Giếng cạn

Chương 6



【17】

Sau khi kết thúc Ngụy Tuyết Tùng dùng wechat chuyển khoản tiền công hôm nay cho tôi, nhân vật nữ chính cùng nam chính vẫn còn ở tại phim trường quay cảnh ban đêm, Lương Dã hình như phải đi tham dự một buổi họp báo vào buổi chiều.

Tôi đứng ở trước xe bảo mẫu* Lương Dã đã chuẩn bị ổn thỏa nghĩ một chút, vẫn là quyết định tự mình đi tạm biệt với cậu; dù sao đối với một ngôi sao lớn có địa vị** như thế này, lần gặp mặt tiếp theo cũng không biết là chuyện của ngày tháng năm nào.

(*保姆车 xe bảo mẫu bình thường dùng để vận chuyển hàng hoá đồ vật trong nhà, hoặc chở rất nhiều người, bình thường xe có 7 chỗ ngồi trở lên. Xe bảo mẫu xe chỉ đặc biệt thích hợp cho các ngôi sao ăn uống, hóa trang, tạo hình trong xe, bởi vậy xe giống như bảo mẫu cung cấp những thứ cần thiết cho hoạt động hằng ngày của minh tinh, cho nên gọi là xe bảo mẫu.)

(**咖位 già vị: địa vị của ngôi sao trong ngành giải trí, ngôi sao có địa vị gọi là già vị. Già vị càng cao, sức ảnh hưởng càng lớn, tiền đóng phim cũng càng cao.)





Thời điểm đi đến trước phòng nghỉ của Lương Dã, tôi để ý thấy có một cô gái đội mũ lưỡi trai cúi đầu đi vào, cho rằng cô ta là nhân viên nào đó dưới tay Ngụy Tuyết Tùng, cho nên cũng không để ý, do dự một chút liền đẩy cửa đi vào theo.

Lương Dã cởi nửa đồ diễn ngồi trước bàn trang điểm, đang cắn răng cầm bông lau lau gì đó trên đùi mình.

Tôi đến gần nhìn, trên bắp chân cậu có một vết xước rất sâu, miệng vết thương còn hơi phiếm xanh, cũng không biết thời điểm quay nào thì để lại. Tôi còn chưa kịp mở miệng, Lương Dã đã bỏ vạt áo xuống rồi, nhìn tôi xua xua tay: “Không đáng ngại gì, vết thương nhỏ mà thôi.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu, cầm chai thuốc đỏ trên bàn lên nhìn nhìn, cau mày nói: “Vết thương nhỏ là vết thương nhỏ, sao không gọi trợ lý đến xử lý?”

Cậu vội vàng đưa tay ra hiệu chớ có to tiếng, vẻ mặt đau khổ nói: “Mấy người này đều là tai mắt của mẹ tớ, cũng không thể để bọn họ nhìn thấy vết thương của tớ, bằng không thì sau khi mẹ tớ biết được lại phải khóc lóc ép tớ rời khỏi ngành giải trí mất.”

Nói xong dường như liên lụy đến vết thương kia, lúc này đau đến độ hít vào một ngụm khí lạnh. Tôi hiểu rõ mà đứng dậy, lấy một miếng bông sạch từ hòm thuốc bên cạnh, ngồi xổm trước mặt cậu nói:

“Nhấc áo lên, tớ bôi giúp cậu.”

Lương Dã nhíu mày, trong đôi mắt tựa như lóe lên một tia sáng nhạt nào đó không biết tên, ngoan ngoãn kéo vạt áo lên, đưa đùi phải bị thương đến trước mặt tôi.

Tôi vặn ra một chai nước lọc rửa miệng vết thương cho cậu, sau đó cầm miếng bông chậm rãi chậm nước thuốc lên. Da Lương Dã rất trắng, trên người cũng gần như không có lông, đôi chân thoại nhìn thanh tú giống như nữ giới, sờ tới sờ lui thật sự rất co dãn.

Khả năng nước thuốc đụng vào vết thương vẫn có chút đau, cậu hừ nhẹ một tiếng, nghe vào tai giống như có cọng lông đang gãi gãi ở trong lòng, tay cầm bông bỗng nhiên run run.

Tôi biết mình không nên tùy thời tùy chỗ nghĩ đến mấy thứ lung tung rối loạn, nhưng một đêm hoang đường kia quá sức chân thật, rất khó để không lưu lại ấn tượng khắc sâu cho tôi; đối với một người đàn ông trưởng thành vừa mới được khai trai mà nói, rất khó để khắc chế được suy nghĩ kia trong đầu.

“Phía dưới một chút…” Lương Dã thấp giọng: “Chỗ gót chân cũng bị thương.”

Tôi theo bản năng nâng bàn chân hơi lạnh của cậu lên, hít sâu một hơi đổi miếng bông khác, tiếp tục mắt nhìn thẳng bôi thuốc cho cậu.

Vì giảm bớt lúng túng trong lòng, sau khi cố gắng trấn định lại, tôi bắt đầu tìm chủ đề* trò chuyện với cậu giết thời gian: “Cậu rất thích ca hát đóng phim sao? Khi còn bé rồi lại nhìn không ra a, còn tưởng rằng cậu là thiếu gia nhà giàu chỉ biết ăn nhậu chơi bời.”





(*没话找话 một thoại hoa thoại: tìm chuyện để nói.)

Lương Dã nhíu mày nhìn tôi, sau đó lắc đầu nói: “Không, không thích chút nào.”

“…” Tôi ngẩng đầu hiếu kỳ hỏi: “Vậy tại sao cậu muốn làm ngôi sao? Dựa vào gia sản ăn mặc không lo này của cậu, có lẽ cả đời đều có thể tự do mà làm những chuyện mình thích a.”

Lương Dã chống cằm, dường như đang lâm vào trầm tư.

Qua hòi lâu cậu cười khẽ một tiếng: “Ai biết được.”

Lại lâm vào trầm mặc.

【18】

Sau khi xử lý xong vết thương của Lương Dã, tôi đơn giản thu dọn mấy miếng bông đã dùng trên bàn, đang muốn đứng dậy ném nó vào thùng rác, bàn chân vẫn còn gác trên đầu gối tôi của Lương Dã chợt động, chậm rãi cọ cọ bắp đùi tôi.

Tôi giật mình, mấy thứ rác rưởi trong tay lập tức rơi đầy đất.

Còn chưa kịp hoài nghi cậu rốt cuộc là cố ý hay là vô tâm, Lương Dã đã cúi người, tay khoác lên vai tôi ngăn lại động tác đứng dậy của tôi, ngón chân mượt mà dây dưa lưu luyến giữa hai chân tôi, cuối cùng rơi xuống bộ phận đã có chút cảm giác ở dưới bụng tôi, nhẹ nhàng phủ lên.

Thời điểm mồ hôi lạnh theo tóc mai tôi chảy xuống, tôi nắm chặt bàn tay đang bắt đầu quấy phá ở trước ngực tôi, lý trí muốn đẩy cậu ra khỏi người, dục vọng không ngừng bốc lên trong cơ thể rồi lại đang kêu gào ngầm đồng ý.

Lương Dã dán lại, hơi thở ẩm nóng phả vào tai tôi, đầu lưỡi non mềm phác họa vành tai tôi như có như không. Cậu ngừng lại, cúi đầu hôn lông mày tôi một cái, cuối cùng dừng môi trước mặt tôi, dùng giọng nam trầm thấp tràn đầy mê hoặc nói:

“… Giang Sâm, cậu có muốn học diễn xuất với tớ không?”

Không khí trong nháy mắt đã tới nhiệt độ sôi trào, tôi lắp bắp: “Diễn, diễn gì?”





Lương Dã rời ghế, kéo tay tôi nhẹ nhàng đặt lên mặt cậu, cơ thể có nhiệt độ mềm mại như rắn nước: “Hôn diễn… còn có giường diễn.”

【19】

Tôi nhất định là điên rồi.

Bằng không thì tại sao lại cảm thấy người thanh niên xinh đẹp lại ưu nhã trước mắt, đang ý đồ dụ dỗ gian dâm người bạn học cũ không có chỗ nào tốt* là tôi đây.

(*一无是处 nhất vô thị xử: Không có một điểm tốt hoặc đúng địa phương. So sánh 1 vật 1 người k chút tác dụng.)

Đáng sợ hơn là, bản thân tự nhận không phải là đồng tính luyến ái thế nhưng ở sâu trong nội tâm lại không hề có chút suy nghĩ cự tuyệt nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như phat day buon vui suong kho la tai tam con nguoi neu muon vui ve hanh phuc hay ghi nho nhung dieu nay, 6 tham san si tt thich chan quang những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.