Giếng cạn

Chương 1



【00】

Mùa hè năm 2006, sân sau nhà tôi bỗng nhiều hơn một cái giếng.

Giếng là giếng cạn. Rêu xanh dày rậm uốn lượn ở miệng giếng, hai sợi dây thừng khô quắt tựa như xác ướp âm trầm treo ở bên kia, cuộn tròn ở một góc tối, dường như đang xuyên qua những bụi cỏ lùn lùn kia dòm ngó tôi.

Không ai biết được nó xuất hiện từ lúc nào; chỉ nhớ rõ năm đó tôi phát sốt, bị bệnh một đoạn thời gian mới đi học lại, cũng không biết được ngày nào đó sau khi tan học, cái giếng kia liền lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở sân sau nhà tôi, toàn thân tản ra hơi thở âm lương quỷ quyệt.

Tôi hỏi ba mẹ cái giếng ở sân sau đào lúc nào, bọn họ trừng to mắt hai mặt nhìn nhau. Bà nội run rẩy nhìn tôi, lại run rẩy mà liếc mắt ra ngoài cửa sổ, nói khẽ, đứa nhỏ mệnh khổ, đã trải qua chuyện như vậy… sẽ nói mấy lời mê sảng cũng không thể xem là hiếm lạ.

Về sau tôi mới biết được, có thể nhìn thấy cái giếng này chỉ có một mình tôi, cho dù người khác có cố gắng nhìn đi chăng nữa, cũng chỉ có thể nhìn thấy bãi đất trống cỏ dại mọc thành bụi ở sân sau nhà tôi. Cho nên bọn họ đều nói tôi là trúng tà, tôi cũng không còn nhắc tới nó với trưởng bối nữa.

Nhưng cái giếng kia vẫn luôn tồn tại trong tầm mắt của tôi. Cho dù tôi chuyển trường, dọn nhà, nó cũng nhất định sẽ đột nhiên xuất hiện ở bãi đất trống cách nhà tôi không xa vào ngày hôm sau, chỉ cần mở cửa sổ ra liền có thể thấy được.

Mới đầu tôi cũng cảm thấy sởn tóc gáy, không biết mình là gặp phải hiện tượng siêu nhiên gì, hay chỉ đơn thuần là xuất hiện ảo giác; nhưng thời gian lâu dần, cuộc sống của tôi cũng không bởi vì có thể nhìn thấy một cái giếng cạn người ngoài không nhìn thấy được mà trở nên đặc biệt, cũng liền chậm rãi không để ý đến nó.

Kỳ quái là, tôi chưa bao giờ nghĩ tới tự mình đi đến bên cạnh giếng kia nhìn xem một cái.





Đáy lòng cũng mơ hồ cảm thấy, nếu thật sự đi xem, nhân sinh của tôi sẽ bởi vậy mà phát sinh thay đổi cũng nói không chừng.

【01】

Hiện tại ngẫm lại, nhân sinh của tôi trong hai mươi hai năm qua thật sự không có gì đáng để nói. Giống như những sinh viên tham gia kỳ tuyển sinh đại học thành tích chẳng hề nổi trội, vì có thể vào một trường đại học tốt hơn một chút tôi lựa chọn một chuyên ngành vừa không được yêu thích lại tương đối ít được quan tâm, đần độn gần bốn năm, mới nhớ tới vì vào nghề mà phát sầu, cuối cùng công việc đầu tiên chỉ có thể đi chạy tiêu thụ*.

(*Chắc dạng tiếp thị bán hàng.)

Nhưng loại công việc mỗi ngày ăn nói khép nép lại cúi đầu khom lưng này quả thật không thích hợp với tôi, thế đạo ngày nay lại là nhân tình bạc bẽo vô cùng, phần lớn khách hàng khi cự tuyệt ngay cả một chữ cút đều khinh thường nói nhiều, tôi chỉ có thể một bên dựa vào mở một số đơn hàng nhỏ miễn cưỡng sống qua ngày, một bên ngồi xổm trong phòng thuê húp mì gói, gửi lý lịch tóm tắt của mình đến đầy các trang web thông báo tuyển dụng.

Hôm nay tôi bắt được một đơn hàng lớn hiếm hoi, cùng một phú bà phong tư duyên dáng* hát karaoke đến nửa đêm, lại bị sờ ngực cùng mông, thật vất vả mới dỗ bà ta ký tên vào hợp đồng, lúc trở lại phòng thuê chỉ nghĩ cắm đầu xuống giường ngủ mấy ngày mấy đêm. Nhưng nửa đêm tỉnh dậy, vẫn là miễn cưỡng gượng dậy đi rửa mặt, mở cửa sổ đốt một điếu thuốc.

(*风韵犹存 phong vận do tồn: phụ nữ trung niên vẫn giữ nét đẹp duyên dáng.)

Bởi vì say rượu mà tầm nhìn vẫn còn chút mơ hồ không rõ, cái giếng cạn kia vẫn lẳng lặng đứng yên trong gió mặc tôi đánh giá. Cũng không biết rốt cuộc là cái quỷ gì, cho dù tôi vượt qua nửa Trung Quốc phiêu bạt đến thành thị xa lạ này, nó cũng có thể ngàm dặm xa xôi đuổi theo tôi tới đây, ngoan cố mà đóng quân ở nơi tôi có thể nhìn thấy.

Nói thì nói thế, đã thật lâu tôi chưa về quê, hiện tại nhìn nó, vậy mà còn có chút ấm lòng.

… Tôi rốt cuộc là tịch mịch đến loại tình trạng nào, mới có thể sinh ra tình cảm đối với một cái giếng cạn quỷ dị? Tôi cười cười tự giễu, vừa định đưa tay kéo rèm, trong lòng rồi lại đột nhiên khẽ động, bỗng sinh ra một ý niệm nào đó không thể tưởng tượng được.

Là mười mấy năm phía trước chưa từng có, dục vọng muốn đi thăm dò đến tột cùng.

【02】

Tôi hút xong điếu thuốc cuối cùng, dụi mạnh đầu thuốc ở trên bệ cửa sổ, sau đó mặc áo khoác đi ra ngoài, đi về phía cái giếng cạn dưới ánh trăng tiêu điều kia.

Tuy nói tôi đối với cái quỷ lai lịch không rõ này vẫn luôn là kiêng kỵ nhiều hơn hứng thú, nhưng mấy chục năm trôi qua, nó cũng không thật sự ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, cũng không có một người phụ nữ nào gọi là Yamamura Sadako bò ra khỏi giếng muốn mạng của tôi, khó tránh khỏi vào thời điểm có men say sẽ sinh ra ý tưởng trước nay chưa từng có.

Tôi không biết mình sau khi tỉnh rượu có thể hối hận hay không, nhưng đáng tiếc chút thời gian chần chờ ít ỏi đó cũng đủ để tôi đến bên cạnh giếng rồi. Đây thật sự là một cái giếng cạn phổ thông bình thường, cấu tạo hình ống đúng tiêu chuẩn nhà nông, không thể nói được niên đại có xa không, đưa tay kiểm tra, xúc cảm cũng là gạch đá bình thường.

Tôi do dự trong chốc lát, vẫn là cúi đầu nhìn vào trong giếng.

Trong giếng đen nhánh, không có dấu vết của gợn nước dập dềnh, xem ra đã khô rất nhiều năm. Tôi gõ gõ thành giếng, thử hướng vào trong hô hai tiếng, đương nhiên không nghe được bất luận tiếng vang nào khác.

Quỷ thần xui khiến, tôi vươn tay vào miệng giếng đen ngòm, mò trong khoảng không.

Gió đêm lạnh lẽo quét bên tai tôi, giếng vẫn lẳng lặng như cũ, không có thứ gì có thể để tôi bắt được. Cảm giác say trong đầu tan một ít, tôi đang muốn thu tay lại ngáp một cái, giây tiếp theo lại bỗng nhiên nghiêng cả người về phía trước, cổ tay bị một thứ đồ vật mềm mại lạnh như băng nào đó nắm chặt.

Tôi lập tức tê cả da đầu, lúc cúi đầu xuống, cổ tay của mình đang bị một bàn tay máu chảy đầm đìa nắm chặt, liều mạng muốn kéo tôi xuống; chủ nhân của bàn tay dường như treo ở trong giếng, thân hình thon dài vùi ở trong bóng tối của miệng giếng, không thấy rõ dung mạo, nhưng dường như là một thanh niên trẻ tuổi.

Tầm mắt bị bịt kín một tầng huyết sắc thật mỏng, tôi lại hút một ngụm khí lạnh, ổn định thân thể liền muốn gỡ bỏ tay mình ra khỏi trói buột của một sinh vật không rõ nào đó; ai ngờ tôi càng ra sức giãy giụa, nó lại nắm càng chặt, sau khi trải qua giằng co, cảm xúc khủng bố lúc trước đã được tôi mạnh mẽ đè xuống rốt cuộc bùng lên.

Đúng lúc này, nó chộp vào cánh tay tôi leo ra khỏi miệng giếng ——

….

Lúc tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi mồ hôi đầm đìa mà lăn lăng lốc từ trên giường xuống dưới, uống ngụm nước lạnh liền lảo đảo nghe máy. Thông báo của bên phỏng vấn khiến tôi vẫn còn trong nỗi khiếp sợ giãy giụa đi ra, tâm tình thoáng bình phục, lúc ngắt máy ngoài cửa sổ đã là mặt trời lên cao, nhìn không ra một màn kinh tâm động phách tối hôm qua.





Tôi vốn cho là mình làm một cơn ác mộng, nhưng khi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cái giếng cạn kia vẫn đứng sờ sờ ở đó.

Chỉ là rêu xanh ở mép giếng lại có chút hỗn độn, bốn phía nhiều hơn lúc trước mấy vệt máu.

【03】

Mười một giờ đêm, tôi một lần nữa phỏng vấn thất bại ngồi ở trong một quán ăn khuya, một bên ăn xiên que một bên ủ ê chán nản.

Tuy rằng tôi tạm thời cũng được xưng là loại người hôm nay có rượu hôm nay say, cũng sẽ không nhớ thương phần công tác vừa bị vuột mất, nhưng vừa nghĩ đến tuần sau phải giao tiền thuê nhà cùng phí điện nước, mì xào đến miệng liền có chút ăn không biết vị, lấy di động ra tính khoản tồn hiện tại, vẫn là bỏ ý niệm gọi ông chủ cho thêm một mâm cua lớn trong đầu.

Thời điểm ăn uống no đủ tính toán chạy lấy người, tôi bỗng nhiên chú ý tới dưới ánh đèn neon ở góc đường cách đó không xa đi đến một thanh niên trẻ tuổi.

Cậu mảnh khảnh mà cao gầy, tóc xõa hơi dài nhuộm thành màu xám khói, ăn mặc thời thượng, tựa như một ngôi sao thần tượng mới mở xong một concept. Nói thật tôi chưa từng gặp qua một người đàn ông dung mạo xinh đẹp như vậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp hoàn mỹ kia trọn vẹn nửa phút, lúc này mới ý thức được cậu vậy mà ngồi xuống trước mặt tôi.

Tôi nhìn cậu ấy một chút, lại nhìn tiệm ăn bốn phía không một bóng người, tưởng rằng chính mình xuất hiện ảo giác.

“… Đã lâu không gặp, bạn học cũ.” Cậu mở miệng, giọng nói rất trong trẻo êm tai, “Còn nhớ tớ không?”

Tôi lại nhìn quanh bốn phía một chút, xác nhận cậu ta là đang nói chuyện với tôi, lúc này mới rơi vào trầm tư.

Hơn nửa đêm tiếp cận một người đàn ông đang ăn một mình ở quán ăn khuya, cậu thoạt nhìn cũng không giống như một kẻ lừa đảo; dù sao không có kẻ lừa đảo nào không có mắt ra tay với một người đàn ông nghèo túng như tôi, nói không chừng có thể thật sự là một cố nhân nào đó của tôi.

Nhưng tôi nghĩ đến nát óc, lọc qua từng hình ảnh tốt nghiệp từ nhỏ đến lớn, cũng không nhớ rõ trong đám bạn cũ dưa vẹo táo nứt* kia của mình có một nhân vật thần tiên như vậy. Thấy tôi rối rắm cả buổi, vẫn là vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía cậu, cậu thầm thở dài, chỉ vào chóp mũi mình nói: “Là tớ a, Lương Dã.”

(*歪瓜裂枣 oai qua liệt tảo:  ý chỉ những người hình dạng kỳ cục, xấu xí.)

Tôi sững sờ, cuối cùng từ trong ký ức phủ đầy bụi của mình bắt được chút gì đó, mững rỡ hỏi: “Cậu là… Lương Tinh Tinh*?”

(*Tinh tinh là ngôi sao ak.)

Không biết có phải cảm giác của tôi sai rồi hay không, thời điểm nghe đến ba chữ Lương Tinh Tinh, khuôn mặt tuấn tú kia dường như run rẩy một chút, hiển nhiên không nghĩ tới tôi vậy mà còn nhớ rõ biệt hiệu xa xưa như vậy.

“Ừm, đúng vậy a.” Cậu híp mắt đánh giá tôi trong chốc lát, ý tứ sâu xa nói, “Cậu nhưng thật ra giống như đúc thời tiểu học, không thay đổi gì nhiều, Giang Sâm.”

Tôi sờ sờ mũi, lộ ra nụ cười có chút xấu hổ.

Cậu vừa giới thiệu, tôi mới nhớ tới bản thân trước kia là có một người bạn tiểu học gọi là Lương Dã như vậy, lớp bốn năm ấy quan hệ của bọn tôi vẫn thật không tồi; nhà cậu có bối cảnh lớn bao trùm cả giới chính trị và kinh doanh, vào lúc ấy là một tiểu công tử không hơn không kém, tuổi so với đám bạn cùng lứa nhỏ hơn hai tuổi, hơn nữa lớn lên trắng trẻo nhỏ xinh, môt đôi mắt càng là sáng lấp lánh, biệt hiệu gọi là Lương Tinh Tinh.

Lúc sau không biết là bắt đầu từ ngày nào, đại khái là năm lớp bốn, cậu rốt cuộc không còn tới trường nữa, dường như là đã chuyển đến một nơi nào đó, tôi cũng không nhớ rõ lắm.

“Thật đúng là đã lâu không gặp, ai có thể nghĩ tới một tiểu bá vương năm đó ở trong lớp hô mưa gọi gió hiện tại cũng trở thành xã súc* rồi.”

(*社畜 do phụ thuộc vào công ty, do công ty nuôi, nên gọi châm biếm là xã súc, gia súc của công ty.)

Cho dù thế nào, gặp lại bạn cũ đã cách xa nhiều năm vẫn khiến cho người khác vui vẻ. Tôi sờ sờ túi tiền khô quắt, tính toán muốn mời người bạn cũ này uống một chầu rượu, thổn thức hỏi: “Cậu thì sao? Tớ nhớ cậu năm đó nói cũng không nói liền đột nhiên biến mất rồi, là chuyển trường đến chỗ nào? Hiện tại đang làm công việc gì?”

Cậu nhìn tôi, sắc mặt dường như có chút cổ quái, rồi lại nhanh chóng khôi phục bình thường, thản nhiên đáp:





“Tớ sao, lúc ấy cùng mẹ qua Mỹ sinh hoạt, ở bên kia học hết trung học cùng đại học, lại quay về tuyển sinh* thực tập một năm, vừa mới debut năm ngoái.”

(*选秀 tuyển tú: nói người được tuyển chọn ở phương diện nào đó biểu hiện ưu tú.)

Tôi trợn mắt há hốc mồm.

“Cậu cậu, cậu thật sự là ngôi sao?”

Cậu cười cười, ném một cái sóng mắt về phía tôi: “Thế nào, cần tớ ký tên cho cậu không?”

Thấy tôi nhìn cậu ngẩn người, cậu cũng không nói gì nữa, rất có hứng thú mà chống cằm quan sát bộ dạng ngu xuẩn này của tôi, một khuôn mặt tuấn mỹ của thần tượng trẻ chỉ riêng cậu có dưới ánh đèn neon lập lòe càng có vẻ mị hoặc chúng sinh.

Tôi suy nghĩ trong chốc lát, cẩn thận nói: “Ký tên là khẳng định phải có a.”

Sau đó hít sâu một hơi, dùng ánh mắt vô cùng kỳ vọng nhìn chăm chú vào cậu nói: “Có lẽ, cậu có hứng thú tìm hiểu một chút về trà chức năng La Ký không?”

Cậu kinh ngạc nhướng mày, sau khi phát giác được ý đồ của tôi, liền phụt một tiếng bật cười.

“Được, tớ rất có hứng thú.” Cậu nhìn tôi chớp chớp mắt, “Đi uống với tớ một ly?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Phong thủy là một lĩnh vực khoa học bởi trong phong thủy không có điều gì là thần bí cả. Các nguyên lý của phong thủy không quá chuyên sâu và phức tạp, vì vậy bạn có thể nắm bắt dễ dàng chỉ cần một chút kiên nhẫn và niềm say mê với những bài phong thủy được chia sẻ từ trang Xem phong thủy chẳng hạn như tuoi xong dat xong nha phu hop cho nguoi tuoi thin nam tan suu 2021, kham pha y nghia con so duong doi cua ban qua than so hoc va giai ma con duong cong danh su nghiep cua ban rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích giúp bạn có một cuộc sống viên mãn.

loading...
DMCA.com Protection Status