Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó!

Quyển 2 - Chương 14-1: Phong thái của khỉ con (ba)


Một tuần lễ.

Diêu Bối Địch trở lại sân bay Phố Đông Thượng Hải.

Trong mấy ngày ở Tứ Xuyên cô đều đang suy nghĩ, cuối cùng sẽ có một ngày mình trở về.

Sẽ trở về đối mặt với tất cả.

Quả nhiên, thời gian không thể nắm bắt thứ gì đó nhất! Giống như chỉ trong thời gian chớp mắt, đã về đến thành thị quen thuộc này.

“Tôi đưa cô về trước.” Ân Bân bỏ toàn bộ hành lý vào trong cốp xe taxi, nói.

“Không cần, tự tôi có thể bắt xe về.”

“Tôi biết nhà cô rất có tiền, nhưng không cần lãng phí như thế, chúng ta đi cùng đường.” Ân Bân bất đắc dĩ nói.

Diêu Bối Địch cắn môi, “Vậy làm phiền anh.”

“Vào đi thôi.” Ân Bân mở cửa chỗ ngồi phía sau ra, mình ngồi vào vị trí bên cạnh tài xế.

Từ rất lâu anh đã bắt đầu phát hiện người phụ nữ này bài trừ tiếp tục thân thể với người khác, cho nên suốt một tuần đi Tứ Xuyên lâu như vậy tới nay, anh vẫn rất chú ý không để cho mình đụng chạm đến thân thể cô.

Cho dù như thế nào, con gái của ông chủ, dù sao cũng phải lấy lòng.

Xe chạy một đường yên tĩnh.

Ân Bân nhìn qua gương chiếu hậu nhìn người phụ nữ ngồi ở ghế phía sau vẫn lẳng lặng không nói.

Ở Tứ Xuyên một tuần, cô cũng giống như thế, cực ít nói, thậm chí nụ cười trên mặt cũng rất ít. Anh nhiều lần muốn hỏi cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì để cho cô khó chịu như thế, nhưng cuối cùng, vẫn không hỏi ra, có một số việc, mình cũng có thể không muốn nói ra với người ngoài.

Xe rất nhanh chạy tới tiểu khu nhà Diêu Bối Địch.

Ân Bân chủ động xuống xe, mở cốp sau xe lấy hành lý của cô ra.

Lúc Diêu Bối Địch rời khỏi Thượng Hải, không mang bao nhiêu thứ, nhưng khi ở Tứ Xuyên mua chút quần áo tắm rửa và vật kỷ niệm, dọc theo đường đi như vậy, cũng có một bọc đồ lớn, “Nếu không cầm về được, tôi cầm giúp cô đến cửa đi.”

“Không cần, tự tôi có thể. Hơn nữa tài xế taxi cũng không hy vọng thời gian đậu xe quá dài.” Diêu Bối Địch đùa giỡn.

Mỗi lần đều cảm thấy, nụ cười của người phụ nữ này, cũng có vẻ hơi đè nén.

Ân Bân cũng không nói thêm gì nữa, chỉ gật đầu một cái, “Vậy cô cẩn thận một chút, đi thong thả.”

“Ừ, bye bye.”

Ân Bân trở lại trong xe taxi, quay đầu nhìn người phụ nữ kia đeo một cái ba lô thật lớn sau lưng, vì để dễ dàng vui đùa, khoảng thời gian ở Tứ Xuyên cô đều mặc áo sơ mi giản dị màu trắng, một chiếc quần jean short tùy ý, chân đeo giày vải màu trắng, nhìn từ xa lại, rõ ràng giống như sinh viên đại học.

Sinh viên đại học?!

Ân Bân không nhịn được cười một tiếng.

Đã là mẹ của con nít, tướng mạo người phụ nữ rất dễ dàng khiến cho người ta lẫn lộn.

Chỉ có điều, hai mươi tuổi đã sinh con? Đối với phụ nữ ở thời đại này, là cần dũng khí lớn bao nhiêu?!

Hơn nữa theo bối cảnh nhà Diêu Bối Địch, nếu không phải bởi vì rất yêu chồng mình, cũng sẽ không nhanh chóng tiêu hao thanh xuân của mình ở gia đình đứa nhỏ.

Nhưng mà.

Diêu Bối Địch cũng không vui vẻ.

Dường như từ lúc anh biết cô đến nay, cũng chưa từng thấy dáng vẻ cô đặc biệt vui vẻ.

Thỉnh thoảng cũng sẽ cười, cười lớn, nhưng luôn có vẻ khó nói ra được, cảm giác đè nén, cảm thấy, đó không phải là nụ cười tản mát ra từ sâu trong đáy lòng, nụ cười của cô, cho tới bây giờ, đều không đủ rực rỡ.

...

Diêu Bối Địch đeo ba lô về đến cửa nhà.

Thật ra thì cô đứng ở cửa một lát, thời gian này Tiêu Dạ vốn không ở nhà. Cô thật ra không cần thiết phải băn khoăn cái gì, nhưng giờ phút này, đứng ở trước cổng, lại lần đầu tiên do dự, rốt cuộc mình có nên vào hay không.

Cô mím môi, ấn mật mã.

Cửa chính mở ra.

Cô đẩy cửa nhà ra.

Không ngờ, vào trước cửa, lại có một đôi giày da nam đặt đó.

Cô mím mím môi, đây là giày của Tiêu Dạ.

Mà đôi giày khác của Tiêu Dạ cô đã quy củ bỏ vào trong tủ giày cho anh, mỗi lần chỉ có giày anh mang ngày hôm đó, mới có thể đặt trên nệm khi cô chưa kịp dọn dẹp.

Cô đứng ở cửa thật lâu.

Tròng mắt nhìn đôi giày kia.

Cũng may, chỉ có một đôi.

Khoảnh khắc kia thậm chí hơi may mắn, ít nhất bên cạnh đôi giày da nam này, không có một đôi giày nữ, bằng không, cô cũng không biết giờ phút này mình rốt cuộc nên vào hay nên đi ra.

Cô cởi giày, bỏ giày vào trong tủ giày.

Lần đầu tiên không để mắt tới giày của Tiêu Dạ, lần đầu tiên mặc cho giày của anh cứ lộn xộn không chỉnh tề đặt ở cửa.

Cô đổi dép, đi vào.

Trong phòng khách rất yên tĩnh.

Tiêu Dạ không lưu lại trong nhà, trừ phi ngủ.

Cho nên lúc này, Tiêu Dạ có lẽ ngủ bù.

Cô đeo ba lô của mình, không cố ý khẽ bước nhẹ tay, cũng không cố ý phát ra âm thanh, giống như bình thường, đi lên lầu, trở về phòng của mình.

Bước chân của cô đột nhiên khựng lại, trước khi phòng ngủ đột nhiên mở ra.

Tiêu Dạ xuất hiện ở cửa, ngưng mắt nhìn cô.

Diêu Bối Địch cũng nhìn anh.

Bốn mắt nhìn nhau.

Tiêu Dạ đã ăn mặc chỉnh tề, chắc chuẩn bị ra cửa.

Không gian trầm mặc, cũng không có ai mở miệng nói một chữ.

Diêu Bối Địch nghĩ, có lẽ bảy ngày biến mất này cũng không có gì đối với Tiêu Dạ, anh không gọi điện thoại lẫn gửi tin nhắn cho cô, dĩ nhiên, cô cũng chưa từng hy vọng xa vời, thậm chí cô nghĩ, nếu như Tiêu Dạ gọi điện thoại cho cô, như vậy là nói chuyện li dị.

Cô và Lôi Lôi phát triển đến mức này, ly hôn phải là chuyện đứng hàng đầu.

Hoàn hảo.

Bảy ngày này cô chơi coi như thanh tịnh.

Hai người trầm mặc có lẽ chỉ kéo dài nửa phút, Tiêu Dạ đi lướt qua người cô, trực tiếp xuống lầu.

Không có một chữ, cũng không hỏi nhiều một câu.

Diêu Bối Địch cúi đầu nhìn bộ quần áo của mình, tùy ý như vậy lôi thôi lếch thếch như vậy.

Thời điểm trước kia cho dù anh không nhìn, cô luôn cố gắng để cho mình ăn mặc xinh đẹp hơn, cô luôn suy nghĩ, có lẽ như vậy trong nháy mắt, anh sẽ thấy cô.

Hiện giờ.

Phải là tất cả đều không cần.

Cô trở lại phòng của mình, đặt ba lô trên vai xuống, tìm một cái áo ngủ đi tắm.

Mỗi một lần mua áo ngủ, thậm chí mua đồ lót cô đều tỉ mỉ chọn lựa, nhưng cuối cùng, khi quần áo cũ rồi đến rốt cuộc vứt bỏ, cũng chưa từng được anh nhìn thấy.

Cô đơn giản rửa mặt xong, ngồi trên giường thật to, bắt đầu tiến hành phân loại đồ trong ba lô, cái này đưa cho cha mẹ, cái này mua cho Tiêu Tiếu, cái này là quà tặng cho Cổ Nguyên, cái này cho... Được rồi, mặc dù không biết Kiều Tịch Hoàn là hòa thượng trong miếu nào, cô cũng chuẩn bị quà tặng cho cô ta.

Cô dọn dẹp xong toàn bộ, sau đó bắt đầu gọi điện thoại.

“Alo, mẹ.”

“Bối Địch, con trở về chưa?”

“Dạ, về rồi. Mới về đến nhà, con mua chút đặc sản Tứ Xuyên, buổi tối mang tới cho mẹ, thuận tiện về nhà ăn cơm tối.” Diêu Bối Địch nói, giọng nói đã khôi phục giọng điệu hoạt bát.

“Được, mẹ để phòng bếp náu nhiều món con thích ăn.”

“Cám ơn mẹ.”

“Mấy giờ con tới đây?”

“Hiện giờ con ngủ trước một chút, đại khái hơn năm giờ.”

“Được. Đúng rồi, ngày mai nhà trẻ của Tiếu Tiếu có biểu diễn tiết mục, Tiếu Tiếu có tiết mục độc tấu piano, ngày mai con đừng quên.” Mẹ Diêu nhắc nhở.

“Con đã quên chuyện của Tiếu Tiếu khi nào chứ, yên tâm đi. Chờ tối con quay lại ăn cơm, bye bye.” Giọng Diêu Bối Địch nghe ra, tâm tình rất tốt.

“Được, mẹ chờ con, bye bye.”

Cúp luôn điện thoại.

Tròng mắt Diêu Bối Địch khẽ chuyển thành u ám.

Dù giả bô cũng được, mặc dù bọn họ cũng biết cuộc sống bây giờ của cô như thế nào, cho dù lừa mình dối người cũng được, cô như vậy, ít nhất một khắc kia, cô vẫn đạt đến vui vẻ.

Cô thật sự không muốn để cho cha mẹ lo lắng quá nhiều cho cô.

Luôn cảm giác mình lựa chọn con đường tắt lên hôn nhân, khiến cho bọn họ đau lòng, thật bất hiếu!

Hòa hoãn lại cảm xúc, cô gọi điện thoại cho Cổ Nguyên, sau đó gọi điện thoại cho Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn bắt máy, giọng nhàn nhạt nói, “Trở lại?”

“Sao cô biết?” Diêu Bối Địch cau mày.

Cảm giác người phụ nữ này giống như vô cùng hiểu mình.

Mắt Kiều Tịch Hoàn trợn trắng.

Diêu Bối Địch là người đơn giản như vậy, một giây tiếp theo định làm gì, cô biết rất rõ, chỉ có điều không muốn đả kích cô ấy mà thôi, thuận miệng nói, “Đoán.”

“Tôi thật sự trở lại, còn mang quà tặng cho cô, chừng nào cô có rảnh rỗi, tôi đưa tới cho cô.” Diêu Bối Địch nói.

“Quà gì?”

“Một con gấu trúc bằng bông.”

“...” Quà tặng của Diêu Bối Địch, vĩnh viễn ngây thơ như vậy, “Có rảnh rỗi tôi tự tới lấy.”

“Cũng được. Vậy tôi cúp.” Diêu Bối Địch nói.

“Đợi chút.” Kiều Tịch Hoàn đột nhiên mở miệng.

“Cái gì?”

“Khi nào cô và Tiêu Dạ ly hôn?” Kiều Tịch Hoàn nói thẳng.

“Tại sao cô lại gấp gáp như vậy?” Diêu Bối Địch cau mày.

“Tôi chính là thích nhìn cô... Toàn gia chia lìa tứ tán.” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng.

“Khó thể nói với cô!” Diêu Bối Địch chợt cúp điện thoại.

Giọng điệu này, rõ ràng cực kỳ giống Hoắc Tiểu Khê trước kia.

Hoắc Tiểu Khê cũng hư hỏng như vậy, trong miệng luôn nói vài lời không lấy lòng, nhưng chỉ cần mình bị chút uất ức gì, cũng vọt tới trước mặt nhanh hơn bất kỳ ai, giống như lúc đi học.

Hoắc Tiểu Khê là bá vương điển hình ở trường học.

Rất nhiều bạn học cùng khóa thậm chí cao hơn một hai năm cho dù là nam hay nữ đều không dám tùy tiện trêu chọc cô ấy.

Khi đó cô học cấp hai, Hoắc Tiểu Khê học lớp mười một.

Hoắc Tiểu Khê lớn hơn cô ba tuổi, học cấp ba.

Năm cấp hai ấy, mười bốn tuổi, cũng là lần đầu tiên cô biết yêu.

Một năm kia cô biết Tiêu Dạ.

Không phải biết ở trường học, là một lần theo cha đi tham gia một cuộc gặp mặt mà biết, ngay lúc đó tính tình của Tiêu Dạ cũng không khác bây giờ lắm, lạnh lùng như băng rất không thích nói chuyện, trong cả bữa tiệc chỉ có hai người bọn họ có số tuổi không khác nhau lắm. Cô không có hứng thú với mấy người lớn nói chuyện phiếm, chỉ nhiệt tình nhìn Tiêu Dạ.

Thật ra dáng dấp Tiêu Dạ không phải kiểu đặc biệt đẹp trai, thế nhưng tuổi trẻ, chỉ thích bé trai lạnh lùng như vậy, cảm thấy đặc biệt có cá tính.

Hơn nữa năm đó Tiêu Dạ đã rất cao, cao hơn cô cả một cái đầu, cô vẫn luôn thích nam sinh cao như vậy, cô sẽ cảm thấy có cảm giác tương đối an toàn.

Sau nhớ lại, cô từ cái nhìn đầu tiên đó, chỉ thích Tiêu Dạ thôi.

Bởi vì từ đó về sau, mỗi lần cô nói chuyện phiếm với Hoắc Tiểu Khê hoặc Cổ Nguyên, cũng sẽ nói đến cái tên Tiêu Dạ, nói anh bao nhiêu lạnh lùng bao nhiêu cá tính, nói anh mặc quần áo có dáng có hình, nói giọng của anh có bao nhiêu quyến rũ?!

Nói chuyện phiếm lần một lần hai không ngừng, Hoắc Tiểu Khê không thể nhịn được nữa, gào lên một câu, “Nếu như thích anh ta như vậy, thì theo đuổi đi, dù sao cũng cùng một trường!”

Lúc ấy Diêu Bối Địch sửng sốt, hồi lâu nói, “Anh ấy cùng trường học với chúng ta sao?”

Hoắc Tiểu Khê suýt chút nữa trợn trắng mắt ngay tại chỗ.

Diêu Bối Địch thật sự không biết.

Cô là nữ sinh ngoan ngoãn điển hình, nghe lời của giáo viên, chưa bao giờ kết giao bạn bè với học sinh xấu và học sinh có thành tích kém, người bạn bè mà cô kết giao không theo xu hướng chính là Hoắc Tiểu Khê, nhưng Hoắc Tiểu Khê không giống vậy, Hoắc Tiểu Khê là bạn chơi từ nhỏ đến lớn, trong cảm nhận của cô, Hoắc Tiểu Khê không phải là đứa trẻ hư!

Cho nên, Diêu Bối Địch ngoan ngoãn như ậy, vẫn luôn “Không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền.”

Cô nào biết, Tiêu Dạ mà cô tâm tâm niệm niệm, lại học cùng trường với cô, hơn nữa còn là lớp bên cạnh!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như đăng ký mã số thuế cá nhân, trích lập dự phòng mới nhất những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.