Già thiên

Chương 1876: Bạn cũ

Diệp Phàm dựng thân ở Bắc Vực, đất đỏ sậm mờ mịt, không thấy được bạn cũ, nơi này có rất nhiều người hắn khó có thể quên được, đó là một đoạn năm tháng khó có thể phai mờ.

Thái cổ vạn tộc tác loạn, tiếng chuông Tử Sơn vang liên tiếp ba tháng, Trương Lâm tổ sư sau khi chết vạn năm, linh trí bất diệt, cùng hắn chung sức chiến với Cổ tộc, ngay buổi sáng sớm đó hóa thành điểm điểm màn ánh sáng tiêu tán.

Một khúc tiếng đàn của Thần Vương tuyệt thế ở Dao Trì chấn động thập phương, máu nhuộm áo bào trắng, tao nhã tài hoa...

Rất nhiều người, nhiều lắm chuyện, khó có thể tiêu tan, không thể quên.

Diệp Phàm dựng thân ở trong một mảnh di tích, đây là nơi năm đó Trương Lâm tổ sư chết trận, ngày nay nơi này trở thành địa phương hóa đạo, dương Di bị Trương Lâm phong ấn vạn năm trước khi tọa hóa đã đi tới nơi này, nước mắt rơi như mưa, hóa thành đạo quang, có thể vĩnh viễn cùng một chỗ cùng múa với Trương Lâm.

Chết trận ở sa trường, chôn vùi xương cốt trong đao quang là kết quả của anh hùng, dần dần già đi, đầu bạc hóa đạo trong phàm trần, là bất đắc dĩ của anh hùng.

Ngày nay Bắc Vực, mười ba đại cường đạo đều mất đi, tiểu cường đạo chỉ còn lại hai người, đều ở trong Thiên Đình, rất khó tìm được người ở quá khứ.

Thân hình Diệp Phàm nhoáng lên một cái, hư không nứt toạt ra, tạm thời chia tay với Bàng Bác và Long Mã, chính mình, một mình đi tới một thế giới nhỏ.

Đây là tiểu thế giới của Thanh Giao Vương đại cường đạo thứ bốn của Bắc Vực, ngày nay nơi này trở thành một chỗ Thánh địa của Yêu tộc, đáng tiếc ngay cả Thanh Y con của Thanh Giao đều đã chết đi.

Bất Lão Điện từ lâu đã sụp đổ, bởi vì sau này khi Yêu tộc đánh chết sinh vật Cổ tộc phong ấn ở dưới đáy điện kia, đã hủy diệt cả tòa cung điện.

Thân thể Diệp Phàm nhoáng lên một cái, xuất hiện ở trên một ngọn núi, xa xa từng đợt tiếng thông reo, mà nơi này lại rất u tĩnh, một tòa phần mộ độc lập, trên tấm bia có khắc hai chữ Tần Dao.

Nhiều năm qua, phần mộ sớm đã tàn tạ, nhưng không có mọc cây cỏ, là có người dọn dẹp.

Đáng tiếc, ngay cả Kim Yến người thân thiết với Tần Dao đều mất đi, ngày nay không còn có người nào để chế ngạo và trách cứ Diệp Phàm.

Diệp Phàm ngồi ở trước mộ phần, đây là một nữ nhân tốt, thế nhưng lại mất đi quá sớm, khiến hắn buồn bã.

Kim Yến từng tiếc hận cho Tần Dao, rơi lệ nói: "Nàng chỉ là khách qua đường trong cuộc đời của Diệp Phàm."

Diệp Phàm cả đời này gặp rất nhiều người, nhưng đối với Tần Dao, thủy chung không hề quên, dù hắn là Thiên Đế có khi cũng cảm giác thê lương không đủ sức, có một số việc khó có thể làm được.

- Thực xin lỗi! Ta không có tìm được Thần Mệnh Hoa!

Diệp Phàm ảm đạm, tĩnh tọa trước mộ phần, khẽ nói với nàng.

Quá khứ, hắn nghĩ rằng chiếm được kế thừa của Nguyên Thiên Sư, là có thể dễ dàng tìm được Thần Mệnh Hoa, nhưng hơn sáu ngàn năm trôi qua lại không thu hoạch được gì.

Thời gian xa lâu lắm, hơn sáu ngàn năm, ngay cả thật sự có Thần Mệnh Hoa cũng khó mà nghịch thiên.

Biết đến càng nhiều, hiểu biết càng rõ, càng cảm thấy mình không đủ sức, Thần Mệnh Hoa căn bản là không ở nhất giới này, chỉ sinh trưởng ở trong Tiên giới.

Quá khứ, bao gồm tổ sư Nguyên Thiên Sư đời thứ tư và tất cả người tìm Thận Mệnh Hoa, kỳ thật cũng không phải từng thu được thực sự, người đời sau truyền thuyết làm.

Nhân Nguyên Quả, Địa Mệnh Quả, Thiên Thần Quả, đây là Thần phẩm trong đá dựng dục sinh ra, là kết quả ba thời kỳ trong quá trình tiến hóa của cùng một loại thần vật, hai loại quả trước thế gian có thể thấy được, trong đó Địa Mệnh Quả sẽ không kém hơn bao nhiêu so với Bất tử dược.

về phần Thiên Thần Quả, chưa bao giờ có thể thấy được, bởi vì nó chỉ sinh trưởng trong Tiên giới, nghe nói Địa Mệnh Quả tiến hóa là Thiên Thần Quả tình hình đặc biệt lúc ấy phối hợp có một loại hoa, tên là Thần Mệnh Hoa.

Chỉ có Tiên giới mới có thể gặp, nhưng nếu vào Tiên vực, Bất tử dược bên cạnh hắn tác dụng đều sẽ tăng vọt rất nhiều lần, lại như thế nào cần dùng tới Thần Mệnh Hoa nữa chứ?

Một tòa phần mộ cô độc, chôn vùi một người khó quên, cũng chôn xuống một đoạn cảm tình trong năm tháng hắn còn trẻ, diệp Phàm nói nhỏ, ở trong này kể lể rất nhiều với cổ mộ.

Cuối cùng, hắn đứng dậy, đi xuống chân núi.

- Diệp Phàm!

Nhan Như Ngọc xuất hiện.

- Công chúa!

Diệp Phàm quay đầu lại, không có lập tức rời đi, hắn cũng có rất nhiều chuyện muốn hỏi, rất là trực tiếp, nói:

- Ta muốn hỏi về chuyện Thanh Đế!

- Ngài... có khả năng táng ở trong Hoang Tháp, ở trong nếm thử pháp trường sinh, mất đi!

Nhan Như Ngọc xinh đẹp giống như xưa, những điều này chỉ là phỏng đoán của nàng.

Đây tự nhiên là tin tức kinh thiên, nhưng Diệp Phàm cũng rất bình tĩnh, tới cảnh giới này rồi còn có cái gì có thể làm hắn thất sắc chứ! Dù là Thanh Đế xuaất hiện ngay trước mắt hắn cũng như thế.

Diệp Phàm rời đi, hội hợp với Bàng Bác bọn họ.

Thái cổ vạn tộc đều rời đi, ngày nay ở Bắc Vực rất vắng lặng, hết thảy năm đó rốt cuộc không quay lại được.

Năm tháng ở Thần Thành để lại ấn tượng rất sâu cho Diệp Phàm: nào là đổ thạch, nào là Thần Vương đại chiến... từng chuyện cũ như mới xảy ra hôm qua.

Ngày nay Thần Thành tiếp tục hưng thịnh, nhưng đi vào trong đó cả thế gian mờ mịt, rốt cuộc cũng không biết một người nào.

- Diệp Thiên Đế!

Có người cả kinh kêu lên, bị dọa đến sợ run.

Ngày nay, bức họa của hắn tự nhiên các tộc sớm đều nắm giữ, có người nhận ra hắn chẳng có gì lạ.

Tin tức truyền ra, Đông Hoang chấn động, thập phương đều kinh sợ, cố nhân còn sống đều chạy tới, như trước là tòa thành trì này, như trước là một ít người ngày xưa.

- Diệp huynh...

Đại Hạ Hoàng tử năm đó, người chủ Đại Hạ ngày nay đã rất già rồi, đã không còn phong thái huyết khí phương cương của năm xưa.

Diệp Phàm nở nụ cười, có thể nhìn thấy cố nhân cảm giác thật tốt, nhất là gặp lại tiểu ni cô năm đó, chính là ngày nay sớm đã hoàn tục, và cũng già đi.

- Huynh muội các ngươi có thể nói tình cảm thâm hậu!

Diệp Phàm cười nói.

- Người già cả rồi, có thể gặp lại nhau, thật sự tốt lắm!

Yêu Nguyệt Không cũng tới rồi, ngày nay là lão chủ nhân của Thiên Yêu Cung.

Tiếp theo sau, Khương Dật Phi người chủ Khương gia Bắc Vực, còn có Khương Thải Huyên muội muội hắn cũng tới, mọi người hơn sáu ngàn năm trăm tuổi gặp lại, đều trong lòng có cảm thán.

- Chúng ta tụ tập được một chỗ thật tốt!

Khương Dật Phi nói.

Hắn huyết khí sung túc, rồi lại đã thành đạo loại khác, cực kỳ cường đại, tuyệt đối là cường giả tuyệt thế một cấp số với Nam Yêu, Diệp Đồng.

- Khương huynh thực sự là nhân kiệt rồi!

Diệp Phàm nói.

Khương Dật Phi nói:

- Ta biết Diệp huynh vẫn có điều hoài nghi với ta! Chuyện cho tới bây giờ không có gì để giấu giếm: xác thực ta cũng chiếm được một phần kế thừa của Độc Nhân Đại đế!

Những lời này vừa ra, mọi người đều vô cùng kinh hãi, chỉ có Diệp Phàm thở dài, năm đó hắn thủy chung cảm thấy được Hoa Vân Phi, Diêu Quang, Khương Dật Phi khí chất thực đặc biệt, có một loại tính chất đặc biệt tương tự, từng có điều hoài nghi.

Nhưng tới hôm nay, hắn không cần hoài nghi, thân là Thiên Đế liếc mắt nhìn một cái liền có thể hiểu rõ hết thảy.

- Bọn họ trong bóng tối tuyển chọn Diêu Quang, cũng đi tới Khương gia ta chọn môn đồ, kết quả ta chiếm được Bất Diệt Thiên Công, thế nhưng bọn họ dã tâm quá lớn, cuối cùng bị cao thủ trong tộc ta đánh chết cường giả tiềm ẩn trong Khương gia ta!

Khương Dật Phi nói.

Diệp Phàm giật mình, đây có lẽ là nguyên nhân chưởng khống giả của Diêu Quang Thánh Địa trong bóng tối cho mượn Long Văn Hắc Kim Đỉnh muốn giết Khương Thái Hư, thì ra sớm đã kết thù với Khương gia.

Sau đó không lâu, Dao Trì Thánh nữ, Đạo Nhất Thánh nữ... mấy vị giai nhân tuyệt đại ngày xưa đều đến đây.

Năm tháng không buông tha người nào, tuy rằng họ rất cường đại, nhưng cũng đều nhiễm phong sương của năm tháng, tuy rằng xinh đẹp như trước nhưng trên đầu cũng đã có sợi tóc bạc.

- Hơn sáu ngàn năm trôi qua Thần thai của Dao Trì vẫn chưa từng xuất thể nha!

Bàng Bác lẩm bẩm.

Dao Trì Thánh nữ nhìn về phía Diệp Phàm thở dài một tiếng, nói:

- Có Diệp huynh là Thiên Đế đương kim, dù là Thần thai cũng không muốn đối mặt, lựa chọn một đời ở tương lai!

Nàng năm đó là một trong nữ nhân xinh đẹp nhất Đông Hoang, ngày nay đã đệ tử thành đàn, ít nhất đã có mấy chục đời truyền nhân.

Khi Tiên Thiên Đạo Thai Tử Hà đi tới, Long Mã không kiềm nổi quái kêu một tiếng nhưng bị Diệp Phàm vô hình trung trấn áp, làm cho Long Mã đầu đổ đầy mồ hôi, động cũng không thể động, thầm nghĩ: "Hắc Hoàng huynh! Ta muốn giúp ngươi rống một tiếng trong cổ họng đều không được."

Trong lúc đó, còn có một người đi đến khiến Diệp Phàm kinh ngạc, dĩ nhiên là Âm Minh Nhăn Lý Đức Sinh từng cùng nhau tiến vào vùng cấm Thái Sơ.

- Đoạn Đức đạo trưởng vài lần tìm tới cửa, bảo ta cùng hắn đi thăm dò lăng mộ cổ xưa trong lòng đất, từng tặng cho ta một ít Thần Tủy, ta có thể sống đến bây giờ, tạ ơn Đoạn đạo trưởng nhiều lắm!

Tiệc tàn người tan, Diệp Phàm kính mọi người một chén rượu cuối cùng, đứng dậy cáo từ, mọi người cảm khái từ đó từ biệt, cuộc đời này có thể sẽ không còn gặp lại được nữa.

Diệp Phàm đi ở trong Thần Thành, ảm đạm nói nhỏ:

- Muội nói một vạn năm sau còn có thể có một đóa hoa nở rộ tương tự gặp lại ta, ngày nay đã trôi qua hơn sáu ngàn năm!

Đêm khuya, hắn một người quanh quẩn một chỗ ở trong thành, nhớ tới một nữ nhân chết đi rất nhiều năm, năm đó bọn họ chính là quen biết ở trong tòa thành này.

Đáng tiếc, Diệu Dục Am sớm đã không còn tồn tại nữa.

Sau đó không lâu, Bắc Nguyên cũng để lại dấu chân của Diệp Phàm, hắn muốn đi tìm lão hạc sư phụ của Vương Đằng kia, đáng tiếc nó sớm đã tọa hóa, tuy nhiên lại để lại kế thừa, Loạn cổ Đại đế có người kế tục.

Diệp Phàm ở trong này lưu lại một nơi chờ đón Để được chữa trị, lại truyền xuống bí quyết chữ "Tiền", rồi ung dung rời đi.

Hắn đi Tây Mạc, vào Trung Châu, vừa xem lại chốn cũ quá khứ, nhìn lại Tu Di yên tĩnh, thấy lại Trung Châu long khí bốc hơi.

Ở Tần Lĩnh mảnh đất phía tây Trung Châu, hắn gặp một người quen, một thiên kiêu tuyệt đại hơn một vạn năm ngàn năm trước, từng bị phong ấn chín ngàn năm, hắn là Trung Hoàng Hướng Vũ Phi.

Quả nhiên là anh kiệt một thế hệ, cực kỳ cường đại, diệp Phàm từng nghe nói, hắn đã khiêu chiến với Kim Ô Đại đế, kết quả như thế nào vẫn chưa truyền ra, nhưng lường được chiến tích rất huy hoàng.

Đơn giản là hắn từng được đề cập chung với Cái Cửu U, từng là người cùng một thời đại.

Ngày nay Trung Hoàng thực cô đơn, canh giữ bên một bờ hồ, xây nhà cư ngụ, trong ánh mắt có một loại buồn bã khó tả khôn xiết.

Diệp Phàm mời hắn vào Thiên Đình, Trung Hoàng uyển chuyển từ chối, nói:

- Ta đã từng chết một lần, sau bị phong ấn chín ngàn năm, bỏ lỡ quá nhiều rồi! Nữ nhân yêu quý trong lòng ta nhảy xuống hồ này tự tử vì ta, hiện giờ ta chỉ muốn giữ chỗ này bên nàng!

Diệp Phàm nhớ tới quá khứ, năm đó khi cùng với bệnh lão nhân đi lại ở trong Tần Lĩnh, từng nhìn thấy Trung Hoàng đang ngây ngốc đứng ở bên hồ này, Cái Cửu U từng nói qua đoạn chuyện cũ của Trung Hoàng.

Hai vị thiên kiêu, hai con đường khác nhau, nhưng cùng cô đơn như nhau.

Diệp Phàm rời đi, gặp được hậu nhân của Vũ Điệp công chúa, đồng thời cũng được biết Nguyệt Linh Công chúa một vị danh chấn Trung Châu khác ở một năm trước tọa hóa, rồi sau đó, hắn tìm được một vị cố nhân Diệp Tuệ Linh, năm đó khi đi cấm địa Thái cổ ngắt lấy Bất tử dược từng được nàng này tương trợ.

Diệp Tuệ Linh huyết khí coi như sung túc, bởi vì nếm qua quả Bất tử dược, tuy rằng đó không phải quả của Bất Tử Thụ đầy đủ kết xuất, nay lại nhìn thấy Diệp Phàm, cảm giác sâu sắc không ngờ và ngạc nhiên vui mừng.

- Đây là cái gì?

Nàng thấy Diệp Phàm đưa cho nàng một giọt lệ tinh.

- Đây là cô bé tặng cho cô!

Diệp Phàm nói.

- Cô bé luôn quên đi quá khứ, còn nhớ ta sao?

Diệp Tuệ Linh than nhẹ.

- Đa tạ cô năm đó chăm sóc cô bé, phàm là người đối xử tốt với mình, tiểu tử kia mặc dù quên đi, qua một đoạn thời gian cũng sẽ nhớ tới!

Diệp Phàm mỉm cười.

Sau khi từ biệt, hắn hội hợp với Bàng Bác và Long Mã, cùng đi vào Kỳ Sĩ Phủ Trung Châu, đáng tiếc lão Phủ chủ đã chết đi nhiều năm.

Hắn ở trong này tu bổ lại trận đàn đi thông tới Vực ngoại, từ đó một đường nam hạ, tiến vào Nam Lĩnh.

Yêu Hoàng Điện huy hoàng như trước, nhưng không gặp huynh muội Nam Yêu, họ vẫn chưa trở về, từ biệt lần trước xem như một lần gặp lại cuối cùng của đời này.

Trong Nam Lĩnh, Man tộc rất nhiều người từ Vực ngoại trở về, cuộc sống lúc này, Đông Phương Man đệ đệ của Đông Phương Dã trở thành tộc trưởng, bởi vì Đông Phương Dã thường trú ở Thiên Đình.

- Huyền Vũ tiền bối ngủ yên đi!

Diệp Phàm ở trước một tòa phần mộ tể bái, huyền Quy là Thần thủ hộ của Man tộc, năm đó trên Dao Trì đại hội lão đại phát thần uy, bảo hộ Nhân tộc, được người tôn kính.

Sau đó, hắn lại tế bái lão Man Vương, lão nhân khả kính từ lâu đã rời thế gian mấy ngàn năm.

- Là cô...

Diệp Phàm không ngờ ở Nam Lĩnh gặp được một vị cố nhân, hồng nhan tóc bạc, năm tháng mái tóc của nàng đã nhuộm trắng, cũng không hề mất đi dung nhan của nàng, đúng là Diêu Hi.

Diêu Quang Thánh nữ của năm xưa, ngày nay nhưng lại sinh sống ở Nam Lĩnh.

Diêu Hi nhìn thấy hắn, thần sắc phức tạp, nhớ tới ân oán giằng co năm đó, cuối cùng hóa thành một tiếng quát khẽ:

- Thiên Đế cái gì, năm đó cũng chỉ là một tên tiểu tặc vô sỉ!

Sau khi nói xong những lời này, chính nàng đều đỏ mặt, có chút hối hận, quá khứ nhiều năm như vậy, nhắc lại chuyên xưa làm chi?

Từ khi Diêu Quang Thánh Địa bị người trong bóng tối nắm trong tay, nàng liền lựa chọn rời đi, sau lại Vi Vi lôi đình quét sạch, phủ định hết thảy trật tự cũ, Diêu Hi cũng không có trở về, lựa chọn ẩn cư.

Chuỵện xưa năm đó khiến Diệp Phàm xấu hổ, dù là Thiên Đế cũng không có lời gì để nói.

- Ta mời cô vào Thiên Đình...

Diệp Phàm không nghĩ tới, Diêu Hi nhưng lại đáp ứng ngay.

Duy nhất khiến Diệp Phàm cảm thấy may mắn chính là, Bàng Bác, Long Mã còn đang uống rượu ở Man tộc, không có nhìn thấy toàn cảnh này, bằng không "một đời anh danh" của Thiên Đế chú định sẽ bị hủy diệt ở trong miệng bọn họ.

Cuối cùng, bọn họ rời đi, về lại Thiên Đình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như tự động copy công thức trong excel, luat thue chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.