Giếng cạn

Chương 11



[32]

Đêm lạnh như nước.

Lương Dã ngồi trên người tôi, áo tắm lỏng lẻo tuột đến bên eo, mái tóc nâu sẫm nhuộm phải một tầng tinh quang (*ánh sao) ngoài cửa sổ, như là mị ma nhiếp nhân tâm phách* ở trong mộng.

(*摄人心魄:  Ý chỉ một sự vật quá tốt đẹp, khiến mình đánh mất bản thân, giống như bị hút hồn.)

Cậu cúi đầu khẽ hôn thái dương tôi, đôi mắt tôi, cuối cùng thử thăm dò hôn lên môi tôi.

Tôi hơi hé môi, đồ vật mềm nóng trơn ướt liền mò vào, có chút trúc trắc liếm liếm hàm răng, cuối cùng mạnh mẽ quấn lấy đầu lưỡi tôi, khiến tôi dây dưa cùng cậu hôn sâu.

Độ nóng của dục vọng trong nháy mắt bùng nổ, tôi thở hổn hển cùng cậu chóp mũi chạm chóp mũi, lòng bàn tay có chút thô ráp vuốt ve da thịt tinh tế của cậu, lại càng ôm chặt cậu vào lòng, cúi đầu trêu chọc lồng ngực cậu đã bại lộ ở trước mắt tôi.

Lần đầu tiên cùng Lương Dã lên giường, rượu cồn tê dại phần lớn thần kinh của tôi, cho nên tuy rằng tôi nhớ được tình cảm mãnh liệt lúc ấy, lại rốt cuộc không tưởng tượng được đó là thịnh yến như thế nào; mà lúc này hai người bọn tôi đều rất tỉnh táo, giác quan quá mức trực tiếp kích thích tín hiệu của dã thú, thật mau khiến tôi mất đi lý trí cuối cùng còn sót lại.

Lương Dã tuy rằng mảnh khảnh, dáng người rồi lại rèn luyện đến tương đối tốt, vân da dưới áo tắm trơn trượt mà sắc tình, đường cong vòng eo càng là đủ để khiến cho vô số thiếu nữ điên cuồng. Tôi cắn nhẹ núm vú cậu, mút viên phấn hồng nho nhỏ kia ở trong miệng liếm láp; cậu rên rỉ ra tiếng, ngay sau đó ôm chặt lấy vai tôi, dường như cũng có thể từ trong đó cảm nhận được sung sướng.





Dục vọng của cậu đã sớm lửa nóng vô cùng, cứng rắn chọc vào bụng dưới của tôi, theo động tác của tôi lại càng khó nhịn mà uốn éo thân thể, vội vàng lại mê loạn mà năn nỉ:

“Ưm… Giang Sâm… cầu cậu…”

Tôi xoa nắn bờ mông vểnh cao của cậu, ngón tay kiên nhẫn xoay vòng ở bên cửa huyệt bí ẩn kia, nghe vậy liền hôn môi cậu, cắn răng nói:

“Ngoan, nhịn thêm chút nữa…”

Chỗ sắp chứa đựng tôi kia vừa chặt vừa nóng, có thể tưởng tượng được trong khoảnh khắc tôi cắm vào sẽ có bao nhiêu sung sướng. Cảm giác được ngón tay tăng thêm của mình đã không còn khó khăn như trước nữa, tôi nâng mông cậu lên đem dương v*t đã sớm tràn ra chất lỏng nhắm ngay lỗ thịt ẩm ướt, sau khi chọc nhẹ mấy cái để thăm dò, liền đỡ eo cậu, lại để cho cậu chậm rãi ngồi xuống.

Trong nháy mắt tiến vào, cho dù cũng xem như được khai thác thỏa đáng, Lương Dã vẫn là hơi nhăn mày.

“…”

Tư thế này tiến vào rất sâu, thấy cậu còn đang cố gắng thả lỏng huyệt sau, tôi ngẩng đầu hôn cậu, lại cẩn thận đem đồ vật đang run rẩy trước mắt nắm vào trong tay âu yếm, động eo đưa bản thân mình xâm nhập vào lỗ thịt mềm mại nóng bỏng, thật mau trầm mê trong loại vận động nguyên thủy nhất này.

Chưa từng nghĩ tới tôi sẽ có một ngày đạt được thỏa mãn dục vọng ở trên một người đàn ông, mà tư vị này thế nhưng tốt đến không thể tưởng tượng nổi. Lương Dã đứt quãng tiếp nhận nụ hôn cùng tôi, có một nháy mắt như vậy trong mắt dường như hiện lên một tia sáng kỳ dị, bên môi cũng mang theo ý cười; mới đầu chỉ là an tĩnh lại mềm mại phối hợp động tác của tôi, rồi lại chẳng biết lúc nào chiếm đoạt chủ đạo.





“Giang Sâm bảo bối,” Cậu cưỡi phía dưới tôi tự mình đong đưa vòng eo, dùng lỗ thịt đã chín rục phun ra nuốt vào dục vọng của tôi, giọng nói có chút khàn khàn lười miếng mê người, “Thế nào… tớ làm có thoải mái không?”

Nhìn khuôn mặt say mê mơ màng của mình phản chiêu từ đôi mắt cậu, tôi bỗng nhiên có loại lỗi giác sẽ bị ác ma này ép khô.

Ngay sau đó tôi liền trở mình đè cậu xuống dưới thân, không màng tất cả mà  hung ác đâm rút.

Lương Dã quấn hai chân bên hông tôi, theo động tác của tôi mà rên rỉ phóng đãng, dẫn dắt tôi va chạm đến điểm mẫn cảm trong cơ thể mình, nhanh chóng hưng phấn giống như tôi, vách trong nóng bỏng không ngừng co rút quấn chặt dương v*t của tôi, giống như muốn ăn linh hồn của tôi vào chỗ sâu ngọt ngào kia.

“Giang Sâm… tớ… yêu cậu…”

[33]

Tôi không biết Lương Dã đối với người bạn cũ đang xâm phạm mình lúc này đây là có loại tình cảm gì, nhưng mà giờ phút này tôi cũng lười để ý.

So với những lý luận tình cảm mờ mịt hư ảo kia, hiện tại tôi chỉ muốn hoàn toàn chiếm hữu cậu, đem toàn bộ nhiệt tình đã đè nén nhiều năm rót vào thân thể tuổi trẻ đang hoan nghênh tôi đây.

Dù ngày hôm sau thức dậy liền sẽ phát hiện, cậu và cái giếng cạn thần bí giống như cậu kia, cũng chỉ dừng lại trong cuộc đời tôi như một mộng cảnh quá dài mà thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua loan thi va can thi, thuyet kien tao mang Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status