Giếng cạn

Chương 15



[43]



Khi tôi trở lại căn phòng thuê của mình, không gian nhìn một cái liền không sót gì ở trước mắt cũng không có bóng dáng của Lương Dã. Sàn nhà giống như mới được lau qua, cây lau nhà nửa ướt gác trước phòng tắm, thiếu đi túi mua hàng cùng chìa khóa ở trên bàn; mấy ngày hôm trước cậu mới nghiên cứu ra một phần thực đơn mới, hiện tại hẳn là đến siêu thị gần đây mua thức ăn.

Quần áo thay giặt của Lương Dã vẫn còn treo ở ban công, bông tai cùng cái nhẫn của cậu vẫn đặt ở đầu giường, khắp nơi đều là dấu vết chứng minh sự tồn tại của cậu.

Mà lớp trưởng nói cho tôi biết, Lương Dã đã chết.

Tôi ngồi ở đầu giường hút thuốc, trong đầu hồi tưởng đủ các loại sau khi gặp lại Lương Dã, chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt.

Sao có thể như vậy?

Mùi thơm sau khi cậu tắm gội vẫn còn vương vấn trên gối đầu, đệm giường vừa mới trải cũng còn độ ấm sau khi cậu nghỉ ngơi, mà trên người tôi thậm chí còn lưu lại dấu vết khi cậu kích tình; dùng sức cho mình một cái tát, cảm giác đau là thật.

Chẳng lẽ tôi ở tòa thành thị xa lạ này phiêu bạt lâu quá, đã cô đơn lạnh lẽo đến mức nhân cách phân liệt, vô cớ tưởng tượng ra một người yêu như vậy?





Tôi cầm nhẫn của cậu lên xem, nắm chặt trong lòng bàn tay, dụi điếu thuốc sắp cháy hết vào gạt tàn thuốc, sau đó đứng dậy đi đến bên cửa sổ.

Cái giếng cạn đã đi theo tôi hơn mười năm vẫn ở chỗ đó, tản ra hơi thở cô tịch mà lạnh lẽo, cứ yên lặng cùng tôi giằng co giữa trời chiều đỏ đến lạc phách*, giống như đang chờ đợi một cái gì đó.

(*我在红得* hồng đắc lạc phách, search, thấy nhiều nghĩa mà k có nghĩa nào hợp với. từ chỗ này cả: chán nản,í suy sút, nghèo túng…)

Lần đầu tiên khi tôi lấy can đảm đi đến bên cạnh giếng, Lương Dã từ bên trong bò ra.

Cậu là quỷ hồn? Hay là ảo giác?

[44]

Tôi biết tôi cần thiết có được chân tướng.

Sau khi làm chuẩn bị tâm lý trọn vẹn mười phút, tôi rốt cuộc cầm áo khoác của mình đi ra cửa, trong sắc trời đang dần vào đêm đi đến cái giếng dường như đang vẫy tay với tôi kia.

Bốn phía hoàn toàn an tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bước chân không tính quy luật của tôi cùng tiếng lá cây xào xạc khi gió nhẹ lướt qua. Khi tôi bước lên con đường nhỏ hướng về phía nó, cảnh sắc xung quanh trong nháy mắt trở nên hỗn loạn, không khí giống như dòng nước dập dềnh quanh tôi, nhanh chóng cuốn tôi đến bên canh cái giếng tràn đầy nước kia.

Tựa như mộng cảnh lúc trước, tôi cúi đầu nhìn miệng giếng sóng nước lóng lánh, rốt cuộc thấy được mùa hè năm 2006, đã bị tôi quên mất, chuyện xưa tàn nhẫn mà bi thương.

[45]

“Lương Tinh Tinh, cậu cũng quá ngốc đi! Đã mấy ván rồi vẫn không bắt được người nào, trời sắp tối rồi.”

Lương Dã thở phì phò giật cái khăn quàng đỏ đang che trên mắt xuống, rất ủy khuất nhìn bọn tôi nói: “Đã nói đứng yên không được nhúc nhích, mấy cậu đều chạy loạn khắp nơi, làm sao tớ bắt được..”

Khung cảnh trong nước là khu nghĩa địa phía sau viện nghiên cứu, bởi vì đã bỏ hoang một thời gian dài, khắp nơi cỏ dại mọc thành bụi, vô cùng vắng vẻ âm u, lại không có vẻ đáng sợ. Tôi nhìn đám bạn học lúc ấy chạy tới chạy lui trốn Lương Dã, hiển nhiên không đặt quy tắc của trò chơi vào trong lòng, ngoài miệng lại nói:

“Nào có chạy loạn? Cậu không nhìn thấy, dựa vào cái gì hoài nghi bọn tớ?”

Cỏ dại bị quần áo lướt qua tạo thành âm thanh rất rõ ràng, nhưng khi nhìn thấy mọi người đều là bộ dạng định chơi xấu đến cùng, Lương Dã hiển nhiên không biết nên tranh luận thế nào, vành mắt thật mau đỏ lên.

Mà làm một trong những người chơi còn đang khi dễ cậu, tôi không chịu nổi nhất chính là nước mắt của Lương Dã, vì vậy mau tới dỗ dành:

“Được được được, bọn tớ không chạy loạn, chơi thêm ván này nữa liền về.”

Đám bạn học phát ra tiếng than thở, Lương Dã nhìn tôi, lúc này mới nghẹn lại nước mắt sắp tràn ra hốc mắt, nhu thuận gật đầu, tôi lại buộc khăn quàng đỏ lại.

Mà lời tôi vừa nói hiển nhiên chỉ là để dỗ dành cậu, xoay người liền liếc mắt ra hiệu với đám bạn chơi. Mọi người nhao nhao cười trộm, hiểu ý mà ở thời gian đếm ngược liền mở hàng rào của bãi đất hoang này, ý định bỏ lại Lương Dã trực tiếp về nhà.

Không ai cảm thấy đây là loại chuyện có bao nhiêu quá phận, nhiều lắm là ngày mai khi lên lớp bị cậu dùng bàn tay nho nhỏ kia đập hai cái mà thôi, dù sao Lương Dã dễ dụ lại nghe lời, tôi cũng không sợ bị cậu ghi hận.

Ngay vào lúc chúng tôi cách viện nghiên cứu một khoảng xa, khu nghĩa địa yên tĩnh bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Lương Dã.

Chúng tôi sững sờ, vô thức dừng bước chân hai mặt nhìn nhau, sắc mặt đều có chút tái nhợt.

Phản ứng đầu tiên vẫn là lớp trưởng lớn tuổi hơn một chút. Cậu ta quay đầu nhìn thoáng qua khu nghĩa địa đã biến mất ở đường chân trời, do dự mà nhỏ giọng nói: “Giang Sâm, Lương Dã cậu ấy sẽ không… gặp phải nguy hiểm gì đi..”





Đám bạn chơi mỗi người một vẻ mặt, một trong số đó bỗng nhiên giống như nhớ tới cái gì, run rẩy nói: “Sẽ không phải là, lão già điên chạy ra từ Bát Viện đi…”

Tôi lau lau mồ hôi toát ra trên trán, trong lòng cũng cảm thấy tiếng kêu thảm thiết vừa rồi của Lương Dã nghe có chút khiếp người, tuy rằng cảm thấy có chút sợ, nhưng với tư cách tiểu bá vương lúc ấy, vẫn cần phải thể hiện một chút, vì vậy giả bộ trấn định nói:

“Không có việc gì, ở đâu ra lão già điên, nhất định là không cẩn thận giẫm phải hố té lộn mèo, tiểu tử Lương Dã này yếu ớt, chịu không được chút đau, tớ đi qua xem cậu ấy là được rồi, các cậu về nhà trước đi.”

Nghe tôi nói như vậy, đám bạn chơi vội vàng gật đầu không ngừng, giống như sợ tôi sẽ kéo bọn họ đi cùng mà lập tức chạy đi, chỉ có lớp trưởng nhìn tôi muốn nói lại thôi, lén lút theo sau tôi một khoảng.

Tôi trở lại nơi mọi người vừa mới chơi bịt mắt bắt dê vừa rồi, nhưng dù thế nào cũng không tìm thấy bóng dáng của Lương Dã.

“Lương Tinh Tinh?”

Tôi lên tiếng gọi cậu, đương nhiên không nghe được bất kỳ lời đáp lại. Nghĩa địa lúc trước còn có chút gió thổi cỏ lay lúc này lại hoàn toàn tĩnh mịch, dường như đang che giấu một cơn bão sắp tới.

Tôi tìm quanh bốn phía, từ đầu đến cuối không phát hiện bóng dáng Lương Dã, chỉ tìm thấy cặp sách của cậu ở nơi cậu vừa đứng để đếm ngược. Đang do dự có nên lấy điện thoại trong cặp sạch gọi điện cho người nhà cậu hay không, tôi bỗng thấy trước mắt tối sầm, cứ như vậy bị người ở phía sau khiêng lên.

[46]

Lúc tỉnh lại, tôi cùng Lương Dã đang kề vai nằm trong một ngôi nhà bỏ hoang, nhìn quanh đều là bụi bặm mạng nhện cùng rác xà bần, hình như cách nghĩa địa chúng tôi chơi đùa một khoảng.

Lương Dã bể đầu máu chảy sau khi tỉnh lại từ đau đớn, sợ trốn vào trong ngực tôi; tôi chỉ đành phải vỗ nhẹ lưng cậu để trấn an, một bên đưa mắt nhìn về phía bóng lưng bẩn thỉu cách đó không xa.

Lão già điên kia tôi cũng biết.

Lão lúc trước là hàng xóm nhà tôi, cũng không phải trời sinh liền điên, lúc còn trẻ cũng là người hiền lành chất phác, bình thường sống bằng nghề bán kẹo thủ công, mẹ tôi khi còn bé nếm qua không ít kẹo của lão cho, cũng cùng những đứa nhỏ khác gọi lão một tiếng chú.

Về sau khi lão gần đến bốn mươi tuổi tích lũy đủ vốn để cưới vợ, cưới một gái lỡ thì* của tiệm sửa xe, vài năm sau cũng xem như trôi qua cuộc sống gia đình vợ con ấm đầu giường. Nhưng đáng tiếc người tính không bằng trời tính, mảnh đất khu từ đường của lão bị nhà đầu tư trong vùng để mắt, bởi vì khoản đền bù quá thấp, lão không muốn ký tên, dĩ nhiên liền thành môt hộ bị cưỡng chế.

(*老姑娘 phụ nữ lớn tuổi nhưng chưa cưới gả.)

Có một ngày lão ra ngoài làm ăn, nhà đầu tư đã quen làm ác bá trực tiếp đến đến cửa phá nhà, lúc vợ lão đang ở nhà hàng xóm chơi mạt chược vội mang theo con nhỏ chạy về nhà, từ đường nhà lão đã sớm trở thành một đống phế tích.

Mà lúc này có người hô: “Trong nhà còn có người!”

Nói xong mấy người trẻ tuổi khỏe mạnh liền từ trong phế tích khiêng ra thi thể của một người đàn ông trưởng thành, đã bị đè đến hoàn toàn thay đổi, trên người vẫn mặc quần áo của lão già điên. Kỳ thật đây chỉ là một kẻ lang thang chạy tới nhà lão trộm quần áo cùng cơm thừa, nhưng đáng tiếc vợ lão đang cực kỳ bi thương không bình tĩnh đi xác nhận, chỉ cảm thấy hai mẹ con không còn trụ cột không nơi nương tựa cũng không thể sống tiếp được nữa, liền trực tiếp ôm con nhỏ nhảy giếng.

Chờ đến khi lão già điên gấp rút trở về, cũng là lúc mọi người vớt vợ con lão từ giếng lên, một lớn một nhỏ đều không còn hô hấp.

Từ đó về sau lão già điên liền điên rồi.

Mới đầu lão chỉ là điên, nhìn thấy phụ nữ cùng trẻ con giông giống vợ con lão liền vui vẻ cười ngốc, về sau thật sự chọc đến láng giềng cùng nhau tóm lão đưa vào bệnh viện tâm thần, là có một ngày bị người nhìn thấy lão đang muốn ôm một đứa nhỏ ven đường nhảy giếng.

Sau khi đưa đến bệnh viện tâm thần lão già điên liền không còn tin tức, chỉ thỉnh thoảng nghe người ta nói hình như lão đã sớm chết rồi, dù sao lão cũng không có thân thích gì, cho nên cũng không có ai thật sự để trong lòng.

Trước ngày này tôi không hề nghĩ tới lão già điên vậy mà vẫn sống, còn chạy ra khỏi bệnh viện tâm thần, trốn ở nơi bọn nhỏ thường xuyên chơi đùa âm thầm theo dõi, cuối cùng mạnh mẽ bắt cóc tôi cùng Lương Dã tương tự với con lão năm đó.

Thân là một kẻ điên không còn lý trí, dĩ nhiên lão không cách nào khống chế được khuynh hướng bạo lực của mình, Lương Dã bị thương không nhẹ, cho dù đầu đã được lão dùng một miếng vải không phân biệt được màu sắc bao lại, cũng chỉ có thể đau đến uốn trong ngực tôi hút khí.





Mắt thấy lão già điên xoay người khi phát giác bọn tôi tỉnh lại, nhe ra hàm răng ố vàng cười đến hết sức cổ quái, tôi ôm chặt Lương Dã dịch ra sau, thấp giọng:

“Đừng sợ, Tinh Tinh… tớ sẽ bảo vệ cậu.”

Nói thì nói thế, khi nhìn thấy thanh thép rõ ràng không nhẹ ở trong tay lão điên, tôi vẫn có chút run rẩy, lưng cùng lòng bàn tay không ngừng rịn ra mồ hôi; trơ mắt nhìn lão già điên cách bọn tôi càng lúc càng gần, lại vượt qua bọn tôi, trực tiếp đi ra ngoài.

Tôi sửng sốt một chút, không biết ý đồ của lão già điên kia, theo bản năng liền muốn mang theo Lương Dã nhanh chóng chạy trốn, lại phát hiện chân của bọn tôi đều bị xích sắt không biết được lão bới ra từ đâu trong đống xà bần khóa chặt. Cắn răng giật rất lâu cũng không thể xê dịch mảy may, lúc ngẩng đầu thấy Lương Dã đang dùng đôi mắt ngập nước nhìn tôi..

Tôi lau bụi đất bám trên mặt cậu, giả bộ trấn định vỗ ngực nói: “Không có việc gì, có tớ ở đây, chúng ta nhất định có thể chạy trốn.”

Trong lòng cũng biết rõ hai người bọn tôi lưu lạc tới nông nỗi này, không thoát khỏi lúc trước tôi không nghe lời khuyên can của Lương Dã, không khỏi chột dạ cúi thấp đầu, tiếp tục loay hoay với xiềng xích ở chân.

Lương Dã lẳng lặng dựa vào tôi, nhìn qua dường như an tâm rất nhiều, cũng không mở miệng trách móc tôi, sau nửa ngày dựa sát thân mật, bộ dạng rõ ràng là toàn tâm toàn ý tin cậy tôi:

“Giang Sâm, cậu đối với tớ thật tốt.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như phat day buon vui suong kho la tai tam con nguoi neu muon vui ve hanh phuc hay ghi nho nhung dieu nay 2, doi nguoi den hay di deu boi duyen no vay nen hay cu van su tuy duyen ma song sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status