Giếng cạn

Chương 23



[72.]

Thời điểm tiếng chuông mười hai giờ gõ vang, tôi lui về sau một bước dụi dụi mắt, vậy mà phát hiện thân thể Lương Dã đang dần trở nên trong suốt.

Sinh thời lần đầu tiên trải qua loại hiện tượng vượt quá tự nhiên này, tôi sợ đến gần như đứng không vững gót chân, muốn tiến lên ôm lấy cậu, rồi lại phát hiện dù mình sờ thế nào cũng không sờ được thân thể cậu.

Qua hồi lâu cũng chỉ có thể nhìn bóng dáng càng lúc càng mơ hồ của cậu gượng cười: “Tinh Tinh à, cậu cũng đừng… đùa giỡn kiểu này a...”

“Tớ không đùa, Giang Sâm.”

Lương Dã nhàn nhạt nói, vươn tay ra dường như muốn xoa mặt tôi, năm ngón tay lại xuyên thấu qua, giọng nói cũng bắt đầu trở nên hư vô mờ ảo:

“Tớ ở thế giới bên kia, chết vào sinh nhật hai mươi tuổi hôm nay, mà lời ước sinh nhật tớ ước nguyện lúc đó là, hy vọng lúc sống có thể gặp cậu một lần, chân chính chạm vào thực thể, mà không phải vĩnh viễn chỉ có thể cách một miệng giếng đứng ở bên ngoài quan sát nhân sinh của cậu.”





Bóng dáng cậu đã càng lúc càng mơ hồ, ngũ quan cũng chỉ còn lại nụ cười nhợt nhạt mà bất đắc dĩ: “Mà hiện tại, lời ước thực hiện, tớ cũng có thể không có tiếc nuối rời thế giới này đi về phía tử vong.”



Tôi run rẩy vươn tay về phía cậu, lại chỉ nhận được một giọt nước mắt vỡ tan thành nhiều cánh.

“Nói thật, Giang Sâm bảo bối, nếu như kiếp sau còn có thể gặp cậu…”

Lời còn chưa dứt, tôi trơ mắt nhìn bóng dáng nửa trong suốt trước mắt tỏa ra một vòng sáng nhợt nhạt, hoàn toàn biến mất trong gió đêm lạnh lẽo.

Màn pháo hoa lãng mạn của cặp tình nhân trẻ đã sớm kết thúc, những người vây xem ở trung tâm quảng trường dần tản đi, chỉ còn lại một mình tôi ngây người ở chỗ cũ.

[73.]





“Tinh Tinh?!”

Không biết qua bao lâu, tôi rốt cuộc phục hồi tinh thần, theo bản năng mà hoảng loạn hô ra tiếng.

Đương nhiên không nghe được bất kỳ lời đáp lại. Tôi đứng tại chỗ nhìn xung quanh, khóe mắt nhạy bén mà thu được hai nữ sinh cấp ba trước đó không lâu vẫn còn chụp ảnh hai người chúng tôi, vội vàng tiến lên ngăn cản đường đi của hai người.

“A, xin hỏi hai cô có nhìn thấy người vừa rồi đi cùng với tôi ở chỗ nào không?”

Lúc hai nữ sinh cấp ba bị ngăn lại thì giật mình, có chút chột dạ mà nắm chặt di động của mình, nghe vậy liền hai mặt nhìn nhau, hoang mang nhìn về phía tôi:

“Vừa rồi anh vẫn luôn một mình a…”

Tôi nghe vậy cứng lại, trực giác cho răng hai người bọn họ đang nói dối, cũng bất chấp hành động của mình có mạo phạm hay không, trực tiếp giựt lấy di động của một nữ sinh, mở album bắt đầu tìm.

Nữ sinh a một tiếng, người còn lại thì đỏ mặt, cũng không ngăn tôi lại. Tôi nhìn trong album có không ít ảnh hiển nhiên là chụp lén, các loại tư thế ngẩng đầu nhìn pháo hoa, hơi nghiêng đầu thâm tình như đang nhìn chăm chú vào cái gì đó của tôi, nhưng trên mỗi tấm hình chỉ có một người, bên cạnh không có bất kỳ bóng hình quen thuộc nào.

——Sao lại có thể như vậy?





Lương Dã cứ như vậy bỗng nhiên biến mất ở quảng trường đêm khuya rộn ràng nhốn nháo này, mang đi tất cả ký ức của mọi người có liên quan đến cậu, thậm chí còn mang đi chứng cứ chứng minh cậu từng tồn tại ở chỗ này.

Nữ sinh cấp ba thấy tôi cầm di động của cô tâm thần hoảng hốt, nhịn không được nói nhỏ: “Thật xin lỗi ca ca, không phải em cố ý muốn chụp anh, là, ừm, là gia hỏa này một hai phải bắt em chụp! Muốn báo nguy cũng phải báo bạn ấy trước a!”

Nữ sinh kia buồn bực la lên: “Này này, loại chị em làm bằng nhựa* như cậu! Như thế nào sự việc vừa bại lộ liền ném hết cho tớ, đã nói có phúc cùng hưởng có họa cùng cậu chịu!”

(*塑料做的姐妹 lục đục giữa hai nữ sinh,lá mặt lá trái mặt mũi xã giao, đặc biệt giả dối k thật lòng.)



Hồi lâu, tôi run rẩy gục đầu xuống, trả di động lại cho cô bé trước mắt, nói: “Thật xin lỗi, có lẽ chỉ là tôi nhớ lầm… nhớ lầm…”

Thất hồn lạc phách rời đi, phía sau truyền đến tiếng lẩm bẩm:

“Thật đáng tiếc, lớn lên đẹp trai như vậy, như thế nào cố tình đầu óc có chút không tốt lắm…”

[74.]

Lương Dã thật sự biến mất rồi.

Tôi trở lại căn phòng thuê của mình, trong khoảnh khắc chìa khóa mở ra ổ khóa, lại rõ ràng ý thức được sự thật này.

Nhà vẫn là nhà kia, rồi lại không phải cảnh tượng trong trí nhớ của tôi. Quần áo vốn dĩ được Lương Dã phơi ngoài ban công sau khi tắm xong, lúc này lại đang nhét lung tung ở trong sọt đựng đồ ở đầu giường giống như bình thường, bếp trong phòng bếp không có dấu vết từng nấu nướng, trong bồn rửa chất đầy ly mì tôm lớn lớn bé bé, không có nguyên liệu cùng đồ làm bếp chúng tôi cùng nhau mua, hết thảy vẫn là cảnh tượng khi tôi còn độc thân lúc trước.

Tôi đi đến phòng tắm cởi áo của mình, lưng cùng ngực không có bất kỳ dấu vết mà Lương Dã để lại trong cơn kích tình, ngay cả dư vị sau trận làm tình đều tiêu tán không còn bóng dáng tăm hơi, dường như đang cười nhạo tôi đây vẫn như cũ không muốn tiếp nhận sự thật này.

Chẳng lẽ cậu thật sự chỉ là một giấc mộng, là do tôi độc thân quá nhiều năm rồi, vì chính mình xây nên một giả tưởng tốt đẹp ở trong tiềm thức?

Ngoại trừ giới tính không quá phù hợp với ảo tưởng của tôi, cậu gần như có thể được xưng là hoàn mỹ, lý do này cũng miễn cưỡng có thể làm lời giải thích tạm thời. Tôi ngã xuống giường ôm đầu có chút đau đớn, dường như nhớ tới cái gì đột nhiên bật dậy, lấy di động ra mở Baidu tìm kiếm hai chữ Lương Dã.

Sau khi loại trừ một số người trùng tên trùng họ, từ đầu đến cuối tôi không tra được một Lương Dã nào có nghề nghiệp là ca sĩ thần tượng.

Kiên nhẫn đổi mới từng trang một, trong lúc giật mình tôi dường như đã tìm được bách khoa Baidu của cậu:

Lương Dã (Timothy Liang), sinh ra ở Los Angeles Mỹ ngày 24 tháng 8 năm 1998, là nam ca sĩ, diễn viên điện ảnh nổi tiếng của Trung Quốc, thành viên của nhóm nhạc nam BlackHawks





Nhưng chỉ trong thời gian một cái chớp mắt, trang tôi đang xem đột nhiên biến thành một chuỗi loạn mã không có ý nghĩa, không ngừng lập lòe ở trên màn hình nhỏ hẹp, ngay sau đó đập vào mắt chính là 404 Not Found.

Tôi ngồi im suy tư trong chốc lát, sau đó bắt đầu tìm nhóm BlackHawks trên Baidu.

Tìm ra năm thành viên của nhóm cũng không có tên của Lương Dã, thay vào đó chính là một cái tên gọi là Tống Triết Nhiên, năm sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với Lương Dã.

Trước kia khi nói chuyện phiếm từng nghe Lương Dã đề cập tới, lúc cậu ra mắt là tham gia tiết mục tuyển chọn Hit It Up, chỉ có năm người đứng đầu mới có thể tạo thành nhóm BlackHawks, mà bởi vì cậu tạm thời quyết định thi tuyển, Tống Triết Nhiên vốn có hy vọng ra mắt chỉ phải đứng ở vị trí thứ sáu mà không thể ký hợp đồng với TK xã, sau đó Lương Dã cảm thấy có chút có lỗi với cậu ta, không chỉ dựa vào các mối quan hệ của mình đề cử cậu ta đến một công ty quản lý khác, bình thường cũng rất chiếu cố tài nguyên của cậu ta, quan hệ hai người tuy rằng không tốt, nhưng ở trong mắt người hâm mộ của đối phương lại có chút vi diệu.

Thì ra ở trong thế giới của mình, bởi vì không có Lương Dã thi tuyển, Tống Triết Nhiên thuận lợi giành được vị trí thứ năm, ra mắt trở thành một thành viên trong nhóm BlackHawks

Đúng lúc này, âm thanh nhắc nhở của Weibo bỗng nhiên vang lên, tôi cúi đầu nhìn, ở thanh trạng thái là một hàng chữ sáng chói ——

[ Hot ][ Trang đầu ] Tống Triết Nhiên sinh nhật gặp chuyện.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như 3 cong donate tot nhat cho streamer kiem tien 2021, vay khong can the chap rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại sosanhnhat.com

loading...
DMCA.com Protection Status