Giang sơn bất hối

Quyển 2 - Chương 13


Phá Nguyệt thấy Bộ Thiên Hành bị sặc rượu thì cảm thấy khoái trí vô cùng. Nam tử đối diện thấy đầu mày khóe mắt nàng đều là ý cười thì cũng chú ý tới Bộ Thiên Hành anh tuấn hơn người ngồi đối diện Phá Nguyệt, trong lòng hiểu ra vài phần. Gã bật cười ha hả:

– Chẳng lẽ kẻ họ Bộ đó là người lọt vào mắt cô nương, bỏ mặc một cô nương tốt như vậy không cần, ruồng rẫy người khác, đúng là mắt mù! – Gã nhấc vò rượu lên, chửi to, – Kẻ họ Bộ cuồng vọng tự đại, bội tình bạc nghĩa! Thực sự là nỗi sỉ nhục cho nam nhi chúng ta! – Rồi ngửa đầu uống một hơi.

Có lẽ vì hắn chửi quá hùng hồn nên trong đám thôn dân đang chen chúc trước cửa khách điếm, có một số thanh niên trẻ tuổi bắt đầu vỗ tay nhiệt liệt.

Phá Nguyệt ngước lên, chạm ngay phải ánh mắt của Bộ Thiên Hành. Thấy mặt chàng ửng đỏ, một tay cầm vò rượu, thần sắc lạnh lùng, nhưng ít nhiều cũng có đôi chút hổ thẹn.

Chẳng bao lâu sau đó, một thanh niên cao ráo ở cửa đi tới trước mặt Phá Nguyệt:

– Cô nương, nếu tôi chửi thì có phải cũng được ngồi xuống uống rượu không?

– Đương nhiên.

– Kẻ họ Bộ lòng lang dạ sói, không bằng chó lợn, táng tận lương tâm.

– Khụ khụ khụ… – Lần này người bị sặc là Phá Nguyệt, dù sao không phải ai cũng có nhãn lực như nam tử ban nãy. Nàng len lén liếc mắt sang, nhưng bị thanh niên đó che khuất nên không nhìn rõ biểu cảm của Bộ Thiên Hành.

– Kẻ họ Bộ đầu óc trì độn, ham ăn lười làm, không biết tốt xấu! – Một đại hán bàn bên cạnh bê đĩa cá đi.

– Kẻ họ Bộ mồm bị lở loét, chân mọc mụn, miệng còn rất thối! – Một đứa bé mặt mũi đen nhẻm chỉ cao bằng cái bàn bê đi một cái đùi gà.

– Kẻ họ Bộ ngu ngốc như lợn, vong ân bội nghĩa, đẻ con không có mông! – Một nông phụ giằng lấy vò rượu, Phá Nguyệt khựng lại, cảm thấy không ổn, một chiếc đũa bay ra khỏi tay, vò rượu rơi xuống đất vỡ tan.

Tiếng chửi bới vang lên rần rần khách điếm, vô cùng náo nhiệt, người nào cũng cười tươi rạng rỡ.

Phá Nguyệt nhìn những đĩa thức ăn trước mặt, dòng người huyên náo, đột nhiên hứng thú đã cạn. Nàng lặng lẽ đứng lên, đi tới một góc không có người, phát hiện ra chỗ ngồi của chàng đã trống không. Nhìn lên trên lầu, thấy bóng áo đen của chàng lướt qua, cửa phòng đóng chặt.

Ban đêm, khách điếm yên lặng như tờ. Tiểu nhị thắp một ngọn nến, phục vụ chưởng quầy ngồi bên bàn ở lầu một tính toán. Phá Nguyệt đẩy cửa phòng, đứng trong hành lang, bất giác lại nhìn sang căn phòng bên cạnh.

Nàng đã bảo tiểu nhị sắp xếp cho mình ở cạnh phòng chàng. Nhưng cả đêm chàng yên lặng không một tiếng động, khiến nàng cảm thấy khó chịu.

Từ sau khi gặp lại Bộ Thiên Hành, trong lòng nàng như bị thắp lên một ngọn lửa ma quái. Mỗi khi chàng lại gần hoặc xa cách, ngọn lửa ma quái đó lại bùng cháy dữ dội.

Rõ ràng suốt một năm qua, nàng gặp phải chuyện gì cũng bình thản như nước, cho dù hôm đó bị Nhan Phác Tông bắt cóc, trong lòng nàng vẫn vô cùng điềm tĩnh, như thể mọi thứ chẳng có gì quan trọng. Nhưng mấy hôm nay, chỉ đứng từ xa nhìn cái bóng thẳng tắp trên lưng ngựa của chàng đã đủ khiến nàng có ham muốn được lao tới kéo chàng xuống ngựa.

Ban đầu, nàng còn không hiểu. Nhưng nay nhìn cánh cửa phòng đóng im ỉm của chàng, nàng lại thấy bức bối khó chịu. Nàng đột nhiên hiểu ra, ngọn lửa ma quái đó là gì.

Là…

Nàng muốn có chàng, một lần nữa có được sự dịu dàng của chàng.

Nó hoàn toàn khác với sự yêu thương dịu dàng của Mộ Dung Trạm, từ sau khi chàng cam tâm tình nguyện vì nàng đi vào chỗ chết, ngọn lửa ấy trong lòng nàng chưa bao giờ lụi tắt.

Đó là ham muốn của nàng với một nam nhân, một nam nhân mà nàng yêu.

Chi dù sự nhường nhịn của chàng khiến nàng giận dữ, nhưng nhớ lại tình nghĩa của chàng khi xưa, nàng vẫn không muốn từ bỏ.

Nghĩ đến đây, nàng lại thấy bình thường trở lại. Ngó thấy điếm tiểu nhị ngẩng đầu lên ân cần nhìn mình, tròng mắt nàng đảo tròn, vẫy tay với tiểu nhị.

Trăng treo lơ lửng, Bộ Thiên Hành vẫn chưa ngủ được.

Chàng chỉ nằm lặng lẽ trên giường, rõ ràng là đã cố thu liễm tâm thần, nhưng động tĩnh ở căn phòng bên cạnh vẫn truyền rõ ràng vào tai.

Nàng ngồi xuống giường rồi lại đứng lên.

Nàng đi đi lại lại.

Nàng thở dài.

Nàng lại nằm xuống giường, có lẽ còn lăn hai vòng…

Bộ Thiên Hành không hề phát hiện ra, khóe miệng mình nở một nụ cười. Cũng chỉ cách có một bức tường, chàng mới có thể nghe thấy rõ động tĩnh bên phòng nàng. Gần là thế, mà cũng thật là xa.

– Á… – Một tiếng hét yếu ớt vang lên.

Bộ Thiên Hành gần như ngay lập tức bật dậy khỏi giường, lao ra đến cửa, rồi lại dừng chân bất động.

Phá Nguyệt bên căn phòng kia cũng nghe rõ động tĩnh của chàng, lòng vừa thấy ngọt ngào, vừa thấy đắng chát, chỉ đành tiếp tục ra hiệu cho tiểu nhị ở ngoài cửa.

Tiểu nhị gật đầu, xông tới phòng Bộ Thiên Hành, đập cửa:

– Đại gia, đại gia! Mau mở cửa!

Bộ Thiên Hành mở cửa ra, thấy tiểu nhị tỏ vẻ lo lắng:

– Đại gia, cô nương bên cạnh bị rắn cắn rồi, không biết là ai thả vào phòng đó, tiểu điếm, tiểu điếm không có thuốc…

Bộ Thiên Hành cau mày, nghĩ bụng, chẳng lẽ là người của Nhan Phác Tông? Cũng có thể là nhân sĩ giang hồ nào đó đã nhận ra nàng là nữ tử trên đỉnh Vô Cưu hôm nào? Chàng bèn đẩy tiểu nhị, xông vào phòng nàng, thấy Phá Nguyệt ngồi trên giường, hai tay ôm bắp chân trái, gương mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi.

Bộ Thiên Hành xông tới trước mặt nàng, hơi ngừng lại, rồi đưa tay ra ôm lấy chân nàng:

– Để ta xem.

Phá Nguyệt nước mắt lưng tròng, cắn chặt môi dưới, quay người tránh đi.

Bộ Thiên Hành không chút nghi ngờ, thân thủ nhanh như điện chớp, giữ chặt hai tay nàng, rồi nắm lấy gót chân trái của nàng.

Ngón tay chạm vào gót chân như ngọc, vẫn hệt như trong ký ức ngày nào, cảm giác mềm mại khiến người ta muốn nín thở. Cả người Bộ Thiên Hành thoáng chấn động, cố nhịn, nghiêm mặt ngồi xổm trước mặt nàng, làn da nàng trắng ngần, mịn màng như tuyết, đâu có vết rắn cắn?

Chàng đứng lên định đi, bỗng nghe thấy giọng nói yếu ớt của nàng vang tới:

– A Bộ… đừng đi…

Người chàng cứng đơ, chầm chậm quay đầu.

Thân hình nhỏ bé của nàng cuộn lại, hai tay ôm gối, đầu đặt lên đầu gối, nhỏ xíu, vô cùng yếu ớt.

Mắt nàng ngấn lệ nhìn chàng, đôi mắt đen to tròn thực sự đáng thương, như cún con bị người ta bỏ rơi. Có lẽ vì thấy chàng không phản ứng gì, nàng thử đưa ra mấy ngón tay nhỏ bé, túm lấy góc áo chàng, giật nhẹ, rồi lại giật giật.

Bộ Thiên Hành sao không biết ý đồ của nàng?

Ngày trước ở trước mặt chàng, nàng lúc nào cũng tỏ ra phóng khoáng, tùy ý, có lúc lại còn cứng đầu không nghe lời. Nay cố ý làm ra vẻ đáng thương, nũng nịu, chỉ vì muốn chàng mềm lòng.

Nhưng cho dù chàng biết rõ thì đối diện với người tình trong mộng cả năm trời mới gặp, chàng vẫn không thể áp chế nổi trái tim mềm yếu.

Trái tim chàng còn đang nghẹn đắng thì nàng lại lên tiếng. Chỉ là giọng nói ngọt ngào, yếu ớt như thể sẵn sàng tan ra bất cứ lúc nào ấy cũng nhuốm chút tình ý si mê của thiếu nữ:

– Chàng từng nói, chúng ta sẽ ở bên nhau mỗi ngày, không bao giờ xa cách. Sao giờ chàng lại định nuốt lời? Nếu chúng ta phân cách nhau, chàng cô đơn một mình, ta cũng cô đơn một mình, không ai bầu bạn, không ai thương xót, A Bộ, chàng nhẫn tâm không?

Sắc đêm tối sẫm cũng không tối bằng ánh mắt của Bộ Thiên Hành.

Tuy mục đích của Phá Nguyệt là khiến chàng mềm lòng, nhưng cũng là thật lòng thật dạ. Lúc này thấy chàng lặng lẽ rút vạt áo của mình ra, lòng Phá Nguyệt lạnh đi.

– Nhan Phá Nguyệt, ta không còn tình ý gì với nàng. – Chàng nhìn nàng, thong thả nói, – Mong nàng từ đây quay đầu, đường tới Quân Hòa quốc chỉ mình ta là đủ.

Phá Nguyệt chưa từng yêu, cũng chưa từng bị người ta từ chối thẳng thừng như vậy, trong khoảnh khắc, đầu óc nàng trống rỗng, câu nói của chàng cứ vọng đi vọng lại trong đầu.

Ta đã không còn tình ý gì với chàng.

Nhan Phá Nguyệt, ta đã không còn chút tình ý gì với nàng.

– Ta và Mộ Dung Trạm không thực sự là vợ chồng… – Phá Nguyệt run giọng nói.

– Câm miệng, – Sắc mặt u ám của Bộ Thiên Hành khiến nàng một lần nữa run rẩy, – Tiểu Dung đối với nàng nhất mực tình thâm, nàng đã gả cho đệ ấy, sau này phải đối đãi với đệ ấy cho tốt, không được phụ lòng.

Tim Phá Nguyệt chùng xuống, nàng bỗng hiểu ra.

Hóa ra, không phải là vì hiểu lầm.

Là vì tình huynh đệ. Tình huynh đệ của nam nhân.

Thì ra, khi Bộ Thiên Hành tuyệt tình với một nữ nhân, chàng có thể tuyệt tình đến mức độ này.

– Ha, Bộ Thiên Hành! – Toàn thân Phá Nguyệt rét run, giọng nói cũng không che giấu được sự run rẩy. – Huynh nhường ta cho huynh ấy? Huynh nhường ta cho Tiểu Dung? Huynh là gì của ta? Huynh có quyền gì mà nhường? Huynh dựa vào đâu mà thay ta và Mộ Dung Trạm quyết định? Ta còn tưởng rằng huynh hiểu lầm, tưởng rằng huynh cũng không quên được ta. Hóa ra huynh vì Mộ Dung Trạm? Trong lòng huynh, ta là cái gì? Được! Huynh không cần thì không cần, không cần thì thôi, ta chờ huynh một năm, đã là chí tình chí nghĩa rồi! Quân Hòa quốc chắc chắn ta sẽ đi, huynh đừng có quản!

Tuy lời lẽ của nàng sắc bén, vậy mà nói tới sau cùng, giọng vẫn trở nên nghẹn ngào. Lần đầu tiên Bộ Thiên Hành thấy nàng tỏ ra hung dữ như vậy, trái tim tưởng đã tê dại của mình một lần nữa lại nhói lên đau đớn vì sự tuyệt vọng của nàng. Chàng không muốn ở lại bên nàng một khắc nào nữa, bèn quay người rảo nhanh ra ngoài.

Bộ Thiên Hành về phòng mình, không hề dừng lại, lập tức xách tay nải, ra khỏi khách điếm, cưỡi ngựa phóng đi. Lúc này đang là canh tư, sắc trời mờ mịt, tuyết rơi ngập đường. Chàng đi rất nhanh, trên lưng ngựa lắc lư, đất trời xám xịt, mênh mang vô cùng vô tận.

Trái tim Bộ Thiên Hành đột nhiên như những bông hoa tuyết cô đơn trước mắt, lảo đảo xoay tròn rồi rơi xuống vùn bùn.

Chàng vốn tưởng rằng mình không còn quan tâm nữa.

Quãng thời gian trong núi, ngày nào cũng tập luyện quên ăn quên ngủ, nỗi nhớ nàng ngày một nhạt dần đi. Cho tới hôm đó thấy Mộ Dung Trạm hôn Phá Nguyệt, tim chàng mới chết hẳn.

Mộ Dung Trạm là người ẩn nhẫn như thế nào? Bộ Thiên Hành hiểu rõ hơn ai hết. Có thể khiến đệ ấy chủ động hôn, chỉ sợ là đã yêu tới tận xương tủy.

Ngày ấy võ công của Bộ Thiên Hành đã bị phế, tự cảm thấy không thể nào bảo vệ nổi Phá Nguyệt. Nhớ lại hôm đó, nếu Phá Nguyệt không đi theo chàng thì đâu đến nỗi suýt nữa đã phải rơi vào tuyệt cảnh trên đỉnh Vô Cưu?

Chàng suy nghĩ trước sau, hạ quyết tâm gửi gắm Phá Nguyệt cho Mộ Dung Trạm. Nay lại thấy Mộ Dung Trạm nảy sinh tình cảm với nàng, chàng làm đại ca, hôm ấy đã quyết ý rút lui thì nay sao có thể qua cẩu rút vàn, vung đao chiếm đoạt tình yêu?

Thế nên lần này chàng quay về Đế Kinh đã quyết tâm chỉ nhìn hai người họ rồi đi.

Chỉ là trong một năm Bộ Thiên Hành nhận được chân truyền của cao nhân, luyện thành võ công độc bộ thiên hạ, vậy mà vẫn chưa tham ngộ được chữ “tình”! Ở ngoài phủ Thành Vương chỉ mong nhìn nàng một cái, thế mà suốt mười ngày trời, tâm trạng cứ ngẩn ngơ.

Cái cảm giác ấy rất nhạt, đã không còn sự nóng bỏng cuồng nhiệt như hôm nào, chỉ là rất nhạt. Tựa hồ mỗi giờ mỗi khắc đều nhớ tới nàng, lặng lẽ đứng trong tuyết rơi, nhớ giọng nói thất vọng mang theo chút thở dài của nàng:

– Tặng hắn một vò rượu.

Từ khi nào, một Nguyệt Nhi nghịch ngợm kiên cường, lại có giọng nói lãnh đạm như thế?

Thế là chàng cố ý quên đi quyết tâm nhìn thấy nàng rồi đi, phủ Thành Vương, quân doanh, chàng đi theo nàng, chỉ mong được đứng từ xa nhìn nàng lâu hơn nữa.

Không ngờ Nhan Phác Tông đột ngột xuất hiện, khiến nàng phát giác ra thân phận của mình.

Nhớ lại dáng vẻ làm nũng đáng thương của nàng ban nãy, Bộ Thiên hành chỉ cảm thấy trái tim mình vừa ngọt ngào, vừa đau đớn. Nhưng chàng biết làm thế nào? Đêm đó, câu nói mà Mộ Dung Trạm lảm nhảm “Nguyệt Nhi là của đại ca, không phải của ta” như một lưỡi dao xuyên thẳng vào trái tim chàng. Mộ Dung Trạm đối với chàng chân thành, cố nén tình yêu, hai tay dâng lên cho chàng, chàng sao có thể có lỗi với đệ ấy?

Nghĩ tới đây. Tâm ý của chàng lại càng kiên quyết, nghĩ Nguyệt Nhi đối với Tiểu Dung không phải không chút tình ý. Mà thời gian nàng ở bên mình cũng ngắn, khi đó nàng đã nói, chưa chắc đã theo mình kết hôn sinh con, tình cảm của nàng với mình đương nhiên cũng chưa tới mức bể cạn đá mòn.

Rồi có ngày nào đó, chắc chắn nàng sẽ hồi tâm chuyển ý, phu thê họ sẽ lại hòa thuận, thương yêu. Còn chàng vốn chỉ là một cô nhi, từ nay lang bạt chân trời góc bể, chỉ cần biết họ bình an, hạnh phúc thì có làm sao?

Đêm đông lạnh giá, một mình một ngựa, chàng không quay đầu, đi thẳng về phía Bắc.

Đi được nửa buổi, sắc trời hơi sáng, đã tới một khu rừng hoang vu. Phía Bắc rừng núi đều trơ trọi cả, những triền đất vàng bụi bặm ngút mắt, nay đã bị tuyết trắng phủ kín. Bộ Thiên Hành đi thêm mấy bước, đột nhiên nghe thấy bốn phía vang lên tiến vó ngựa.

Chúng nhắm vào chàng mà tới.

Chàng quả quyết dừng chân.

Chàng học xong xuống núi, chỉ mới cùng Nhan Phác Tông và Nhan Phá Nguyệt giao thủ. Đánh với Nhan Phác Tông, đánh tới mức khiến chàng như cá gặp nước, chỉ tiếc rằng hai người bất phân cao thấp, muốn lão rùa già ấy táng mạng ngay tại trận là chuyện không thể; đối chiến với Nhan Phá Nguyệt, chàng trong trạng thái ngơ ngơ ngẩn ngẩn, một lòng một dạ quan sát nàng, đâu có nhớ được những chiêu thức quyền cước?

Thế nên lúc này, như một thanh bảo kiếm vừa xuất vỏ, cần được rèn luyện, cần được giao thủ, cần được trưởng thành từ trong chiến trận. Lúc này nghe thấy bốn người định tấn công lén, mặc dù công lực không yếu, nhưng so ra còn kém hơn cả Nguyệt Nhi, chàng thấy hơi thất vọng, nhưng méo mó có hơn không.

Quả nhiên, chờ đợi giây lát đã thấy bốn con ngựa từ trước sau, phải trái lần lượt bước ra. Bọn họ đều cưỡi trên lưng tuấn mã đen tuyền, mặc y phục bốn màu: đỏ, vàng, lam, lục, đeo mặt nạ quỷ bốn màu, nanh ác và cổ quái.

– Tiểu tử cuồng vọng. – Người mặc y phục đỏ, đeo mặt nạ đỏ quát, – Dám đứng chờ nơi đây? Tiểu tử, ta hỏi ngươi, có phải là ngươi tới vì người đó không?

Kẻ mặc áo vàng nói:

– Đại ca, đừng nhiều lời với hắn. Đây là địa bàn của Mạc Bắc Tứ Mị chúng ta, không thể chia thức ăn cho một người khác được.

Tiếng cười của gã áo lam nghe the thé:

– Không sai, không sai. Nữ nhân chỉ có một, nay kết hội đã có mười mấy người, mỗi tháng chỉ được chia có hai ngày, không thể tăng thêm được.

Tuy rằng Bộ Thiên Hành luôn quan tâm chú ý tới động thái võ lâm, nhưng đối với thế lực ở miền Bắc lại hiểu biết rất ít. Lúc này nghe họ nói tới “nữ nhân” thì cả kinh: Chẳng nhẽ họ để mắt tới Nguyệt Nhi rồi?

Bộ Thiên Hành thăm dò:

– Bốn vị đại hiệp, ta đi về phía Bắc, chặn đường của các vị sao?

Gã áo lục thấp bé nhất, “A” một tiếng:

– Đại ca, hắn nói đúng, người đó ở “khách điếm Vân Phúc”, hắn không nhắm vào người đó!

Bộ Thiên Hành nghe tới đây thì không còn nghi ngờ gì nữa. Đúng là Nhan Phá Nguyệt đang sống trong khách điếm Vân Phúc! Gã đại ca áo đỏ nói:

– Nếu đã thế thì tiểu tử đi mau đi! Đừng quay đầu lại.

Bộ Thiên Hành gật đầu, đưa tay sờ đao không thấy mới nhớ ra mình đã mang cầm cố ở khách điếm. Bất giác chàng nhớ tới màn kịch nàng kêu gọi chúng nhân chửi mình, lòng chợt thấy trống trải.

Bốn người thấy chàng trầm mặc không nói, đang định phát tác. Chàng ngẩng đầu lên, cười nhạt với họ:

– Bốn vị đại hiệp, ta thay đổi chủ ý rồi.

Nửa tuần hương sau.

Ba người đỏ, vàng, lam nằm la liệt dưới đất, mặt mũi xám ngoét. Một tay Bộ Thiên Hành đang kéo cổ áo gã áo lục, vẻ mặt đáng sợ:

– Nói kỹ hơn một chút. Sót chỗ nào thì ta sẽ lập tức cho ngươi ngũ mã phanh thây.

Gã áo lục đã sợ mất mật, run rẩy nói:

– Đại… đại hiệp! Đừng giết ta, ta nói hết! Trận chiến kinh thiên trong đại hội võ lâm ở đỉnh Vô Cưu năm ngoái, đại hiệp có biết không?

Bộ Thiên Hành bực bội:

– Nói vào trọng tâm.

Gã áo lục vội nói:

– Nhị thập tứ hiệp Mạc Bắc khắp nơi đều có tai mắt! Nhân đan đó vừa bước chân vào Mạc Bắc là đã bị thủ hạ của “Man Hùng” để mắt tới. “Man Hùng”, “Độc Nhãn Địch Tiên”, mấy lộ nhân mã đều đào thoát khỏi đỉnh Vô Cưu ngày hôm đó, nhớ mặt đan nhân. Mọi người ước định chiều tối nay động thủ tại khách điếm Vân Phúc!

Bộ Thiên Hành trầm tư giây lát:

– Tin tức nhân đan đang ở Mạc Bắc còn ai biết nữa không?

Lục y nhân lắc đầu:

– Những người biết hôm nay đều đi. Mọi người sợ, sợ người trung nguyên biết, cố ý hành sự kín đáo. Một khi… một khi bắt được sẽ giấu ở Mạc Bắc…

Bộ Thiên Hành gật đầu:

– Tốt, rất tốt. – Một tay vặn mạnh, rắc một tiếng, gã áo lục lập tức tắt thở.

Bộ Thiên Hành thấy trời còn sớm, bèn đào một cái hố lớn, vùi thi thể của bốn người xuống đó. Đứng bên hố nghĩ ngợi, bèn lột quần áo của áo lam xuống, gỡ bỏ mặt nạ rồi quay về Vân Phúc khách điếm.

Khi Bộ Thiên Hành quay về tới bên ngoài khách điếm mới là chính ngọ. Chàng chờ đợi giấy lát, thấy trong rừng lục đục kéo tới bảy tám người.

– Lão Tam? Ba huynh đệ khác của ngươi đâu? – Một hán tử cao lớn, cường tráng cưỡi ngựa đi tới, vỗ vai chàng.

Bộ Thiên Hành hạ thấp giọng nói:

– Có việc nên đến trễ một chút.

Hán tử đó cười nói:

– Việc này ai đến thì có phần, đến muộn, đừng trách “Man Hùng” ta chiếm được đầu tiên.

Bộ Thiên Hành trầm mặc, quan sát tỉ mỉ người này. Hôm đó trên đỉnh Vô Cưu, số người vây đánh chàng rất nhiều, nhưng người này trông rất trắng trẻo, lại béo tốt, đúng là cũng có đôi chút ấn tượng.

Bộ Thiên Hành cố nén sát ý trong lòng xuống, nghĩ bụng, chỉ chờ người của các ngươi đến đủ, ta sẽ giết các ngươi sạch sẽ!

Kiên nhẫn chờ đợi một nửa ngày trời, cuối cùng mặt trời cũng ngả về phía tây. Bộ Thiên Hành đang ngưng thần tĩnh khí thì đột nhiên nghe thấy nam tử trẻ tuổi có gương mặt gầy gò, nhọn hoắt bên cạnh nói:

– “Độc Nhãn Địch Tiên” đã đi trước. Haiz, đêm đầu tiên là của lão rồi.

Bộ Thiên Hành thoáng giật mình, ngẩng đầu nhìn lên, thấy có năm người cưỡi ngựa từ trong rừng đi ra, lao nhanh tới cửa khách điếm, Man Hùng cũng ở trong số đó. Bọn chúng đều mang theo binh khí, tiểu nhị ở cửa khách điếm thấy thế lạp tức rụt vào trong.

Một gã trông thư sinh trắng trẻo, chột mắt trong số đó, tay cầm cây sáo trúc thô đen, âm u:

– Tiểu thư sống ở phòng số ba hàng chữ Thiên, ở đây có rất nhiều bằng hữu muốn cùng nàng trò chuyện. Mau ra đây đi, nếu không chúng ta sẽ phóng hỏa đốt khách điếm, liên lụy người vô tội.

Bộ Thiên Hành nghe thấy giọng nói của gã trầm ổn, đúng là một cao thủ. Có điều vẫn còn kém xa Nguyệt Nhi. Chàng không mấy lo lắng, quay đầu hỏi người bên cạnh:

– Sao lại là bọn họ đi trước?

Người bên cạnh đáp:

– Cái này chẳng phải đã thỏa thuận rồi sao? Bọn họ đánh trận đầu, thăm dò xem nhân đan đó có kẻ giúp đỡ không. Có điều nếu một đòn đắc thủ đương nhiên họ cũng sẽ… ha ha!

Bộ Thiên Hành cố nén lửa giận trong lòng, lại hỏi:

– Người của chúng ta đến đủ chưa?

Người đó đáp:

– Ngoài ba huynh đệ của ngươi thì còn hai ngươi nữa đang trên đường. Lát nữa mà không tới, bắt được nhân đan thì sẽ không có phần của họ.

Bộ Thiên Hành không lên tiếng nữa.

Màu tuyết mênh mang, tĩnh mịch vô cùng.

Có lẽ vì sợ hãi đám cuồng đồ võ lâm này mà chẳng bao lâu sau, trong thôn cũng trở nên yên tĩnh. Chẳng có bóng dáng một người qua đường, nhà nhà đều đóng cửa thật chặt, không chút tiếng động.

Chỉ có cở hiệu trước cửa khách điếm là vẫn bay phần phật trong gió, khiến buổi chiều hoàng hôn lạnh lẽo càng thêm giá buốt đến rợn người.

Một bóng người thong thả từ khách điếm đi ra.

Áo màu trăng, chiếc váy dài màu lục nhạt, đơn giản, nhưng tôn lên vòng eo thon thả và từng đường nét quyến rũ. Gương mặt trẳng trẻo hơi ngước lên, rạng ngời tỏa sáng, đôi mắt đẹp sâu thẳm, như vầng trăng treo giữa đại mạc, khiến người ta không thể rời mắt.

– Con mẹ nó, thật là… – Nam tử bên cạnh Bộ Thiên Hành im bặt.

Tuy rằng trong tay Phá Nguyệt cầm đao, nhưng không hề tạo ra sự uy hiếp cho bất cứ kẻ nào. Độc Nhãn Địch Tiên cười nói:

– Cô nương, còn nhận ra ta không? Hôm đó ở trên đỉnh Vô Cưu, con mắt này của ta đã bị gã nam nhân của cô đâm mù. Ngọc Diện Địch Tiên biến thành Độc Nhãn Địch Tiên, đều là nhờ các người ban cho đấy! Hắn đâu?

Phá Nguyệt thoáng đổi sắc, ngước mắt nhìn gã:

– Đỉnh Vô Cưu? Hôm ấy ngươi cũng ở đó?

– Cô nương, cô còn chưa nói, ý trung nhân của cô đâu? – Người đó lại hỏi.

Phá Nguyệt không đáp, chỉ hỏi:

– Hôm đó các người đều ở trên đỉnh Vô Cưu?

Đám người gật đầu, việc bao vây Phá Nguyệt hôm nay là do bọn chúng triệu tập, thế nên chúng nhân trong rừng mới mặc nhận cho chúng lên trước.

Phá Nguyệt rút Minh Hồng đao ra, tựa hồ có chút hốt hoảng:

– Mời chỉ giáo.

Chúng nhân sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng, đao quang của Phá Nguyệt đã quét ra, như sấm chớp giăng xuống, “xoẹt” một cái, chặt đứt đầu Độc Nhãn Địch Tiên. Máu tươi bắn đầy mặt nàng, khiến cho gương mặt trở nên lạnh lẽo, nhất là đôi mắt to đen lát đến rợn người. Nàng đưa tay lên lau vết máu trên mặt, lẩm bẩm ngây ngô:

– Ta không thích giết người. Nhưng các ngươi đều là những kẻ đã làm chàng bị thương hôm đó, ta không thể không giết.

Lời vừa dứt, bốn người còn lại lập tức xông lên. Đao quang của Phá Nguyệt như trận mưa tuyết phủ mặt đất, chớp mắt lại giết chết Man Hùng.

Bộ Thiên Hành nhìn thấy rõ ràng, mỗi khi giết chết một người, sắc mặt nàng lại tái nhợt đi một chút, nhưng hai mắt càng thêm ngoan cường bướng bỉnh.

Nhan Phá Nguyệt như thế này thật lạ lẫm. Phá Nguyệt ngày trước không bao giờ giết người, thậm chí còn không làm ai bị thương. Cho dù hôm đó ở thành Mặc Quan suýt chút nữa bị địch bắt, nàng cũng chỉ biết giơ tay đầu hàng.

Nhưng ánh mắt nàng lúc này là động không đáy, bởi vì đám người này từng làm chàng bị thương?

Một nơi nào đó sâu thẳm trong trái tim Bộ Thiên Hành như bị một bàn tay nhỏ kéo nhẹ, cơn đau âm ỉ nhói lên.

Không, không đúng. Nguyệt Nhi của chàng phải là người rạng rỡ, đáng yêu, phải sống vui vẻ, vô ưu vô lo dưới sự bảo vệ của nam nhân, không nên để hai tay nhuốm máu tươi, không nên rơi vào hố sâu của thù hận bẩn thỉu.

Nàng phải thật sạch sẽ.

Chỉ lát sau, năm người đó đã bị nàng giết chết.

Nàng xách đao đứng giữa đống thi thể ngổn ngang, lạnh lùng như một nữ tu la. Đám người trong rừng thất kinh, nhất thời không ai lên tiếng, cũng chẳng có ai tiến về phía trước.

Duy chỉ có Bộ Thiên Hành nhìn thân hình nghiêng nghiêng của nàng, đau lòng khôn xiết.

Ánh tịch dương càng lúc càng nhạt, giữa nơi hoang vắng này tựa hồ chỉ có mình nàng, đơn độc đứng đó. Nàng trầm mặc một lát, đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, gương mặt thoáng vẻ bất an, đưa mắt hoang mang nhìn xung quanh, loạng choạng ném đao đi, thoái lui mấy bước. Sau đó ngồi thụp xuống ôm đầu gối, vùi đầu vào cánh tay.

Nàng khóc.

Bờ vai yếu đuối rung lên từng hồi, tiếng khóc nỉ non theo gió đưa vào tai mỗi người.

– A Bộ… A Bộ… khốn kiếp…

Giọng nàng nghe mơ hồ mà yếu ớt, si mê mà đau đớn.

Âm thanh yếu ớt khàn khàn, khô khốc như thể bất cứ lúc nào cũng có thể rỉ máu.

Bộ Thiên Hành chỉ cảm thấy cổ họng mình như bị một bàn tay vô hình siết chặt, khiến chàng không thở nổi.

– Tấn công! – Có người quát khẽ.

– Đao pháp của ả rất lợi hại! Phóng độc! – Có người móc ám khí trong ngực ra.

Kẻ bên cạnh Bộ Thiên Hành đang định thúc ngựa lao tới liền bị chàng ngăn lại. Gã kinh hãi toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: Thân thủ của Tứ Mị từ khi nào trở nên nhanh thế nhỉ?

– Người tới đủ chưa? – Bộ Thiên Hành thong thả hỏi.

Người đó gật đầu:

– Chỉ thiếu huynh đệ của ngươi nữa thôi.

– Tốt. – Bộ Thiên Hành buông hắn ra, rút thanh đao trên lưng ngựa, cũng theo chúng nhân lao tới.

Sau khi Bộ Thiên Hành đi, Phá Nguyệt ôm một trái tim đau đớn, phẫn uất, sau đó lại thấy hơi hối hận.

Đang lúc thất hồn lạc phách thì bị kẻ ác thách thức. Phá Nguyệt vốn chỉ định đánh lui bọn chúng là dừng tay, nhưng khi nghe chúng nói tới hôm đó cũng ở trên đỉnh Vô Cưu, thế là nàng đổi ý.

Trở nên mù quáng.

Trong đầu nàng chỉ có một ý nghĩ: Chính đám người này đã ép chàng phải bế nàng nhảy xuống vực, ép chàng phải cùng nàng sinh ly tử biệt!

Nếu không phải bọn chúng, giờ Bộ Thiên Hành đâu có chia tay nàng?

Chỉ là đối diện với một đống thi thể ngổn ngang, nàng mới sực tỉnh. Nàng đang làm gì thế này? Đồ sát ư?

Nàng ngồi bó gối, run rẩy, nước mắt không thể kìm nén được.

Đang lúc hoang mang không biết làm gì, đột nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa cuồng loạn sau lưng. Nàng thất kinh, bất chấp tất cả, cầm đao, nhảy vọt lên, bàng hoàng nhìn ra sau.

Chỉ thấy cát vàng bay mù mịt, mấy chục người cưỡi ngựa, đao quang kiếm ảnh, như hung thần ác sát lao về phía mình.

Đánh nổi không?

Nàng siết chặt Minh Hồng đao, lòng bàn tay toát mồ hôi, nàng không biết.

Nhưng khi còn cách nàng ba trượng, sau lưng đám người đó, ánh đao như hồng nhạn vút lên trời xanh, không chút lưu tình chém xuống, kẻ dẫn đầu lập tức bị chể làm đôi.

“Xoẹt xoẹt xoẹt”, đao quang liên tiếp, bóng người như quỷ mị len lỏi trong đám đông.

Nơi lưỡi đao đi qua, tất cả đều táng mạng, đầu thân chia lìa.

Chớp mắt, chỉ trong chớp mắt.

Mười mấy người không một tiếng động, chỉ còn tiếng vó ngựa đang bỏ chạy tứ tán. Trên mặt đất đều là những thi thể không toàn thây và máu tươi.

Người đó mặc áo lam, đeo mặt nạ quỷ quái màu lam, tay cầm trường đao nhuốm máu, lạnh lẽo đứng trước một đống thi thể nhìn nàng.

Đôi mắt đằng sau tấm mặt nạ ấy âm trầm như nước, ẩn hiện sắc đỏ.

Phá Nguyệt cũng trầm mặc nhìn chàng.

Chàng gỡ mặt nạ xuống, rồi lại cởi áo lam, cuộn vào thanh đao trong tay, ném xuống vũng máu. Sau đó chàng đi tới trước mặt nàng.

Chàng không nhìn nàng, ánh mắt chàng như dừng lại tại một nơi nào đó sau lưng nàng, không biết là đang nhìn vào khoảng không nào.

– Nàng kiên quyết đi Quân Hòa quốc? – Chàng hỏi, giọng nói cũng như thanh đao của chàng, lạnh lẽo vô tình.

– Không liên quan tới huynh. – Phá Nguyệt gằn từng tiếng.

Chàng đột ngột giơ tay ra, cầm lấy thanh Minh Hồng đao trong tay nàng:

– Cùng lên đường.

Phá Nguyệt giơ tay định đoạt lại Minh Hồng đao:

– Ai thèm đi với huynh? Cút!

Chàng nghiêng người tránh, lặng lẽ cầm thanh đao, đi thẳng về phía trước.



Bầu trời sa mạc trong xanh hơn ở thành trấn rất nhiều, một màu xanh ngọc bích như con suối chảy dài không dứt, nạm trên đỉnh đầu.

Những đồi cát trập trùng, có ngọn cao lớn như núi, có ngọn như sóng nhấp nhô dịu dàng, ẩn hiện trước mặt Phá Nguyệt, cảnh tượng mỹ lệ, khiến tâm hồn người ta bỗng trở nên rộng mở.

Hai con lạc đà một trước một sau cách nhau rất gần. Chàng đi trước, nàng đi sau. Có lẽ vì nơi đây là hoang mạc mênh mông, đủ để tan chảy trái tim của mỗi người. Họ không còn chiến tranh lạnh, nhưng cũng không gần gũi như trước kia. Họ thực sự như hai người bạn kết đôi song hành, bình tĩnh tiến sâu hơn vào hoang mạc.

Hai người đã căn cứ theo phương hướng mà Triệu Phách chỉ dẫn, đi trong sa mạc được mười ngày. Tuy rằng, bốn bề mênh mông cát trắng, nhưng Bộ Thiên Hành đã quen hành quân đánh giặc, ngắm chuẩn phương Bắc nên không phải đi đường vòng.

Lúc này đã quá giờ ngọ, mặt trời gay gắt như muốn lột da con người. Bộ Thiên Hành gỡ túi nước xuống đưa cho Phá Nguyệt, nàng đón lấy, đang định uống thì cả hai cùng giật mình, nghe thấy phía trước có tiếng động đưa tới.

Hai người xuống lạc đà, ẩn thân sau đồi cát. Thấy một đoàn khoảng chục người đang giẫm lên cát vàng, từ sau đồi cát xông ra. Những người đó sắc mặt vàng vọt, dáng vẻ hung hãn. Người nào cũng cởi trần, lưng dắt trường đao. Thấy hai con lạc đà chất đầy đồ đạc, và cả Phá Nguyệt với dung mạo xinh đẹp thì mắt sáng lên, lặng lẽ bao vây.

Bộ Thiên Hành hiểu rõ trong lòng, biết mình đã gặp phải bọn cướp sa mạc mà Triệu Phách nói. Chẳng qua chỉ hơn chục tên tiểu tốt, chàng cũng không mấy để bụng, quay đầu dặn dò Phá Nguyệt rồi xách đao nghênh đón.

Đám cướp sa mạc sống bằng lưỡi đao nên tính tình kẻ nào cũng vô cùng hung hãn. Không nói nhiều lời, chúng lập tức lao lên đánh.

Ban đầu, hai người còn chẳng chút lo lắng.

Bộ Thiên Hành thâm chí còn chưa rút đao đã đánh ngã bốn, năm người. Chàng nghe nói lũ cướp trong hoang mạc giết người như ngóe, tội ác chồng chất, cho nên hạ thủ không lưu tình, kẻ nào cũng bị chàng chặt gân chặt xương, một chiêu táng mạng.

Đám cướp còn lại mới hoảng hốt, quay người định bỏ chạy. Nhưng Bộ Thiên Hành đâu chịu tha, rút đao bay lên, đuổi theo.

Có một tên cướp vô cùng nhanh nhẹn, ban đầu trốn sau đồi cát, thấy Bộ Thiên Hành đuổi ra ngoài thì rút đao lao về phía Phá Nguyệt. Nhưng hắn không ngờ mình đã nhầm to, nàng thậm chí còn chẳng cau mày, một đao chém hắn lăn lộn ra đất.

Vậy mà Phá Nguyệt không ngờ được rằng, hai con lạc đà lại giật mình, kêu lên một tiếng rồi chạy theo hai hướng khác nhau.

Phá Nguyệt giật mình, rồi nhìn con lạc đà mang theo mười túi nước, co chân đuổi theo. Không ngờ vừa mới vượt qua đồi cát, thấy sắp đuổi kịp, bỗng dưng nghe thấy tiếng kêu của lạc đà, cơ thể chầm chậm chìm xuống!

Phá Nguyệt thót tim, cảm giác chân mình hụt một bước, cát lún như cơn nước lũ cuồn cuộn kéo nàng xuống.

– Thiên Hành! – Đầu óc nàng trống rỗng, hai tay vỗ mạnh lên mặt cát, mượn lực định bay lên! Không ngờ thân hình vừa mới nhích lên được vài tấc thì cát chảy lại xoáy tròn, như có một lực rất mạnh, kéo nàng xuống dưới!

– Nguyệt Nhi! –Một thân hình cao lớn đột nhiên lao ra từ sau đồi cát.

– Đừng qua đây! Là cát lún! – Phá Nguyệt vội kêu lên, lòng sợ hãi muôn phần, muốn đề khí mà cát cứ chảy xuống, càng lúc càng lún xuống nhanh hơn!

Bộ Thiên Hành vội dán người xuống đồi cát, nhận ra tình trạng của nàng, sắc mặt tái nhợt. Cũng may chàng nhanh nhẹn, lập tức tháo thắt lưng ra, buộc vào Minh Hồng đao, ném thắt lưng xuống trước mặt nàng.

Cát đã ngập tới cổ Phá Nguyệt, nàng hoảng hốt túm lấy thắt lưng, thở phào một hơi. Bộ Thiên Hành quát khẽ:

– Lên! – Phá Nguyệt cảm thấy thân hình nhẹ bẫng, một lực kéo mạnh nàng lao lên khỏi mặt cát, đáp xuống. Bộ Thiên Hành vươn tay ra kéo nhẹ, bay lên ôm lấy nàng, thật chặt trong lồng ngực. Hai người kinh hãi còn chưa đứng vững trên đồi cát đã đưa mắt nhìn nhau, im lặng không nói.

– Lạc đà chạy rồi! – Phá Nguyệt đột nhiên nhớ ra, vội vàng thốt lên.

Tim Bộ Thiên Hành chùng xuống, đưa mắt nhìn quanh, nhưng đồi cát mênh mông, đâu còn bóng dáng lạc đà.

– Còn nước không? – Bộ Thiên Hành hỏi.

Phá Nguyệt chỉ một túi nước trên mặt đất, đó là túi ban nãy Bộ Thiên Hành đưa cho nàng, bị rơi xuống.

Chỉ còn một túi thôi.

Nhưng họ còn cách biên giới với Quân Hòa quốc mười ngày đường nữa. Hai người đã đi trong sa mạc mười ngày, giờ muốn quay về cũng không kịp.

Bộ Thiên Hành thoáng biến sắc, vẫn cố gắng điềm tĩnh:

– Không sao, Triệu Phách nói trong sa mạc cũng có ốc đảo. Tới đó bổ sung thêm nước là được.

Ba ngày sau.

Mặt trời như lò lửa thiêu đốt trên đỉnh đầu.

Phá Nguyệt hoàn toàn không ngờ rằng, họ lại rơi vào tình cảnh này.

Rõ ràng mấy hôm trước, họ còn ở trong sơn trại của Triệu Phách, nhìn người Thanh Luân nhảy múa hát ca; rõ ràng chàng còn lạnh lùng cự tuyệt nàng, nàng cũng hạ quyết tâm, chỉ chờ hoàn thành xong di nguyện của sư phụ, sẽ dứt bỏ tình cảm này.

Rõ ràng nàng còn nghĩ, trừ phi chàng xin lỗi, trừ phi chàng xin nàng tha thứ, thì nàng mới lại tiếp tục sánh bước cùng chàng.

Vậy mà sao sai một li đi một dặm? Họ lại bị lún sâu vào hoang mạc này? Đừng nói chờ tới ngày chàng nghĩ thông, đừng nói chờ tới ngày nàng quyết định lưu lại hay ra đi. Thêm một ngày nữa là họ không chờ đợi được tiếp.

Phá Nguyệt lại nhìn mặt trời đỏ rực trên đầu, nghĩ bụng, giờ thì tốt rồi. Chàng có nghĩ thông hay không, nàng có tha thứ hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Bởi vì rất có khả năng họ sẽ cùng chết ở đây.

Điều đáng hận là, cho tới chết chàng vẫn không chịu thừa nhận tình ý với nàng ư? Đến chết vẫn nghĩ tới tình huynh đệ với Tiểu Dung, nó vẫn lớn hơn tình yêu với nàng sao?

Phá Nguyệt càng nghĩ càng thấy chua chát, liếm đôi môi khô nứt, cố gắng nhẫn nại để không nhìn Bộ Thiên Hành. Chàng vẫn phát giác ra, nắm lấy tay nàng, gỡ túi nước ở thắt lưng xuống, nhét vào tay nàng.

– Huynh uống đi. – Phá Nguyệt bất động.

Bộ Thiên Hành gật đầu, cầm lấy túi nước, mở nắp ra, yết hầu cử động, rồi bỏ xuống đưa nàng. Phá Nguyệt nghi hoặc nhìn chàng:

– Huynh lừa ta.

– Uống đi, đừng nhiều lời.

Phá Nguyệt đón lấy túi nước, chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

Sao nàng lại không biết, một túi nước, hai người uống ba ngày mà vẫn còn non nửa, làm gì có chuyện đó? Chàng gần như không uống chút nào.

– Chúng ta có thể tìm được ốc đảo không?

Chàng không quay đầu lại, bình thản đáp:

– Chắc chắn có.

Tám ngày sau.

Phá Nguyệt cảm thấy mặt trời như bị điên rồi, càng đi về phía Bắc thì cái nắng càng dữ dội hơn.

Đã hai ngày rồi nàng không uống nước, đầu nặng trịch. Sa mạc vàng óng trở nên mơ hồ. Nàng biết mình không trụ được nữa rồi.

Bộ Thiên Hành cũng khát vô cùng. Hai ngày sau đó, chàng thậm chí còn chẳng buồn cầm túi nước lên làm bộ nữa, chỉ nhìn nàng, nói:

– Ta không khát. – Nàng không nghe, chàng bèn điểm huyện, rót vào miệng bắt nàng uống rồi mới giải huyệt. Phá Nguyệt tức điên, giơ tay đánh chàng, chàng vẫn bất động, chỉ cười biếng nhác:

– Nội lực của ta thâm hậu hơn nàng, nghe ta sắp xếp.

Lúc này, Bộ Thiên Hành vốn đang đi phía trước, như phát hiện ra điều gì đó, quay lại nhìn nàng, gương mặt lấm lem, đôi môi khô nứt đen sì, thấp thoáng còn có vết máu.

– Không đi nổi nữa sao? – Giọng chàng khàn khàn.

– Đi được. – Hai chân Phá Nguyệt mềm nhũn, trước mắt tối sầm.

Phá Nguyệt tỉnh lại bởi mùi máu tanh trong miệng.

Thứ nước ấm nóng chảy vào thực quản đã khô hạn lâu ngày, hơi mặn, chan chát, cả mùi như sắt gỉ nữa. Chẳng dễ ngửi lắm, nhưng Phá Nguyệt lại cảm thấy dạ dày và cổ họng đã tê dại lâu ngày của mình như được hồi sinh, bèn tham lam hút thứ nước đó.

Đột ngột nghĩ ra điều gì, nàng mở bừng mắt, bắt gặp đôi mắt sẫm màu.

Dưới ánh trăng, Bộ Thiên Hành lặng lẽ nhìn nàng, gương mặt anh tuấn mà tiều tụy như một bức tượng điêu khắc, bất cứ lúc nào cũng bị ánh trăng trong sa mạc ăn mòn.

Nàng thất kinh, giờ mới phát hiện ra cổ tay chàng đang đặt lên miệng mình. Đó đâu phải là suối ngọt, mà là máu của chàng!

– Bộ Thiên Hành, huynh điên rồi! Ta không cần! Tránh ra! – Nàng rít lên yếu ớt.

Lúc này ánh mắt Bộ Thiên Hành thật dịu dàng, nhưng hành động lại như dã thú ngang ngược! Chàng giữ chặt hai tay nàng, giơ cổ tay lên định bịt miệng nàng lần nữa.

Phá Nguyệt như muốn phát điên, nàng sắp điên rồi! Bao nhiêu ngày qua chàng không uống nước, chàng lại còn cho nàng uống máu của mình? Nàng sao có thể thuận theo? Chết cũng không theo!

– Đồ điên! Huynh là gì của ta! Ai thèm uống máu của huynh! Cút! – Nàng quát.

Có lẽ chàng không còn quá nhiều sức lực, bị nàng giằng ra! Chàng cũng nổi giận, quát khẽ:

– Ngồi yên! – Rồi giơ tay lên điểm huyệt nàng.

Nhưng lần này Phá Nguyệt không nghe theo nữa, chết cũng không nghe! Nàng cắn chặt răng, mặc cho chàng giơ cổ tay lên, khiến mặt mũi nàng lấm lem những máu, nhưng nàng vẫn không chịu uống!

– Há miệng! – Ánh mắt chàng nhìn nàng âm u, gương mặt anh tuấn đã tái xanh.

Phá Nguyệt nhìn chàng trân trối, nước mắt lã chã lăn xuống.

– Ta là gì của nàng?! Nàng nói đi, ta là gì của nàng?! – Chàng cúi đầu xuống, ngậm chặt cổ tay của mình, hút mạnh một hơi. Sau đó một tay siết chặt cằm nàng, cúi đầu xuống, đặt mạnh lên.

Đầu lưỡi ấm nóng, mang theo cả hơi thở quen thuộc mà như xa lạ, và cả mùi máu tanh nồng, mùi cát bụi, tất cả đều dốc vào miệng nàng. Tim Phá Nguyệt đau nhói, như một con rối mặc cho đôi môi và chiếc lưỡi mạnh mẽ của chàng điên cuồng quấn lấy mình.

Chàng dường như đã quên đi tất cả, chỉ ôm chặt lấy nàng, muốn nhét nàng vào cơ thể mình. Máu trong miệng đã ép nàng uống cạn, chàng như quên đi ý định ban đầu của mình, hệt như con mãnh thú vồ vập lấy nàng, hôn lên môi nàng, lên má nàng, lên tai nàng, lên cổ nàng, hôn lên những nơi đã từng khiến chàng si mê, cũng từng khiến chàng thần hồn điên đảo.

Phá Nguyệt ôm lấy tấm lưng rộng mà lạnh lẽo của chàng, cảm thấy vừa tuyệt vọng vừa hoan hỉ. Còn chàng sau khi đã hôn nàng cuồng loạn một hồi, vùi mặt vào mái tóc dài của nàng, mười ngón tay đan vào tay nàng, đè nàng xuống cồn cát mềm mại.

Phá Nguyệt đau đớn ôm chàng:

– Bộ Thiên Hành, có thể chúng ta sẽ chết ở đây, huynh còn muốn nhường không?

Trả lời nàng chỉ là sự im lặng, chàng lặng lẽ ngẩng đầu lên, lại hôn nàng.

Hôm sau khi Phá Nguyệt tỉnh lại đã thấy mình trên lưng Bộ Thiên Hành.

Mái tóc dài của chàng xõa tung, toàn thân vừa bẩn vừa hôi, vết máu trên cánh tay khô lại trông thật đáng sợ, bước thấp bước cao đi trong cát.

Mấy hôm trước, bọn họ còn có thể bước đi nhẹ nhàng, ngày đi mấy dặm. Nhưng hôm nay, họ đã chịu đói chịu khát mười ngày trời. Là cao thủ võ lâm cũng chẳng khác gì người thường.

Phá Nguyệt nhìn chằm chằm vào phần gáy đã bị gió cát làm cho nứt nẻ của chàng một hồi lâu, nhẹ nhàng gối đầu lên đó. Thân hình chàng thoáng động, rồi tiếp tục lặng lẽ đi về phía trước.

Đến đêm, trời vô cùng lạnh lẽo. Chàng ôm nàng sau một đồi cát, nàng còn chưa nói gì, chàng đã giơ tay lên điểm huyệt của nàng.

– Ta không khát!

– Chẳng đến lượt nàng. – Giọng nói của chàng mang theo ý cười, dùng đao rạch một đường trên cánh tay kia của mình, cúi đầu xuống hút một hơi, sau đó lại áp vào miệng nàng.

Lát sau, hai người hôn nhau đến thở hổn hển, cũng yếu ớt, vô lực.

Bộ Thiên Hành ôm nàng, hai người lặng lẽ nhìn nhau.

Ánh mắt chàng sâu thẳm khiến nàng cảm thấy có điều gì đó khác thường. Nhưng cụ thể khác thường chỗ nào thì nàng lại không nói được.

– Huynh định làm gì? – Phá Nguyệt khàn giọng nói.

Chàng không đáp, đặt Phá Nguyệt đã bị điểm huyệt lên đất, sau đó cầm đao lên, mũi đao găm thẳng vào bắp tay mình.

– Bộ Thiên Hành, huynh điên rồi! Dừng tay! – Phá Nguyệt cảm thấy mắt mình tối sầm.

Vẻ mặt chàng vô cùng lạnh lùng:

– Chẳng phải nàng hỏi ta có nhường hay không sao? Ta không nhường nữa, giờ nàng không còn là người của Tiểu Dung nữa, là người của ta! Người của ta thì phải nghe theo ta! Ta muốn nàng sống tiếp!

Mọi thứ sau đó trở nên mơ hồ như trong cõi mộng, khiến nàng không phân biệt nổi thật giả. Dường như nàng đã thấy Bộ Thiên Hành rất thản nhiên, các thớ thịt trên mặt co rút, sau đó cánh tay chàng thêm một vết thương nữa, lưỡi đao thêm một miếng thịt đỏ máu. Nàng cố sức giãy giụa chống cự, mặt chàng lạnh tanh, siết cằm, nhét miếng thịt ấy vào miệng nàng.

Nàng cảm thấy mình sắp điên đến nơi, thực sự phát điên rồi. Nàng nhổ miếng thịt ấy ra! Những chàng độc quá, ác quá, nhổ ra rồi lại nhét vào, nhổ ra rồi lại nhét vào. Cuối cùng ép nàng nuốt xuống.

Nàng nôn khan, cảm thấy mình như rơi vào địa ngục. Còn chàng móc thuốc trị thương trong ngực ra, rịt bừa lên cánh tay. Rồi lại xé một mảnh áo, băng lại thật chặt. Máu từ tay áo chàng thấm ra, Phá Nguyệt ra sức đẩy chàng, không muốn lại gần chàng. Nhưng chàng chưa bao giờ tỏ ra ngang ngược đến thế, ôm chặt nàng trong lòng, ôm nàng mà ngủ.

Đây chắc chắn là một giấc mơ, nàng nghĩ.

Nàng thà rằng trước nay chưa từng quen biết chàng, thà rằng bị chàng bỏ rơi cũng không muốn uống máu, ăn thịt chàng, sau đó khiến chàng lặng lẽ chết trong vùng hoang mạc thê lương này.

Nóng quá, toàn thân từ trên xuống dưới như thể đang bị thiêu trên lò lửa.

Phá Nguyệt rên rỉ một tiếng, mơ màng đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy cả trời là cát vàng như sương mù, không nhìn rõ cái gì cả, không thấy bóng dáng Bộ Thiên Hành đâu.

Nàng chạy mấy bước, đột nhiên phát hiện tay mình còn cầm cái gì đó, giơ lên nhìn, là cánh tay đã bị chặt lìa, còn be bét máu! Cánh tay đó rất dài, chắc chắn, các khớp ngón tay rõ ràng, lòng bàn tay còn vết chai, không phải của Bộ Thiên Hành thì của ai?

Phá Nguyệt cảm thấy một cơn buồn nôn và đau đớn mãnh liệt dâng lên, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lồng ngực nàng, kẹp chặt yết hầu nàng, nàng lại bắt đầu nôn khan.

Phá Nguyệt mở bừng mắt ra.

Xung quanh tĩnh mịch, từ đằng xa thấp thoáng tiếng người.

Nóc nhà tròn, lều bạt, thảm lông. Nàng phát hiện ra mình đang nằm trong một cái lều bạt, trên người đã thay một bộ y phục bằng vải gai, xung quanh tối tăm, ánh nến yếu ớt lập lòe.

Nàng bật dậy, nhìn bốn phía, nhưng lại không thấy được bóng dáng khiến nàng đau khổ lẫn lo lắng.

– A Bộ, A Bộ! – Nàng khàn giọng gọi.

– Cô tỉnh rồi à, tốt quá. – Một cô nương trẻ tuổi có gương mặt đôn hậu, vận áo dài của người Mông Cổ, vén rèm bước vào, trong tay còn bê nước và bát cháo nóng hôi hổi.

– Đây là đâu? Cô cứu tôi sao? – Phá Nguyệt lo lắng nhìn nàng ta, – Người bạn đồng hành cùng tôi đâu?

Cô nương thắt bím tóc dài đen nhánh, gò má rám nắng:

– Tôi tên là Tư Đồ Lục. Thương đội của chúng tôi đi qua sa mạc, gặp được hai người. Đây là ốc đảo, nơi cư trú của dân du mục trên sa mạc, nên đưa hai người tới đây. Bạn cô đang ở một lều khác.

Phá Nguyệt loạng choạng đứng lên:

– Đa tạ…. đa tạ… huynh ấy ở đâu? Huynh ấy có sao không?

Tư Đồ Lục đỡ nàng đi ra khỏi lều, trách:

– Cô ăn chút gì rồi đi thăm anh ta cũng được, anh ta còn tỉnh sớm hơn cô, lúc ấy đáng sợ thật, giờ không sao rồi…

Phá Nguyệt không đáp, ngước mắt nhìn vầng thái dương đã ngả về Tây, ráng chiều rực rỡ. Phía trước là một hồ nước rộng lớn, như một viên bích ngọc rơi xuống sa mạc. Bên cạnh là chục gốc cây xanh tốt khoe mình trong gió, cỏ xanh phủ quanh mặt hồ, giúp cho hoang mạc tiều điều này thêm chút sinh khí. Mấy chục lều bạt đứng rải rác xung quanh hồ. Một góc hồ nước, đàn lạc đà lưng chất đầy đồ đạc, đứng ngoài lều, có mấy đại hán mặc y phục trung nguyên đang ngồi bên cạnh, rút thuốc lá ra hút, có lẽ đó là thương đội mà Tư Đồ Lục nhắc tới.

Tư Đồ Lục vừa đi vừa nói:

– Hôm đó chúng tôi còn chưa tới ốc đảo thì gặp hai người trong sa mạc. Lúc đó người bạn của cô thê thảm lắm, ôm chặt lấy cô, cô thì hôn mê. Toàn thân anh ta đầy máu, khiến chúng tôi giật nảy mình. Chàng ta quỳ trước mặt chúng tôi, dập đầu liên tục, chỉ nói hai tiếng: “Cứu nàng”, sau đó thì ngất đi. Trên cánh tay anh ta có mấy vết thương, tôi còn tưởng là bị sói cắn. Sau đó cha tôi nhìn vết thương nói là đao chém. Có phải các người gặp lũ cướp sa mạc không?

Phá Nguyệt lẳng lặng lắng nghe, trong đầu xuất hiện hình ảnh Bộ Thiên Hành hôm đó, làn da khô nứt, mặt mũi xám xịt, toàn thân đầy máu, nhét thịt nhét máu vào miệng nàng như một con dã thú. Nàng chỉ cảm thấy hoảng hốt, tim đập như trống trận.

Chẳng biết từ lúc nào, họ đi lên một sườn dốc, trên đỉnh dốc có một lều bạt, họ đứng lại cách mười mấy bộ.

– Được rồi, anh ta sống trong đó. – Tư Đồ Lục ghé tai nàng nói, – Tôi biết anh ta là tình lang của cô, mấy hôm cô chưa tỉnh, tối nào anh ta cũng tới thăm cô, bế cô ngồi rất lâu, còn ngồi bất động cơ. Anh ta cạo râu xong trông đẹp thật… Mau đi đi, thăm anh ta rồi thì về ăn cháo nhé.

Tư Đồ Lục xua tay rồi chạy xuống dốc, Phá Nguyệt lặng lẽ đứng giây lát mới chầm chậm đi tới, vén rèm lên.

Trong lều tối om, duy chỉ có một ngọn nến lập lòe cháy.

Một nam tử cao lớn, vận áo dài của tộc Mông Cổ, chầm chậm quay người.

Phá Nguyệt nhìn chàng một cái đã sững sờ.

Trông chàng gầy sọp đi, chiếc cằm cương nghị giờ đây trông đã nhọn hơn. Đôi mắt sâu thẳm lặng lẽ nhìn nàng, bất động. Sắc mặt vẫn nhợt nhạt.

Ánh mắt Phá Nguyệt lướt từ mặt chàng xuống tay nải trong tay.

Một tay chàng còn cầm Minh Hồng đao.

Phá Nguyệt vốn luôn thấp thỏm trong lòng, xen lẫn với đó là tình ý sâu đậm khó nói thành lời. Nhưng thấy chàng ăn mặc như thế, tim nàng đột nhiên chùng xuống.

– Huynh lại định đi?

Chàng im lặng giây lát, giọng trầm như nước:

– Nguyệt Nhi…

Phá Nguyệt chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh dâng lên, trong phút chốc tấn công toàn thân nàng, vừa chua vừa chát, vạn lời khó nói. Nàng bước lên hai bước, túm lấy vạt áo chàng:

– Chẳng nhẽ những gì trong sa mạc đều là giả? Huynh ôm ta, hôn ta đều là giả?

Sắc mặt Bộ Thiên Hành thoáng thay đổi, không lên tiếng.

Phá Nguyệt chỉ cảm thấy có một ngọn lửa không tên cháy hừng hực đang đè nén mọi nỗi ấm ức, khó nói của nàng.

Chỉ còn lại lửa giận.

Ngọn lửa giận dữ vì bị bỏ rơi, bị sỉ nhục.

– Bộ Thiên Hành… Bộ Thiên Hành… – Nàng giật mạnh vạt áo chàng, gần như muốn vắt nó ra nước. – Huynh có xứng với ta không? Có xứng với ta không?

Nàng vừa mới tỉnh lại, cơ thể vốn còn yếu ớt, khí huyết dâng trào, trước mắt tối sầm. Bộ Thiên Hành vội ôm chặt lấy nàng, nàng định thần lại, vận khí, đánh mạnh một chưởng lên ngực chàng.

Bộ Thiên Hành không kịp đề phòng, hự lên một tiếng, lùi lại hai bước. Cho dù võ công của chàng hơn Phá Nguyệt cũng khó có thể chịu nổi một chưởng bất ngờ này của nàng, mặt mũi tái nhợt, khóe miệng rỉ máu.

Phá Nguyệt nhìn chàng mà đau lòng, nhưng nỗi phẫn hận trong lòng lại càng dâng lên khi nhìn dáng vẻ cam tâm chịu đựng ấy!

– Bộ Thiên Hành! Huynh là đồ khốn khiếp! Huynh tưởng ta thích huynh tới mức rồ dại rồi sao? Ta chịu đủ rồi, cả đời này ta mà còn quan tâm tới huynh, theo đuổi huynh thì ta là đồ thần kinh! Từ hôm nay về sau, chúng ta sẽ không còn can hệ gì nữa! Cho dù ta có bị Nhan Phác Tông bắt về làm nô lệ thì cũng cam tâm tình nguyện, cả đời này không muốn gặp lại huynh nữa! Cút! Huynh cút ngay đi cho ta!

Bộ Thiên Hành biến sắc, nắm lấy cánh tay nàng. Phá Nguyệt vùng mạnh nhưng không thể thoát ra. Đôi mắt chàng trầm mặc mà cố chấp:

– Đừng nói linh tinh! Hôm đó ta quyết ý thành toàn cho nàng và Tiểu Dung chỉ vì…

– Câm miệng! Ai cần huynh thành toàn? Bộ Thiên Hành, ta hỏi huynh, tình yêu là gì? Huynh có hiểu không? Huynh sống hai mươi lăm năm, lớn tuổi rồi mà chẳng hiểu cóc khô gì cả!

Đừng tưởng ta không biết huynh nghĩ gì, không sai, ta yêu huynh nhưng không quá sâu đậm, chưa tới mức hẹn thề sinh tử. Chúng ta mới ở bên nhau được mấy ngày đã chia xa? Ta không biết huynh thích gì, không biết huynh ghét gì, không biết cha mẹ nuôi của huynh tên là gì, thậm chí còn không biết ta ở cùng huynh, sau này liệu chúng ta có cãi nhau không, huynh có làm việc gì có lỗi với ta không, có khiến ta thất vọng không?

Chỉ là ta không muốn bỏ cuộc! Tình cảm của chúng ta vừa mới bắt đầu đã bị Nhan Phác Tông truy sát, bị đám nhân sĩ võ lâm truy sát! Nhưng như thế thì sao? Từ bỏ ư? Ta không làm! Lần đầu tiên ta yêu người khác, huynh bắt ta phải bỏ cuộc chỉ vì chút trắc trở này sao? Đừng hòng!

Yêu một người chẳng phải là nên vượt qua trăm ngàn gian khổ, chông gai, cho tới ngày thực sự không thể kiền trì được nữa mới buông tay sao? Đó mới là tình yêu! Huynh và ta đều chưa dùng trái tim để yêu hết lòng, sao ta có thể vì một năm không gặp huynh, vì có người khác đối tốt với ta mà ta đã dễ dàng bỏ cuộc?

Tiểu Dung… huynh ấy yêu ta, huynh thấy buồn, chẳng nhẽ ta không buồn sao? Một người tốt như huynh ấy vậy mà ta đã bỏ rơi không đếm xỉa gì đến, thậm chí ta còn nghĩ cả đời này mắc nợ huynh ấy, bởi vì không thể đáp lại tấm chân tình đó. Nhưng ta chẳng còn cách nào khác, Bộ Thiên Hành, việc đời đâu phải lúc nào cũng như ý? Huynh ấy có khiến người ta thương xót thế nào thì cũng là một người khác! Hôm đó ta đã quyết định ở bên huynh thì sẽ không bao giờ mù quáng đi theo người khác.

Thế nên sau đó, cho dù huynh bỏ rơi ta, cho dù huynh ngu ngốc muốn nhường ta cho Tiểu Dung thì ta cũng không muốn bỏ cuộc! Ta vẫn mặt dày mày dạn theo đuổi huynh! Kiếp này, kiếp trước, ta chưa bao giờ làm việc nào như thế cả!

Nhưng huynh đối với ta thế nào? Huynh gọi ta là đệ muội! Ta vẫn nhẫn nhịn, nói với chính mình rằng, đừng trách huynh ấy, đừng trách huynh ấy. Đó mới chính là huynh ấy! Huynh ấy là người như thế! Năm xưa huynh ấy sẵn sàng vì một thiếu nữ xấu xí là ngươi mà đắc tội với Nhan Phác Tông; hôm nay huynh ấy có thể vì tình huynh đệ mà nhường ngươi cho người khác. Đừng trách huynh ấy, nếu huynh ấy không làm như thế thì huynh ấy đã không còn là Bộ Thiên Hành nữa. Thoạt trông huynh ấy rất thông minh, tinh quái, thực ra huynh ấy luôn tự mình chịu khổ, huynh ấy còn ngốc hơn cả Tiểu Dung. Huynh ấy luôn bảo vệ những người xung quanh mà quên mất bản thân. Nhan Phá Nguyệt, chẳng phải ngươi yêu một đại hiệp luôn tưởng mình là giỏi như huynh ấy sao?

Nhưng Bộ Thiên Hành, đến giờ huynh vẫn muốn nhường ư? Đến giờ huynh vẫn muốn đi ư? Huynh còn muốn thêm một đao nữa vào tim ta sao? Ta chịu đủ rồi! Ta không nhịn nữa, không cần! Ta bỏ cuộc rồi! Huynh đi đi, chúng ta đoạn tuyệt, không liên can gì tới nhau nữa!

Nói tới cuối cùng, giọng Phá Nguyệt trở nên nghẹn ngào. Khí huyết trong cơ thể tuôn trào, cổ họng ngòn ngọt, nàng cố kiềm lại, ngẩng đầu lên, thấy Bộ Thiên Hành đang sững sờ nhìn mình, vẻ mặt vô cùng chấn động.

Nàng thực sự không muốn nhìn chàng thêm nữa, đẩy mạnh chàng ra, quay người định bỏ đi.

Một bàn tay lặng lẽ như gọng kìm nóng bỏng tóm chặt lấy cánh tay nàng. Nàng chưa kịp bùng phát, chàng đã kéo mạnh nàng vào lòng, ôm chặt.

– Buông tay! – Phá Nguyệt khàn giọng.

Nhưng chàng càng ôm nàng chặt hơn, gương mặt anh tuấn tái xanh. Hàng lông mày đen nheo lại, hai mắt toát lên vẻ độc đoán.

– Huynh còn ôm ta làm gì? Huynh là kẻ khốn nạn! Ôm đệ muội của mình làm gì?!

Nàng vận khí, đá vào đầu gối chàng! Bộ Thiên Hành nghiêng người tránh đi, cơ thể mất thăng bằng, ôm theo nàng ngã vật ra giường.

Thân hình cao lớn nặng nề đè nặng lên nàng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng, hơi thở phả lên mặt nàng. Nước mắt của Phá Nguyệt lăn xuống:

– Bộ Thiên Hành! Ta không cần huynh giả tình giả nghĩa! Buông ta ra!

– Ai nói ta giả tình giả nghĩa! – Chàng quát khẽ, kẹp chặt hai tay và hai chân nàng, cúi đầu xuống hôn mạnh.

Hai người họ chưa bao giờ hôn nhau điên cuồng đến thế.

Chàng ép nàng chật cứng, môi và lưỡi nóng hổi như dã thú liếm lên miệng nàng, ra sức tách đôi môi nàng ra. Nàng ngậm chặt miệng, chàng bèn ôm mặt nàng hôn điên cuồng.

Phá Nguyệt bị chàng hôn tê dại cả vành tai, lửa giận càng bốc lên, há miệng cắn vào lưỡi chàng. Bộ Thiên Hành không tránh né, cắn răng chịu đựng, rồi điên cuồng tiến sâu vào miệng nàng. Nàng cắn thật chặt, mùi máu tanh xộc lên miệng hai người. Dường như chàng đã mất cảm giác đau, tiếp tục quấn lấy lưỡi nàng không tha.

Phá Nguyệt không nhẫn tâm cắn tiếp, cố đẩy lưỡi chàng ra ngoài. Nhưng chàng đã đắc thủ, đâu có chịu dừng? Miệng đầy máu tươi bịt chặt lấy miệng nàng, như muốn nuốt chửng từng hơi thở của nàng.

Rất lâu sau, lâu tới mức hai người đều thở hổn hển, mềm nhũn.

Cuối cùng chàng cũng tha cho đôi môi nàng nhưng vẫn kẹp chặt hai tay nàng, khiến nàng không thể cựa quậy.

– Huynh có ý gì? – Phá Nguyệt lạnh lùng nói.

– Chính là ý này. – Bộ Thiên Hành cúi đầu lại định hôn, Phá Nguyệt giận dữ, quát:

– Ta không phải mặc cho huynh gọi thì đến, đuổi thì đi! Buông tay!

Bộ Thiên Hành trầm mặc giây lát, buông nàng ra, hai cánh tay vẫn chống bên người nàng thân hình cao lớn gần như bao phủ trọn người nàng, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng trân trân. Phá Nguyệt vẫn còn thở hổn hển, quay lưng về phía chàng.

Rất lâu sau, Bộ Thiên Hành cất tiếng.

– Nguyệt Nhi, là Bộ đại ca khốn kiếp, là Bộ đại ca có lỗi với nàng.

Nàng không đáp lời.

Chàng tiếp tục nói:

– Những gì nàng nói ban nãy, ta đều hiểu rồi. – Giọng nói của chàng có chút gì như tự trào. – Uổng công ta tưởng mình chí tình chí nghĩa, hôm nay mới biết, ta còn không phóng khoáng độ lượng bằng một tiểu nữ tử như nàng. Nàng chửi hay lắm, chửi rất sướng, giờ ta mới biết rõ rằng, không phải việc gì cũng có thể mang ra cân đo với chữ “nghĩa”.

Giọng Phá Nguyệt nghe nghẹn ngào:

– Muộn rồi! Giờ ta không cần huynh nữa!

Chàng yên lặng giây lát, tựa như không nghe thấy lời nói tuyệt tình của nàng, dịu giọng nói:

– Là lỗi của ta, khiến nàng chịu bao ấm ức. Hôm ấy nhìn dáng vẻ đó của Tiểu Dung, ta thấy bất nhẫn. Tự cho rằng đó là cách lưỡng toàn, xứng đáng với cả hai người.

Phá Nguyệt chửi:

– Khốn kiếp!

Chàng nhẹ nhàng ôm lấy vai nàng:

– Nguyệt Nhi chửi đúng lắm, khốn kiếp! Đều là khốn kiếp! Tình huynh đệ cái gì, lo lắng cho sự an nguy của nàng cái gì, đều là khốn kiếp, đều là cái cớ. Nói cho tới cùng là vì ta không kiên trì, là ta có lỗi với nàng.

Chàng chậm rãi áp mặt xuống:

– Những ngày qua, hằng ngày đối diện với nàng, ta sống như một khúc gỗ, khó chịu vô cùng. Nguyệt Nhi, Bộ đại ca thực sự sai rồi, sai tới nực cười. Chỉ xin nàng cho Bộ đại ca thêm một cơ hội, tha thứ cho Bộ đại ca lần nữa được không?

Phá Nguyệt nghe chàng nói mà tim như muốn tan ra, nhưng vẫn lạnh giọng:

– Tha thứ cho huynh? Huynh muốn ta tha thứ cho huynh? Được, vậy ta hỏi huynh, khi quay về Đại Tư, gặp lại Tiểu Dung, huynh sẽ đối mặt như thế nào?

Trong đầu Bộ Thiên Hành lướt qua lời Mộ Dung Trạm hôm đó khi say rượu, tim lại đau nhói. Chàng lặng thinh giây lát, khàn giọng nói:

– Quay về ta sẽ nói với đệ ấy, là ta có lỗi với đệ ấy, không liên quan gì tới nàng.

Phá Nguyệt nhắc tới Tiểu Dung, tim cũng nhói đau, trầm mặc không nói.

Bộ Thiên Hành xoay người nàng lại, thấy vẻ mặt của nàng trông thật đáng thương. Chàng lặng lẽ nhìn nàng, chầm chậm cúi xuống, nâng gương mặt nàng lên rồi ghé sát lại.

– Ta còn chưa tha thứ cho huynh… – Phá Nguyệt quay mặt đi.

Bộ Thiên Hành đã lần theo gò má nàng, hôn đi hôn lại.

Phá Nguyệt bị chàng hôn hết lần này tới lần khác, dần dần cảm thấy huyết mạch toàn thân như bị thiêu cháy, cuồng loạn gào thét trong cơ thể nàng. Nàng biết rõ, biết rõ cảm giác quen thuộc này, một năm qua, mỗi khi nhớ tới Bộ Thiên Hành, máu huyết toàn thân nàng lại ào ào chuyển động. Hôm nay, sau một năm bị đè nén, cuối cùng chúng cũng nhận được sự đáp trả của chàng, điên loạn, si mê, khuấy động cơ thể nàng.

Sao nàng có thể trách chàng? Sao có thể nhẫn tâm trách cứ chàng? Không đếm xỉa gì tới chàng? Chàng là một người, haiz…

Phá Nguyệt ngẩng lên, ôm lấy thắt lưng chàng, ngậm lấy môi chàng, rồi hôn thật mạnh.

Người Bộ Thiên Hành cứng đờ, luồng khí nóng từ sâu thẳm trong cơ thể bốc lên. Mắt chàng sẫm lại, chớp mắt đã đè nàng xuống giường, đôi chân dài quắp lấy người nàng, quấn quýt không rời.

Thần hồn điên đảo, đất trời nghiêng ngả. Mọi thứ trên thế gian đều không còn tồn tại, không còn gì cả, chỉ có hương thơm mềm mại của nàng đang vấn vít bên dưới cơ thể chàng, khuấy động dục vọng bị đè nén quá lâu của chàng, nóng bỏng thiết tha như muốn khảm nàng vào lòng, chiếm làm của riêng, từ nay không cho bất kỳ ai dòm ngó, không cho bất kỳ ai vọng tưởng.

– Bộ huynh đệ… – Cửa lều vang lên tiếng động, có người “á” lên, lập tức lui ra ngoài.

Bộ Thiên Hành thoáng ngưng lại, không quay đầu, tiếp tục vùi đầu vào cắn cổ Phá Nguyệt.

– Có người…

– Không sao. – Bộ Thiên Hành hàm hồ nói. – Là đầu lĩnh của thương đội, ngày mai ta hộ tống ông ta tới bộ lạc khác giao dịch. Thấy chúng ta… ông ta tự nhiên sẽ đi.

Phá Nguyệt mơ hồ phản ứng lại:

– Ban nãy chàng thu dọn hành lý không phải là định đi? Chàng chỉ hộ tống ông ta?

Bộ Thiên Hành mỉm cười:

– Đương nhiên rồi. Nàng tưởng ta nỡ bỏ nàng lại sao?

– Thế mà không nói sớm…

Bộ Thiên Hành không đáp.

Làm sao chàng có thể nói ra được, suốt chuyến đi này, càng ngày chàng càng không nỡ rời xa nàng, khi rơi vào vùng tử địa trên sa mạc, chàng càng hiểu rõ trái tim mình, chàng không thể nhường nàng cho Tiểu Dung. Nhưng đại trượng phu lá mặt lá trái, làm sao chàng có thể mở miệng ra được.

– Chàng ngốc quá… – Phá Nguyệt nói khẽ.

Bộ Thiên Hành lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt sắc bén đáng sợ. Rồi lại nắm lấy ngón tay nàng, ngậm từng ngón vào miệng, tỉ mỉ liếm cắn. Phá Nguyệt bị chàng nhìn đến đỏ bừng mặt, bị chàng hôn đến tê dại, lòng đầy hoan hỉ.

Hai người lại thì thầm nói chuyện một hồi, Bộ Thiên Hành thương nàng cơ thể còn yếu, lấy một ít lương khô ra tận tay bón cho nàng ăn. Phá Nguyệt ngồi dựa trên giường mặc cho chàng phục vụ, sau một hồi tâm trạng lên xuống bất thường, cuối cùng nàng cũng bị niềm vui lấp đầy.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy như được quay lại kho lương năm xưa, nơi hoang sơn chỉ có mình họ, tình ý ngọt ngào.

Khúc mắc trong lòng Bộ Thiên Hành đã được cởi bỏ, tâm tình thoải mái, ôm nàng giây lát rồi lại lần theo gò má và cổ nàng, hôn lên từng tấc. Lát sau, tay lại bất giác chạm lên ngực nàng.

Xúc cảm mềm mại truyền tới, Bộ Thiên Hành thoáng khựng lại. Hình như nàng…đầy đặn hơn trước.

Tim Phá Nguyệt đập thình thịch, ngước đôi mắt mơ màng lên nhìn chàng:

– Chàng sờ lung tung!

Bộ Thiên Hành định thần, nhớ ra nàng mới lành bệnh, vừa tha thứ cho mình, mình lại để ý loạn tình mê, như thế chẳng phải là quá đường đột với nàng sao? Chàng lập tức nói một tiếng “xin lỗi”, định rụt tay về.

Không ngờ cổ tay bị Phá Nguyệt túm lại, rồi đặt tay chàng lại nơi mềm mại, đầy đặn ấy.

Cả người Bộ Thiên Hành chấn động, thấy nàng quay mặt đi, thẽ thọt:

– A Bộ, chàng có dám “muốn” thiếp không?

Tình ý bị đè nén lâu ngày của Bộ Thiên Hành cuối cùng cũng được giải phóng, chỉ một lòng muốn gần gũi với nàng. Lúc này bỗng nghe nàng nói vậy, chỉ cảm thấy tựa như dầu tưới thêm vào lửa, toàn thân khó chịu.

Nhưng chàng chưa bao giờ nghĩ rằng hôm nay sẽ “muốn” nàng, nhìn nàng nói:

– Nàng vừa tỉnh, cơ thể còn yếu.

Đáp lại, Phá Nguyệt ôm lấy cổ chàng, nhẹ nhàng liếm lên khóe môi chàng. Cái lưỡi nhỏ nhẹ nhàng chuyển động hàm hồ nói:

– Thiếp chịu được…

Từ lồng ngực tới ngón chân Bộ Thiên Hành, tất cả đều tê dại.

Thực ra Phá Nguyệt chưa từng trải qua chuyện này, nhắc tới mà vô cùng hổ thẹn. Nhưng nàng thực sự đã chịu đủ những tháng ngày bị coi là nhân đan rồi, chịu đủ cái gọi là trinh tiết xử nữ của Nhan Phác Tông rồi. Nay tuy Bộ Thiên Hành võ công cao cường, mình cũng không còn là nữ tử yếu đuối năm xưa. Nhưng tương lai vẫn còn bất trắc, thay vì để đám nhân sĩ võ lâm dòm ngó, chi bằng dâng nó cho chàng, như thế cũng giúp nàng thấy thoải mái hơn.

Huống hồ… một khi ván đã đóng thuyền, bất cứ chuyện gì cũng không thể lung lay được họ, không thể lung lay được ý chí của chàng.

Ví như những hiểm nguy trong tương lai.

Hay ví như… Tiểu Dung.

Nghĩ tới đây, nàng thoáng hổ thẹn. Nàng hoang mang nghĩ, cái phải cắt mà không cắt thì sẽ rối loạn, muốn cắt đứt cố kỵ của Bộ Thiên Hành thì phải cắt đứt nỗi thương xót của mình với Tiểu Dung.

Chủ ý đã định, nàng càng to gan hơn, bắt đầu liếm phần cổ săn chắc của chàng.

Chàng không để mặc nàng tùy tiện như thế, bèn lật người đè nàng xuống, khàn giọng:

– Chờ sau khi về Đế Kinh, chúng ta sẽ… về danh nghĩa nàng vẫn là thê tử của Tiểu Dung…

Phá Nguyệt kéo áo của chàng, thẽ thọt:

– Giấy hòa ly nằm trong tay nải của thiếp.

Ánh mắt Bộ Thiên Hành tối sầm đi, nhìn nàng rất lâu, rồi đột ngột nâng lấy bầu ngực đầy đặn của nàng, vùng thánh địa mà chàng đã mơ tưởng bao ngày, vùi đầu xuống.

– Đừng… nhột quá… – Ban nãy Phá Nguyệt còn chủ động thì giờ, khi chàng mới chỉ lần theo cổ nàng thăm dò xuống sâu hơn, nàng đã rên lên, toàn thân run rẩy.

Nhưng Bộ Thiên Hành một khi đã có chủ ý thì chẳng ai lay chuyển được. Chàng kéo dây lưng của nàng ra, nới lỏng áo.

Y phục bị cởi ra, chiếc yếm đỏ rực không che nổi những đường cong đầy đặn hấp dẫn, bờ vai thơm trắng như tuyết trơn mịn đến khó tin. Đôi chân láng mịn như ngọc, chỉ hơi chạm nhẹ một cái, chàng đã thấy thần hồn ngơ ngẩn bởi xúc cảm mềm mại, trơn mượt dưới tay.

Nàng mơ màng nhìn chàng, bởi vì mỗi cử động của chàng đều khiến đôi môi hồng run lên, thở hổn hển.

Đây là nữ nhân của chàng.

Là nữ nhân không bỏ rơi chàng, là nữ nhân bao dung, kiên định yêu chàng.

Ý nghĩ ấy xuất hiện trong đầu chàng, khơi dậy niềm tiếc thương và những hổ thẹn tận sâu thẳm tâm hồn. Chàng gần như phủ phục xuống, hôn lên từng tấc da thịt nàng.

Phá Nguyệt vừa nhột, vừa tê dại bởi nụ hôn lặng lẽ mà như kéo dài bất tận của chàng, trách cứ:

– Đừng hôn nữa… nhột quá. – Ánh mắt chàng tối đi, rất tối, cứ nhìn chăm chú vào mặt nàng. Tay còn lại đưa dần xuống dưới.

Phá Nguyệt rúng động vì cái nhìn của chàng, khi bàn tay của chàng nhẹ nhàng ấn vào cánh hoa mềm mại, mặt nàng nóng bừng, quát khẽ:

– Không được sờ.

Ngón tay Bộ Thiên Hành nhẹ nhàng đưa vào, nơi đó ẩm ướt vô cùng. Tuy chàng không có kinh nghiệm, nhưng ở trong quân doanh cũng từng xem một số tiểu thuyết hương diễm ướt át. Liền hiểu, nghĩ bụng nàng luôn miệng nói không yêu mình lắm, nhưng đã tới mức này, chắc chắn là yêu tới mức si mê rồi. Nghĩ tới việc trước đây còn định nhường nàng cho người khác, chàng lại càng cảm thấy mình đúng là một gã khốn nạn.

Chàng lại đưa ngón tay vào sâu hơn thăm dò, nhẹ nhàng vuốt ve. Toàn thân Phá Nguyệt bắt đầu run rẩy, cảm giác hình như không giống như dự liệu của mình. Họ nên trực tiếp…việc đó, sau rồi đại công cáo thành. Sao tự nhiên lại…còn nhiều trò như vậy?

Lúc này Bộ Thiên Hành đã tập trung toàn bộ sự chú ý vào nàng, vành tai đỏ bừng, ánh mắt chăm chú, không hôn nàng nữa mà một lòng một dạ thăm dò, khám phá. Cả người Phá Nguyệt như bị hư thoát, run giọng:

– Đừng… chàng… không phải như thế…

Giọng nói của Bộ Thiên Hành như mang theo ý cười, trầm giọng hỏi:

– Nguyệt Nhi ngoan, vậy nàng nói là như thế nào?

Chưa chờ nàng trả lời, chàng đã rút dây lưng của mình ra, lặng lẽ hạ thấp xuống.

Phá Nguyệt nghĩ: Tới rồi! Nhất thời cả người cứng lại như lâm đại địch.

Tay Bộ Thiên Hành siết chặt hai bên đùi trơn mịn của nàng, cảm giác còn kích thích hơn cả khi ở thành Mặc Quan chỉ huy Xích Thố Doanh đại phá quân địch đông gấp mười lần. Chàng hơi dùng lực, đi vào một chút.

Phá Nguyệt thấy đau tới run lên:

– Đau quá!

Bộ Thiên Hành cảm nhận được sự mềm mại lạ thường, tuy rằng mới chỉ đi vào một chút nhưng đã thấy kỳ diệu như trên thiên đường, lại như giày vò dưới địa ngục.

Nhưng nghĩ tới việc sức khỏe của nàng còn yếu, chàng lại nhẫn nại, cúi người ngậm lấy bầu ngực nàng, cắn nhẹ, liếm nhẹ.

– Nghe nói lần đầu đều đau như thế… Nguyệt Nhi ngoan, chịu đựng một chút…

Phá Nguyệt vốn đã nhạy cảm vô cùng, bị chàng ngậm như vậy, lại càng thêm ẩm ướt. Chàng nắm bắt đúng thời cơ, chầm chậm tiến vào trong, cuối cùng cũng đi vào được quá nửa.

Phá Nguyệt đã thấy hơi hối hận, nghĩ mau nhanh đi cho xong, có thể mình mắc bệnh lãnh cảm như người ta vẫn nói, thế nên chẳng có chút cảm giác dễ chịu nào, chỉ cảm thấy đau nhức khó chịu. Sau này tốt nhất là không làm nữa.

Không ngờ chỉ lát sau, một cảm giác kỳ lạ từ sâu thẳm cơ thể truyền đến. Cùng với sự ra vào của chàng, cảm giác ấy càng thêm mãnh liệt.

Nàng không nhịn được rên rỉ khe khẽ, Bộ Thiên Hành ngước đôi mắt tối sẫm nhìn nàng, thình lình chuyển động nhanh hơn.

Nhanh quá. Nàng nghĩ, nàng một lòng muốn dâng hiến cơ thể cho chàng, giờ thực sự bắt đầu rồi, nàng lại bắt đầu lo lắng: Có phải là nhanh quá không, cứ như thế phó thác cho chàng sao?

Đang lúc ngẩn ngơ thì cơ thể chàng run rẩy, cúi người ôm lấy nàng, bất động.

Cảm nhận được có thứ gì đó trong cơ thể chầm chậm co rút, Phá Nguyệt ngẩn người, hiểu ra:

– Chàng… chuyện đó rồi…

Bộ Thiên Hành không lên tiếng.

Phá Nguyệt thở phào:

– Vậy ngủ đi.

Bộ Thiên Hành ôm nàng bất động.

Chàng chầm chậm rút ra ngoài, nàng tưởng là kết thúc rồi, không ngờ chàng lại tiến vào.

Chàng ôm lấy thắt lưng nàng, giọng khàn đặc:

– Nguyệt Nhi, ban nãy chỉ là mở đầu…

Nàng trầm mặc giây lát:

– Hóa ra những gì trong tiểu thuyết viết đều là thật.

Lần thứ hai lúc nào cũng dễ dàng, thuần thục và mạnh mẽ hơn lần đầu tiên.

Có lẽ Bộ Thiên Hành cũng rất căng thẳng, không còn vẻ biếng nhác không tập trung như thường ngày nữa. Chàng trầm tĩnh, không nói năng gì, ánh mắt tối sẫm như dã thú, khiến Phá Nguyệt nhìn mà giật mình. Nhưng chàng vô cùng dịu dàng, lúc lại hôn nhẹ, vuốt ve người nàng, khiến từ cơ thể đến trái tim nàng, sôi trào mãnh liệt như lửa, nhưng lại dịu dàng như nước. Những băn khoăn và cố kỵ ban nãy cũng bị bỏ lại sau lưng.

Dần dần, khoái cảm không thể kiềm chế được như luồng tà khí bắt đầu sinh sôi trong cơ thể, Bộ Thiên Hành ngày càng nhanh, bất giác bế thốc người nàng lên, đặt lên đùi, mỗi lần đều khiến cơ thể nàng bị nhấc lên, rồi lại hạ xuống nơi sâu nhất. Tấm lưng như báo của Bộ Thiên Hành, vầng trán rộng, tất cả đều lấm tấm mồ hôi; còn mồ hôi của nàng cũng đã thấm ướt tóc, thần trí cũng trở nên mơ hồ, như thể ngồi xe qua núi, kích thích, say mê.

Si mê dại khờ đã lâu, chỉ có cuồng loạn cuốn theo chàng mới có thể giải phóng được dục niệm đã bị đè nén quá lâu trong lòng.

Cuối cùng, hai người đều run rẩy dữ dội, Phá Nguyệt suýt nữa thì hét lên, Bộ Thiên Hành liền bịt miệng, ôm nàng ngã xuống giường. Hai người ôm nhau rất chặt, cùng tận hưởng nỗi run rẩy từ sâu thẳm trong cơ thể.

Lâu sau, Phá Nguyệt đỏ bừng mặt, quay lưng về phía chàng, nói khẽ:

– Chàng ra ngoài đi.

Bộ Thiên Hành cười nhẹ, lúc này mới chầm chậm lui ra. Nhờ ánh trăng, chàng nhìn thấy vệt máu loang lổ trên đùi nàng, nỗi yêu thương dấy lên trong lòng, chàng xuống giường cầm một cái khăn tay, dịu giọng nói:

– Để ta lau cho nàng.

Phá Nguyệt im lặng. Chàng bèn giơ tay ra, dịu dàng, tỉ mỉ lau. Sắc đêm mơ màng, nữ tử trước mặt thật yếu đuối, mùi hương êm dịu thoang thoảng đâu đây. Bộ Thiên Hành lau một lát, lại cúi xuống ôm chặt nàng.

Phá Nguyệt thấy tim mình ấm áp, hỏi:

– Chàng vui không?

– Chưa bao giờ vui như thế. – Chàng trầm giọng đáp, thấp thoáng ý cười, lại cúi xuống hôn nàng.

Tâm trạng Phá Nguyệt bỗng trở nên yên ổn trở lại, nhắm mắt hưởng thụ nụ hôn của chàng, nói với bản thân đã quyết ý theo chàng thì phải sống cho vui vẻ, không được nghĩ ngợi nhiều.

Bỗng dưng nàng cảm thấy không bình thường, cúi đầu xuống nhìn, chàng lại đè lên người mình.

– Chàng làm gì thế?

Chàng ôm lấy nàng, nụ cười rất chân thành:

– Ban nãy chỉ là thăm dò…

– Nhưng…đã hai lần rồi! – Phá Nguyệt càng đỏ mặt hơn.

– Nguyệt Nhi ngoan… ta…

Gần sáng.

Phá Nguyệt mơ màng mở mắt, bị người sau lưng phát hiện ra, bàn tay siết lại, ôm nàng chặt hơn.

Nghĩ lại sự điên cuồng đêm qua, Phá Nguyệt chỉ cảm thấy như một giấc mộng, lúc này cơ thể nàng đã tê mỏi, đau nhức, bất giác quát khẽ:

– Chàng…chàng xấu quá, chẳng quân tử chút nào.

Bộ Thiên Hành dán sát vào người nàng, thân hình to lớn gần như bao trọn nàng, cười khẽ:

– Nhưng nàng cũng thích mà.

Phá Nguyệt đỏ mặt vì câu nói của chàng, không lên tiếng, Bộ Thiên Hành lật người nàng lại, đối diện với mình. Bàn tay to lớn đặt lên đôi gò bồng đào đầy đặn của nàng, khàn giọng:

– Ngọc bội ta tặng nàng đâu?

Phá Nguyệt tránh khỏi vòng ôm của chàng, với tay lên đống đồ ở đầu giường sờ soạng, lấy miếng ngọc bội ra. Bộ Thiên Hành thấy nàng lúc nàng cũng mang theo tín vật của mình bên người thì lại càng cảm động. Chàng đón lấy ngọc bội, cười khẽ:

– Còn nói là sau này không sinh con trai cho ta, giờ ván đã đóng thuyền, không thể sai đi đâu được nữa. Về Đại Tư, chúng ta sẽ lập tức thành thân.

Phá Nguyệt lại nói:

– Thiếp chỉ tốt với chàng, nhưng giờ vẫn chưa chắc sẽ theo chàng cả đời. Chúng ta còn chưa hiểu nhau, để ở với nhau một thời gian rồi nói.

Bộ Thiên Hành nghe nàng nói thế thì khẽ cau mày, nhưng nhìn thấy nét cười tinh nghịch trong mắt nàng, liền hiểu ra nàng đang chọc ghẹo mình. Tâm tình vui vẻ, chàng ném miếng ngọc bội qua một bên, lật người đè nàng xuống:

– Thế thì phải tìm hiểu nhau thêm vài lần mới có thể khiến nàng an tâm gả cho ta được.

Phá Nguyệt hét lên, ra sức đẩy chàng, chàng xấu xa vẫn dùng trọng lượng cơ thể đè lên, khiến nàng giận đến độ không biết nói gì. Lúc này chàng mới nhìn nàng chăm chú:

– Nguyệt Nhi, cám ơn nàng.

– Cảm ơn thiếp cái gì? – Phá Nguyệt biết rồi còn hỏi.

Bộ Thiên Hành không đáp, nhắm mắt ôm nàng.

Cảm ơn nàng đã mắng ta là đồ ngu ngốc, cảm ơn nàng đã không từ bỏ ta. Bộ Thiên Hành ta được người vợ như nàng, còn cầu gì nữa? Trời xanh trên cao, phụ mẫu chứng giám, Bộ Thiên Hành ta từ nay sẽ thương yêu, chiều chuộng nàng cả đời, đến bạc đầu cũng không chia lìa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như những câu nói hay về cuộc sống mưu sinh, chua benh khong dung thuoc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.