Giường anh chia em một nửa

Chương 324 : Chương 324

Chương 324 NẾU LÀ EM, MỘT LY ANH GỤC NGAY

Trần Ân Tứ ngước mắt lên: "Ai?"

"Châu Đồng." Lục Tinh ném di động sang bên cạnh, "Khi nghe được tin này, chị đã nghĩ ngay là cô ta, không ngờ lại chuẩn thật."

"Cô ta cho chị được mở mang tầm mắt thật đấy, chuyện của cô ta và Tống Đào, em không ngăn cản ngay lập tức, nhưng Trần Vinh nói cũng không sai, lúc đó hai đứa không biết đó là cô ta và Tống Đào, lỡ như là một đôi vợ chồng thì sao. Hơn nữa chẳng phải em và Trần Vinh đã đưa cô ta đến bệnh viện rồi à, nếu không có em chạy đến nhà Tống Đào ngăn cản, sợ là bây giờ cô ta đang ngồi tù rồi kìa."

"Nói sao thì chị cũng không thể hiểu nổi suy nghĩ của cô ta, dù cô ta hận em, oán em, thì lần báo án giả không truy cứu với cô ta, cô ta cũng nên biết giữ chừng mực đi chứ. Bây giờ cô ta thế này là sao, đuổi theo đến tận Milan, chen chân vào hợp động đại diện đã sắp đến tay em, được nước lấn tới không chịu dừng lại?"

Trần Ân Tứ hờ hững tiếp lời Lục Tinh: "Đúng vậy, chắc thấy dễ bắt nạt quá nên không chịu dừng lại đó mà."

Cô không hiểu nổi, nếu cả hai đã không chung đường thì đường ai nấy đi, không quấy rầy nhau nữa không tốt ư? Sao rõ ràng rất khó chịu, vẫn phải nghĩ đủ mọi cách để dây dưa với nhau, sống như thế này có ý nghĩa à?

Hôm qua chạm mặt Châu Đồng trong thang máy, cứ tưởng không đáng nhắc đến, nào ngờ…

Trần Ân Tứ cúi đầu cười khẽ: "Đúng là bực bội thật."

Lục Tinh: "Chị cũng tức muốn chết đây, tức đến nỗi muốn xông thẳng vào phòng cô ta, cho cô ta hai bạt tai ngay bây giờ, em lại còn cười?"

Trần Ân Tứ lại cười: "Có gì mà tức, cô ta chọc tức chị, chị chọc tức lại cô ta."

Lục Tinh: "Chị cũng muốn chọc tức cô ta, nhưng bây giờ chị không tìm được đầu mối, không biết chơi khăm lại như thế nào?"

Trần Ân Tứ: "Không cần chơi khăm, cứ làm công khai là được."

Ba chữ "làm công khai" dọa Lục Tinh giật thót, quên cả mình đang giận: "Em muốn làm gì? Đừng nói với chị lại lên Weibo đăng liền ba bài chửi nhé."

Vẻ mặt Trần Ân Tứ thoáng nét tự hào: "Nghĩ sao vậy, dễ gì, chị tưởng ai cũng xứng được bà đây đăng liền ba bài chửi à."

Lục Tinh bình tĩnh lại: "Vậy em nói xem làm công khai như thế nào."

Trần Ân Tứ: "Rất đơn giản, chuyện đại diện ấy à, đứng trước độ hot tuyệt đối, mưu hèn kế bẩn gì cũng là hạng tép riu thôi. Chúng ta chưa lấy được hợp đồng đại diện, Châu Đồng cũng chưa, chị đoán xem tiếp theo Châu Đồng sẽ làm thế nào?" Lục Tinh: "Tìm cách gặp quản lí cấp cao của XS."

"Đúng vậy, nhưng trước khi quản lí cấp cao của XS đưa ra quyết định, chắc sẽ không gặp em, cũng sẽ không gặp cô ta, nếu cô ta muốn tìm cách gặp được, chắc chắn sẽ giả vờ tình cờ gặp ở khách sạn, sân bay, nên bây giờ chị chỉ cần làm một việc, đó là nắm rõ thời gian đi lại của quản lí cấp cao XS, sẵn tiện nắm rõ lịch trình của Châu Đồng, rồi chúng ta sẽ giành một cách ngang nhiên."

Toàn bộ sự chú ý của Lục Tinh nằm ở ba chữ "chị chỉ cần".

Cô vừa phải nắm rõ lịch trình của quản lí cấp cao bên XS, vừa phải nắm rõ lịch trình của Châu Đồng.

Như phản xạ có điều kiện, chân cô vô thức co rút một cái.

Cô lại phải đi tìm anh ta ư?

Thật muốn tìm người khác quá…

Suy nghĩ này vừa lóe lên đã bị cô gạt bỏ ngay lập tức.

Trước kia đâu phải chưa tìm qua… Sau đó, cô suýt bị phế mất hai chân.

Trần Ân Tứ nhìn Lục Tinh ngồi trên sofa nhìn chằm chằm mình hồi lâu không nói tiếng nào, bèn quơ tay trước mặt cô ấy: "Chị ngẩn người gì đấy."

"Không, chị đang nghĩ phải nắm như thế nào."

"Chuyện này mà cũng phải nghĩ? Bỏ tiền ra là giải quyết được rồi."

Ngoài miệng Lục Tinh nói "đúng, đúng, đúng", nhưng trong lòng nước mắt chảy thành sông, nghệ sĩ khác bỏ tiền ra là giải quyết xong, nhưng cô ấy thì không được, cô ấy phải bán mạng.

Đêm hôm đó, Lục Tinh gửi lịch trình của quản lí cấp cao XS và Châu Đồng vào di động Trần Ân Tứ: "Chiều ngày mốt, quản lí cấp cao của XS sẽ bay đến Thượng Hải, Châu Đồng cũng đến Thượng Hải, xem ra đúng như em nói, muốn làm một cuộc gặp tình cơ trên máy bay rồi."

Trần Ân Tứ: "Hay lắm, chúng ta cũng tình cờ gặp trên máy bay, cùng một chuyến bay với họ."

Ngừng lại chốc lát, Trần Ân Tứ lại nhắn: "Chuyện sân bay phải nhanh chóng sắp xếp xong."

Lục Tinh: "Biết rồi, ngoài ra còn một chuyện nữa, ‘Sinh Mệnh’ chuẩn bị tuyên truyền rồi, vừa khéo đợt đầu tiên tổ chức ở Thượng Hải, chị xem qua thời gian rồi, thứ Ba tuần sau, hay là em ở lại Thượng Hải thêm hai ngày, đợi xong đợt tuyên truyền rồi bay sang Quảng Châu, sau đó về Bắc Kinh."

Suy nghĩ đầu tiên của Trần Ân Tứ là từ Thượng Hải về Bắc Kinh, sau đó lại từ Bắc Kinh đến Thượng Hải.

Tất tả ngược xuôi như vậy, chủ yếu cũng vì muốn gặp bạn trai của cô. Nhưng khi nhấc ngón tay lên, cô chợt nhớ ra một chuyện khác.

Do dự trong chốc lát, Trần Ân Tứ quyết định nghe theo đề nghị của Lục Tinh: "Được, cứ làm theo sự sắp xếp của chị, đúng lúc em cũng có việc riêng cần xử lí ở Thượng Hải."

Lục Tinh: "Việc riêng gì?"

Trần Ân Tứ: "Đã nói là việc riêng rồi, chị nghĩ em sẽ nói cho chị biết sao?"

Ba phút sau, Trần Ân Tứ nhớ ra mình vẫn cần lo liệu giúp, bèn nhắn: "Nói cho chị biết cũng được."

"Đó là… muốn mua một căn nhà ở Thượng Hải."

Nhắn tin với Lục Tinh xong, Trần Ân Tự báo lại lịch trình cho Tần Kiết biết: "Vốn định đến Thượng Hải rồi, hôm sau sẽ về Bắc Kinh, nhưng có vài việc, chắc không về Bắc Kinh được rồi."

Mấy hôm nay Tần Kiết cũng rất bận, trả lời tin nhắn của cô khi nhanh khi chậm, nhưng lần này anh trả lời rất nhanh: "Tại sao lại muốn về Bắc Kinh ngay hôm sau?"

"..."

Trần Ân Tứ nghĩ bụng, đây là điểm quan trọng sao?

Không đúng, sao Tần Khốn Nạn lại biết nắm bắt điểm quan trọng thế này?

Trần Ân Tứ gõ tin nhắn trả lời: "Em nhớ nhà mình rồi."

Thầy Tần: "Em chắc chắn mình không gõ thiếu chữ chứ?"

Trần Ân Tứ: "Gì cơ?"

Thầy Tần: "Em nhớ nhà mình rồi, có chắc không phải là, em nhớ bạn trai nhà mình rồi không?"

Tần Khốn Nạn giỏi dát vàng lên mặt mình thế cơ à?

Trần Ân Tứ bất giác muốn nhắn lại cho anh một câu không biết xấu hổ, nhưng chưa kịp nhắn, trên màn hình đã có thêm vài chữ.

Thầy Tần: "Chăm sóc bản thân cho tốt, anh không muốn gặp nhau lại phải chăm sóc cô nhóc ma ốm đâu." Cô nhóc ma ốm?

Nói ai là ma ốm thế?

Rõ ràng chẳng phải từ hay ho gì, nhưng đáy lòng Trần Ân Tứ lại ngọt ngào như vừa ăn kẹo.

Cô cầm di động nghĩ ngợi, quyết định chia một nửa ngọt ngào trong lòng mình cho Tần Kiết.

Thế là, câu "không biết xấu hổ" vừa hiện ra trong đầu cô khi nãy đã đổi thành: "Vậy mà cũng để anh nhìn ra được."

"Em muốn về Bắc Kinh ngay hôm sau, chủ yếu là do nhớ bạn trai nhà mình rồi, sẵn tiện nhớ nhà luôn."

Tần Kiết không trả lời tin nhắn của cô, một lúc sau, cô nhận được một tấm ảnh chụp màn hình anh gửi đến.

Trong ảnh là dòng trạng thái anh và cô từng đăng.

Thợ lặn Trần Hề: Giáng sinh vui vẻ.



Tần Kiết: Giáng sinh vui vẻ.

Dòng trạng thái của Thợ lặn Trần Hề, chỉ có Tần Kiết ấn thích.

Dòng trạng thái của Tần Kiết, chỉ có Thợ lặn Trần Hề ấn thích.

Vừa nhìn, Trần Ân Tứ đã nhận ra đây là chuyện xảy ra vào Giáng sinh năm ngoái.

Khi đó cô và anh vừa trò chuyện xong, thấy anh và cô đăng bài cùng lúc, càng xem càng thấy mập mờ, cũng lặng lẽ chụp lại.

Hóa ra anh cũng như cô… cũng chụp lại.

Trần Ân Tứ mỉm cười cắn khóe môi, tìm được ảnh mình chụp trong album rồi gửi cho Tần Kiết.

Ảnh của cô hơi khác của anh.

Cương thi Tần Kiết: Giáng sinh vui vẻ.

Trần Ân Tứ: Giáng sinh vui vẻ.

Dòng trạng thái của Cương thi Tần Kiết, chỉ có Trần Ân Tứ ấn thích.

Dòng trạng thái của Trần Ân Tứ, chỉ có thợ lặn Cương thi Tần Kiết ấn thích.

Trần Ân Tứ và Tần Kiết đều không gõ chữ, nhưng ai nấy đều mở cờ trong bụng.

Nhưng niềm vui này chưa duy trì được bao lâu, Tần Kiết lại gửi tin nhắn đến.

Thầy Tần: "Chỗ nào nhớ anh?"

Thầy Tần: "Chỗ nào của anh cũng nhớ em."

Cô biết ngay mà, Tần Khốn Nạn không dịu dàng được bao lâu đã hóa thành cầm thú rồi. Trần Ân Tứ không nể nang gì: "Cút."

Tần Kiết lại nhắn tin đến, lần này bình thường hơn nhiều: "Được rồi, không trêu em nữa, anh phải cút thật rồi đây, anh đang ăn cơm với người khác, cứ nhắn tin cho em suốt, làm đối phương đang nói chuyện cứ bị cắt ngang mãi, không tôn trọng người ta lắm, anh phải đi tự phạt ba ly để xin lỗi, đợi khi nào rảnh sẽ gọi cho em."

Trần Ân Tứ: "Ừm."

Trần Ân Tứ nhìn thấy tự phạt ba ly: "Anh uống ít thôi, đừng để say."

Thầy Tần: "Yên tâm, tửu lượng của anh có thể điều chỉnh tùy thích."

Điều chỉnh tùy thích cái gì… Trần Ân Tứ đang định nhắn lại, tin nhắn của anh đã đến: "Nếu là em, một ly anh gục ngay."



Để về nước chung với Châu Đồng và quản lí cấp cao của XS, Trần Ân Tứ và Lục Tinh buộc phải ở lại Milan thêm hai ngày.

Cô đến Milan rất nhiều lần, đã không còn ý định dạo chơi và cảm giác mới mẻ nữa, phần lớn thời gian Trần Ân Tứ đều làm ổ trong khách sạn để ngủ, tán gẫu với Tần Kiết, và "viết kẹo" trong topic Kiết Phong Tẩy Trần.

Ngày về nước, trên đường ra sân bay, nhóm chat "Clang Rose" được một phen nhộn nhịp.

Người khơi mào chủ đề là Trần Vinh: "Buổi tuyên truyền của bộ phim ‘Sinh Mệnh’ ở Thượng Hải đã chuẩn bị gần xong rồi, khách mời lần này hơi ghê gớm đấy."

Trần Vinh gửi kèm danh sách khách mời: "Đừng tiết lộ ra ngoài đấy, các cô xem là được rồi, phải giữ bí mật."

Trần Ân Tứ nhìn lướt qua danh sách khách mời, bị một cái tên trong số đó thu hút sự hút ý.

Giang Sí.

Cùng lúc đó, Lục Tinh cũng chú ý đến cái tên này: "Giang Sí?"

Lục Tinh: "Sao anh ta cũng đến?"

Trần Vinh: "Cô quen anh ta? Sao cô lại quen anh ta? Bối cảnh gia đình của anh ta khá mạnh, bộ phim ‘Sinh Mệnh’ này lại là phim đề tài y học, kiểm duyệt này nọ, đạo diễn đều nhờ anh ta giúp, nên lần này gửi thiệp mời cho anh ta, không ngờ anh ta lại chịu nể mặt đến dự."

Trần Vinh: "Bối cảnh gia đình của anh ta thật sự mạnh lắm đó, tôi kể các cô nghe…"

Trần Vinh gõ một bài giới thiệu gần trăm chữ, kể hết chức vụ của ông nội, bố, cho đến chú, bác, cô, anh rể Giang Sí ra.

Lục Tinh: "Chuyện này không cần cô phổ cập, tôi biết từ tám trăm năm trước rồi."

Trần Vinh: "Hả? Sao cô biết được, anh ta che giấu tốt lắm mà."

Trần Vinh: "Chuyện là thế nào?"

Lục Tinh: "Tôi nói ra sợ dọa cô chết khiếp." Trần Vinh: "Tôi năn nỉ cô mau dọa chết tôi đi."

Lục Tinh: "Giang Sí, năm xưa anh ta suýt khiến Ân Ân gật đầu nhận lời cưới rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 24 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như hoa mat troi 02 phat tu viet trinh chua hoang phap hd 720p, td1073 tham san si man nghi la nguyen nhan cua tat ca benh rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status