Great Mage ở thế giới Harry Potter

Chương 145: Cửa ải cuối cùng


Văn Đoàn cười, anh nói:

- Anh cứ tưởng chú không thích chứ. Chú ở nước ngoài về, anh nghĩ là cởi mở, tân thời chút thì mới hợp được. May mà không nhầm.

Tưởng Quốc cười nhạt. Nó đáp:

- Em dễ tính mà. Chỉ cần chất lượng thịt không quá kém thì thịt gì cũng ăn tuốt. (https://fb.com/profile.php?id=100006850487108 - facebook tác giả)

Sau khi ngâm nước nóng được 15 phút, Tưởng Quốc được hai cô gái dẫn vào một căn phòng khác. Trong căn phòng, một chiếc giường to đùng choán gần hết diện tích. Cô gái có mái tóc bạch kim chốt cửa, bật đèn lên. Cả căn phòng chìm trong ánh sáng xanh đỏ đầy mập mờ. Tưởng Quốc giật mình, nó lui lại sát cái giường, hai tay ôm ngực, run giọng:

- Hai người tính làm gì. Tránh xa ra.

Ánh mắt sáng quắc của Tưởng Quốc hoàn toàn bán rẻ cái nội tâm xấu xa của nó. Hai cô gái cũng vô cùng phối hợp với trò giả ngoan ngoãn của Tưởng Quốc. Cô gái tóc vàng tiến sát tới bên cạnh, lấy ngón tay nâng cằm của nó lên, cười tà, hỏi:

- Em nói xem chị tính làm gì? Hử?

Cô gái tóc bạch kim cũng xáp lại, lấy hai tay vờn quanh vai của Tưởng Quốc. cô nói:

- Chị gái này thù dai lắm á. Ban nãy em vò đầu chị ấy rối bù, giờ đoán coi chị ấy tính làm gì.

Tưởng Quốc ngửa người ra sau, tựa lên người của cô, nó run rẩy:

- Chị đừng có dọa em. Em sợ lắm á!

Cô gái tóc nhuộm vàng áp sát vào người Tưởng Quốc:

- Ai dọa em. Chị có nói rồi, đền bù đi chứ.

Tưởng Quốc gian nan nuốt nước miếng, nó hỏi:

- Đền… đền bù thế nào?

- Dĩ nhiên là… - cô gái kéo dài giọng - … đánh một trận!

Cô đột ngột đưa tay đẩy Tưởng Quốc và cô gái tóc bạch kim ngã ngửa ra giường rồi nhào lên.

“Aaaaaaa...!” - Tiếng hô không biết của người nào vang lên, cả căn phòng chìm trong hỗn loạn…

***

Một tiếng rưỡi sau, Tưởng Quốc đi ra một ban công rộng rãi, Văn Đoàn đang đợi ở đây trên một chiếc ghế nằm. Tưởng Quốc quăng mình xuống cái ghế bên cạnh. Cả người nó mềm nhũn xuống ghế, sau màn quần ẩu vừa rồi với hai cô gái, hiện tại nó có cảm giác toàn thân đều lười biếng.

Văn Đoàn hỏi:

- Cảm giác thế nào? Anh trọn và đào tạo kỹ lắm đấy.

Tưởng Quốc đáp:

- Người em còn đang nhũn ra đây. Nhìn thế mà mát xa chuyên nghiệp ghê. Cảm giác như hồn chưa về lại xác ấy.

Văn Đoàn cười:

- Nếu chú muốn thì sau này cứ tới. Bất cứ lúc nào chú cũng là thượng khách.

Tưởng Quốc cười cười không đáp lại. Nó không có tiếp tục vấn đề này. Với nó thì đây chỉ là một game nho nhỏ, nó thậm chí còn chả thèm nhớ tên người đã chơi cùng, bởi nó biết rõ, bản thân sẽ không chơi lại game này, tại đây, lần nữa.

Đúng bốn giờ chiều, hai anh em có mặt ở đầu ngõ, nơi mà cả hai đã xuống hồi sáng, để lên xe trở về. Văn Đoàn đi HN, sau khi dùng xong bữa tối, đã lên đường để chuẩn bị cho cuộc thi tuyển vị trí tham dự giải giao hữu quốc tế sắp tới.

Sáng hôm sau, ông nội vẫn chưa trở lại, sau khi dặn kĩ với người giúp việc, Tưởng Quốc một mình đi tới từ đường cũ, tiếp tục quá trình tập huấn của mình, đối diện với hồ sen. Buổi chiều hôm đó, ông Nhân trở lại. Đích thân ông tới đón Tưởng Quốc về. Nó có tò mò về lý do khiến ông rời khỏi nhưng ông Nhân lảng tránh và không tiết lộ dù chỉ nửa chữ.

Những ngày tiếp theo, nhịp sinh hoạt của nó trở lên khá đơn điệu, sáng đi tới từ đường, chiều tối trở lại. Đều như dân công sở.

Tới ngày thứ 3 kể từ khi ông Nhân trở lại, ông gọi Tưởng Quốc lại vào kêu nó đi theo ông. Ông Nhân dẫn Tưởng Quốc ra phía sau từ đường cũ, lấy ra một cái nhẫn rồi tiến sát tới bức tường rêu phong loang lổ. Từ trên bức tường, ông cầm một viên gạch cũ kỹ như vô số những viên gạch khác xung quanh nó. Bỏ chiếc nhẫn vào cái hốc tối mới tạo thành do viên gạch bị rút ra. Những viên gạch bắt đầu chuyển động, chúng tách ra thành một lối đi dẫn tới một cánh cửa gỗ. Khung cảnh này làm Tưởng Quốc ít nhiều nhớ tới Luôn Đôn, nơi bức tường dẫn vào Hẻm Xéo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dantaichinh.com ví dụ như hàm vlookup, bảo hiểm thất nghiệp những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.