Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Quyển 7 - Chương 101: Ước Nguyện

Ánh nắng dịu dàng của buổi sớm mai như được làn gió biển thổi vào từng ngóc ngách của Hy Lạp, mang theo mùi nước biển nhẹ nhàng bao trùm khắp đất nước.

Đang đứng ở một nơi được gọi là “Hồ phun nước Hạnh phúc”, Thượng Quan Tuyền dường như có cảm giác mình đang ở La Mã.

Nhưng cô biết nơi này là Hy Lạp, hồ nước ở đây mặc dù cũng để ước nguyện nhưng dường như lòng cô đang nhớ về ba đồng tiền xu cô đã vứt xuống hồ ước nguyện ở La Mã.

Cô nhớ lại nguyện vọng của mình khi đó, từng ký ức dần hiện rõ lên, hình ảnh ba đồng tiền xu hiện rõ trong đầu cô, mà trên mặt ba đồng tiền xu đó là hình ảnh của… Niếp Ngân!

Lần đầu tiên ước nguyện, cũng là lần đầu tiên có cảm giác được gần với Niếp Ngân đến vậy!

Thượng Quan Tuyền cười khổ rồi lắc đầu, chẳng qua chỉ là mấy ngày ngắn ngủi thôi, vậy mà lại có cảm giác như một giấc mộng.

Cô chuyển ánh mắt trong suốt nhìn về hồ phun nước, hồ này so với hồ ở La Mã dường như còn lớn hơn, hơn nữa pho tượng ở giữa hồ nước trông rất sống động, dáng vẻ ôn hòa như một thiên thần. Pho tượng màu trắng được điêu khắc tỉ mỉ đứng vững vàng, nhìn càng thêm xa hoa.

Cô rốt cuộc cũng biết, thì ra trên thế giới này nơi để ước nguyện không chỉ có ở La Mã…

Hơi nước nhẹ nhàng lan tỏa trong bầu không khí, quanh quẩn trong đôi mắt xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền, cô bất giác nghĩ tới Lãnh Thiên Dục…

Cô chưa từng có cảm giác muốn ngủ như vậy. Nằm trong ngực hắn, lắng nghe hơi thở đều đặn thoáng có mùi xạ hương nhàn nhạt của hắn, cô cuộn tròn lại ngủ một mạch tới tận sáng, không mảy may nghi ngờ về lời hứa sẽ không động vào cô của người đàn ông đó.

Trời vừa sáng, khi tỉnh lại, cô vẫn cảm nhận được hơi ấm bên cạnh chứng tỏ Lãnh Thiên Dục vừa mới tỉnh dậy không bao lâu. Tim cô khẽ run lên, cô rất sợ cảm giác như thế, cảm giác như mình đang bị một cục nam châm cực đại hút vào. Cô hít sâu một hơi, cảm nhận bầu không khí mới mẻ của buổi sớm mai rồi đi tới nơi này.

Hôm nay mới là ngày thứ nhất trong bốn ngày trao đổi, không biết tại sao nhưng trái tim Thượng Quan Tuyền lại càng đập mạnh hơn. Là lo lắng hay căng thẳng, cô cũng không biết nữa. Chỉ biết mỗi khi đến gần thân hình cao lớn của Lãnh Thiên Dục, cảm giác như xung quanh đều yên lặng như tờ, loại cảm giác này lúc ẩn lúc hiện, cô muốn đưa tay ra nắm bắt lấy nhưng lại phát hiện ra chẳng có gì.

Vụ đánh cược đó rốt cuộc cô có tuân thủ đúng hay không, bây giờ cô không hiểu nổi tại sao Lãnh Thiên Dục lại muốn cùng cô đánh cược như vậy. Chẳng lẽ chỉ muốn giữ cô lại làm người phụ nữ của hắn thôi sao? Hay đây lại là một âm mưu gì đó của hắn?

Người đàn ông này hết sức khó hiểu, cô không thể nắm bắt nổi, chỉ có thể dần dần bước vào cái bẫy hắn đã tỉ mỉ sắp đặt mà thôi.

Đột nhiên cảm thấy phiền muộn trong lòng, cô nhìn hồ phun nước trước mặt, vô thức muốn tìm tiền xu…

- Cầm lấy này!

Thượng Quan Tuyền đang cười khổ vì mình không có tiền xu thì ba đồng tiền xu đã nằm gọn trong lòng bàn tay cô, mà thanh âm quen thuộc kia lại vang bên tai…

Thượng Quan Tuyền kinh hãi quay đầu lại…

Đôi mắt trong veo không kịp đề phòng, bất ngờ nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy tối tăm của Lãnh Thiên Dục…

Dường như chỉ trong nháy mắt, mọi cảnh vật đều dừng lại tại khoảnh khắc này, hai người cứ đứng nhìn vào mắt nhau, thời gian như dừng lại, thế giới cũng ngừng vận động, mọi thứ xung quanh đều yên tĩnh…

Lát sau, Lãnh Thiên Dục nâng tay lên, nhẹ nhàng vén sợi tóc mềm mại của cô ra sau tai, bên môi nở nụ cười nhẹ… có phần dịu dàng!

Đôi mắt tinh khiết của Thượng Quan Tuyền như giọt sương sớm mai chảy vào lòng hắn, khiến hắn không kìm lòng được, cúi người xuống…

Nụ hôn không hề bá đạo cắn nuốt như mọi khi, mà chỉ nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt tinh khiết của cô…

Trái tim cô khẽ rung động, sắc mặt ửng hồng.

- Tối qua ngủ ngon không? – Lãnh Thiên Dục hỏi, sau đó hắn mới nhận ra, không ngờ lời như vậy hắn lại có thể nói ra được.

Thượng Quan Tuyền khẽ gật đầu: “Tối qua… cám ơn anh!”

Lãnh Thiên Dục cong đôi môi mỏng lên: “Nhớ kỹ, tối qua là lần cuối cùng tôi tha cho cô”.

- Anh…

- Còn nữa…

Lãnh Thiên Dục ngắt lời Thượng Quan Tuyền, nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, nói tiếp: “Chuyện sáng sớm hôm nay tự nhiên đi đến đây, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng”.

Qua tối hôm qua, Lãnh Thiên Dục rốt cuộc cũng phải bội phục mình. Người đẹp nằm trong ngực mà hắn lại chỉ có thể như Liễu Hạ Huệ ôm mỹ nhân trong lòng mà không làm loạn. Nhưng điều này lại hành hạ thân thể của hắn, cả đêm hắn không thể ngủ nổi, nhất là khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền lúc ngủ say như một thiên thần nằm sát vào lồng ngực hắn. Hắn cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, gần như cả đêm phải dùng nước lạnh để dập tắt dục vọng của mình!

Ánh rạng đông vừa chiếu vào phòng, vì phải xử lý một ít chuyện nên hắn rời khỏi khách sạn, nhưng lúc làm việc lại thất thần, không tập trung được. Hắn nhanh chóng giải quyết xong công việc, mau chóng quay trở lại khách sạn, lại phát hiện ra…

Không thấy người đâu cả!

Mới sáng sớm mà tài xế gần như đã phải lái xe vòng quanh cả thành phố, mãi mới tìm được Thượng Quan Tuyền.

Tại sao lại phải căng thẳng như vậy, Lãnh Thiên Dục không muốn tìm hiểu. Hắn chỉ biết là hiện tại, hắn vẫn có hứng thú với cô gái này!

Thượng Quan Tuyền nhìn dáng vẻ lạnh như băng của Lãnh Thiên Dục, tâm trạng tốt cũng tan biến đi…

Cô vừa muốn xoay người lại…

- Ước nguyện phải có tiền xu mới linh nghiệm.

Lãnh Thiên Dục kéo cô lại, đặt ba đồng tiền xu vào trong tay cô, ánh sáng của kim loại lóe lên càng tôn thêm ngón tay thon dài trắng nõn của cô.

- Tôi… không có nguyện vọng gì cả…

Thượng Quan Tuyền nhàn nhạt lên tiếng, đột nhiên cô cảm thấy mình như một tấm bèo trôi nổi lênh đênh, loại cảm giác không có nơi nương tựa thế này khiến cô rất sợ.

Lãnh Thiên Dục cảm thấy đau xót! Nhưng rất nhanh, hắn đã đem tia tình cảm mờ nhạt trong mắt giấu đi…

- Hãy nghĩ đến cô nhi viện, không thì…

Hắn lại gần cô, giọng nói như gằn từng chữ một: “Cầu mong cô không mang thai”.

Thượng Quan Tuyền sửng sốt, sau đó ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vẻ mặt lộ ra sự nghiêm nghị không thể xâm phạm.

- Đây là sự thật, cái gì mà phải cầu mong chứ.

- Tốt lắm…

Lãnh Thiên Dục thản nhiên kéo Thượng Quan Tuyền lại, từ đằng sau ôm lấy cô, một tay đặt lên vòng eo nhỏ nhắn của cô, tay kia lấy ra ba đồng tiền xu…

- Cô cùng tôi cầu nguyện đi! – Giọng nói vẫn lạnh như băng nhưng lại khiến Thượng Quan Tuyền nghi ngờ, không hiểu ý tứ trong đó.

Hả?

- Anh có gì mà phải cầu nguyện?

Hơi thở đàn ông của Lãnh Thiên Dục phả vào đầu cô, giọng nói trầm thấp vang lên…

- Cầu nguyện… cô mang thai con tôi.

Thượng Quan Tuyền đột nhiên quay đầu lại, ngửa đầu nhìn nghiêng mặt Lãnh Thiên Dục…

Đường nét góc cạnh rõ ràng…

Vầng trán cao rộng, đôi mắt thâm thúy, sống mũi cao thẳng, đôi môi tao nhã…

Cho dù là như vậy nhưng không ai biết hắn rốt cuộc muốn làm gì!

- Anh tại sao... – Đôi môi anh đào của Thượng Quan Tuyền hé mở, giọng điều đầy thắc mắc, lại như đang làm nũng.

Lãnh Thiên Dục không giải thích gì. Thật ra hắn cũng không biết tại sao lại muốn như vậy, nhưng…

Hắn lấy ra ba đồng tiền xu trong tay cô rồi bao phủ lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng giơ lên trên…

Ánh nắng buổi sớm chiếu vào ba đồng tiền xu, trong không trung lướt qua một đường cong. Ba đồng tiền xuyên qua làn nước, lặng lẽ chìm xuống đáy hồ. Mặt nước tĩnh lặng khẽ rung động, từng đợt sóng nhỏ gợn lăn tăn…

Thượng Quan Tuyền lẳng lặng nhìn từng gợn sóng, lúc này cô cảm thấy không chỉ mặt nước đang rung động mà trái tim cô cũng đang rung động theo, cô vô lực dựa lưng vào ngực Lãnh Thiên Dục.

Hai cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy cô, thân hình cao lớn của hắn cùng bóng dáng yêu kiều của cô hằn bóng lên mặt nước, qua từng gợn sóng hiện lên hình ảnh thân mật yêu thương.

- Chúng ta…

Thượng Quan Tuyền nhìn hình bóng thanh nhã trên mặt nước, đôi mắt bỗng trở nên căng thẳng. Cô vô thức nhẹ giọng nói: “Vĩnh viễn không thể nào giống như những đôi yêu nhau bình thường khác”.

Nói xong, cô khẽ thở dài một hơi như đang trút hết nỗi lòng…

Lãnh Thiên Dục nghe vậy, đôi mắt thâm thúy thoáng qua tia khác thường, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô…

Hắn lại cúi người xuống, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, cả người tỏa ra sức hấp dẫn khó có thể kháng cự nhưng cũng đầy nguy hiểm…

- Mấy ngày này, hãy nhớ tôi là Lãnh Thiên Dục, cô là Thượng Quan Tuyền, chúng ta chính là một đôi yêu nhau bình thường.

- Đôi yêu nhau…

Thượng Quan Tuyền ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt trong như nước thoáng qua tia nghi hoặc và khó hiểu, chẳng lẽ làm người yêu đơn giản như vậy thôi sao?

Mặc dù hắn đang hôn cô đầy bá đạo nhưng kì lạ là, đáy lòng cô lại không có cảm giác bài xích như trước.

Chẳng lẽ chuyện này cũng có thể trở thành thói quen được sao?

Hắn dừng lại, nhìn Thượng Quan Tuyền, phát hiện cô vẫn đang ngẩn người.

Hắn giơ tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thấp giọng nói một câu: “Có lúc lừa mình dối người cũng không phải không được”.

Cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn, ý thức của Thượng Quan Tuyền dần trở về…

Sau đó, cô cười khổ một tiếng, đôi mắt dần nhuốm màu bi thương!

Đúng vậy, lừa mình dối người! Chỉ có như vậy, bọn họ mới có thể mở rộng trái tim, tạm thời buông xuống thân phận thật sự của mình…

Nhưng… người này là Lãnh Thiên Dục… quan hệ như vậy… hơi buồn cười!

- Sao? Sợ à?

Lãnh Thiên Dục cất giọng khàn khàn, nghe vào tai lại càng thêm phần mê say. Nhưng câu nói tiếp theo lại có chút lạnh lẽo, ép người ta không thể không tỉnh táo đối mặt: “Sợ cô yêu tôi…”

- Ai sợ chứ? – Thượng Quan Tuyền thấy tim đập càng mạnh, lập tức phản bác lại.

Lãnh Thiên Dục bí hiểm nhìn cô, không tranh luận nữa, đôi tay dài khẽ vuốt ve khuôn mặt cô.

- Đi thôi, tôi đã chuẩn bị bữa sáng rồi. Còn nữa… ngày mai chúng ta sẽ đi ra biển.

- Biển Aegean…

Trong đầu Thượng Quan Tuyền lập tức hiện ra những khối kiến trúc trắng như tuyết như ẩn như hiện giữa bờ biển xanh thẳm, đôi mắt sáng rực lên, cô có thể cảm nhận được không khí lãng mạn ở nơi đó.

Nghĩ tới đây, khuôn mặt cô càng thêm rực rỡ khiến lòng người thêm say đắm.

Lãnh Thiên Dục giơ tay vỗ nhẹ vào đầu cô, động tác thân mật này khiến cô cảm giác mình giống như một chú mèo nhỏ…

Thấy cô cười vui vẻ, hắn lại cảm thấy thỏa mãn chưa từng có!

- Đi thôi! – Lãnh Thiên Dục đưa tay ra trước mặt cô…

Thượng Quan Tuyền nhìn ngón tay thon dài của hắn đang chờ đợi mình, đáy lòng dâng lên cảm giác lạ thường.

Thật kì lạ! Đối mặt với người đàn ông lạnh lẽo này, trong lòng cô lại cảm thấy có phần an tĩnh…

Bàn tay hắn như có sức mạnh có thể trấn an cô, như nói cho cô biết… không phải sợ, có hắn ở đây!

Mọi thứ mờ mịt dường như có thể tan thành mây khói!

Là thế này phải không? Cô thật sự có thể phóng túng một lần sao?

Hít sâu một hơi, trong chốc lát, sự bất an trong đáy mắt như tản đi, lắng đọng xuống nơi sâu thẳm trong trái tim. Cô nở nụ cười vui vẻ và dịu dàng đi về phía hắn, đưa bàn tay nhỏ bé ra, cầm lấy bàn tay ấm áp của hắn, mặc cho hắn dẫn dắt cô đi.

Bàn tay mềm mại khiến Lãnh Thiên Dục có chút lưu luyến. Hắn cầm tay cô như muốn dẫn dắt cô cả đời này. Hắn chợt khựng lại, trong mắt lóe lên tia nghi ngờ…

Nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, hắn đã đem che giấu tất cả. Hắn cúi đầu xuống, vùi vào mái tóc cô, hít hương thơm của cô.

Hai tay Thượng Quan Tuyền hoàn toàn bị hắn nắm lấy, cô nhắm mắt lại như một chú mèo nằm trong ngực hắn. Cứ phóng túng một lần đi, chỉ một lần này thôi!

Ánh mặt trời chiếu xuống hình ảnh hoàn mỹ của hai người!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.4 /10 từ 4 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như so do tu duy chi pheo doc la nhung hieu qua, so do tu duy chuyen cu trong phu chua trinh sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.