Hào môn khế ước: Thẩm gia ôn nhu

Chương 56: 8187?


Tiểu Màn Thầu đã nhập học được 1 tuần, nhưng cậu không có bạn. Các bạn khác đều rất ngại cậu, cậu thường tự chơi một mình. Điều đó khiến cậu rất buồn nhưng cậu không kể với mẹ. Lúc này cậu đang ngồi xích đu ngắm các bạn khác chơi cùng nhau. Đột nhiên trước mặt xuất hiện một bàn tay nhỏ múp míp trắng nõn, " Này, Thẩm Niên, có muốn chơi cùng tỉ tỉ không?"

Tiểu Màn Thầu ngước mắt lên, đó là cô bé mà lần đầu tiên đến đây nhập học cậu đã gặp. Ở trường, cô bé này dường như rất không được lòng các bạn. Nghe nói, cô bé luôn nghĩ ra những trò quái đản để trêu chọc mọi người. Ở đây, ai cũng sợ cô bé vì cô bé này lớn hơn bọn họ 2 tuổi thế nhưng lại cùng lớp với bọn họ, lại rất nghịch ngợm nên chung quy cũng chẳng có bạn chơi cùng.

Tiểu Màn Thầu ngồi dịch sang một bên, tay chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình, " Chị ngồi đi."

Cô bé ngồi xuống. Tiểu Màn Thầu cảm thấy cô bé bên cạnh mình này thật sự rất xinh đẹp và mũm mĩm. Chiếc váy màu xanh trời mặc lên người cô bé khiến cho da cô bé trắng hẳn lên. Đôi mắt màu nâu trầm ánh lên tia nghịch ngợm.

" Chị tên là gì vậy?" Tiểu Màn Thầu hỏi.

Cậu bé bật dậy từ xích đu, đứng trước mặt cậu, mỉm cười tươi, " Chị là Trình Tiêu, con gái của Trình Kiêu, cháu nội của Chấn lão gia."

Tiểu Màn Thầu phì cười với màn giới thiệu đầy kiêu ngạo này của cô bé trước mình.

" Còn em là Thẩm Niên, con trai của mẹ Cung Ân Thần, là bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện Tĩnh Châu."

Hai đứa trẻ nắm lấy tay nhau, cười ngốc nghếch.

" Trình Tiêu, chị có thể gọi em là Tiểu Màn Thầu."

" Ỏ, vậy em cũng có thể gọi chị là Bối Bối."

Hai đứa trẻ vui vẻ chơi đùa cùng nhau mà không biết rằng, ở phía sau hai đứa là hai người đàn ông cao lớn, soái khí ngời ngời cũng đang lặng lẽ ngắm nhìn.

" Trình Kiêu, Bối Bối nhà anh đúng là giống y hệt mẹ nó, cái tính khí ương ngạnh khó gần, và.... rất thích trai đẹp." Thẩm Hạ Thiên quay sang nhìn Trình Kiêu, giọng rất vui vẻ.

Trình Kiêu ánh mắt đầy bình thản, ngắm nhìn hai đứa trẻ, " Nếu nó không phải là từ tôi nuôi ra thì có lẽ nó đã trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn hơn rồi."

" Tôi ước gì mình cũng một lần được ở cạnh con trai, làm bố của nó." Thẩm Hạ Thiên thở dài.

" Còn tôi, tôi ước có thể mang cô ấy về, để con gái tôi biết mặt mẹ nó."

Hai người đàn ông ấy, đầu đội trời chân đạp đất, nhưng đứng trước hạnh phúc mà họ tìm kiếm lại chẳng có cái nào là dễ dàng nắm lấy được.

———-

" Ý của em là nói, Thẩm Hạ Thiên đã tới tìm em?" Cung Tử Dương gọi điện thoại tới cho Cung Ân Thần, giọng điệu có chút mệt mỏi.

" Đúng vậy. Anh ta không đề cập tới vụ kiện nhưng...." Cung Ân Thần trả lời anh, có chút buồn.

" Nhưng gì?"

" Anh ta dường như muốn nối lại tình xưa." Cung Ân Thần nhưng khung cửa đang đổ mưa kia, lòng chợt nhói lên.

"...."

Cung Ân Thần hiểu được sự im lặng của anh. Giữa bọn họ có với nhau quá nhiều biến cố, việc quay lại nối tình chẳng khác gì chọc lại vết đạn bắn. Hơn nữa, lời thề với ba, cô chưa quên.

" Tiểu Thần, nếu bỏ qua lời thề năm năm trước, em có suy xét đến việc bắt đầu lại với Thẩm Hạ Thiên không?" Sau một hồi im lặng, đầu dây bên kia vang lên tiếng anh.

Lần này lại đến lượt cô im lặng.... Câu hỏi này, thật sự quá khó với cô.

" Cung Ân Thần, em vẫn luôn yêu Thẩm Hạ Thiên, bao lâu nay chưa lúc nào em hết yêu." Cung Tử Dương thở dài, thanh âm có chút đau xót.

" Em..."

" Cung Ân Thần, anh không muốn gặng hỏi em, nhưng em phải sớm cho mình câu trả lời."

Tiếng điện thoại tắt ngang khiến cho Cung Ân Thần hụt hẫng, tựa như, ngọn nến yếu ớt gặp phải cơn gió, vụt tắt hết mọi nguồn sáng. Cô bất lực thả điện thoại xuống bàn, lúc này cửa phòng làm việc vang lên tiếng gõ, cô chấn chỉnh tinh thần, lên tiếng. Cửa mở ra, một chàng trai trẻ đi vào, cô đã nghe qua về anh chàng thực tập sinh mới này, nghe nói đó là người duy nhất được Tiêu Tiểu Diệp thông qua. Anh ta không phủ nhận là rất đẹp trai, ở nét mặt luôn hiện lên nụ cười.

" Cậu là Dạ Minh Thụ?" Cô hỏi.

" Vâng, bác sĩ Cung, tôi là Dạ Minh Thụ, được phân tới làm trợ lí cho cô." Chàng trai ấy lại nở một nụ cười rất tươi.

" Được rồi. Tôi nhớ cậu rồi, cậu là chàng trai đòi cưới Tiểu Diệp." Cung Ân Thần nhớ tới sự việc ngày hôm qua, cậu thanh niên này không ngần ngại thể hiện tình cảm với Tiêu Tiểu Diệp của cô khiến cô sặc nước hai lần.

" Haha, cái đó..." Dạ Minh Thụ gãi đầu, bộ dạng có chút ngại.

" Tầm 3 phút nữa là ta sẽ bắt đầu ca làm việc buổi chiều, cậu cầm tập hồ sơ này, cùng tôi lên tầng 7, chúng ta sẽ tới thăm bệnh nhân phòng 701." Cung Ân Thần lấy tập bệnh án trên bàn đưa cho cậu ta.

" Vâng."

Hai người cùng nhau lên tầng 7, khi cô mở cửa phòng bệnh ra, thấy Vu Thần đang ngồi trên xe lăn đứng trước cửa sổ. Nhìn thấy hai người bọn họ, vẻ mặt của Vu Thần có chút ngạc nhiên, sau đó, trông rất căng thẳng.

" Vu Thần, tới lúc thay băng gạc tiếp rồi. Dạ Minh Thụ, cậu lại giúp cô ấy lên giường đi." Cung Ân Thần mấy ngày nay bắt đầu tìm hiểu Vu Thần nên giữa hai bọn họ không còn xa cách như lúc trước.

Dạ Minh Thụ gật đầu, đi tới đẩy xe lăn đưa Vu Thần lên giường. Cung Ân Thần sai Dạ Minh Thụ lấy dụng cụ y tế cùng gạc mới ra, chuẩn bị vệ sinh cho Vu Thần.

Cung Ân Thần kiểm tra các số liệu của cô ấy, đột nhiên cô thấy Vu Thần đang nhìn cô với ánh mắt rất cảnh giác, đôi môi mấp máy nói gì đó.

" Cúi xuống." Cung Ân Thần dựa theo khẩu hình miệng mà đoán được, lúc rửa vết thương, cô cố tình cúi xuống.

" Nói anh ta ra ngoài một chút." Tiếng thì thầm nhỏ bên tai cô.

Cung Ân Thần không hiểu nhưng ánh mắt của Vu Thần thật sự rất khẩn thiết.

" Minh Thụ, cậu có thể xuống phòng tôi lấy hộ tôi chiếc điện thoại được không? Tôi để quên ở đó, nhưng mà trưởng khoa Hàn dặn tôi là chiều nay có việc gọi gấp nên tôi không yên tâm." Cung Ân Thần tìm đại một cớ nào đó để đẩy Dạ Minh Thụ ra khỏi phòng.

" Vâng." Anh ta gật đầu, rồi rời khỏi.

Vu Thần lúc này mới dám nói chuyện, " Cung Ân Thần, cẩn thận với cậu ta, đó là người cô không nên dây dưa vào."

" Ý cô là Dạ Minh Thụ ư?" Cung Ân Thần ngạc nhiên.

" Đúng. Đó là... là người không đơn giản vậy đâu." Vu Thần định nói gì đó nhưng chợt im lặng rồi mới nói tiếp.

" Anh ta rốt cuộc là ai?" Cô hiếu kì, một chàng trai trẻ như vậy, sao lại khiến cho Vu Thần kinh sợ.

" Hãy về hỏi Cung Tử Dương, hỏi anh ta về 8187." Vu Thần chỉ nói vậy với cô.

" 8187?" Cung Ân Thần khó hiểu.

Lúc này cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, Dạ Minh Thụ bước vào, mỉm cười, " Điện thoại của cô đây, tôi không thấy cuộc gọi nhỡ nào cả."

Cung Ân Thần giấu hết mọi vẻ mặt, " Phù, may quá, cảm ơn cậu."

" Bác sĩ Cung hãy để tôi vệ sinh vết thương cho bệnh nhân này. Dù sao, tôi cũng muốn được thể hiện bản lĩnh của mình cho cô xem, để khi hết khoá thực tập, cô có thể an lòng chấm tôi điểm tốt." Dạ Minh Thụ đột nhiên đề nghị.

Cung Ân Thần nhìn Vu Thần, thấy cô ấy không có vẻ mặt gì nên đã gật đầu đồng ý.

Cô quan sát cách mà Dạ Minh Thụ xử lí vết thương cho bệnh nhân. Phải nói là rất thuần thục, đặc biệt là nhìn anh ta dùng kéo cắt băng gạc rất đã mắt, thuần thục, không hổ danh là học sinh tốt đứng đầu khoá của học viện quân Y. Khi anh ta xử lí xong, cô đánh giá vết băng bó, rất được, không có lỗi gì.

" Tốt lắm." Cung Ân Thần mỉm cười, vẻ mặt hài lòng.

Dạ Minh Thụ hai đôi mắt cong lên, miệng cười rất thoả mãn.

" Cô Vu, cô nhớ nghỉ ngơi cẩn thận." Cung Ân Thần định rời khỏi phòng bệnh thì tay đột nhiên bị giữ lại, " Cảm ơn bác sĩ Cung, lâu nay làm phiền cô rồi."

Cung Ân Thần gật đầu nhưng tay cô cảm nhận rõ sự mạnh mẽ trong cái níu tay của Vu Thần, đó là sự nhắc nhở.

Hai bọn họ rời khỏi phòng bệnh, lúc này cùng lúc gặp Thần Dực đang dọn đồ từ phòng bệnh của Bạch Niên Vũ ra, người đàn ông đó đã xuất viện được 4 ngày nhưng một số đồ đạc vẫn giữ lại đó. Cung Ân Thần chưa từng thấy ai trâu bò như anh ta, ở viện không đến một ngày đã rời đi với vết thương chí mạng vừa mới phẫu thuật, đã thế còn di chuyển qua lại giữa nhà và bệnh viện liên tục. Cô cũng là toát mồ hôi mất. Thần Dực thấy cô gật đầu chào hỏi, ánh mắt đánh sang người bên cạnh cô, đáy mắt chợt sâu hơn.

" Dung phu nhân, Dạ thiếu gia!" Thần Dực nói.

" Thần Dực, anh vất vả rồi." Cung Ân Thần mỉm cười.

" Không có gì." Thần Dực nghiêm túc nói, " Hai người làm việc, tôi xin tạm biệt trước để về xử lí việc ở Bạch gia."

Cung Ân Thần gật đầu. Lúc anh ta đi qua, đột nhiên cô càm thấy cả Dạ Minh Thụ và Thần Dực đều có gì đó rất lạ, thậm chí cô còn nghe được âm thanh thì thầm rất nhỏ phát ra giữa hai người. Đó là:

" Hi, V!"

" Hi, 8187."

Cô cuộn tròn tay lại, nhất định, không đơn giản. Buổi chiều hôm đó, cô mang tâm trạng đầy khó hiểu làm việc, tận đến lúc tan ca, cô vừa bước ra khỏi bệnh viện thì lại bắt gặp bóng dáng người đàn ông hút thuốc bên xe hơi sang trọng. Khỏi cần nói, cô cũng biết là ai. Cô tiến về phía anh ta, anh tự động mở cửa cho cô vào, sau đó anh ngồi bên cạnh cô.

" Ngày hôm nay của em thế nào?" Lúc xe vừa di chuyển thì cũng là lúc Thẩm Hạ Thiên cất tiếng lên hỏi cô.

" Ổn." Cô trả lời rất qua loa, trong đầu cô vẫn còn rất nhiều câu hỏi về 8187.

" Anh nghĩ, em giờ là đang vướng mắc vấn đề gì đó." Thẩm Hạ Thiên lắc đầu, hơi thở mùi khói thuốc bạc hà của anh kề cạnh bên cô.

Cung Ân Thần nhìn anh, cô đang nghĩ, mình có nên đề cập với anh về cậu ta không, anh chắc chắn biết, vì Vu Thần cũng là người của anh.

" Thẩm Hạ Thiên, 8187 là ai?"

Ngay lúc cô vừa đặt lên câu hỏi thì không khí trong xe chợt hạ thấp xuống. Ngay cả Lãnh Phong đang lái xe cũng không nhịn được mà quay lại nhìn cô rồi lại quay lên lái xe tiếp. Cung Ân Thần nghĩ, quả nhiên, cái tên đó không bình thường.

Thẩm Hạ Thiên nheo mắt, tay đưa lên day day trán, thở dài. " Nhanh như vậy đã đến rồi sao?"

Cô bối rối, " Đó là gì vậy?"

" Đó chính là mã số sát thủ của Hắc Đế. Mỗi sát thủ đều có cho mình một mã số riêng để nhận nhiệm vụ. 8187 mà em vừa nhắc đến chính là mã số sát thủ cấp cao của tổ chức đó. Hay nói cách khác, 8187 là tên của một sát thủ thuộc hạng kim cương." Thẩm Hạ Thiên nói.

" Không thể nào." Cung Ân Thần run lên

" Tôi nghĩ, phu nhân đã gặp hắn rồi." Lãnh Phong lúc này cũng lên tiếng.

" Không thể ngờ được." Cung Ân Thần vẫn còn nhớ nụ cười của chàng trai trẻ kia, nó thuần khiết đến lạ.

" 8187 là mã số của Dạ Minh, bây giờ chính là quản lí cấp cao của Hắc Đế, một trong những sát thủ đứng đầu."

Cung Ân Thần nhếch môi, không thể tin được mà.

" Cho nên Cung Ân Thần, em đừng để lộ sơ sẩy gì trước hắn. Bởi vì, chỉ cần một chút nhỏ thôi cũng đủ để hắn huỷ hoại em." Thẩm Hạ Thiên đột nhiên quay người lại, nắm lấy hai vai cô, ánh mắt nghiêm túc.

" Tại sao anh ta phải hại tôi cơ chứ? Nực cười." Cung Ân Thần tránh né ánh mắt của anh.

Một tiếng cười khẽ vang lên, " Đó là bởi vì em là người phụ nữ mà Thẩm Hạ Thiên tôi đội lên đầu."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 cong ty xu ly nuoc uy tin chat luong tai binh duong nam 2021, top 8 cong ty thiet ke website uy tin o vung tau 2021/3 cong ty thiet ke website 4psoft rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.