả đời với hắn, là vật chỉ dùng để thành đạo. Hắn đã hao phí rất nhiều thần lực, dùng tinh huyết săn sóc ân cần trở thành binh khí Chuẩn đế.

"Ông!"

Cái đỉnh trên đầu Diệp Phàm bay ra, áp sụp không gian, dập nát vạn vật, trong nháy mắt liền vọt lại đây.

Thần Minh sắc mặt dữ tợn, vận dụng toàn lực, đạo lô nấu chảy hòa tan vạn đạo thiên địa, phát ra hào quang vô tận, cũng có mảnh nhỏ pháp đạo cả đời hắn, toàn bộ phun ra cuồn cuộn.

Nhưng, khi Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh ép xuống, phù văn vạn đạo của hắn vỡ tan, không ngăn lại được, từng dải mẫu khí buông xuống ép cái lò của hắn phải nứt nẻ.

Thần Minh biến sắc, đạo khí hòa tan của bản thân nhưng so ra lại còn kém đối phương, bất cứ lúc nào sẽ bị hủy diệt, khiến trong lòng hắn vừa phẫn nộ vừa có một loại không cam lòng.

Hắn vội vàng thu hồi Thần lô màu đen, tránh đi mũi nhọn Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh, không thể cứng chọi cứng. Hắn biết, trong thiên hạ hẳn là không có binh khí Chuẩn đế nào có thể cứng chọi cứng với cái đỉnh này.

"Vù!"

Diệp Phàm theo vào, hắn quá nhanh, pháp đạo trong thân thể đều hiện, tự thân đã leo tới một cảnh giới hoàn mỹ, chiến lực tăng mạnh, có thể phát huy lực uy hiếp không gì sánh nổi.

Hắn bước từng bước đi ra phụ cận! Cường giả tranh phong, Chuẩn đế quyết đấu, địa phương này nổ vang, vạn vật tan biến, cái gì đều bị hủy diệt, chỉ có hỗn độn cuồn cuộn, một lần nữa khai thiên lập địa.

Bọn họ đại chiến kịch liệt, đánh ra lưu quang bay vào các tinh vực khác, làm cho một mảng tinh tú ảm đạm xuống, đây là một loại uy thế vô địch.

"Rắc!"

Trong khi giao chiến, Thần Minh bị buộc không thể không dùng đạo lô hộ thể, bởi vì nếu không, tay quyền của Diệp Phàm sẽ đánh khắp nơi trên người hắn. Lập tức truyền ra tiếng ở vụn, trong lòng hắn vô cùng đau nhức, há mồm ói ra một ngụm máu, đạo của bản thân bị hao tổn nghiêm trọng. Bởi vì Thần lô màu đen bị Diệp Phàm tung một quyền đánh nát, bên trong có pháp và đạo của hắn.

Giơ tay một cái phá hủy binh khí Chuẩn đế của con của vùng cấm, đây là uy thế đến mức nào? Bởi vì nó cũng không phải là thần binh bình thường, mà từng được chí tôn trong Tiên Lăng Mộ gật đầu tán thành.

- A...

Thần Minh kêu to, nhưng không thay đổi được gì, vả lại bản thân hắn đang rơi vào tình thế cực kỳ nguy hiểm.

Diệp Phàm tạo ra dị tượng, ngay khoảnh khắc phong ấn vũ trụ, giam cầm cả phiến không gian này, Thần Minh không thể nhúc nhích.

"Phốc!"

Không có đạo lý gì để xem xét, không có gì nhân từ gì đáng nói, Diệp Phàm cất bước như một Tiên Vương hạ giới, toàn thân phát sáng, sợi tóc màu đen bay múa, đi tới gần Thần Minh, "phù" một tiếng xé hắn thành hai nửa, máu tươi nhiễm đỏ thiên địa.

- Ta không cam lòng mà!

Thần Minh thân thể bị xé thành hai nửa, từ trong đầu một tiểu nhân màu vàng bằng nắm tay vọt lên, thống khổ kêu to, lời nói bi thương.

Hắn là xứng với cái tên thiên chi kiêu tử, thời cổ đã từng chinh chiến thiên hạ, hắc ám náo động vào năm tháng mười mấy vạn năm trước từng có thân ảnh của hắn, dùng lần đó tôi luyện bản thân mình, là trưởng thành lên từ trong máu và lửa. Sau lại hắn bị bậc cha chú phong ấn.

Hắn chưa bao giờ gặp phải người cùng cấp có thế lực áp hắn, nhưng hôm nay lại phải khuất nhục như vậy, rồi lại bị người ta bổ thân thể ra thành hai nửa, quả thực không giống như người cùng một cảnh giới.

Đối phương còn trẻ tuổi như vậy, năm tháng tu đạo khẳng định không thể lâu hơn so với hắn, mà lại cường thế như thế, nâng tay liền trấn sát hắn là thiên kiêu tuyệt đại đến từ cấm địa Sinh Mệnh.

Hai nửa thi thể đẫm máu ngã xuống, nhìn thấy mà ghê người, làm cho chư cường trong vũ trụ tới đây sau lưng đều toát ra một lớp mồ hôi lạnh. Quá cường đại, một vị Chuẩn đế mà cứ như vậy chết đi.

Một thân ảnh như Thần ma đứng ở giữa hai nửa thân thể, chân đạp trên máu, ánh mắt như tia chớp, tóc đen dày rậm, bễ nghễ thiên hạ, cái loại khí tức cường thế này chấn nhiếp mỗi người đều run sợ.

Nguyên thần của Thần Minh bay lên, nhưng lại khó thể thoát khỏi phiến Thần vực này. Đây là dị tượng của Diệp Phàm, giống như một mảng thế giới Tiên vực, trên không có các loại đại tinh vũ trụ đang chuyển động, phía dưới có vô số sinh linh hồng hoang rít gào.

Diệp Phàm như là một tiên chủ đang tuần tra, quan sát con dân của mình. Mà Thần Minh bỗng nhiên cảm thấy chính mình thực đáng chê cười, lại nhỏ bé giống như con kiến như vậy!

Đây cũng không phải dị tượng chung cực của Diệp Phàm, chẳng qua là một quá trình lột xác trong thời gian đó, ngày nay diễn biến đến một bước này mà thôi.

Phiến "vực" này không thể thông hành, bị bao phủ bởi pháp đạo của Diệp Phàm, nguyên thần vọt lên cũng vô dụng, mới vừa nhảy vọt lên cao, đối diện liền bay tới một con Kim ô tiên quang lượn lờ, phải mổ ăn hắn.

Thần Minh gào rống bi thiết, hắn biết mình xong rồi, sắp ngã xuống, đáng tiếc cả đời hắn ở niên đại hắc ám náo động từng gặp Đại đế Nhân tộc chưa từng ngã xuống, ngày nay lại phải chết tại một đời này.

Bậc cha chú hắn thành đạo, độc tôn thiên hạ, sau khi tự chém một đao cũng vẫn như cũ xưng tôn, có thể quyết chiến với Đại đế cổ, thân là hậu đại của người như thế lại bị đánh bại, thân này chính là một loại sỉ nhục.

Hắn hận muốn điên lên, vốn tâm cao khí ngạo, áp ứên thế gian, lòng có khí phách, khinh thường anh hùng thiên hạ, hiện tại lại rơi vào kết cục như vậy.

- A...

Hắn đấu tranh không khuất phục, gào rống từng đợt động trời, giãy giụa ở trong dị tượng.

Mọi người có chút đồng tình Thần Minh này vốn là con nối dòng của chí tôn, ai dám trêu chọc, ai có thể tranh phong, hiện tại lại như một con chim sẽ trong mảnh lưới, phí công giãy giụa.

Diệp Phàm quá cường đại, đứng sừng sững ở nơi đó, dị tượng bao phủ vũ trụ, nơi này trở thành chủ chiến trường của hắn, bị hắn thống trị.

Kim ô bay ngang qua không trung, hung hăng mổ một cái trên nguyên thần của Thần Minh, làm hắn đau thấu tim gan, hào quang ảm đạm, máu như Thần huy vẩy ra, hắn bị thương nặng.

Lại một con Ly long phóng vọt lên trời, lướt qua núi lớn hồng hoang, bay vượt qua rừng rậm hoang dã, đánh lên trời cao, hiện ra một luồng sáng đỏ, nguyên thần của Thần Minh lại thiếu một mảng lớn.

Sắp kết thúc rồi sao? Thần Minh bi thương thở dài một tiếng. Con của vùng cấm mà lại rơi xuống nông nỗi như vậy, hắn không có một chút khí lực để chống cự, bại thực hoàn toàn.

Ở bên ngoài, Hoàng Kim thiên nữ đang công kích, Long nữ cầm pháp khí Hoàng Đạo cũng xé rách vòm trời vũ trụ, phải làm tan rã Thần vực Chuẩn đế của Diệp Phàm giải cứu Thần Minh thoát ra.

Đáng tiếc hết thảy đều là phí công, không thể đánh trúng. Diệp Phàm nhích động, bí quyết chữ "Hành" thiên hạ vô song, chạm tới lĩnh vực thời gian, chỉ một ý niệm chính là lướt ngang mười vạn dặm, né thoát vạn đợt công kích.

Mang theo dị tượng của hắn cùng đi ngang qua vũ trụ, né thoát công kích của hai người, tất cả công kích đều chỉ có thể đánh vào một chuỗi hư ảnh mờ mịt, cũng không hề đánh trúng hắn mảy may nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 cong ty du lich uy tin tai binh duong, top 8 dich vu sua chua nha chuyen nghiep tai ha noi/cong ty co phan dau tu xay dung vina thien binh rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.