Giao dịch tình nhân

Chương 6



Cô hoảng hốt, tầm mắt rơi vào cái cằm cương nghị của anh, hai khuỷu tay rắn chắc kia, cùng với những đường cong nam tính làm cô ý thức được sự khác biệt nguyên thủy giữa nam và nữ. Hơi thở của anh tỏa ra sự nguy hiểm, hấp dẫn lạ thường….

Hình tượng người đàn ông sắc bén, nghiêm túc, phức tạp này lại có vẻ rất hay suy tư. Cô hơi khẩn trương, cổ họng chan chát. "Thật ra thì công việc như vậy cũng rất thú vị á!"

Cô không thích anh nhìn thấu, cố che giấu sự thấp kém của mình.

Mạc Vô Tâm biết cô cố ý đổi chủ đề, thích thú theo ý của cô mà nói.

“Một tháng em có thể kiếm được bao nhiêu?”

“Anh không phải đã điều tra em rất rõ ràng rồi sao?” Đại Nhi cười.

"Em lại không nộp thuế!" Mạc Vô Tâm nhún nhún vai.

"Uhm! Cũng đúng." Cô cười mỉa."Em thu vào không có con số nhất định, ít thì mấy nghìn, nhiều thì mấy chục nghìn, bất quá, em bình thường là lấy tiền lương tối thiểu á! Hàaaa…!” Đại Nhi cười khổ, cô thanh liêm nhưng thật sự rất nghèo .

Mạc Vô Tâm nghe vậy cau mày.

“Làm sao em sống được với đồng lương đó?” Anh bất bình, bởi vì anh không phải là không biết cuộc sống khó khăn.

"Vẫn có thể mà! Anh xem em không phải là sống sờ sờ ở chỗ này sao?" Đại Nhi tự tiêu khiển làm mình vui lên.

Cách ứng xử thông minh kia một lần nữa làm Mạc Vô Tâm cảm thấy hứng thú.

“Nhưng rất khó khăn.” Anh xác định, sau đó nói tiếp. “Như vậy…..vụ án này của anh, em có thể kiếm bao nhiêu tiền?"

Mặc dù. . . . . . . . . Anh khẳng định là cô tuyệt đối kiếm không tới khoản tiền kia.

"À?" Đại Nhi sửng sốt.

Đề tài nhạy cảm này, lần đầu tiên nói đến, Đại Nhi hơi lo sợ nhưng cũng kịp hoàn hồn, không tránh khỏi luống cuống, cô giơ mười ngón tay lên đếm.

"Bảy con số!" kiếm được một trăm vạn cô có thể trở thành một triệu phú nhỏ đó! Điều đó làm cô vui vẻ.

"Cũng không ít!" Mạc Vô Tâm liếc nhìn chăm chú khuôn mặt ngây thơ của cô, trong lòng bỗng nổi lên một cảm giác phức tạp.

"Đúng nha! Cho nên em sẽ không bỏ qua!" Ngu ngốc đem lời nói khạc ra miệng, sau đó, Đại Nhi ngẫm nghĩ lại, nói, "Nếu anh muốn hối lộ em với giá cao hơn, em sẽ không phản đối.”

"Em thật giống như tình thế bắt buộc?" Không đành lòng đâm xuyên mộng đẹp của cô, Mạc Vô Tâm lấy giọng điệu đùa giỡn tiếp lời.

"Dĩ nhiên." Cái đầu ngốc ngếch của cô chưa bao giờ nghĩ đến hậu quả, chỉ biết ảo tưởng đến mùi vị đếm tiền.

Mạc Vô Tâm hai mắt tươi cười, như có điều suy nghĩ đem tròng mắt hướng nơi xa, trầm tư….

Từ đỉnh núi trông về phía xa, ban đêm mặt biển càng trở nên trống trải, dưới bóng đêm tăm tối, thủy triều dâng lên một luồng sóng chậm rãi cuồn cuộn, lắng nghe tiếng nước biển rì rào, làn gió núi mát lạnh, nhàn nhã, hai trái tim lặng lẽ bài xích sự mâu thuẫn bấy lâu nay, âm thầm đến gần nhau hơn.

**********************

Được chiêu đãi nên ít ra cũng phải báo đáp lại chút gì đó, giờ phút này Đại Nhi đang đứng cọ rửa ly chén. Cô hay lơ đễnh, nhưng không có nghĩa là tâm tư của cô hoàn toàn không nhạy cảm. Mạc Vô Tâm vừa là người cô cần phải điều tra, nhưng giờ phút này lại như là một người bạn của cô.

Bóng đen uy hiếp bao phủ cô từ phía sau, sống lưng tê rần, cô nhanh chóng quay đầu lại.

"Này! Anh đừng làm em sợ!" Cô chưa hoàn hồn vuốt ngực, oán trách anh.

Mạc Vô Tâm vừa tắm xong, cả người thơm mát. Anh mặc một chiếc quần dài bằng vải bông, phía trên tùy tiện khoác thêm một chiếc áo sơ mi nhưng không gài nút, vô tình cả bộ ngực rắn chắc của anh rơi vào tầm mắt của Đại Nhi.

Tức thì hai gò má cô nóng ran, lần đầu tiên……Cô tận mắt nhìn thấy một người đàn ông bán khỏa thân, cơ thể cường tráng kia mang đến một sự cám dỗ chết người.

Con ngươi linh hoạt đảo quanh, cô có chút hí hửng liếc trộm, cổ họng khó khăn nuốt nước miếng tựa như mắc nghẹn, thế nào cũng nuốt không nổi.

"Khụ!" Mạc Vô Tâm đột nhiên ho nhẹ một tiếng.

Đại Nhi lập tức lấy lại bình tĩnh, quay đầu tiếp tục rửa sạch cái mâm còn lại.

Tay của anh lướt qua đỉnh đầu cô, giúp cô để cái mâm vừa rửa sạch lên kệ chén bên trên, cả thân người cao lớn của anh tựa vào sau lưng cô.

"Ách, cái này em làm được rồi, anh tránh ra một chút được không?” Đại Nhi lắp bắp mở miệng.

Cô không có suy nghĩ gì khác, nhưng mà khoảng cách của anh gần như vậy làm cho cô cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.

"Tại sao?" Anh hỏi. Giọng nói êm dịu truyền từ trên đỉnh đầu cô xuống, làm bầu không khí nguy hiểm vẫn tồn đọng lại.

“Anh đứng gần quá, em….Em cảm thấy có chút khó thở!” Mau, mau, mau! Động tác của cô qua loa, vội vàng muốn đem cái mâm cuối cùng rửa sạch, cô mới có thể nhanh chóng thoát ra khỏi cái bầu không khí nguy hiểm này.

“Anh chưa đến mức hút hết không khí của em phải không?”

Mạc Vô Tâm nhếch môi, anh nhích lại gần thêm chút nữa…..Hơi thở ấm áp phủ xuống bên cổ cô. Anh giống như một thanh nam châm, hấp thu năng lượng chặt chẽ xung quanh cô. Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác rung động. Cái cảm giác này làm cho cô có chút sợ hãi, luống cuống chân tay…

Đại Nhi cố gắng khống chế hai bàn tay đang run rẩy của mình, tiếp tục rửa cái mâm. “Ách, có thể là trên núi này không khí tương đối loãng đi! Ha, ha ha ha. . . . . ."

Cô cười khan, cố chà xát cái mâm, không kiểm soát được hành động nên cảm thấy có chút khó khăn.

"Vậy. . . . . . Muốn anh cho em một chút dưỡng khí sao?" Lần nữa đem khoảng cách khép lại gần, đôi bàn tay Mạc Vô Tâm bỗng dưng vòng qua eo của cô, vuốt gò má cô, nhẹ nhàng nói.

Toàn thân run lên, hai má cô trong nháy mắt trở nên nóng ran.

Bụp ——

Không phải là tiếng vỗ tay! Đại Nhi căng thẳng dùng sức…… cái mâm cô chà xát bị vỡ!

Cô ngạc nhiên nắm hai mảnh vỡ của mâm sứ. . . . . .Tim vẫn đập thình thịch, nhưng động tác vừa rồi hại cô chẳng biết phải làm sao!

Mạc Vô Tâm ngạc nhiên, sau đó mím miệng nhịn cười.

Thật là thú vị! Cô không thể chịu nổi sự tán tỉnh của người khác, anh chỉ mới triển khai bước đầu mà đã làm cô hốt hoảng thế này!

Đại Nhi có cảm giác như từng đốt xương cổ đang rời ra, ngập ngừng quay đầu lại. Cô đưa ánh mắt ngây thơ vô tội, thẩn thờ nhìn gương mặt đang nhịn cười của anh.

"Anh. . . . . ." Nhìn thấy gương mặt kia, cô hận không thể đem cái mâm nhét vào trong miệng anh!

Mạc Vô Tâm nhẹ nhàng gỡ cái mâm vỡ trên tay cô xuống, “Để anh dọn, em ra ngoài hít thở một chút không khí trong lành đi!”

Anh ra vẻ nghiêm túc, cố gắng nhịn cười.

"Anh. . . . . . Hừ!" Đại Nhi căm giận, hung ác trừng mắt nhìn anh, đẩy anh ra, hướng boong thuyền sân phơi bước đi.

Đợi cô đi xa, Mạc Vô Tâm mới co quắp cười lên làm bả vai to lớn không ngừng lay động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.

Powered by vuonlanhuyenvinh.com

loading...
DMCA.com Protection Status