Harry Potter và câu chuyện học hạng nhất

Chương 192: Thang trời



Editor: Waveliterature Vietnam

"Ellen, cứu tôi với!" Ron hoàn toàn không thể nào khống chế được cảm xúc của mình, hốt hoảng kêu

Ellen, một đôi móng vuốt bám vào quân của anh, anh lùi về phía sau – nhưng có một thứ gì đó đã bám vào sau lưng của anh, Ron vùng vẫy muốn thoát khỏi những thứ này, nhưng không cẩn thận đã bị choáng váng.

"Đừng!... Đừng!" Lần này Ron đứng không vững, và anh bắt đầu đưa tay về phía trước một cách bất lực, nhưng anh ta không thể bắt được gì.

"Không không không muốn!" Ron nghiêng người về phía trước, phát ra tiếng kêu to khiến người nghe cũng sợ hãi, sau đó anh cảm thấy có hai bàn tay nắm chặt lấy vai của anh từ phía sau, Ron sợ đến mức toàn thân run rẩy, anh cảm giác được những tiểu động vật đang ngọa nguậy, cắn xé, hai bàn tay kia vẫn nắm chặt lấy đôi vai anh, anh cố gắng chịu đựng, Ron không thể nào thở được và cũng không thể ngừng suy nghĩ.

"Bình tĩnh nào, Ron!" Cảm thấy cơ thể run rẩy, Ellen thêm một giọng nói.

Một bên, Nancy lảo đảo đến bên cạnh Allen. Cô bị ngứa, như thể có thứ gì đó đang bò dọc theo chân cô đến cổ tay trái của cô. Nancy ra sức vẫy tay của mình. "Cái quái gì thế này?" Có chuyện gì à?

"Cô ấy ngứa khắp cả người, có một chút ngứa ran ở cánh tay và chân.

Tuy không biết tại sao đa số côn trùng đều tìm đến Ron, nhưng không thể để tình huống rơi vào tình trạng tồi tệ hơn nữa, nhất định phải có biện pháp gì đó.

"Ron, Nancy, các bạn hãy nhắm mắt lại, hé miệng ra!" Ellen ra lệnh nói.

"Chúng sẽ trèo vào trong miệng!" Giọng nói của Ron run rẩy, anh ước rằng mình chưa bao giờ được sinh ra.

Nancy kéo lấy ống tay áo của Ellen, ý bảo mình đã chuẩn bị xong, Ellen liền lấy một ít bột của Độc Giác thú đổ vào miệng của cô, sau đó, bất kể sự phản kháng của Ron, dùng tay mở miệng của anh ra, anh đem bột màu trắng kia nhét vào trong miệng của Ron.

Sau đó, Ellen triệu tập con rắn hai đầu trong không gian lưu trữ ra, không khí dần lan tỏa mùi kim loại rỉ sét kinh tởm. Con rắn hai đầu tuy nhỏ, nhưng uy lực của nó không yếu chút nào – đặc biệt đối với những tiểu côn trùng này mà nói.

Khi nó vừa xuất hiện, Ellen cảm thấy rằng những tiểu sinh vật dày đặc kia đang liều mạng bò đi trên mặt đất, nỗ lực chạy khỏi con rắn hai đầu kia.

"Vị đạo trưởng nào đó là, chuyện gì đang xảy ra vậy?" Nancy cảm thấy sợ hãi, sợ rằng sẽ có điều gì tồi tệ xảy ra.

Ron ngược lại cảm thấy tốt hơn nhiều, không ngừng run rẩy cơ thể, anh cảm giác, những sinh vật bò trên người mình, những con nhền nhện hư thực kia đang nháo nhào té xuống mặt đất. Anh đối với những con động vật đã bị nghiện này, quả thật không thể nào ngăn chặn được nó. 

"Đừng lo lắng, chúng đã bò đi." Giọng nói ấm áp của Ellen an ủi.

"Ellen, có phải bạn mang theo một quả trứng thối phải không? Hóa ra chúng có hiệu quả trong việc giết nhện!" Ron hỏi, nhưng ẩn sâu trong lòng đã tự trả lời, sau khi trở về nhất định phải tiết kiệm tiền tiêu vặt, để mua thật nhiều quả trứng thối, đây là vũ khí lợi hại để đối phó với con nhện!

"Hai người hãy đứng yên ở chỗ này, để tôi đến kia xem cuối cùng quyền trượng kia đã xảy ra chuyện gì." Ellen không trả lời vấn đề của Ron, việc cấp thiết nhất là, tìm cách để rời khỏi nơi này, anh dựa vào ký ức, anh ta chuẩn xác leo lên bức tượng, tìm kiếm và chạm vào viên đá màu đen trên cây quyền trượng.

Ma lực trên người của Ellen đã không thể kiểm soát được bên trong quyền trượng, cây quyền trượng phát ra ánh sáng, thẳng tắp bắn đến tòa hoa sen được đặt ở giữa đền.

Cuốn sách của cái chết trên hoa sen lơ lửng trong không trung, từ từ khai mở, một bức tranh về cuộc đời của những quý tộc Ai Cập cổ đại và văn bản Ai Cập cổ đại cũng lơ lửng giữa không trung.

Ron và Nancy nhìn các văn tự không hiểu, nhưng họ cũng hiểu rằng nội dung của các bức tranh hóa ra là cuộc đời của Tutankhamun.

Bọn họ si mê mà nhìn, thậm chí không chú ý đến sự dày đặc, một lớp dày đặc trên sàn nhà – Hạt tử (con bò cạp)! Chính xác mà nói, là thi thể của Hạt tử.

Vào lúc này, âm thanh nâm tụng từ cuốn sách của cái chết vang lên rất hùng hồn mà cũng tang thương, tuy Ron và Nancy nghe không hiểu, nhưng không ngăn họ tạo ra một loại sợ hãi từ tận đáy lòng, Ellen hiểu điều đó, anh từ trên bức tượng Osiris bò xuống, lặng lẽ lắng nghe.

Đây là một lời cầu nguyện với thiên chúa, cũng là sự trấn an đối với người chết.

Đối với những lời ca tụng của chúa này, cũng là sự miêu tả về thế giới của người chết.

Những văn tự tuy đơn giản, nhưng từ ngữ khá đẹp và chân thành.

"Ta là một đóa sen thành khiết, Ta được sinh ra từ lỗ mũi, nó thuộc về Hasche... ta háo hức mong chờ ân sủng của Chúa, đến "Sói hoang", tắm trong ánh sáng. "

Khi âm thanh biến mất, tất cả các hình ảnh và văn bản đang lơ lửng trong không trung, quay tròn như một xoáy nước, như một tinh vân.

Cuối cùng, chúng biến thành hình dạng của mặt trời, lơ lửng phía trên tòa hoa sen.

Con mắt của Horus nổi lên trên mỗi chiếc lá sen.

Người Ai Cập cổ đại tin rằng Mắt thần Horus có thể giúp họ chửa trị cơ thể, giúp họ hồi sinh và bảo vệ họ khỏi bị tổn hại trên con đường của sự sống vĩnh cửu.

Ellen cố gắng tìm kiếm thông tin trong trí nhớ.

"Còn có – kéo lỗ mũi!" não Ellen quay cuồng chuyển động, suy nghĩ về ý nghĩa của những văn tựu trên, ở Ai Cập, dấu hiệu của thần mặt trời "kéo" là tia sáng mặt trời và kim tự tháp tượng trưng cho những tia nắng mặt trời chiếu lên bầu trời, có một đoạn như vậy trong dòng nhữ: Bầu trời mở rộng ánh sao hướng về bạn, để bạn có thể đi lên thiên đường, giống như kéo con mắt của bạn!

"Đây là Thang trời!" Ellen tỉnh trong sự phấn khích, những bức tranh này, hình thành của các văn tự và tòa hoa sen điều đồng nhất nhau, giống như một tòa thang trời. « Đây chính là cách để Tutankhamun tự mình rời đi. Một khi hắn hồi sinh, hắn có thể nhập vào ma lực của cây quyền trượng, khởi động thang trời, hắn – lập tức có thể trở về thế giới! »

Ellen nghĩ rằng anh đã tìm được lối thoát, và sau đó nói ra suy đoán của mình cho Ron và Nancy.

"Cho nên, chỉ cần chúng ta đứng trên tòa hoa sen này, chúng ta có thể rời khỏi đây." Ron cung kính mà nhìn lên thang trời.

Nancy vui mừng với hai mắt ướt đẫm, liền ôm lấy 2 tiểu phù thủy trước mặt của mình ôm vào lòng, Ron há miệng mặt đỏ bừng bừng, kinh ngạc mà nhìn Nancy.

Ellen có thể hiểu tâm trạng của Nancy, nhưng anh ta cũng cảm thấy hơi xấu hổ, nên anh ta vỗ nhẹ vào lưng của Nancy. "Bây giờ, chúng ta hãy ra khỏi đây!"

Ellen lịch sự rời khỏi cái ôm của Nancy, hai tay ấn lên tòa hoa sen, rồi nhảy lên đó, sau đó chủ động đưa tay kéo Nancy và Ron lên.

Ba người nắm tay nhau, đứng chính giữa của tòa hoa sen, mong chờ để được rời khỏi hầm mộ khổng lồ này.

Thế nhưng, nửa ngày trôi qua, họ cũng không thấy bất kỳ sự biến đổi nào, vẫn dừng lại như cũ, "Vì sai, chúng ta vẫn còn ở nơi này?" Ron lo lắng hỏi.

Nancy hy vọng nhìn vào vòng xoáy của những bức tranh và những từ ngữ xoáy trên đầu cô. Những giọt nước mắt chảy dài trên má cô. "Làm thế nào chúng ta có thể rời đi?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như van 8 thuyet minh ve mot dung cu hoc tap cay thuoc ke, van mau thcs lop 7 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.