Harry Potter và câu chuyện học hạng nhất

Chương 24: Cái mũ phân viện

Translator: Waveliterature Vietnam

Một nhóm tiểu phù thủy thấp thỏm theo chân giáo sư McGonagall lần lượt bước vào đại sảnh.

Đây là một nơi rất kỳ diệu và tráng lệ. Các bạn học cùng lớp của trường đại học đang ngồi quanh bốn cái bàn dài, những ngọn nến được sắp xếp gọn gàng đang lơ lửng giữa không trung để chiếu sáng cả không gian của nhà hàng.

Ellen sợ sẽ bị những của ngọn nến rớt trúng khiến bị phỏng, nhưng cuối cùng chỉ do anh quá lo lắng, không có một giọt nào nhỏ xuống.

Trên bốn cái bàn là một cái dĩa màu vàng lấp lánh cùng với những chén rượu. Phía trên đầu hàng có một cái bàn dài khác, đó là nơi ngồi của các giáo viên.

Điều đáng ngạc nhiên và kỳ lạ nhất là mái nhà. Trên trần nhà chỉ treo những cọng lông thiên nga màu đen và có điểm thêm những ngôi sao cho lấp lánh, thoạt nhìn giống như một bầu trời đêm yên tĩnh.

Giáo sư McGonagall nhẹ nhàng đặt một chiếc ghế băng bốn chân trước mặt các sinh viên, sau đó đặt lên ghế chiếc mũ phù thủy với đỉnh đầu nhọn. Chiếc mũ có miếng vá, nhìn rất cũ kỹ và hơn nữa nó rất dơ bẩn. Đột nhiên, chiếc mũ cất giọng hát một bài ca dao, khiến cho tất cả các sinh viên điều kinh sợ.

Giáo sư McGonagall cầm ra một tấm da dê, đọc từng cái tên. Tương ứng với tên của người nào thì sinh viên đó ngồi lên chiếc ghế.

Chiếc mũ sẽ nhanh chóng hoặc từ từ đọc tên trường đại học nơi mà người đó được chỉ định theo học, những chiếc bàn dài trên khán phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng vỗ tay. Ellen cố tình bỏ đi trước khi bắt đầu phân viện, dãy thứ nhất phân viện xong cũng chưa đến anh. Một người sắc mặt hồng hào khi nghe được gán cho trường Hufflepuff và rồi cô gái liền vuốt hai bím tóc của mình.

Foley.Brown được giao cho Gryffindor, điều này cũng không khiến cho Ellen bất ngờ, Foley tuy không thông minh nhưng anh ta được cái không bao giờ thiếu lòng chính nghĩa và công bằng.

"Ellen.Harris." Không lâu sao khi Hermione Granger được giao cho Guillian, thì cũng đến Ellen. Ellen bình tĩnh bước đến chiếc ghế băng và anh tự tin rằng mình có thể đánh lừa được chiếc mũ phân viện kia.

Khi chiếc mũ bẩn nằm trên mái tóc vàng mềm mại của Ellen, Ellen có chút không thoải mái nên liền lấy tay nâng năng chiếc mũ vì không muốn chiếc mũ bẩn tiếp xúc với da mặt mình.

"Chà, rất có tài năng, tôi cảm nhận được ma lực đang dâng lên, điều này rất hiếm thấy ở lứa tuổi của bạn. Bạn là người rất bình tĩnh, không nóng nảy, không háo hức muốn biết mình sẽ học trường đại học nào, cũng không vội vàng bày tỏ ý kiến của mình. Tôi nên giao cho bạn trường đại học nào đây?

Đợi nào..!Bạn đã học được đại não trước khi vào trường… Ồ, không! Bạn đam mê tích lũy kiến thức, theo đuổi trí tuệ, khát khao khám phá những điều chưa biết của thế giới. nếu như vậy bạn nên đến-"

"Ravenclaw!"

Trong lễ đường có một tràng pháo tay lịch sự vang lên, dù gì cũng có các bạn học ở trường Ravenclaw đã vỗ tay một cách chân thành. Ít nhất các trường đại học là âm thịnh dương suy cho nên luôn cần những chàng trai.

Miễn cưỡng lắm Ellen mới để cho chiếc mũ phân viện kia nhìn thấy được một chút suy nghĩ của anh, sắc mặt Ellen có chút nhợt nhạt và yếu ớt đi về chiếc bàn dài thuộc trường đại học của mình, anh cảm thấy nhẹ nhõm vì mình đã thành công lừa gạt chiếc mũ phân viện kia và bí mật mà nó phát hiện cũng không quan trọng lắm.

Bất quá, anh sợ rằng chiếc mũ phân viện kia biết anh sử dụng thuật phong tỏa não và như thế thì sẽ khiến cho Dumbledore chú ý đến anh ta. Tuy mục đích của lão mật ông này là tốt thế nhưng không để ý mà lợi dụng cảm xúc của người khác.

Cho đến khi – tên của Harry Potter được vang lên trong khan phòng!

Khắp nơi thì thầm to nhỏ, ai cũng lắc lư cái đầu vì muốn nhìn thấy Harry Potter người đã đánh bại người bí ẩn trong truyền thuyết.

Thoạt nhìn Harry rất khẩn trương, anh nhắm mắt lại ngồi lên ghế băng hai tay nắm chặt lấy ghế, miệng không ngừng lẩm bẩm cằn nhằn. Anh ta ngồi trên ghế một lúc lâu rồi sau đó chiếc mũ mới dừng lại và hét thật to – Gryffindor. Những tiếng reo hò trên bàn của trường Gryffrindor vang lên khắp lễ đường, ai cũng tranh nhau để bắt tay với Harry và xem như đây là một vinh dự.

Ron được gọi tên gần áp chót, anh cũng được giao cho Gryffrindor, và an hem của anh ta đã hoan nghênh với niềm vui lớn này vỗ tay điên cuồng, điều này đã làm dịu đi vẻ mặt tái xanh của Ron.

Ellen nhìn qua cái bàn dài bên cạnh. Thì Harry và Foley nhìn anh với vẻ mặt tiếc nuối. Nhưng Ellen ngược lại cảm thấy như vậy sẽ tốt hơn. Mặc dù anh ta làm theo ý của ba tìm cách tiếp xúc sớm với Harry, nhưng anh đã dễ dàng tiếp xúc Harry khi ở trường.

Rồi anh nghĩa đến Dumbledore tương lai cũng sẽ không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của mình. Cuối cùng, khi đến Hogwarts, đến thế giới ma thuật, Ellen muốn sống cuộc sống của riêng mình thay vì chịu ảnh hưởng bởi cái gọi là nhân vật chính.

Ellen ở trên lớp học không có ý định giấu dốt và với biểu hiện đó so với những người khác thì anh càng có được nhiều ưu thế hơn, Chẳng phải các giáo viên luôn thích các học sinh xuất sắc bật đèn xanh trong các tiết học của mình sao?

Chỉ cần không để cho Dumbledore cảm thấy rằng Ellen có thể áp dụng nhiều lời tiên tri là tốt rồi.

"Bạn có biết Harry Potter bên kia không?" Một âm thanh lười biếng đột nhiên vang lên.

"Vâng." Ellen không giải thích nhiều. Rồi anh thu hồi ánh mắt đối với Harry rồi nhìn sang người vừa hỏi.

Chủ nhân của giọng nói là một người thiếu niên có mái tóc nâu, làn da trắng nõn, hai bên mặt có một vài đốm tàn nhang nghịch ngợm và đôi mắt anh ta phía dưới có lớp thâm quầng dày đặc.

"Tối hôm qua bạn ngủ không ngon à? » Một đôi mắt thâm quầng dày đặc nhưng lại xuất hiện trên người của một thiếu niên đầy sức mạnh, điều này đích thực rất kỳ quái. Ellen không kiềm chế tỏ ra thắc mắc.

"Đúng vậy, tôi là do ngủ không đủ." Đôi mắt nâu của thiếu niên tràn đầy mệt mỏi, nhưng cũng tràn đầy sự chân thành.

"Tôi là Ellen.Harris, rất vui khi được gặp bạn." Ellen vươn tay ra.

« Tôi là Edward, Edward.Fox. » Edward dường như đang rất cần chiếc giường, vì giọng anh có chút thất thường.

Lúc này, Albus Dumbledore đứng lên. Ông nhìn các sinh viên với một vẻ mặt tươi cười và vươn tay hướng về họ. Trông như đối với ông không có gì hạnh phúc hơn là được thấy tất cả các sinh viên tụ họp cùng nhau dưới chung một mái nhà và điều này khiến cho ông cao hứng nói. "Chào mừng nhé!" ông nói: "Chào mừng tất cả mọi người đến Hogwarts để bắt đầu năm học mới! Trước khi bắt đầu buổi tiệc, tôi muốn nói một vài lời.

Đó là: Đồ đần! Khóc nhè! Cặn! Vặn! "Cám ơn mọi người!" Rồi sau đó ông ngồi xuống. Mọi người thì vỗ tay hoan hô. Không giống như buổi phát ngôn ở các trường học viện khác, một số sinh viên của trường Ravenclaw sinh ra ở Latin giải thích nghĩa như thế này:

"Cầu xin Mai Lâm phù hộ cho các bạn."

Nhưng những người cấp cao ở Clearwater lại không đồng ý với điều này: « Đồ đần: Chúng tôi là những sinh viên pháp sư Ravenclaw thông minh nhất, chúng tôi với thân phận là học trò của Roy Na.

Do đó không nên gọi nói với sinh viên Ravenclaw là đồ đần, khóc nhè, bình thường từ khóc nhè sẽ dùng để chỉ « Béo », Những đứa trẻ không thân thiện thường dùng từ ngữ này để so sánh bạn bè với từ béo, chỉ sự chênh lệch về thể chất với bạn cùng lứa tuổi. Còn đối với những sinh viên của Gryffindor, thì cho rằng những sinh viên trường khác không dũng cảm bằng họ cho nên từ « cặn ».

Cái từ này chỉ đề cập đến việc cắt thiếu vải, mà với diện tích nhỏ và tất nhiên nó không thể nào dùng để chế tạo các vật hữu ích.

Còn sinh viên trường Slytherin là những người hỗ trợ mang dòng máu thuần túy, họ coi trọng sự chính trực và đoàn kết. Đối với họ thì các sinh viên trường học khác không phải là phù thủy thuần khiết, tất cả điều là vô dụng. « Vặn » Theo sinh viên Hufflepuff thì cả ba điều loại trên không dính dáng gì nhau, không thông minh, không dũng cảm và cũng không thuần khiết.

Sau khi Ellen nghe lời giải thích từ Penelop rồi nhìn những chị nữ sinh xinh đẹp vài lần, nội tâm cứ nghĩ đến những lời nói của cô phân tích: « Dumbledore là đang có ý nhắc nhở sinh viên các trường đại học không nên có định kiến với nhau mà phải đoàn kết… Nhưng lão mật ông này đã không truyền đạt được điều này, may mắn là ta không bị giao cho Slytherin. »

Lúc này, Ellen thấy Edward đột nhiên trừng to hai mắt, hóa ra là trước mặt anh là một chiếc bàn dài đầy thức ăn.

Thịt bò nướng, gà con nướng, sườn lợn rán, sườn cừu, xúc xích, bò bít tết, khoai tây luộc, khoai tây chiên, khoai tây nướng, York vải, đậu hà lan mầm, cà rốt, nước thịt, sốt cà chua, và còn một số món không biết từ đâu xuất hiện, ngoài ra còn có kẹo Bạc Hà.

Rất nhiều thức ăn đã làm cho bầu không khí trở nên sôi động, mọi người ăn uống no say và rất vui vẻ.

Có lẽ sự thư giãn sau khi trải qua sự căng thẳng sẽ làm tăng cảm giác ngon miệng hơn, khả năng ăn uống của sinh viên cũng tốt hơn, nhưng Ellen ngược lại trong lòng lại than thở: "Cái này xem ra là thức ăn của nước Đức, có vẻ như không dễ ăn rồi."

Cuối cùng, món điểm tâm với bánh Pudding cũng đã biến mất, giáo sư Dumbledore lại đứng lên. Cả nhà hàng lại im lắng. "Ồ, bây giờ chắc mọi người đã ăn uống no say, giờ tôi muốn nói thêm với các bạn một vài lời. Khi bắt đầu học kỳ mới, tôi muốn các em cần quan tâm đến một số hạng mục cần chú ý…"

Cuối cùng, mọi người tưng bừng ca hát bài hát của trường, rồi sau đó xếp hàng lần lượt rời khỏi khán phòng.

Hy vọng ký túc xá của Ravenclaw sẽ thoải mái, sau khi Ellen, người có phần không hài lòng với thức ăn, anh đặt hy vọng vào chỗ dừng chân này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như giảng kinh vô lượng thọ, thich hue duyen Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.