Giếng cạn

Chương 20



[63.]

Sáng sớm tôi thức dậy trong ánh nắng ấm áp mờ ảo, thấy Lương Dã ngồi ở đầu giường nhìn tôi chăm chú, ánh mắt thật ôn nhu, cũng như là có chút… đau thương.

Tôi dụi dụi mắt, kéo cậu vào trong ngực hôn một cái, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là muốn nhìn cậu nhiều hơn một chút.” Cậu an tĩnh ghé vào ngực tôi, giơ tay sờ sờ gương mặt tôi, “Giấc mộng này thật sự quá chân thật, tớ không nỡ tỉnh; cảm thấy chỉ chớp mắt nhiều mấy cái, giây tiếp theo cậu sẽ biến mất không thấy.”

“Thế nào lại là mộng?” Tôi nhéo nhéo mũi cậu, nắm chặt tay cậu nói lời cam đoan: “Tớ liền ở chỗ này, không có sự cho phép của cậu chỗ nào cũng không đi.”

Cậu cười cười, ôm tôi trở mình, nghiêng đầu không biết đang suy tư cái gì, thật mau khôi phục lại bộ dạng đáng yêu giảo hoạt lúc thường. “Giang Sâm bảo bối, có phải hôm nay không có chuyện quan trọng gì phải làm hay không? Có muốn ra ngoài hẹn hò với tớ không?” Cậu nhìn như không chút để ý mà vẽ vòng vòng trước ngực tôi, rõ ràng là đang chờ mong tôi nhận lời.





Tôi ngây người một chút, theo bản năng mò lấy di động ở đầu giường nhìn thoáng qua, một cái giật mình liền bật dậy khỏi giường, đột nhiên nhớ tới hôm nay là ngày mấy.

Nhanh chóng chạy đến giá áo ôm bó hoa bách hợp bị áo khoác che lấp ra, bởi vì tối hôm qua không kịp bỏ nó vào bình, bộ dạng thiếu nước đã có hơi khô, cũng may vẫn xinh đẹp như cũ. Quay đầu thấy Lương Dã đang ngồi trên giường mờ mịt nhìn tôi, tôi lấy bình tĩnh đi đến bên cạnh cậu, nói:

“Sinh nhật vui vẻ.”

Lương Dã nhìn tôi một chút, lại nhìn đóa bách hợp trong tay tôi, dường như cảm thấy không thể tưởng tượng nổi với việc tôi còn nhớ rõ sinh nhật cậu, qua hồi lâu mới lộ ra ý cười nhàn nhạt, tiếp nhận hoa bách hợp ngửi một cái, nói:

“Cảm ơn.”

Tôi gãi gãi đầu, cảm thấy chỉ tặng một bó hoa thoạt nhìn có chút keo kiệt, vì vậy nói: “Không biết cậu thích quà dạng gì, cho nên cũng không kịp mua, không bằng hiện tại chúng ta liền đi dạo phố nhìn xem? Tuy rằng quá quý thì không có khả năng, nhưng chỉ cần cậu thích, tớ đều sẽ tận lực mua tặng cậu.”

Dứt lời tôi liền đỏ mặt, ngay cả bản thân đều cảm thấy nghe vào tai kẻ có tiền có bao nhiêu buồn cười. Lương Dã nghe vậy đứng thẳng dậy, đôi mắt nheo nheo như là đang suy xét đề nghị này, sau đó treo ở trên người tôi duỗi eo, nâng cằm tôi lên thấp giọng nói:

“Bảo bối, phải biết rằng tớ cũng không thiếu gì cả, tâm nguyện đời này cũng chính là được đến cậu; mà hiện tại cậu đã là của tớ, còn sẽ có món quà nào trân quý hơn cậu sao?”

Tôi nghe xong khóe miệng run rẩy, vô cùng không chịu nổi lời thổ lộ buồn nôn này, đành phải thuận thế ôm lấy cậu hôn một cái. Lúc còn muốn mở miệng nói gì đó, Lương Dã đã duỗi ngón tay nhẹ nhàng đè môi tôi lại:

“Nếu thật sự muốn tặng quà mà nói, giao cậu một ngày cho tớ là được rồi.”

[64.]

Sau khi ăn sáng xong, tôi liền cùng Lương Dã đã tỉ mỉ trang điểm một phen đi ra ngoài.

Tóc của cậu dường như dài hơn trước một chút, màu xám khói sáng bóng mềm mại dưới ánh mặt trời, thoạt nhìn khí chất ngôi sao mười phần. Tôi phải thừa nhận bản thân ngày từ đầu chính là bị bộ dạng xinh đẹp này của cậu hấp dẫn, âm nhu xinh đẹp lại không nữ khí, cho dù đi đến đâu đều là tiêu điểm của mọi người.

Cậu ở thế giới này là một sự tồn tại ngoại trừ tôi ra không người nào biết, cho nên không cần lo lắng sẽ bị những người hâm mộ cuồng nhiệt kia bao vây, thật tự nhiên mà đi trong chốc lát, liền lặng lẽ khoác lấy tay tôi.

Tôi do dự một chút, vẫn là nắm ngược lại tay cậu.





Tuy rằng hai người đàn ông tay trong tay đi với nhau thật sự có chút kỳ quái, nhưng P thị cũng không phải một thành thị có dân trí chưa khai sáng, cho dù tỷ lệ quay đầu rất cao, nhưng cũng không có người nào lộ ra ánh mắt khinh bỉ; hơn nữa không biết có phải cảm giác của tôi sai rồi hay không, có không ít nữ sinh khi nhìn thấy chúng tay tay nắm tay lại lộ ra nét mặt cùng loại với hưng phấn.

Đã hứa một ngày đều giao cho Lương Dã sắp xếp, tôi liền vô cùng bị động mà mặc kệ cậu lôi kéo, giống như bất kỳ một đôi tình nhân nhỏ nào đang trong thời gian tình yêu cuồng nhiệt đi dạo triển lãm tranh, công viên trò chơi sau đó đi xem phim, mua bắp rang nước ngọt ngồi ở hàng ghế cuối tựa vào nhau thân mật, thỉnh thoảng trao đổi một nụ hôn triền miên, thời gian cũng là vui thích rồi cũng trôi qua nhanh.

Quảng trường trung tâm của P thị đến tối vẫn luôn có một vài nghệ sĩ ca hát nhảy múa, xung quanh cũng có rất nhiều người bày sạp bán hàng, Lương Dã hưng phấn lôi kéo tôi đi về phía đám người dạo quanh bốn phía, vừa lơ đãng buông lỏng tay cậu, đảo mắt vậy mà còn cầm hai cây kẹo bông gòn hình dâu tây* trở về.

(*草莓棉花糖.)

Trước kia rồi lại không biết Lương Dã là một gia hoa có trái tim thiếu nữ như vậy, dọc đường đi luôn bị các loại vật nhỏ hồng phấn đáng yêu hấp dẫn, trên tay tôi rất mau đã nhiều hơn một móc khóa hình Melody*, bóp tiền heo Peppa, thậm chí có một mũ tai thỏ (兔耳朵), mà Lương Dã không chút lưu tình cầm điện thoại chụp lia lịa đối với bộ dạng cho dù có trang điểm trắng nõn đi nữa cũng không cách nào dính dáng đến từ ‘dễ thương’ tôi đây, cuối cùng lại nhào đầu về phía trước hôn tôi một cái, thoạt nhìn là cười híp mắt vô cùng thích thú.

(*美乐蒂 Melody là một hình ảnh hoạt hình được tạo bởi Sanrio dựa trên phiếu bầu để chọn con vật yêu thích nhất của Sói Lớn,, dựa trên ý tưởng của Cô bé quàng khăn đỏ.)

Chỉ là không biết vì cái gì, tôi cảm thấy hôm nay Lương Dã có chút kỳ quái, mọi hành động mang theo cảm giác máy móc không thể giải thích được, ánh mắt lúc nhìn tôi vẫn luôn mang theo buồn bã nhàn nhạt.

Tôi dừng bước muốn mở miệng hỏi cậu, lại phát hiện cậu đã sớm trở lại vẻ mặt bình thường cắn kẹo bông gòn mình mua về, thấy tôi hồi lâu không đi lên, còn quay đầu vứt mị nhãn với tôi.

Nhìn sườn mặt cậu nửa buổi cũng không phát hiện ra manh mối gì, tôi lắc đầu, đành phải đem tất cả vừa rồi trở thành ảo giác của mình, tiếp tục cùng cậu câu ngón út tiếp tục đi dạo trong biển người náo nhiệt nhá nhem tối.

[65.]

Tuy rằng sẽ không có người hâm mộ quấy nhiễu đến chúng tôi, nhưng không biết sao Lương Dã sinh ra đã có sẵn khí chất ngôi sao, ở trong đám người có vẻ bình thường này lại đặc biệt chói mắt. Vô số ánh mắt dán chặt theo chúng tôi, cũng không thiếu nữ sinh dường như tránh ở chỗ tối chụp lén, mà có lẽ Lương Dã đã sớm quen loại chú ý này, không hề có bộ dạng không được tự nhiên, nhưng tôi nhìn rồi lại có chút không được thoải mái.

“Tinh Tinh a…” Thấy cậu đã quét sạch tất cả sạp hàng lớn lớn bé bé ở quanh đây không sai biệt lắm, tôi ghé vào tai cậu nói: “Tớ nói, ngoài này cũng thật sự không có gì hay ho nữa, không bằng chúng ta về sớm một chút đi.”

Nói xong gãi gãi lòng bàn tay cậu, muốn ám chỉ chút vị dấm trong lòng tôi lúc này. Ai ngờ Lương Dã lườm tôi một cái, như có điều suy tư nhìn về phía lòng bàn tay mình, hiển nhiên hiểu lầm ý của tôi, gợi lên khóe môi ý tứ sâu xa nói:

“Nói thật, Giang Sâm bảo bối, không phải là cậu nghĩ đến cái kia đi?”

Tôi sững sờ, dở khóc dở cười đồng thời theo bản năng muốn mở miệng phản bác, nhưng khi nhìn thấy vệt đỏ ẩn hiện ở xương quai xanh cậu thì nuốt nước miếng một cái, cảm thấy có vài phần ảo não.





Cũng không biết có phải là do độc thân rất nhiều năm rồi hay không, lực khống chế của tôi thật sự không được xưng là tốt, ở chung với Lương Dã mấy ngày này gần như mỗi ngày đều là phái dã thú, cũng may Lương Dã gần như là bộ dạng tinh lực tràn đầy, mặc dù có lúc tôi không có ý tưởng ở phương diện kia, lại hầu như sẽ chủ động bò lên người tôi dụ dỗ, khiến cho tôi đến cuối cùng thiếu chút nữa không làm được chính sự, không thể không hoài nghi người này thật sự là yêu tinh ông trời phái tới để giày vò tôi.

Tôi nhìn Lương Dã, Lương Dã dường như còn chưa đủ ngại mà dán lại đây, tay vòng lại mô phỏng động tác ái muội nào đó mà thọc thọc vào ngón tay tôi, sau đó hài lòng thấy bộ dạng đỏ bừng cả mặt mũi của tôi.

“…Chúng ta về nhà.” Tôi nghiêm túc nói.

“Không muốn.”

Tôi không nghĩ tới Lương Dã sẽ quả quyết cự tuyệt như vậy, có phần buồn bực nhéo nhéo tay cậu, muốn nhìn xem trong hồ lô cậu chứa cái gì.

“Về nhà còn phải ngồi tàu điện ngầm, nhưng mà tớ không đợi kịp nữa rồi.” Lương Dã trầm thấp nói, hơi thở ấm áp phả vào tai tôi, “Giang Sâm bảo bối, chúng ta… mướn phòng đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như hai kich mot ngay voi long dep trai, gala cuoi 2005 trum nhieu chuyen nhom hai nhat cuong rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status