Hắc thiên kim

Chương 95: Không nhận thua

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau sự cố sạt lở lần trước, Chu Mộc càng bận rộn hơn. Còn Lý Trường Canh đều nói với bản thân, chẳng may mình mà có mệnh hệ gì, trong nhà có vóc dáng người đàn ông vẫn tốt hơn.

Chu Mộc không có vẻ gì là để tâm, có lẽ chỉ có mỗi con gái là thứ khiến anh ta để ý. Tiểu Chi Chi rất thích lão tú tài đó, dù cho ông có thân phận gì, mà Chu Mộc đều có thể nuôi ông, cùng lắm thì nuôi ông ta tới lúc nhắm mắt xuôi tay.

Từ Kim Phượng được gả cho một ông bác sĩ trên thị trấn. Gần đây nghe nói cô ta nghiện đánh mạt chược, còn đem cả tiền dưỡng lão của chồng để đánh rồi thua sạch, bị chồng phát hiện ra rồi đuổi đánh khắp phố, đuổi đánh tới mức quần rơi mất luôn, nổi tiếng toàn thị trấn. Cô ta nổi tiếng tới mức người trong thôn Bình Khẩu mà gặp nhau phải vừa cười vừa nói với nhau rằng: “Anh nhìn thấy rồi à? Có phải là cái mông trắng phau phau không?”

Từ Kim Phượng xấu hổ tới nỗi không dám ra ngoài, không ngờ rằng ông trời lại giúp cô ta, trong thôn Bình Khẩu tuồn ra thông tin ở đây có than đá, câu chuyện về Từ Kim Phượng nhanh chóng bị đưa vào quên lãng.

Mông có trắng đến đâu, cũng làm sao bằng lợi ích của bản thân và gia đình.

Kia là mỏ than đá đó!

Có mỏ than chẳng khác nào sắp giàu rồi.

Tuy có vô số người bỏ mạng trong hầm than, cũng có vô số câu chuyện bi thảm, vô số gia đình nhà tan cửa nát, phá sản nhảy lầu, nhưng lại càng có vô số câu chuyện phát tài làm giàu trong một đêm.

Tin tức thôn Bình Khẩu có mỏ than nhanh chóng được truyền đi, không chỉ là mấy thôn làng xung quanh mà cả thị trấn Lục Phong chấn động. Không chỉ là thị trấn Lục Phong, huyện Chung Sơn, thành phố Tây Hồ đều có người tới để dò la tin tức.

Điều này khiến người dân thôn Bình Khẩu vốn nằm sâu trong núi cảm thấy bất an.

Nhìn tên lươn lẹo Lý Trường Canh kìa, không làm trưởng thôn nữa, cùng Chu Mộc làm lụng hai năm, nhà to mái lợp coi như không tính, nhưng mà mua được cả ti vi màu lẫn tủ lạnh. Còn thôn Bình Khẩu này hai năm qua, đèn đường có hết rồi, người trong thôn kiếm vợ cũng dễ dàng hơn. Những người theo Chu Mộc làm lụng, thâm tâm cũng hiểu rõ.

Trong thôn, bậc đại tri thức học vấn cao chưa chắc đã có, nhưng nhanh nhạy tháo vát thì chắc chắn có, vì vậy mọi người đều muốn cùng Chu Mộc làm lụng. Nếu bây giờ cho người khác làm, thì cũng chẳng ai biết sẽ như thế nào?

Nhưng thôn Bình Khẩu cũng chẳng thể nào ngăn được các lãnh đạo tới tham quan chỉ huy, từ Cục Đất đai, Cục Mỏ địa chất, Cục Công an, Cục Tòa án, Cục Lương thực, Cục Phòng cháy, Cục Văn hóa…

Trong thôn mới có một cái nhà ăn, trước kia đều là mẹ của trưởng thôn Vương Đại Phú làm đồ ăn, có liên hoan, làm vài món, uống chút rượu, cùng nhau ăn uống tạm bợ một bữa là xong. Nhưng bây giờ thì không được, nhà ăn gần như ngày nào cũng mở, trong thôn tất nhiên phải ủng hộ hai thím làm cơm rồi.

Thôn Bình Khẩu náo nhiệt hẳn lên, nhưng đối với Tiểu Chi Chi thì cũng không quá ảnh hưởng, cô bé vẫn phải đi nhà trẻ.

Có điều sau sự cố sụp lở, mối quan hệ của Tiểu Chi Chi tốt hơn, cô bé có thể đường đường chính chính mang Tiểu Hoa và Nhị Hổ đi học rồi.

Phụ huynh của các bạn học sinh khác cũng không phản đối, tới đón các con có người còn dũng cảm chạm Nhị Hổ, sờ Tiểu Hoa, tất nhiên được nựng nhiều nhất vẫn là Tiểu Chi Chi, vì mọi người tin rằng chạm vào cô bé một chút sẽ mang lại nhiều may mắn. Đặc biệt là các nàng dâu trẻ tuổi trong thôn, thường xuyên mượn cớ tới, thành khẩn nựng Tiểu Chi Chi một cái.

Cô giáo Lý Hữu Mai thực sự rất đắc ý, Tiểu Chi Chi là học sinh của cô, ai so với cô cũng không bằng, Chi Chi nói gì cũng chiều theo.

Hôm nay học vẽ. Tiểu Chi Chi rộng lượng phóng khoáng để Nhị Hổ làm mẫu cho các bạn, cô bé kéo Nhị Hổ lên bục đứng, vẻ mặt thật tâm nói: “Các bạn vẽ đi, mau vẽ đi, Nhị Hổ rất lười, đứng một lúc là nó sẽ nằm luôn đấy.”

Các bạn trong lớp gật đầu, ra ý đã hiểu.

Vương Tam Bình nói: “Chị Chi Chi, con lợn nhà em cũng rất lười, bà em luôn nói như lợn thành tinh, ăn rồi lại ngủ, bảo sao không mập.”

Lý Hữu Mai nhìn thằng bé mập này không khỏi nhăn mày, thằng bé này bảy tuổi rồi sao lại gọi một bạn gái năm tuổi là chị, thật sự không biết xấu hổ sao?

Lúc đó, một đoàn lãnh đạo Bộ Giáo dục từ ngoài nhà trẻ tiến vào. Bộ Giáo dục không thể vô duyên vô cớ bảo là muốn tới để xem mỏ than được, vì vậy đành phải tới để thị sát trường học.

Lý Hữu Mai bị trưởng thôn Vương Đại Phú gọi ra ngoài, đầu óc như quay cuồng. Cô làm giáo viên mầm non trong thôn chủ yếu cũng là nhà cách trường không xa, tiện mang theo con cái, lương lậu ổn thỏa, vốn chưa từng gặp qua cán bộ lãnh đạo nào.

Có trời mới biết ở cái nhà trẻ chật hẹp ở vùng núi hoang vu xa xôi này có cái gì hay ho để thị sát, Lý Hữu Mai và các em học sinh tổng cộng cũng chỉ có tám người.

Nhìn thấy Lý Hữu Mai luôn chân luôn tay, trưởng thôn Vương Đại Phú thực sự cũng cảm thông thay, mấy ngày hôm nay hắn ta phải tiếp đãi vô số lãnh đạo, số cán bộ từ nhỏ tới giờ nghe danh cũng không nhiều bằng số người tới đây thị sát.

“Cô giáo, không cần phải sợ, chúng tôi và Vương chủ nhiệm chủ yếu muốn tới thăm xem các em ở đây học hành như thế nào, có cần giúp gì không thôi.” Một người đàn ông cao gầy mặc chiếc áo sơ mi ca rô, tay cầm túi nhẹ nhàng cười nói.

Vương chủ nhiệm có cái trán nhẵn nhụi, dáng người to béo, so với Vương Đại Phú còn có tướng làm quan hơn, để kiểu đầu nhìn một cái đã biết là lãnh đạo. Ông ta nhìn cái cổng sắt rỉ sét rồi hướng ánh mắt tới đống củi xếp chồng chất lên nhau trên mặt đất cạnh cổng, cười một cách thận trọng.

“Cô giáo không có gì phải sợ hãi cả, có gì khó cứ nói với các vị lãnh đạo, có thiếu thốn thì cũng không thể thiếu thốn cái chữ, có vất vả cũng không để các học sinh vất vả.”

Lý Hữu Mai đâu đó thấy cảnh này rồi, lắc đầu liên tục: “Không có khó khăn gì cả, cô và trò vẫn ổn.”

Các vị lãnh đạo:…

Rồi người mặc áo sơ mi cầm túi giật giật ra hiệu, cười một tiếng: “Chúng ta hay là cứ vào xem bọn trẻ đã.”

Lý Hữu Mai vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng bị ngăn lại. Nhóm người này tự dưng ầm ĩ xông vào nhà trẻ, vốn cũng chẳng muốn nghe cô nói, chỉ là muốn vào tham quan cho xong rồi làm chuyện khác.

Sau đó các vị lãnh đạo nho nhã đang đàm tiếu toàn bộ cứng đờ người lại.

Trời ơi, trời ơi, trời ơi...

Đi thị sát nhà trẻ hay là đi sở thú vậy…

Trên bục giảng đang có một con hổ đứng ở đó. Tự dưng con hổ há to miệng, răng nanh lộ ra, nước bọt từ hai hàm kéo dài thành sợi.

Vậy mà một đứa bé béo tròn mặc quần cong cái mông trần, nhìn con hổ rồi lại cúi đầu xuống vẽ trên giấy. Cái mông trần truồng cứ luôn lắc lư trước mặt con hổ.

Có một thằng nhóc đen gầy, nước mũi chảy dài, chỉ thấy thằng bé dùng tay lau đi, sau cứ thế mà lấy tay xoa phần bụng dưới của con hổ.

Còn có một cô bé xinh xắn, ngồi ở cái bàn trước bục giảng, trên bàn còn có một con rắn hoa…

Thấy con rắn cứ bò lên trên tay cô bé, các vị lãnh đạo đều bị dọa cho hồn siêu phách lạc, cô bé kia cũng không thèm ngẩng đầu lên, chăm chú cầm bút cúi đầu vẽ tranh, mặc cho con rắn hoa kia chậm rãi bò lên người cô bé.

Vương chủ nhiệm tiếc rằng không có cánh để bay đi, ông ta run rẩy lấy ra một cái khăn tay, lau đi mồ hôi lạnh trên trán, sợ đến mức nói tiếng địa phương: “Cô giáo ở đây đang làm gì vậy?”

Lý Hữu Mai lúng túng nói: “Hôm nay lớp học vẽ, dạy các con vẽ con hổ.”

Người mặc áo kẻ caro nghe thấy lớp đang học vẽ, tưởng như mình đã say rồi… Đây là cái nhà trẻ gì vậy, học vẽ cần phải có mẫu sao, lớp mẫu giáo học vẽ không phải chỉ cần dạy vài nét cơ bản thôi à?

Học vẽ cần mẫu cũng không sao, nhưng mà trời ạ, phải tìm hẳn một con hổ thật cho bọn trẻ con vẽ à. Ông ta bỗng dưng cảm thấy chiếc quần trong của mình hơi ướt.

“Vẽ hổ à, vẽ hổ à, tốt lắm. Cách dạy này thực sự rất sinh động… sinh động thú vị.” Vương chủ nhiệm vừa cố gắng nói bình tĩnh vừa dùng đôi chân run lên cầm cập lùi ra ngoài. Lùi ra tới thềm cửa, còn vấp một cái.

Ra khỏi nhà trẻ, nhóm các vị lãnh đạo mới dám chớp mắt, ỷ ôi ỷ ôi ngay lập tức liền chạy mất.

Trưởng thôn Vương Đại Phú mặt ngưỡng mộ: “Không hổ danh là lãnh đạo, động tác chạy rất dứt khoát.”

Lập tức hắn ta học theo dáng chạy của các vị lãnh đạo, tay lên tay xuống, vừa đuổi vừa gọi: “Các vị lãnh đạo, sai đường rồi, nhà ăn bên này cơ!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dantaichinh.com ví dụ như quyết toán thuế thu nhập cá nhân, ham accrint tinh tien lai cong don chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.