Hào môn tội yêu: Hợp đồng tàn nhẫn

Chương 130: Phải Tiếp Tục



trên đường, Nhiễm Đông Khải từ đầu đến cúi đều giữ im lặng.

Thương Đồng cũng vậy.

cô quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu óc vẫn luôn quay cuồng. cô đang rối rắm, chuyện đau đớn nhất, lại có thể trở thành sự thật.

cô và Sở Ngự Tây, nếu là anh em cùng cha khác mẹ, thì sự tồn tại của Niệm Niệm, sẽ là một tội lỗi.

Nhưng tại sao lại muốn trừng phạt lên đứa trẻ vô tội? Tại sao không trừng phạt lên người cô?

Đến viện Hải Dương học.

Niệm Niệm trở lại chỗ cũ, cô bé vô cùng vui vẻ giải thích cho Thương Đồng, một đám cá bơi qua, thế giới đáy biển đẹp lạ thường, làm cho Niệm Niệm quên đi đau đớn, trên mặt cô bé hiện lên nụ cười hạnh phúc.

Nhiễm Đông Khải ôm Niệm Niệm, thỉnh thoảng quay đầu lại, lúc đến chỗ những con sứa, anh dừng bước chân, đợi Thương Đồng đi tới bên cạnh, mới nhẹ giọng nói: "Em và Ngự Tây đã giải trừ hiểu lầm rồi sao?"

Thương Đồng gật đầu, ánh mắt càng thêm ảm đạm.

"Vậy...hai người sẽ hòa lại sao?"

Thương Đồng lắc đầu: "sẽ không."

"Tại sao?"

Thương Đồng nhìn đèn huỳnh quang màu xanh chiếu vào con sứa, khẽ giọng nói: "thật sự sẽ không."

"Sao anh ta có thể như vậy?" Nhiễm Đông Khải cau mày: "Đến bây giờ, anh ta còn kiên trì đính hôn?"

"Đính hôn?"

Nhiễm Đông Khải nhìn đồng hồ, anh nhớ rất rõ ràng, tiệc đính hôn của Sở Ngự Tây tổ chức vào bảy giờ tối, nếu bây giờ anh lái xe qua, còn kịp!

"Chúng ta đi." Nhiễm Đông Khải kéo cô đi ra ngoài.

"đi đâu?" Thương Đồng có chút khó hiểu.

Lên xe, Nhiễm Đông Khải cho Niệm Niệm ngồi xong, anh thắt dây an toàn, khởi động xe, chạy về hướng khách sạn tổ chức tiệc đính hôn.

"Đông Khải..." Thương Đồng bất an nhìn anh: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

"Sở Ngự Tây không thể đính hôn! Anh ta phải cho em một công đạo!" Nhiễm Đông Khải nắm chặt vô lăng, vẻ mặt lạnh lùng.

Thương Đồng hồi phục lại tinh thần, gấp giọng nói: "Đông Khải, anh không cần phải lo chuyện này!"

cô và Sở Ngự Tây tuyệt đối không thể nào ở chung, vậy Sở Ngự Tây đính hôn cũng là một chuyện tốt!

Nhiễm Đông Khải không chịu nghe, anh cố chấp lái xe, nhất định phải ngăn cản lễ đính hôn của Sở Ngự Tây.

---- Vũ Quy Lai -----

Sở Ngự Tây ngồi trong phòng nghỉ của khách sạn, chưa đến một tiếng nữa sẽ khai tiệc.

Anh không thể chấp nhận kết quả như vậy, cho dù Thương Đồng không yêu anh, hay bởi vì lý do nào khác, giữa bọn họ cũng còn có đường cứu vãn, nhưng mà chuyện này thì hoàn toàn không thể nào.

Hết lần này đến lần khác đều là lý do trí mạng.

Điện thoại di động đã hết pin.

Tốt nhất là anh nên đến nhà họ Lâm giải thích rõ ràng, sau đó nói lời xin lỗi với khách khứa. Trốn tránh không giải quyết được bất cứ vấn đề gì.

Lý trí rất tỉnh táo, nhưng anh không muốn nghĩ gì cả, căn phòng vắng vẻ so với hội trường ồn ào, hoàn toàn trái ngược nhau.

Dưới mặt đất đã có rất nhiều tàn thuốc.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Sở Ngự Tây đứng lên, đi đối mặt.

Ngoài cửa, phục vụ của khách sạn dẫn theo vợ chồng nhà họ Mạch.

"Ngự Tây..." Mạch Hành Kiện cau mày, thấy Sở Ngự Tây chưa thay lễ phục, lạnh lùng nói: "Sao cháu còn ở đây?"

Sở Ngự Tây cúi đầu: "Cậu, xin lỗi, cháu nghĩ có lẽ cháu đã phụ ý tốt của cậu."

Mạch phu nhân bước lên một bước: "Ngự Tây, ý của cháu là gì? Khách mời cũng sắp đến, sao cháu còn không ra ngoài đón tiếp? Đứa nhỏ Lôi Lôi cũng không thấy đâu, đây là giờ phút quan trọng, các cháu không thể trẻ con như vậy được!"

"Cậu..." Sở Ngự Tây cúi đầu, bây giờ anh cảm thấy vô cùng xấu hổ: "Cháu đã nói chuyện với Lâm Lôi, cô ấy đã đồng ý."

"Ta không cho phép." Mạch Hành Kiện trầm mặt xuống: "Tối nay ngoại trừ người của giới kinh doanh ra, còn có một số người giới chính trị, quân nhân, không thể làm mất mặt bộ trưởng Lâm! Cậu cũng không thể đẩy người khác vào chỗ bất nghĩa, cho nên tối nay phải đính hôn!"

"Cậu!" Sở Ngự Tây ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Mạch Hành Kiện: "Chuyện này quả thực là lỗi của cháu, nhưng cháu thật sự không thể ở chung với Lâm Lôi, bởi vì cháu..."

"Ngự Tây! không phải cậu bắt cháu ở chung với Lâm Lôi, nhưng lễ đính hôn tối nay phải tiến hành, qua một thời gian ngắn, các cháu có thể lấy bất cứ lý do gì để tuyên bố chia tay, nhưng trước mắt phải hoàn thành hình thức này! Thông báo cho Lâm Lôi, lập tức đến ngay, ta nói chuyện với con bé." Mạch Hành Kiện nói chắc như đinh đóng cột, vô cùng bình tĩnh.

Sở Ngự Tây im lặng, biện pháp Mạch Hành Kiện nói rất tốt, có để ứng phó với khách khứa sắp đến, làm cho mình và Lâm Lôi không đến mức bị chê trách, cũng sẽ không làm cậu và bộ trưởng Lâm rơi vào hoàn cảnh xấu hổ, nhưng anh vẫn có chút do dự.

"Ngự Tây, sao đột nhiên lại muốn huỷ hôn? Lôi Lôi đích thực là một đứa nhỏ không tệ, dù sao cháu cũng đừng để bị quỷ ma mê hoặc tâm hồn." Mạch phu nhân rất sốt ruột, ấn tượng của bà đối với Lâm Lôi vô cùng tốt, vì vậy ra sức khuyên nhủ.

Mạch Hành Kiện kêu phục vụ qua, lập tức chuẩn bị tiệc tối, tất cả đều như cũ.

Sở Ngự Tây cầm lấy điện thoại, đã tắt máy, anh không nhớ số của Lâm Lôi, đang lúc bối rối, Lâm Lôi lại xuất hiện ở cửa phòng.

"Lâm Lôi?" Sở Ngự Tây cau mày, để điện thoại xuống.

Mạch phu nhân quay đầu lại, thấy Lâm Lôi cũng chỉ mặc quần áo bình thường, vội vàng bước lên nắm lấy tay cô: "Lôi Lôi, cháu ngàn lần đừng tức giận với Ngự Tây, có uất ức gì cứ nói với mợ, mợ nhất định sẽ phân xử cho cháu!"

Sắc mặt của Lâm Lôi không tốt lắm, cô mỉm cười với Mạch phu nhân, đôi mắt hơi ửng đỏ, nhưng vẫn nhẹ nhàng nói: "Mợ hiểu lầm rồi, cháu không sao, chỉ là nghĩ đến chuyện tối nay, cháu có thể lên lễ đài, để tránh anh ấy một mình đối mặt với nhiều chất vấn, tương đối khó xử."

Mạch Hành Kiện trừng mắt nhìn Sở Ngự Tây, rồi quay sang Lâm Lôi, ông mang lời nói trước đó đã nói với Sở Ngự Tây nhắc lại cho Lâm Lôi, hơn nữa vô cùng chắc chắn nói: "Lễ đính hôn phải tiến hành, đây không phải là chuyện của hai người, nghe không?"

Lâm Lôi cũng hết sức khó xử, cô nhìn khuôn mặt xanh xao của Sở Ngự Tây và tàn thuốc trên mặt đất, tâm trạng vô cùng suy sụp.

Mạch Hành Kiện liếc nhìn hai người, lạnh lùng nói: "Ngự Tây, cháu và Lâm Lôi nói chuyện đi. Ta đi gọi điện thoại cho bộ trưởng Lâm, mời ông ấy qua đây."

Lâm Lôi sửng sốt: "Hay là bỏ đi?"

Tâm trạng trước đó của cô rất xấu, cũng không biết nên giải thích với cha mẹ thế nào, vốn định để một mình Sở Ngự Tây đối mặt với tất cả mọi chuyện, nhưng vẫn không yên tâm, nên chạy tới, phục vụ dẫn cô đến phòng nghỉ này, không ngờ lại gặp vợ chồng Mạch Hành Kiện.

không ngờ sự việc lại biến thành thế này.

Mạch Hành Kiện đã lấy điện thoại ra, đi tới phòng khác, Mạch phu nhân chỉ biết đuổi theo, hy vọng có thể để cho bọn họ nói chuyện ổn thoả.

"thật xin lỗi." Sở Ngự Tây bất đắc dĩ ngồi xuống, không phải anh không nhìn thấy dấu vết đã khóc của Lâm Lôi: "Tôi nghĩ nên dựa theo kế hoạch trước đó của tôi, nếu không sẽ mắc thêm sai lầm."

Lâm Lôi im lặng một lúc, mới ngẩng đầu lên: "Em cảm thấy lời của cậu anh nói rất phải, tuy là một âm mưu, nhưng em không thể để ba em rơi vào hoàn cảnh khó xử, chúng ta không thể vì sự tuỳ hứng của mình mà để người chúng ta quan tâm nhất bị tổn thương. Nếu anh cảm thấy áy náy với em, vậy thì cùng em đính hôn. Nhưng anh hoàn toàn không cần lo lắng, đây là trên hình thức, qua một thời gian ngắn thì chúng ta giải trừ hôn ước, đến lúc đó dù có chuyện xấu gì, cũng sẽ không quá chấn động."

Lời cô nói không có bất kỳ chỗ nào để vặn lại.

Sở Ngự Tây từ từ nắm chặt tay, trong mắt lóe ra một chút đau xót: "Được, vậy làm theo lời các người nói đi."

Anh chậm rãi dựa lưng vào ghế, nhắm hai mắt lại.

Anh rất mệt mỏi, thật sự rất mệt mỏi.

Mạch Hành Kiện nói chuyện điện thoại xong, nhìn thấy hai người bọn họ thì ho nhẹ một tiếng.

Sở Ngự Tây lập tức đứng lên, Lâm Lôi cũng vậy.

"Thế nào?" Mạch Hành Kiện trầm giọng hỏi.

"Theo lời cậu nói đi." Sở Ngự Tây khẽ giọng nói.

"Được, bộ trưởng Lâm cũng sắp đến, hai người thay quần áo rồi ra tiếp đón khách khứa." Mạch Hành Kiện kéo Mạch phu nhân đi.

Lâm Lôi cười khổ: "Bây giờ lấy lễ phục, hình như không kịp nữa."

"Quyết định vậy đi." Sở Ngự Tây thở dài.

"Được rồi." Lâm Lôi cúi đầu xuống: "Em dùng phòng hóa trang một chút."

Bởi vì cô thường xuyên ra nước ngoài, trong túi xách có một hộp trang điểm nhỏ, nếu không hóa trang, cũng không được.

Sở Ngự Tây chỉ phòng rửa tay.

Rất nhanh, Lâm Lôi đã trang điểm xong, thành công che khuất gương mặt xanh xao.

Hai người từ từ bước ra, bữa tiệc đã sắp bắt đầu, ở đại sảnh trang trí hoa hồng rất lãng mạn, trên bàn tròn kiểu Tây phủ khăn trải bàn màu hồng, mỗi bàn đều bày những món ăn tinh xảo, nhân viên phục vụ mang rượu ra.

Lễ đài hoa, champagne đều đã chuẩn bị tốt.

Dàn nhạc bắt đầu tấu nhạc.

một bữa tiệc đính hôn giống như một hôn lễ diễn tập, có mặt đều là khách quan trọng.

Mặc dù nhỏ nhưng không mất sự long trọng.

đã có khách đến, thấy Sở Ngự Tây và Lâm Lôi, lập tức mỉm cười chào hỏi.

Có đồng nghiệp của Lâm Lôi, cũng có đối tác quan trọng trên thương trường của Sở Ngự Tây.

Nhân vật quan trọng nhất cuối cùng cũng ra mặt, lúc bộ trưởng Lâm và Mạch Hành Kiện bước vào hội trường, mọi người đều vây quanh hai người bọn họ, rối rít chúc mừng, những người trước đó không biết thân phận của Sở Ngự Tây, vô cùng kinh ngạc.

"thì ra là cháu trai của chủ tịch Mạch (chủ tịch ngân hàng), khó trách là một thiếu niên thành công như vậy..."

"Trước kia nhìn thấy Lâm tiểu thư phong cách quý phái, không ngờ lại là thiên kim của bộ trưởng Lâm, danh môn khuê tú..."

"Đúng vậy, thật sự là trai tài gái sắc, thật sự là nhân duyên của Kim Đồng Ngọc Nữ!"

Từng tiếng khen tặng có thật có giả truyền đến, một nữ đồng nghiệp của Lâm Lôi đi tới, là hoa đán hiện nay của kênh thiếu nhi, sau khi thấy Sở Ngự Tây thì cười nói: "Tôi phải nhìn xem, rốt cuộc là thần thánh phương nào, có thể mê hoặc tâm hôn thiếu nữ của Lâm mỹ nhân chúng tôi, phải biết rằng, Lôi Lôi của chúng tôi có tiếng khó theo đuổi, năm ngoái có người tặng cô ấy một chiếc BNW trên trăm vạn, cô ấy nhìn cũng không thèm nhìn, ném chìa khóa xuống lầu, kết quả BNW đó bị phủ đầy bụi, còn có người chưa từ bỏ ý định..."

"Tiểu Nhã..." Lâm Lôi thật sự không có tâm trạng trêu đùa, cô chỉ cười nhạt: "Đừng nói nữa."

Lúc này, người dẫn chương trình đã chạy đến, khẽ giọng nói: "Sở tổng, khách mời đều đã đến, vừa đúng thời gian, có thể bắt đầu chưa?"

Sở Ngự Tây gật đầu xong thì thấy Nhiễm Đông Khải đang ôm Niệm Niệm ở cửa, kéo Thương Đồng đi vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như Chú đại bi tiêu trừ tai nạn, bi quyet hoc gioi tt thich chan quang những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.