Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Quyển 8 - Chương 126: Tính Sổ

Nhìn thấy Thượng Quan Tuyền chủ động xuất hiện, vẻ lạnh lẽo trên mặt Lãnh Thiên Dục dịu xuống đôi chút. Nhưng khi hắn thấy lửa giận trong mắt cô, đôi mày lập tức nhíu lại. Sau đó, hắn nhìn thoáng qua Phong đang đứng bên cạnh.

Phong nhanh chóng hiểu được ý của Lãnh Thiên Dục, vội vàng cúi thấp người xuống rồi nói: “Tôi ra ngoài!”

Lãnh Thiên Dục gật đầu. Lúc Phong rời khỏi phòng, hắn mới bước lại gần Thượng Quan Tuyền, vẻ mặt u ám vẫn không hề suy giảm.

- Sao không nghe lời?

Khi hắn đến trước mặt cô, giọng điệu lạnh lẽo mang theo sự tức giận vang lên, đôi mắt chim ưng nhìn chằm chằm vào cô.

- Nghe lời?

Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, đột nhiên cười nói: “Tôi ngược lại rất muốn nghe lời anh đấy, nhưng mà... đối với một kẻ tiểu nhân nói một đằng làm một nẻo như anh, vì sao tôi lại phải nghe lời chứ?”

Trước câu nói lên án đột nhiên của Thượng Quan Tuyền, Lãnh Thiên Dục thâm thúy nhếch đôi mày rậm, sau đó ánh mắt không chút tức giận nhìn cô: “Cố tình gây sự không phải tác phong của em”.

Hắn không để tâm đến sự lên án của Thượng Quan Tuyền cho lắm, chỉ cho rằng tính tình cô hơi trẻ con, đang đùa giỡn mà thôi. Hắn khẽ thở dài một hơi, ôm cô vào lòng. Vừa rồi không thấy bóng dáng cô đây, tâm tình của hắn rối loạn không thôi.

Về là tốt rồi, chỉ cần cô trở về, hắn sẽ không so đo hành động bốc đồng của cô nữa.

Hơi thở ấm áp nhanh chóng bao vây lấy Thượng Quan Tuyền, nhưng... cảm giác này đã không còn như trước kia nữa. Vì cô biết, đối với Lãnh Thiên Dục, cô chỉ là một thứ công cụ để tiêu khiển mà thôi!

Nghĩ tới đây, cô đẩy mạnh Lãnh Thiên Dục ra, tránh thoát khỏi bàn tay hắn...

- Đừng giả vờ giả vịt nữa, anh như vậy... khiến tôi cực kì chán ghét! – Thanh âm của cô cũng lạnh lẽo không kém gì Lãnh Thiên Dục, dường như có thể đóng băng lại mọi thứ xung quanh.

Lãnh Thiên Dục nhíu mày càng chặt, hắn sầm mặt, mím đôi môi mỏng. Bản chất của hắn chính là như vậy, dù có dịu dàng nhưng vẫn là con sư tử cực kì nguy hiểm.

Hắn bước lên vài bước, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô...

- Chán ghét tôi? Vậy tối hôm qua ai là người luôn miệng nói cần tôi? – Thanh âm lạnh lẽo của hắn như một lưỡi kiếm đâm xuyên thấu nội tâm cô.

Thượng Quan Tuyền chau mày, cô tin rằng mặt mình lúc này đã xanh mét cả vào rồi.

- Đó là vì tôi vẫn cho rằng anh là người nói lời giữ lời, ai biết tôi lại nhìn nhầm người chứ! – Thượng Quan Tuyền cố nén cảm giác đau đớn, nói – Anh rốt cuộc coi tôi là gì hả?

Trái tim cô đau quá rồi, hóa ra mọi thứ chỉ là trò tiêu khiển của hắn mà thôi, cái gì mà chỉ cần ở bên hắn bốn ngày thì cô nhi viện sẽ an toàn chứ? Đúng là chuyện nực cười mà!

- Ầm ĩ đủ chưa? – Lãnh Thiên Dục không kiên nhẫn lên tiếng.

Đôi mắt trong như nước của Thượng Quan Tuyền không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, gằn từng tiếng hỏi: “Chuyện của cô nhi viện anh giải thích thế nào?”

Hỏi xong những lời này, cô nhìn chằm chằm vào từng biểu hiện trên gương mặt Lãnh Thiên Dục, hi vọng hắn có thể đưa ra lời giải thích hợp lý.

Ai biết được, lúc cô đang cảm thấy thất vọng, Lãnh Thiên Dục nghe những lời này, đáy mắt lại càng thêm bình tĩnh, không chút xao động. Rõ ràng hắn cũng không hề ngạc nhiên trước chuyện đó.

Nhìn phản ứng của Lãnh Thiên Dục, Thượng Quan Tuyền càng cảm thấy tức giận, người đàn ông này đúng là không coi ai ra gì!

Cô vừa muốn bộc phát sự tức giận thì lại nghe Lãnh Thiên Dục hỏi lại: “Em hi vọng tôi sẽ giải thích thế nào?”

- Lãnh Thiên Dục, anh đừng quá đáng. Nếu anh dám làm ra chuyện như vậy thì tại sao lại không dám giải thích? – Thượng Quan Tuyền hận không thể đấm vào mặt Lãnh Thiên Dục một cái.

Nghĩ đến những đứa trẻ đáng thương không nơi nương tựa, cô như sắp phát điên rồi. Vì sao người đàn ông này lại tàn nhẫn như vậy chứ? Dù có vì lợi ích đến thế nào thì cũng không thể lấy tính mạng của những đứa trẻ ra làm trò đùa được.

- Tôi không nói là sẽ không giải thích.

Lãnh Thiên Dục quay người ngồi xuống sofa, đôi mắt thâm thúy nhìn cô không hề chớp mắt... giống như một con báo tao nhã.

Dưới ánh nhìn của hắn, Thượng Quan Tuyền cảm thấy thần trí như mông lung, cô muốn né tránh hắn... nhưng nghĩ đến cô nhi viện thì cô không thể không kiên trì truy vấn hắn.

- Thôi, tôi cũng chẳng muốn nghe anh giải thích, anh đã hứa với tôi sẽ bảo đảm cho cô nhi viện, vậy mời anh tuân thủ lời hứa! – Cô không kiên nhẫn lên tiếng.

- Tôi đang tuân thủ lời hứa đây.

Lãnh Thiên Dục như đang giày vò Thượng Quan Tuyền, khóe miệng cong lên nụ cười “hiền lành”, vẻ thâm trầm được che giấu kỹ trong đáy mắt...

- Đang tuân thủ?

Thượng Quan Tuyền cười lạnh, đôi mắt trong veo xao động, lửa giận cháy bừng bừng: “Cái anh gọi là tuân thủ chính là dỡ bỏ cô nhi viện? Anh có nghĩ tới những đứa trẻ mồ côi không? Lãnh Thiên Dục, anh đúng là đồ máu lạnh”.

Nghe những lời lên án cay nghiệt của cô, Lãnh Thiên Dục không khỏi bật cười.

- Tôi cho rằng… – Thanh âm trầm thấp của hắn lại vang lên – Nếu chưa biết rõ chân tướng sự việc thì đừng kết luận vội.

- Vận Nhi sẽ không nói dối tôi! – Thượng Quan Tuyền phẫn nộ lên tiếng.

Đôi mắt sâu thẳm của Lãnh Thiên Dục lóe lên như kiếm rút khỏi vỏ, bắn ra những tia sáng bức người...

- Vậy em không tin tôi?

Sau khi nghĩ đến điều này, hắn không biết vì sao trong lòng lại cảm thấy cực kì rối loạn.

- Vì anh có đưa ra được lý do khiến tôi phải tin anh đâu! – Thượng Quan Tuyền không cho Lãnh Thiên Dục cơ hội nào, lập tức phản bác.

- Vừa rồi tôi đã nói rồi, tôi đang tuân thủ lời hứa của mình! – Lãnh Thiên Dục rít một điếu xì gà rồi nói.

- Anh… – Thượng Quan Tuyền hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

- Chỉ có làm như vậy cô nhi viện mới có thể tồn tại lâu dài được! – Lãnh Thiên Dục không nhanh không chậm cắt ngang lời Thượng Quan Tuyền.

Thượng Quan Tuyền dường như nghe được chuyện rất nực cười, cô châm chọc nói: “Lý do này của anh đúng là tự chối bỏ trách nhiệm”.

- Tôi cần phải như vậy sao? – Lãnh Thiên Dục hỏi ngược lại. Sau đó hắn hướng người về phía trước, bàn tay duỗi ra...

- Lại đây! – Hắn ra lệnh.

Thượng Quan Tuyền không nhúc nhích, đứng yên tại chỗ ngoan cường nhìn Lãnh Thiên Dục, trong mắt đầy lửa giận.

Lát sau, Lãnh Thiên Dục hừ nhẹ một tiếng, sau đó đứng dậy kéo cô vào lòng mình, sau đó ấn cô ngồi xuống sofa.

Thượng Quan Tuyền nghiêng đầu quay sang nhìn chỗ khác!

Lãnh Thiên Dục quay mặt cô lại, bắt cô phải nhìn vào mắt hắn!

- Lúc trước Thiên Hi đề nghị sẽ lấy danh nghĩa cá nhân để giúp đỡ cô nhi viện, tôi đã không đồng ý. Nguyên nhân là tôi sẽ để Lãnh thị làm chỗ dựa vững chắc cho cô nhi viện Mary, như vậy sẽ càng thêm danh chính ngôn thuận. Chỉ dựa vào Lãnh thị, cô nhi viện mới có thể an toàn hoạt động tiếp, em hiểu không?

Đây là lần đầu tiên trong đời hắn giải thích quyết định của mình cho người khác nghe, nhất là cho một cô gái nữa! Lãnh Thiên Dục luôn có thói quen làm theo ý mình, trước giờ chưa từng giải thích cho ai bao giờ!

Thượng Quan Tuyền nghe xong, ánh mắt hơi sững sờ. Cô nhìn vào đôi mắt đầy chân thành của Lãnh Thiên Dục, mở miệng nói: “Nhưng... nếu đúng như anh nói, vậy tại sao còn ra lệnh dỡ bở cô nhi viện?”

Lãnh Thiên Dục nâng cằm cô lên, hơi thở đàn ông phả vào gương mặt cô...

- Có hai nguyên nhân! – Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to của cô – Thứ nhất, dỡ bỏ không phải là hủy diệt cô nhi viện mà là tôi muốn mở rộng nó hơn. Thứ hai, đoạn đường đó không an toàn, vậy nên tôi đã chọn một nơi khác để xây dựng lại cô nhi viện Mary.

Ánh mắt Thượng Quan Tuyền tràn ngập vẻ khó tin, cái miệng nhỏ nhắn cũng vì kinh ngạc mà há to...

Hắn nói thật chứ?

Nếu đúng như vậy, thì cô hiểu lầm hắn rồi?

- Tôi không hiểu… – Vẻ cứng rắn lúc đầu đã không còn, cô chỉ nhẹ giọng lên tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng vang lên.

- Cô bé ngốc… – Lãnh Thiên Dục cốc nhẹ lên đầu cô, cười cười, tiến sát vào người cô...

- Đem cô nhi viện nhập vào Lãnh thị thì sẽ là một hạng mục trong hoạt động của Lãnh thị, như vậy sẽ là một sự bảo đảm tuyệt đối an toàn cho cô nhi viện hơn là lấy danh nghĩa cá nhân! – Hắn cực kì kiên nhẫn giải thích cho cô.

- Như vậy sẽ thực sự an toàn hơn sao? – Thượng Quan Tuyền cảm thấy khó hiểu, đối với mấy chuyện trên thương trường cô hoàn toàn không hiểu biết nhiều.

- Em không được quên thân phận đặc biệt của em. Nếu có người muốn đối phó với em, hoặc thân phận của em bị bại lộ thì cô nhi viện và bọn trẻ ở đó sẽ bị liên lụy. Trước mắt chỉ có nơi đó là có khả năng uy hiếp đến em! – Lãnh Thiên Dục nói một tràng dài.

Lúc nói, bàn tay ấm áp của hắn đặt lên vòng eo nhỏ nhắn của cô, xoa xoa da thịt mẫn cảm của cô...

Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt nhìn vào chiếc cổ thon dài của hắn, rồi đến chiếc cằm cương nghị, đôi môi mỏng...

Rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo...

Đôi mắt hắn sâu thẳm, dưới ánh đèn chiếu xuống lại càng thêm kì lạ, con ngươi như có hai vòng xoáy...

Thượng Quan Tuyền nhất thời cảm thấy đầu óc mê muội, thân hình nhỏ nhắn khẽ run lên, sau đó cô cười khổ một tiếng...

Những điều hắn nói không sai, nếu không phải như vậy thì cô sẽ không tùy tiện nghe theo giao dịch bốn ngày với hắn. Nhưng mà...

- Chuyện anh nói cũng chỉ là để phòng ngừa rắc rối có thể xảy ra thôi, phải không? Tôi nghĩ kẻ có thể truy ra cô nhi viện để uy hiếp tôi nhất định không phải hạng người đơn giản, cho nên trước nay tôi đều rất cẩn thận! – Thượng Quan Tuyền nhẹ giọng nói.

Vì mỗi lần thực hiện nhiệm vụ cô đều cải trang cho nên những người thấy được khuôn mặt thật của cô rất hiếm, tuyệt đối không có ai như Lãnh Thiên Dục cả, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra cô ngay, tuy nhiên cô không hiểu nổi tại sao lần nào cô cải trang hắn cũng có thể nhận ra được rất chính xác.

- Đúng là cô bé đơn thuần! – Lãnh Thiên Dục hơi cong môi cười, ngón tay thon dài vuốt ve gò má non mềm của cô, vừa thương yêu vừa hưởng thụ.

Thượng Quan Tuyền hơi nhíu mày lại: “Anh có ý gì?”

Lãnh Thiên Dục đột nhiên áp sát lại gần cô…

Hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào tai cô, như trêu đùa vành tai mẫn cảm của cô…

Cô có cảm giác khác thường, muốn lùi người lại tránh xa hắn ra.

Mà hắn lại càng thu hẹp khoảng cách giữa hai người lại…

- Bởi vì em mà người bên cạnh em có thể bị thương, thậm chí là mất mạng, chuyện này có thể đoán ra được! – Lãnh Thiên Dục khẽ hôn lên đôi môi anh đào của cô, điềm nhiên cất giọng.

- Tôi nhất định sẽ hành động cẩn thận! – Thượng Quan Tuyền xoay mặt đi, hơi mất tự nhiên lên tiếng.

Lãnh Thiên Dục cúi xuống bên tai cô, bên môi cong lên nụ cười yêu chiều, nhưng giọng nói lại lạnh lùng vang lên: “Vậy à? Đến lúc đó chỉ sợ em có lòng mà không có sức, dù sao chuyện như vậy không phải chưa từng xảy ra”.

- Chuyện như vậy không phải chưa từng xảy ra? Anh… nói những lời này là có ý gì? – Thượng Quan Tuyền bắt đầu run rẩy.

Cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy lan tràn khắp toàn thân cô…

Khóe môi đang cười của Lãnh Thiên Dục chợt lạnh lẽo đi, hắn ngẩng đầu nhìn vào mắt Thượng Quan Tuyền, nói: “Cái tên Bùi Tùng hẳn là rất quen thuộc với em?”

Cả người Thượng Quan Tuyền run lên bần bật, ánh mắt nhất thời trừng lớn…

- Sao anh lại biết cái tên này?

Bùi Tùng!

Đó là người mà cả đời này cô sẽ không bao giờ quên được. Nhờ có ông ấy, cô mới có cơ hội được sống. Ông đã nuôi dưỡng cô tám năm trời, đem đến cho cô cùng những đứa trẻ khác những năm tháng tuổi thơ bình yên. Cô coi ông như cha đẻ của mình, còn ông cũng coi cô là con gái!

Bùi Tùng… chính là cha của Bùi Vận Nhi! Nhưng ông lại ra đi vì một phát súng mà không rõ nguyên nhân!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.4 /10 từ 4 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như crack office 2010, blog seo/onpage chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.