Giường anh chia em một nửa

Chương 165 : Chương 165

Chương 165 BA CHIẾC GA TRẢI GIƯỜNG

Trần Ân Tứ bị Tần Kiết nhìn đến nỗi khó thở, cô đưa tay che mắt Tần Kiết, để không làm mình trông quá bết bát, cố gắng giữ giọng điệu bình thường: "Chẳng phải đã muốn rồi sao?"

"Vẫn chưa." Tần Kiết nắm cổ tay Trần Ân Tứ, đưa nó lên đỉnh đầu cô, nhìn cô chằm chằm mà không chớp mắt.

Cô chớp mắt mấy cái, định hỏi "Sao lại chưa, chẳng phải năm tiếng trước đã muốn rồi sao?", Nào ngờ chạm phải ánh mắt Tần Kiết, cô chậm chạp sực tỉnh ra từ "cần" anh nói và từ "cần" cô hiểu không cùng một nghĩa.

Cái anh cần là...

Trần Ân Tứ ngoảnh đầu sang chỗ khác, gương mặt càng đỏ hơn, cả khuôn mặt gần như vùi vào trong đệm giường. Cần cổ của cô thon dài, làm nổi bật lên xương quai xanh cực kì xinh đẹp.

Tần Kiết kìm lòng không đậu phủ phục xuống người cô, hơi thở của anh gần như dính sát vào tai cô: "Trần Hề, em có thể bảo dừng lại."

Trần Ân Tứ mấp máy môi, nhưng không thốt được câu từ chối.

Tần Kiết chờ một lát mới cúi đầu hôn lên cổ cô.

Người cô run lên như có dòng điện chạy qua, ngón tay nắm chặt ga giường bên dưới. Cánh môi Tần Kiết men theo cổ cô, chầm chậm đặt lên đôi môi cô.

Cô thấp thỏm nhắm mắt lại, hàng mi run lên dữ dội, ngón tay nắm ga giường hết siết chặt rồi lại thả ra, thả ra rồi lại siết chặt, nhưng từ đầu đến cuối không đẩy anh ra.

Thật ra cô cũng không chắc lắm. Cô cảm thấy anh và cô hình như phát triển hơi nhanh. Nhưng cô cũng cảm thấy dường như tiến triển giữa anh và cô rất hợp tình hợp lý.

Cô không biết chuyện trong tương lai sẽ đi đến đâu, cô không rõ liệu mình có hối hận về quyết định bồng bột này không, nhưng ít nhất cô biết rõ một điểm, bây giờ cô không hối hận.

Còn về tương lai, đi bước nào hay bước đó, dù sao cô chưa bao giờ nghĩ đến tương lai.

Cơ thể Trần Ân Tứ dần dần xụi lơ, cô để mặc Tần Kiết hôn mình, tuy không phối hợp, nhưng lại tỏ ra ngoan ngoãn.

Ngoan ngoãn đến nỗi làm Tần Kiết cảm thấy cô bé nhà mình quá nghe lời, nghe lời đến nỗi làm anh... mất hết lý trí.

Ngón tay anh từng chút một đi vào sâu trong áo cô... ...

...

Một lúc sau, anh nhặt "quà tặng tình yêu" mà cô vội vàng vứt vào thùng rác.

...

...

Phòng của cô rất bé, chỉ có một chiếc giường đơn, giường là giường ghép, chất lượng chẳng ra sao, thỉnh thoảng sẽ phát ra mấy tiếng cọt kẹt.

...

...

Ngoài cửa sổ trời đã vào giữa mùa đông, nhiệt độ xuống thấp, nhưng bầu không khí trong phòng lại vô cùng nóng bỏng.

...

...

Hôm sau, khi Trần Ân Tứ tỉnh lại đã là ba giờ chiều. Ánh nắng ấm áp rọi qua cửa sổ, chiếu sáng một nửa căn phòng.

Trần Ân Tứ hơi cựa người, nhận ra xương cốt không khác gì bị tháo ra lắp lại, chỗ nào cũng ê ẩm đau nhức.

Cô đau đến nỗi chau mày, giây tiếp theo, những chuyện đã xảy ra trong tối qua lập tức lướt qua đầu cô.

Cô có ba chiếc ga giường, cả ba đều bị anh lần lượt thay, thay đến cái cuối cùng, anh dùng luôn chăn quấn cô lại, bế cô đến phòng anh.

Hình như lưng còn chưa chạm giường, cô đã ngủ thiếp đi rồi.

"Dậy rồi à?"

Giọng nói quen thuộc, làm não bộ Trần Ân Tứ vừa mới ngủ dậy lập tức tỉnh táo.

Cô ngoảnh đầu nhìn sang bên cạnh, thấy Tần Kiết không biết đã dậy từ lúc nào đang ngồi trước bàn sách, không biết anh đang đọc gì. Cô chỉ nhìn ánh mắt anh một thoáng, giây tiếp theo kéo chăn trùm kín đầu.

Nhìn động tác cuống quýt của cô, Tần Kiết khẽ cười, xoay ghế về phía giường, "Chân vẫn còn thò ra bên ngoài kìa."

Ngón chân trắng ngần lập tức rụt vào trong chăn.

"Cả tóc nữa..."

Tần Kiết chưa nói hết, người trong chăn giơ cánh tay trắng trẻo ra, túm lấy cái gối ném vào anh. Tần Kiết bật cười, sau đó anh lại thấy cô gái trong chăn tiếp tục thò cánh tay trắng ngần ra, kéo bộ quần áo ngủ để bên gối vào trong chăn.

Chiếc chăn trên giường gồ lên, người bên trong động đậy một lúc mới mặc xong quần áo, cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

"Mặc xong quần áo rồi, bây giờ chui ra khỏi chăn được chưa?" Tần Kiết hỏi xong, thấy cô gái rúc trong chăn mãi không ra ngoài, bèn đứng lên đi tới bên giường, anh đưa tay ra, định kéo chiếc chăn trên người cô xuống, cô đột nhiên đứng lên, bất ngờ ném mạnh cả chiếc chăn vào người anh, sau đó cô nhảy xuống giường, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng ngủ.

Tần Kiết cuộn chăn lại ném lên giường, lúc đó Trần Ân Tứ đã chui vào phòng tắm.

Anh sắp xếp qua loa lại chiếc giường rồi ra khỏi phòng ngủ, gõ cửa phòng tắm: "Anh đã chuẩn bị đồ ăn cho em rồi, đặt trên bàn ăn đấy, lát nữa đánh răng rửa mặt xong em nhớ ăn nhé."

Người bên trong không lên tiếng, nhưng chai sữa rửa mặt đang cầm trong tay rơi "bộp" xuống đất.

Trần Ân Tứ lề mề trong phòng tắm hơn nửa tiếng mới chậm chạp mở cửa ra, thấy phòng khách không một bóng người, cô liền đến phòng ăn.

Ngủ gần một ngày, bây giờ cô đói meo. Cô chọn món ăn mình thích, thong thả ăn mất hơn bốn mươi phút, sau khi lấp đầy bụng, cô cũng thuận tiện tiêu hóa luôn chuyện hôm qua.

Tuy hơi ngượng, nhưng thu dọn bàn ăn xong, Trần Ân Tứ vẫn lề mề đi tới phòng ngủ chính, đẩy cửa đi vào trong.

Nghe thấy tiếng động, Tần Kiết đang gõ bàn phím laptop bèn nghiêng đầu sang nhìn: "Ăn xong rồi à?"

Trần Ân Tứ gật đầu, đóng cửa lại.

Đây là lần đầu tiên cô đứng trong phòng ngủ của anh, bèn đưa mắt đánh giá xung quanh, lần trước trong video không quay hết, bây giờ cô mới nhận ra cô không nhìn thấy một góc phòng ngủ chất đầy sách.

Cửa tủ của anh làm bằng kính màu nâu, quần áo bên trong được sắp xếp chỉnh tề, không bừa bộn như tủ quần áo của cô.

Trần Ân Tứ quan sát phòng ngủ xong bèn bước tới chỗ Tần Kiết, ngón tay của anh gõ thoăn thoắt trên bàn phím, màn hình cũng nhanh chóng hiện lên những dòng chữ tiếng Anh theo động tác của anh.

Cô nhìn không hiểu, tò mò hỏi: "Anh đang làm gì thế?"

Ngón tay Tần Kiết vẫn không dừng lại: "Làm robot."

"Hả?" Trần Ân Tứ gác cằm lên vai anh, sán tới gần màn hình nhìn một lúc, nhưng vẫn không hiểu, cô "ồ" một tiếng, lại hỏi: "Robot dùng để làm gì?"

"Để chữa bệnh... Nếu thành công, robot này chính là siêu năng lực dành cho bác sĩ, có thể giải quyết nhiều vấn đề khó khăn của y học hơn, chẳng hạn như đoạn code anh đang viết dùng để hỗ trợ phẫu thuật, tinh lực con người có hạn, làm phẫu thuật trong thời gian dài rất dễ xảy ra sai sót, nhưng robot thì không, vừa hay có thể bổ sung cho khuyết điểm này."

Tuy Trần Ân Tứ vẫn không hiểu, nhưng có thể nhận ra hình như con robot này cực kì giỏi.



Tần Kiết gõ xong một đoạn code, dường như sực nhớ ra một điều gì, anh ngả đầu ra sau, kề sát đến gương mặt Trần Ân Tứ: "Chờ nghiên cứu robot xong, anh sẽ lấy em về nhà."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 23 lượt.

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như dao troi khong vi tinh rieng nhung thuong uu ai nguoi luong thien, tre nang via khoc ngat ca dem me dung ngay 4 meo la khoi tiet ngu ngoan toi sang sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status