Hào môn đoạt tình: Bảo bối em đừng mong chạy thoát

Chương 135: Chung tình đã thành chuyện của trước đây


Một câu lại thành sấm, không ngờ anh tuyên bố xong liền thực hiện ngay. Kể từ sau ngày đó quả thật cô không hề gặp lại anh.

Ba ngày sau, anh phái luật sư mang đến nhà của cô ở San Francisco hai bản thỏa thuận ly hôn mà anh đã ký sẵn ở trên đó chỉ cần cô ký vào nữa là xong.

Ngày đó, cha mẹ cô cũng không có nhà, em trai cũng đã đến trường học, còn cô vì đã nhận điện thoại của luật sư cho nên đã xin nghỉ một buổi. Thật ra thì mấy ngày vừa rồi khi cô ngồi trong lớp học căn bản cũng không biết giáo sư đang nói cái gì.

Cái đó luật sư Cổ đã nói rất rõ ràng, đặc biệt là vấn đề về tài sản và tiền nuôi dưỡng sau khi ly hôn khi nói xong còn hỏi Tình Tình có chỗ nào không rõ hay không.

Tình Tình lắc đầu một cái, đối với mấy cái này cô căn bản cũng không cảm thấy hứng thú, chỉ muốn ký tên lên trên đó.

Cổ luật sư thấy Tình Tình không có bất kỳ ý kiến phản đối nào, ngón tay thon dài đẹp mắt hờ hững lật lên lật xuống, khi lật tới tờ cuối cùng kia mà anh đã ký sẵn tên lên đó bên cạnh là chỗ trống không chỉ đợi cô ký tên là thỏa thuận này ngay lập tức liền có hiệu lực rồi.

Buổi chiều ở San Francisco, tia nắng xuân ấm áp xuyên qua kính cửa sổ đang mở rộng tràn vào bên trong, bầu trời thì cao và xanh, trong sân cây cối đang đâm chồi nảy lộc, những bông hoa thi nhau khoe sắc, màu xanh dương, màu hồng tỏa hương thơm ngát ngập tràn cả khu vườn.

Một nét ngang hai nét thẳng, cô bắt đầu viết xuống giấy chữ ‘ Tiết ’(薛), những hình ảnh trước đây vào giờ khắc này như những thước phim điện ảnh chầm chậm chiếu ở trước mắt cô, anh thương cô cưng chiều cô, anh dịu dàng, anh đáng ghét, nhưng tất cả suy nghĩ đều được cất giấu ở tận đáy lòng.

Cả cuộc đời này của một người phụ nữ, có mấy ai có thể tìm được một người yêu mình sâu nặng như vậy? Anh ấy đã đợi cô, từ đầu đến cuối đều mang đến cả tấm chân tình nhưng do cô không tốt, không biết quý trọng, là cô không tốt, yêu anh lại không dám nói ra

Lúc muốn viết xuống nét chữ cuối cùng của chữ ‘ Tình’(晴) thì nước mắt của cô mãnh liệt kéo đến, tay đang cầm bút run lên, thật lâu sau cũng không viết được nét cuối cùng, khi viết xong nước mắt đã nhòe cả trang giấy, cuối cùng cũng quyết tâm ký xong tên của mình, từng nét từng nét ấn xuống đều thấm đẫm đau thương.

"Thiếu phu nhân . . . . ." luật sư Cổ ở bên cạnh thấy Tình Tình vừa ký tên vừa rơi lệ cũng thấy không đành lòng nói: "Có muốn tôi gọi cho thiếu gia hay không?"

"Không cần." Ý thức được mình đang luống cuống, Tình Tình liền nhanh chóng lau khô nước mắt, đến bước cuối cùng cũng phải chia tay, đây coi như đã hoàn thành cả quá trình rồi.

Có gọi hay không gọi điện thoại cũng đã không có bất kỳ ý nghĩa gì rồi, cần gì phải vậy chứ?

Bọn họ yêu nhau nhưng luôn muộn một bước, từ nay về sau có gặp cũng chỉ là đi lướt qua nhau mà thôi.

Luật sư Cổ đem thỏa thuận đã đầy đủ chữ ký của hai bên cầm lên nhìn một chút, sau khi xác định không có vấn đề gì liền cho vào trong túi công văn: "Thiếu phu nhân, chuyện còn lại giao cho tôi xử lý là được rồi, cô còn có chuyện gì nữa không?"

"Luật sư Cổ, sau này cứ gọi tôi là Tiết tiểu thư được rồi. Làm phiền anh rồi. Khi nào xong thì cứ báo cho tôi một tiếng là được rồi." Từ lúc cô ký lên tờ thỏa thuận kia thì đã không còn có bất cứ quan hệ gì với nhà Mộ Dung nữa, cũng không đảm đương nổi cách xưng hô như vậy, từ nay về sau, cô chính là Tiết Tình mà thôi.

"Cái này tôi sẽ xử lý tốt. Nếu như còn gì thắc mắc thì cứ gọi điện thoại cho tôi là được rồi. Đã vậy tôi sẽ không quấy rầy nữa, hẹn gặp lại." Luật sư Cổ đã hoàn thành xong sứ mệnh vĩ đại của mình nên đứng lên cáo từ.

"Luật sư Cổ, làm phiền anh chờ một chút." Giống như nghĩ đến cái gì, Tình Tình sau khi cười cười với luật sư Cổ, liền chạy lên lầu, không tới 2 phút đã đi xuống.

"Cái này phiền anh giúp tôi đưa lại cho anh ấy được không?" Xòe lòng bàn tay ra nơi đó đang có chiếc nhẫn cưới tinh xảo đại biểu cho sự vĩnh hằng. Vật này vẫn nên trả lại cho anh ấy thì hơn?

"Tiết tiểu thư, xin lỗi, cái này thiếu gia cũng không có giao phó cho tôi, nếu quả thật muốn trả lại, sợ rằng cô phải tự mình liên lạc với anh ấy." Chuyện này không có giao phó của thiếu gia, anh cũng không ngốc đến nỗi tự chuốc lấy phiền toái cho mình.

"Vậy. . . . . . không còn gì nữa, luật sư Cổ, cám ơn anh." Tình Tình từ từ thu tay lại, nắm thật chặt.

"Đừng khách khí, hẹn gặp lại." Không nói thêm nữa, luật sư Cổ liền xuyên qua khu vườn tràn đầy cảnh xuân đi ra ngoài.

Tình Tình nắm thật chặt chiếc nhẫn kia, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của luật sư Cổ nữa thì toàn thân của cô từ từ, từ từ mềm nhũn ra, cuối cùng là ngồi bệt xuống đất.

Nếu không nói chuyện thì trông cô giống y hệt một con búp bê, vẫn luôn ngồi ở chỗ đó, cho đến trời chiều ngả về tây đập vào mi mắt, cô mới phát hiện ra hai chân của mình tê dại, không có cách nào nhúc nhích. Nhưng mà cô vẫn chưa muốn động đậy chỉ có một mong muốn ngay giá như bây giờ thời gian có thể dừng lại thì tốt biết bao nhiêu!

Thẩm Diệu Dương sau khi tan học về nhà, thấy chị mình ngồi bệt dưới đất, trên mặt hình như còn có cả nước mắt, liền đoán rằng đã có chuyện gì xảy ra ?

"Chị, làm sao vậy?" Đồ đang cầm trong tay tùy tiện ném sang một bên, ngồi xổm xuống bên cạnh Tình Tình.

"Dương Dương, chị. . . . . ." Tình Tình mở miệng nhưng lại phát hiện ra giọng của mình khàn khàn .

"Chị, có chỗ nào thấy không thoải mái hay sao?"

"Dương Dương, chị. . . . . . đã ly hôn rồi." Vừa nhắc tới hai chữ ly hôn này, tâm như là bị cái gì đạp vào, rất đau!

"Ly hôn?" nghe tin này Thẩm Diệu Dương giống như nghe được tin về ngày tận thế vậy, hai tay đặt lên vai của Tiết Tình hỏi: "Chị, chị đang nói đùa phải không?"

Làm sao có thể? Anh rể yêu chị như vậy, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được, làm sao có thể nói ly hôn liền ly hôn đây? Hôm nay là ngày một tháng tư sao? Bằng không làm sao chị anh lại nói ra lời như vậy?

"Không phải đâu, hôm nay chị đã ký vào đơn ly hôn rồi, bọn chị thật sự đã ly hôn rồi." Tình Tình rũ mắt xuống không dám đối mặt với ánh mắt chất vấn của em trai.

"Tại sao lại muốn ly hôn?" Thẩm Diệu Dương vẫn không thể nào tin được: "Em không tin, em sẽ đi hỏi anh rể." Thẩm Diệu Dương quyết định sẽ đi hỏi Mộ Dung Trần về chuyện này thì tốt hơn, muốn từ chỗ chị anh lấy được đáp án dĩ nhiên là không thể nào.

"Dương Dương, ly hôn là do chị đề nghị." Tình Tình kéo tay em trai: "Cuộc hôn nhân này vốn cũng không phải xuất phát từ mong muốn của hai thì ly hôn là chuyện đương nhiên. Em không cần phải đi hỏi anh ấy."

"Chị đề nghị? Anh rể đến cùng đã làm cái gì để cho chị bất mãn?"

"Anh ấy không có cái gì để cho chị bất mãn hết, là chị không muốn tiếp tục sống như vậy nữa, có được hay không? Chị muốn sống một cuộc sống cho riêng mình không thể được sao?"

"Chị, chị còn muốn cuộc sống như thế nào? Chẳng lẽ chị ở đây trách cứ mười năm qua mẹ đã bỏ chị lại mà mang em đi, chị đang hối hận sao? Là vì mọi người kéo theo chị, để cho chị không có tự do hay sao? Thậm chí còn để cho hôn nhân của chị cũng mất đi tự do, có phải hay không?" Thẩm Diệu Dương lẳng lặng nhìn người chị ruột già máu mủ của mình, ý của chị ấy không phải là như vậy chứ?

"Dương Dương, không phải vậy, chị không phải. . . . . ." Tình Tình buông tay em trai ra, biết rất rõ ràng là không phải như thế, nhưng mà cô lại không tìm được lý do gì có thể phản bác lại.

Có lẽ em trai cô đã nói đúng được phân nửa, trừ việc cô đối với mình không đủ tự tin, thì thật ra trong mười năm này cô vẫn luôn bất mãn?

Nếu như hôm nay em trai không trực tếp nói thẳng ra thì cô sẽ luôn luôn cho rằng mình thật sự vẫn không oán không hối nhưng thật ra thì không phải như vậy!

Tình Tình, không nghĩ tới khi chân tướng bị phô bày thì mình cũng là người ích kỷ như vậy!

"Chị, em xin lỗi." Thẩm Diệu Dương cúi đầu, mặc kệ như thế nào, anh vẫn muốn tìm anh rể để hỏi cho rõ: "Em muốn đi lên lầu một chút."

"Dương Dương, chị không phải có ý đó, em đừng tức giận có được hay không?" Tình Tình nhìn bóng dáng cô đơn bóng dáng của em trai lặng lẽ đi lên lầu, trong lòng lại thêm một trận khổ sở.

Có lẽ, tận sâu trong đáy lòng của cô đã từng thật sự có oán hận nhưng chẳng qua cô không nhạn ra mà thôi, nhưng bây giờ nhìn ba mẹ có thể ở chung một chỗ thì có cái gì còn chưa đủ đây?

"Chị, em không có tức giận, thật sự không có. Em muốn cùng anh rể nói chuyện một chút. Lát nữa em sẽ xuống nấu cơm." Dứt lời, Thẩm Diệu Dương sải bước lên lầu, Tình Tình chỉ có thể sửng sốt nhìn em trai đang từ từ đi mất.

Em trai cô vẫn rất hay trò chuyện với Mộ Dung Trần nhưng mặc kệ như thế nào, cũng không cải biến được chuyện bọn họ đã thực sự ly hôn.

Có thể làm chuyện mình muốn làm rồi, Tình Tình, mày nên vui vẻ không phải sao?

Năm tháng sau. San Francisco đã bước vào mùa thu, khí trời vô cùng mát mẻ.

Tình Tình mấy ngày nay vẫn luôn cảm giác thân thể của mình là lạ, nhưng cụ thể như thế nào vẫn không được rõ ràng.

Việc cô và Mộ Dung Trần ly hôn, Tiết Thiệu Trạch và Thẩm Quân hoa sau khi trở lại cũng không nói gì, mà em trai cô ngày đó từ trên lầu đi xuống cũng chỉ sâu xa nhìn cô một cái, cũng không nói thêm gì nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 8 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như quyết toán thuế thu nhập cá nhân, ebook thuế những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.